Cánh cửa thứ 33 mở ra một không gian hoàn toàn khác biệt với những thế giới thiên nhiên hoang dã trước đó.
Đó là một nhà tắm hơi kiểu Ba Tư cổ điển, xa hoa đến mức choáng ngợp.
Nước nóng bốc khói nghi ngút từ những bồn tắm bằng đá cẩm thạch trắng ngà.
Hương hoa hồng và nhựa thông tràn ngập không gian, hòa quyện với hơi nước tạo nên một bầu không khí mê hoặc và thư giãn.
Trần nhà được trang trí bằng những viên gạch mosaic màu xanh lam và vàng kim, tạo thành những họa tiết hoa văn phức tạp.
Ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn dầu thắp sáng lung linh qua làn hơi nước.
"Ái chà…"
Linh nheo mắt thích thú,
"Sau bao nhiêu ngày lang thang, cuối cùng cũng có nơi tắm rửa đàng hoàng.
"Minh gật đầu, cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Dù họ hết sức vui thú với các thế giới đằng sau những cánh cửa, thì cơ thể đều kêu gọi rằng chúng cần một chút chăm sóc.
Linh không chần chừ, đi thẳng vào phòng thay đồ bên trong.
Khi cô bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng mỏng quanh người.
Chiếc khăn che được những gì cần che, nhưng đủ để làm trí tưởng tượng của một người đàn ông bình thường phải làm việc hết công suất.
Minh đang ngồi bên bờ bồn tắm, cố tình nhìn lên trần nhà như đang nghiên cứu những viên gạch mosaic.
Linh đi xuống bồn tắm bằng đá cẩm thạch, từ từ ngâm mình vào nước nóng.
Cô thở dài phả hơi, mắt nhắm nghiền, gương mặt thư giãn hoàn toàn.
Những giọt nước lăn trên vai trắng mịn, tóc dài ướt đẫm phủ xuống lưng.
Minh ngồi đối diện, ngâm nửa người dưới nước.
Hắn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhìn ra xa như đang suy ngẫm điều gì đó triết lý sâu sắc.
Nhưng mắt hắn cứ không nghe lời, liếc xuống.
Lên.
Xuống.
Cuối cùng, hắn không nhịn được, buông ra một câu:
"Em biết không, anh đang cố gắng rất nhiều để không nhìn xuống ngực em đấy.
"Im lặng.
Linh mở mắt, ánh mắt khẽ lóe lên một thoáng — không giận dữ, không xấu hổ, chỉ khẽ nheo mắt.
Cô nhếch môi:
"Thế mà anh vẫn nhìn.
"Minh cười khì, nhưng lần này nụ cười có phần gượng gạo hơn thường lệ.
Hắn gãi đầu:
"Thì… tại nó ở ngay tầm mắt mà.
"Linh không đáp, chỉ ngả đầu ra sau, tựa vào mép bồn đá, tiếp tục thư giãn như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hơi nước bốc lên, che mờ đường nét cơ thể cô.
Một lúc lâu im lặng.
Chỉ có tiếng nước chảy nhỏ giọt từ những vòi phun phía xa.
Rồi Linh bất ngờ hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa:
"Anh có bao giờ nghiêm túc với ai chưa?"
Câu hỏi đến đột ngột như một cú đấm vào bụng.
Minh cứng người.
Hắn định chém gió cho qua chuyện, định buông một câu đùa nhảm nhí nào đó như mọi khi.
Nhưng ánh mắt Linh lúc này — trong veo, nghiêm túc, không một chút đùa cợt — không cho phép hắn trốn tránh.
Hắn thở dài, nhìn xuống mặt nước:
Chưa
Giọng hắn thấp hơn bình thường, thành thật đến mức tự hắn cũng ngạc nhiên:
"Chưa từng có lý do đủ lớn để nghiêm túc.
"Linh gật đầu nhẹ, không nói thêm.
Không hỏi thêm.
Chỉ nhận lấy câu trả lời đó và để nó lắng xuống đáy lòng.
Họ ngâm mình trong im lặng thêm một lúc.
Không khó chịu.
Chỉ là yên tĩnh, suy ngẫm.
—
Sau khi ngâm tắm xong, Linh đứng dậy, xoay người bước lên bờ bồn tắm.
Nghe tiếng nước chảy ròng ròng, Minh vô thức mở mắt — và suýt phụt máu mũi.
Nước từ thân người Linh chảy xuống, chiếc khăn tắm ướt sũng bám chặt vào đường cong cơ thể.
Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn dầu tạo nên những bóng đổ quyến rũ trên làn da ướt.
Minh nuốt nước bọt, cảm thấy nhiệt độ trong người bỗng cao hơn nhiệt độ nước nóng quanh mình.
Và vì anh chàng mải lo nhìn bên dưới, tập trung toàn bộ ý chí để không để mắt rời khỏi những đường cong hoàn hảo đó, nên hắn không để ý ở bên trên.
Linh liếc hắn một cái.
Rồi mỉm cười.
Cô không nói gì.
Chỉ bước vào phòng thay đồ, để lại Minh ngồi trong bồn tắm như một thằng ngu.
Hắn nhắm mắt lại, hai tay vốc lấy nước đập vào mặt.
"Trời má, mày *éo phải trai tân đâu!
"===
Cánh cửa thứ 54 mở ra một không gian hoàn toàn khác biệt với những thế giới trước đó.
Đó là một căn phòng rộng rãi, trần cao vút như một đại sảnh của cung điện.
Khắp nơi là những chiếc kệ bằng gỗ sưa, được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết hoa văn Ả Rập cổ điển.
Trên mỗi chiếc kệ, trưng bày hàng trăm, hàng nghìn ngọn đèn — đủ mọi hình dạng, kích cỡ, chất liệu.
Có những chiếc đèn bằng đồng ố vàng, phủ đầy patina của thời gian.
Có những chiếc đèn bằng bạc được đánh bóng sáng loáng, khắc đầy những dòng chữ Ả Rập cổ.
Có cả những chiếc đèn nhỏ xinh như trong truyện cổ tích, lẫn những chiếc đèn khổng lồ cao bằng người.
Ánh sáng dịu nhẹ từ đâu đó — có lẽ từ chính những ngọn đèn — tạo nên một bầu không khí huyền bí, gợi nhớ đến những câu chuyện Nghìn lẻ một đêm.
"Ôi trời…"
Minh trợn mắt nhìn quanh,
"Đây là bảo tàng đèn thần à?"
Hắn bước tới, mắt lóe lên sự phấn khích.
Nhìn những ngọn đèn cổ Ả Rập này, làm Minh không khỏi liên tưởng đến những cây đèn thần trong truyện cổ tích.
Ba điều ước.
Kho báu vô tận.
Sức mạnh phi thường.
"Này Linh…"
Minh quay lại, ánh mắt lấp lánh,
"Em có nghĩ là…"
"Đừng, "
Linh cắt ngang, đã đoán được ý định của hắn.
"Anh chưa nói gì mà."
"Anh định chà cây đèn và triệu hồi thần đèn phải không?"
Minh nhún vai, tỏ vẻ vô tội:
"Ừ thì… có sao không?
Biết đâu họ biết về mấy cô công chúa.
"Linh thở dài, nhìn Minh với ánh mắt như nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh:
"Các thần đèn không phải là những sinh vật dễ nói chuyện đâu.
Trong hầu hết các ghi chép, họ đều nguy hiểm, mưu mô, và thích bẻ cong lời điều ước để gây họa cho con người."
"Nhưng biết đâu những vị ở đây lại khác?"
Linh nhìn Minh.
Nhìn những ngọn đèn.
Rồi lại nhìn Minh.
Cô biết hắn sẽ không dừng lại.
Bản tính tò mò và liều lĩnh của Minh không bao giờ để yên.
"Được, "
cô gật đầu, giọng nghiêm túc,
"Nhưng anh chỉ được thử một cây.
Và anh phải làm theo đúng những gì tôi nói.
"Minh toe toét cười:
"Yes ma'am!
"Hắn tiến đến gần một chiếc đèn đồng nhỏ, có vẻ cổ kính nhất trong số các đèn ở tầm mắt.
Linh đã rút thanh giáo Osiris ra, ánh vàng kim phát sáng dọc theo thân giáo.
Cô kích hoạt sẵn mũi giáo, năng lượng thần thánh rung động.
Tay trái cô vẽ dấu hiệu phức tạp trong không khí, tạo phép Quen phòng hộ — một lá chắn vô hình bao quanh cả hai người.
"Được rồi, "
Linh gật đầu,
"Cẩn thận.
"Minh cẩn thận chạm vào cây đèn.
Lạnh.
Kim loại.
Nặng hơn tưởng tượng.
Hắn chà sát vào thân cây đèn.
Lần đầu.
Không có gì.
Lần hai.
Vẫn không có gì.
Lần ba—
Khói đỏ bắt đầu bốc lên từ miệng đèn.
Minh giật mình, nhưng tay vẫn cầm chặt cây đèn.
Linh giương giáo lên, sẵn sàng.
Khói cuồn cuộn, dày đặc như máu, xoáy tròn trong không khí và dần hình thành một hình dáng.
Cao lớn.
Cơ bắp.
Da màu xanh thẫm.
Đôi mắt vàng óng ánh như vàng ròng.
Không có chân — phần dưới cơ thể là luồng khói nối liền với cây đèn.
Một vị thần đèn.
Trái với tưởng tượng về một sinh vật hung dữ, đầy thù hận, vị thần này.
khá ôn hòa.
Hắn nhìn hai người với ánh mắt tò mò, rồi mỉm cười — một nụ cười chân thành, không hề mưu mô.
"Chào các ngươi, "
giọng vị thần trầm ấm vang vọng trong không gian,
"Đã lâu lắm rồi mới có người ghé thăm nơi này.
Các ngươi cần gì?"
Minh và Linh trao nhau một cái nhìn ngạc nhiên.
Linh từ từ hạ giáo xuống, nhưng vẫn giữ thế cảnh giác.
Cô chào hỏi một cách lịch sự, giọng điềm tĩnh:
"Xin chào, tôi là Linh, còn đây là Minh.
Chúng tôi đang tìm kiếm thông tin về 40 vị công chúa.
Xin hỏi.
chúng tôi có được ban điều ước không?"
Vị thần đèn cười vang — một tiếng cười sảng khoái, vọng khắp căn phòng như tiếng chuông:
"Ha ha ha!
Điều ước!
Các ngươi nghĩ ta là những tên tội đồ bị giam cầm à?"
Hắn lắc đầu, vẫn mỉm cười:
"Sự trói buộc bởi điều ước chỉ xảy ra đối với những vị thần bị giam cầm — những kẻ phạm tội, bị trừng phạt, buộc phải phục vụ bất cứ kẻ nào cầm lấy đèn của chúng.
Còn ở đây.
"Hắn giơ tay quét quanh căn phòng:
"Tất cả những vị thần ở đây, đều được tự do.
Mỗi cây đèn ở đây là một tòa lâu đài của chính chúng ta — nơi chúng ta chọn để cư trú, không phải nơi chúng ta bị giam giữ.
"Vị thần nhìn xuống cây đèn trong tay Minh, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng có ý nhắc nhở:
"Hơn nữa, việc cầm lâu đài của người khác trên tay là một việc làm không lễ phép đâu, thanh niên."
"Ồ!"
Minh vội vàng,
"Xin lỗi, xin lỗi!
"Hắn cẩn thận đặt cây đèn thần vào lại trên kệ, như đang đặt một vật quý giá dễ vỡ.
Vị thần gật đầu hài lòng.
Minh hít một hơi sâu, rồi hỏi:
"Vậy thì.
có vị thần nào ở đây có liên hệ hoặc biết về 40 cô công chúa không?"
Câu hỏi làm vị thần im lặng.
Hắn nhìn qua bên kia cánh cửa — về phía thế giới bên kia với tòa lâu đài và 100 cánh cửa.
Ánh mắt vàng óng của hắn trở nên sâu thẳm, khó đoán.
"Hmm.
.."
hắn gật đầu chậm rãi,
"Có một vị.
có thể biết.
"Vị thần tiến đến bên một cây đèn ở góc xa của căn phòng — một chiếc đèn bằng bạc, nhỏ hơn các đèn khác, nhưng được chạm khắc cực kỳ tinh xảo.
Hắn gõ nhẹ vào thành đèn — ba tiếng, đều đặn — rồi gọi:
"Zahir!
Có người cần gặp ngươi!
Vị thần gõ thêm lần nữa:
Zahir
Khói đen bắt đầu bốc lên từ cây đèn.
Không phải khói đỏ ấm áp như trước, mà là khói đen đặc quánh, lạnh lẽo.
Một vị thần đèn khác xuất hiện.
Cao lớn hơn, cơ bắp cuồn cuộn.
Da màu xám xanh như kim loại gỉ.
Đôi mắt đỏ rực như than hồng.
Gương mặt nghiêm khắc, đầy những vết sẹo cũ.
Zahir nhìn quanh, ánh mắt quét qua Minh và Linh như hai con côn trùng không đáng chú ý.
Rồi hắn nhìn vị thần kia:
Gì
Giọng hắn khô khan, lạnh lùng.
Minh nuốt nước bọt, nhưng vẫn lặp lại câu hỏi:
"Chúng tôi đang tìm hiểu về 40 vị công chúa ở thế giới bên kia cánh cửa.
Ngài có biết gì về họ không?"
Zahir nhìn về phía cánh cửa.
Khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm vào thế giới bên kia, không khí trong phòng đột nhiên thay đổi.
Gương mặt Zahir bóp méo.
Đôi mắt đỏ bùng cháy.
Thân hình hắn phình to, khói đen cuồn cuộn dâng lên như cơn bão.
CHÚNG
Tiếng gầm rít của Zahir làm rung chuyển cả căn phòng.
Gió hung dữ thổi ào ạt, đẩy Minh và Linh lùi về phía sau.
Linh vội giương giáo Osiris lên, lá chắn Quen phát sáng khi chống đỡ luồng gió.
Minh túm chặt tay Linh, cố giữ thăng bằng.
"Linh!"
Minh hét lên trong tiếng gió rít,
"Chuẩn bị chiến đấu!
"Linh gật đầu, mắt nhắm lại nửa chừng, tập trung năng lượng vào giáo.
Sẵn sàng tung đòn nếu cần thiết.
Nhưng Zahir không tấn công.
Hắn chỉ.
tức giận.
Giọng vị thần rít lên trong không gian, đầy căm phẫn và đau khổ:
"CHÚNG LÀ NHỮNG KẺ GHÊ TỞM!
NHỮNG KẺ ĐÃ PHẠM MỘT TỘI ÁC KHÔNG THỂ THA THỨ!
"Khói đen quấn quanh thân hình Zahir, dày đặc như những xích xiềng vô hình.
Đôi mắt đỏ hắn nhìn thẳng vào Minh và Linh — ánh mắt đầy thù hận, nhưng không hướng vào họ, mà hướng vào ký ức về 40 vị công chúa.
"Ta không muốn nhắc đến chúng!
Không một lời nào!
Không một âm tiết nào về những con quỷ đó!
"Zahir giơ tay chỉ thẳng vào cửa:
"BIẾN!
BIẾN ĐI NGAY LẬP TỨC!
TRƯỚC KHI TA HOÀN TOÀN NỔI GIẬN!
"Vị thần đèn đầu tiên — vị ôn hòa — vội vàng đưa tay ra hiệu:
"Đi đi!
Nhanh lên!
"Minh và Linh không cần nhắc hai lần.
Họ cẩn thận lùi lui, giữ mắt nhìn vào Zahir, tránh mọi động tác đột ngột.
Linh vẫn giữ giáo trong tư thế phòng thủ.
Minh bước lùi từng bước nhỏ, tim đập thình thịch.
Zahir không rượt theo.
Hắn chỉ đứng đó, thân hình rung động vì cơn giận, khói đen cuồn cuộn.
Khi hai người đã thoát ra khỏi căn phòng và đóng cánh cửa lại, Minh mới thở phào nhẹ nhõm.
"Quái.
hắn lau mồ hôi trên trán,
"Tội ác không thể tha thứ?
Mấy cô công chúa đó làm gì mà ghê vậy?"
Linh không trả lời ngay.
Cô đứng yên, nhìn vào cánh cửa vừa đóng lại, ánh mắt trầm ngầm suy nghĩ.
"Anh có để ý không, "
cô nói chậm rãi,
"Zahir không nói 'chúng phạm tội'.
Hắn nói 'chúng *đã* phạm tội'.
"Minh nhíu mày:
"Có gì khác biệt không?"
"Có, "
Linh quay sang nhìn hắn,
"Điều đó có nghĩa.
tội ác đã xảy ra rồi.
Không phải điều gì họ đang làm, mà là điều gì họ đã làm trong quá khứ.
"Minh im lặng, suy ngẫm.
"Và một vị thần đèn tự do — không bị giam cầm, không bị ràng buộc — lại căm ghét họ đến mức không muốn nghe nhắc tên.
"Linh nheo mắt:
"Tội ác đó.
phải thực sự kinh khủng.
"========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập