Chương 1: Nạn đói 1945 !

Một buổi sáng xám lạnh phủ xuống ngôi làng nhỏ.

Sương mù dày đặc trùm lên những cánh đồng bỏ hoang phía ngoài làng.

Những gốc rạ khô cứng nhô lên khỏi mặt đất nứt nẻ, lởm chởm như những bộ xương gầy guộc còn sót lại sau một mùa chết chóc.

Dạ Thiên khoác chiếc áo cũ đã sờn vai, tay xách chiếc giỏ tre quen thuộc, lặng lẽ bước ra khỏi cổng làng.

Đã hơn một tháng kể từ ngày cậu tỉnh dậy trong cơ thể này.

Một tháng không dài, nhưng đủ để biến một người sống giữa thành phố hiện đại trở thành kẻ ngày ngày lang thang ngoài ruộng hoang, chỉ để tìm thứ gì đó có thể nhét vào bụng.

Cuộc sống của cậu bây giờ đơn giản đến mức tàn nhẫn.

Chỉ có một mục tiêu duy nhất.

Sống sót.

Con đường bờ ruộng đã trở nên quen thuộc.

Mỗi bước chân đều in lên lớp đất khô cứng.

Gió thổi qua cánh đồng hoang, mang theo cái lạnh buốt cùng mùi đất ẩm ngai ngái.

Ở phía xa, vài thân cây trơ trụi đứng im lìm giữa màn sương.

Dạ Thiên đi đến chiếc bẫy đầu tiên mà mình đặt hôm trước.

Một con chuột đồng béo đang mắc trong chiếc thòng lọng bằng dây tre, giãy giụa yếu ớt.

Cậu khẽ thở ra một hơi dài.

May mắn.

Trong thời buổi này, một con chuột đồng cũng quý như thịt.

Nếu nấu chung với rau dại và ít gạo còn sót lại, ít nhất cả nhà có thể cầm cự thêm một ngày.

Dạ Thiên cẩn thận gỡ con chuột ra, bỏ vào giỏ tre, rồi tiếp tục bước đến chiếc bẫy tiếp theo.

Sương vẫn chưa tan.

Cánh đồng vẫn im lặng như mọi buổi sáng khác.

Cho đến khi—

ẦM!

Một tiếng nổ dữ dội xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

Mặt đất dưới chân rung nhẹ.

Dạ Thiên giật mình quay phắt lại.

Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì—

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Những tiếng nổ tiếp theo dội xuống từ phía chân trời, dồn dập như sấm giữa mùa khô.

Ở phía xa, nơi con đường lớn dẫn về thị trấn, một cột khói đen đang cuộn lên bầu trời xám.

Đàn chim đang đậu trên những gốc rạ hoảng loạn bay tán loạn.

Cánh đồng hoang bỗng trở nên hỗn loạn.

Dạ Thiên đứng sững giữa bờ ruộng.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức của cuộc sống trước kia bỗng ùa về.

Bom.

Cậu lập tức cúi thấp người theo phản xạ.

Trên bầu trời, một âm thanh quen thuộc vang lên — tiếng động cơ máy bay.

Những chiếc máy bay nhỏ lướt qua tầng mây thấp, chỉ để lại những bóng đen lướt nhanh trên cánh đồng.

Dạ Thiên ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Từ khi xuyên đến thế giới này, cậu chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất.

Làm thế nào để sống sót qua nạn đói.

Cậu học cách tìm rau sam, rau dền dại.

Học cách đào củ chuối, đào củ rừng.

Học cách đặt bẫy chuột, bẫy chim.

Học cách nấu một nồi cháo loãng đủ cho cả gia đình cầm cự qua ngày.

Nhưng lúc này, khi những tiếng nổ dội xuống từ phía chân trời, Dạ Thiên chợt nhận ra một điều mà cậu đã vô tình quên mất.

Nạn đói này…

không phải tự nhiên mà có.

Dạ Thiên nhớ lại những gì mình từng biết.

Những đoàn quân chiếm đóng đã thu gom lúa gạo.

Nhiều cánh đồng bị ép trồng đay thay vì trồng lúa.

Những tuyến vận chuyển lương thực bị phá hủy bởi bom đạn.

Từng mắt xích một… đã bóp nghẹt nguồn sống của những người dân nghèo.

Và cuối cùng, tất cả dồn lại thành thảm họa mang tên Vietnamese Famine of 1945.

Dạ Thiên siết chặt bàn tay.

Nếu chiến tranh vẫn còn tiếp diễn…

thì dù cậu có cố gắng đến đâu, nạn đói cũng sẽ không dễ dàng kết thúc.

Một tiếng nổ nữa vang lên ở phía xa.

Đất dưới chân khẽ rung.

Dạ Thiên quay đầu nhìn về phía ngôi làng nhỏ phía sau lưng mình.

Ở đó có mẹ cậu.

Có em gái cậu.

Những con người yếu ớt đang chật vật từng ngày để sống sót.

Một ý nghĩ mới chậm rãi hình thành trong đầu.

Chỉ sống sót thôi… vẫn chưa đủ.

Nếu muốn bảo vệ gia đình mình, nếu muốn tiếp tục tồn tại trong thế giới này…

cậu phải chuẩn bị cho cả chiến tranh.

Dạ Thiên nhặt chiếc giỏ tre lên, bước nhanh về phía làng.

Bên trong đầu cậu, những kế hoạch mới đang dần hình thành.

Và lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến đây…

Dạ Thiên hiểu rằng cuộc chiến của mình mới chỉ vừa bắt đầu.

———————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập