Chương 11: Sắp chết đói

Chiều hôm đó, gió thổi qua con đường đất dẫn ra đầu làng, cuốn theo lớp bụi khô bay lơ lửng trong không khí.

Ánh nắng chiều đã dịu, phủ lên những bụi tre ven đường một màu vàng nhạt.

Dạ Thiên đang trên đường quay về sau khi kiểm tra bẫy.

Chiếc giỏ tre sau lưng cậu đung đưa nhẹ theo từng bước chân.

Bên trong là con thỏ rừng vừa bắt được buổi sáng — con mồi lớn nhất mà cậu có được từ trước đến nay.

Chỉ cần nghĩ đến việc tối nay mẹ và em gái có thể ăn một bữa tử tế hơn bình thường, bước chân cậu cũng nhẹ đi đôi chút.

Con đường đất trước mặt vắng lặng.

Chỉ có tiếng gió thổi qua bụi tre.

Nhưng khi đi gần đến con đường nhỏ bên bờ tre, Dạ Thiên chợt thấy phía trước có người.

Một người đàn ông đang loạng choạng bước đi.

Quần áo ông rách nát, treo lỏng lẻo trên thân hình gầy guộc đến mức gần như chỉ còn da bọc xương.

Mỗi bước chân của ông đều chậm chạp, nặng nề như phải dùng hết sức lực mới nhấc nổi.

Ông đi thêm vài bước.

Rồi bỗng khựng lại.

Cơ thể lảo đảo.

Sau đó… ngã xuống.

Thân người đổ xuống mặt đất khô phát ra một tiếng khẽ khàng nhưng nặng nề.

Dạ Thiên đứng sững.

Con đường vẫn vắng lặng như cũ.

Không có ai khác.

Cậu vội chạy lại.

Người đàn ông nằm nghiêng bên đường.

Đôi mắt nhắm nghiền, môi khô nứt.

Hơi thở yếu ớt đến mức nếu không chú ý kỹ gần như không nghe thấy.

Dạ Thiên quỳ xuống, lay nhẹ vai ông.

“Chú… chú nghe thấy cháu không?

Không có phản ứng.

Cậu cúi thấp hơn.

Bàn tay người đàn ông khẽ run, nhưng yếu đến mức gần như không cử động được.

Đây không phải bị thương.

Đây là… đói.

Trong những năm đói khủng khiếp ấy, chuyện người ta gục chết bên đường đã không còn hiếm.

Chỉ cần vài ngày không có gì bỏ vào bụng…

cơ thể sẽ dần cạn kiệt.

Dạ Thiên im lặng nhìn người đàn ông trước mặt.

Trong đầu cậu, giọng nói quen thuộc của hệ thống vang lên.

“Đinh.

Giao diện ánh sáng mờ nhạt hiện ra.

Nhiệm vụ mới đã được kích hoạt.

Nhiệm vụ:

Giúp một người trong làng sống sót.

Phần thưởng:

Hai điểm sinh tồn.

Dạ Thiên khẽ siết tay.

Cậu quay đầu nhìn về phía ngôi làng ở xa.

Trong giỏ tre sau lưng là con thỏ rừng.

Thứ đó… đủ để cả gia đình cậu ăn được một bữa hiếm hoi.

Mẹ cậu đã nhiều ngày chỉ ăn cháo loãng.

Em gái cậu thì ngày nào cũng hỏi:

“Khi nào mới hết đói?

Nếu mang con thỏ này về…

Ít nhất tối nay họ sẽ không phải ăn cháo loãng nữa.

Gió chiều thổi qua cánh đồng khô.

Dạ Thiên nhìn người đàn ông nằm bất động trên đất.

Nếu bỏ mặc ông ở đây…

Có lẽ ông sẽ không qua nổi đêm nay.

Cậu cúi đầu.

Im lặng rất lâu.

Cuối cùng, Dạ Thiên đứng dậy.

Nhưng cậu không lấy con thỏ ra.

Thay vào đó, cậu cúi xuống, gắng sức đỡ người đàn ông lên vai.

Thân thể người đàn ông nhẹ đến đáng sợ, như thể chỉ còn lại bộ xương bọc da.

“Chú… về làng với cháu.

Giọng cậu rất khẽ.

Rồi cậu chậm rãi dìu ông bước về phía ngôi làng.

Một lúc lâu sau, khói bếp lại bốc lên từ căn nhà nhỏ của Dạ Thiên ở cuối làng.

Mẹ cậu hơi ngạc nhiên khi thấy cậu dìu một người đàn ông lạ về.

Nhưng bà không hỏi nhiều.

Trong những ngày như thế này, ai nhìn thấy người sắp chết đói cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Dạ Thiên đặt người đàn ông nằm xuống góc nhà.

Cậu quay vào bếp, múc một bát cháo loãng vừa nấu xong.

Cháo gần như chỉ là nước.

Vài hạt gạo lẫn với rau dại nổi lơ lửng.

Nhưng với người đang chết đói…

đó đã là thứ quý giá.

Dạ Thiên đỡ người đàn ông ngồi dậy.

Cậu đưa bát cháo đến trước mặt ông.

“Chú… ăn chút đi.

Người đàn ông mở mắt.

Đôi mắt đục ngầu vì kiệt sức.

Khi nhìn thấy bát cháo bốc hơi nóng trong tay Dạ Thiên…

ánh mắt ấy bỗng run lên.

Bàn tay ông đưa ra.

Nhưng run quá.

Suýt làm đổ bát.

Dạ Thiên vội giữ lại, giúp ông cầm chắc hơn.

Người đàn ông uống từng ngụm nhỏ.

Rất chậm.

Như thể mỗi ngụm cháo đều cần dùng hết sức lực.

Một lúc sau, trong đôi mắt hốc hác ấy…

dần xuất hiện một tia sống rất yếu.

Ông thở ra một hơi dài.

Giọng khàn khàn.

“…Cảm ơn…”

Chỉ hai chữ.

Rất nhỏ.

Nhưng Dạ Thiên nghe rất rõ.

Trong đầu cậu, hệ thống lại vang lên.

“Đinh.

Hoàn thành nhiệm vụ:

Giúp một người trong làng sống sót.

Phần thưởng:

Hai điểm sinh tồn.

Dạ Thiên không nói gì.

Cậu chỉ lặng lẽ đặt bát cháo xuống, rồi bước ra ngoài hiên.

Gió tối thổi qua cánh đồng.

Ngôi làng nhỏ vẫn chìm trong đói khát.

Nhưng từ ngày hôm đó…

trong những câu chuyện thì thầm giữa các mái nhà tranh,

người ta bắt đầu nhắc đến một cái tên.

Dạ Thiên.

Cậu bé gầy gò trong căn nhà nhỏ cuối làng…

người đã chia bát cháo của mình

cho một kẻ sắp chết đói.

——————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập