Chương 37: The Witcher (Gặp Lại Bonhart)

Người phụ nữ già ngẩng lên.

Đôi mắt bà đục ngầu, vô hồn, nhìn xuyên qua Ciri như thể cô là không khí.

"Tôi dọn và dọn và dọn, "

bà lão lầm bầm, giọng khàn đặc như tiếng gió rít qua khe cửa.

"Và rồi thể nào nó cũng lại bị bẩn.

Cứ nhìn cái đống bừa bộn này mà xem, bé con.

Máu.

Luôn luôn là máu."

"Làm ơn, "

Ciri nài nỉ, nước mắt chực trào.

"Cháu phải ra khỏi đây.

"Bà lão chỉ tay về phía cánh cửa đối diện bằng ngón tay khẳng khiu như cành củi khô.

"Đi thẳng.

Rồi rẽ trái.

Nhưng cẩn thận vệt máu kia, ta vừa mới lau xong là chúng lại đổ ra đấy.

"Ciri gật đầu cảm ơn, định chạy đi, nhưng một câu hỏi bật ra khỏi miệng cô, một câu hỏi mà cô đã tự hỏi mình suốt bao năm qua.

"Nó có bao giờ kết thúc không?"

Người phụ nữ già ngừng tay, nhìn chằm chằm vào vũng máu đang tan ra trong nước.

"Không.

Không bao giờ, "

bà đáp, giọng trống rỗng.

"Đó là bản chất của thế giới.

Máu rửa bằng máu.

Và ta lại phải lau.

"Ciri rùng mình.

Cô quay lưng chạy vụt đi, để lại người phụ nữ già tiếp tục công việc vô tận của mình giữa tòa lâu đài đang sụp đổ.

Cô chạy theo chỉ dẫn.

Thẳng.

Rồi rẽ trái.

Cô bước vào một hành lang hẹp, tranh tối tranh sáng.

Sự im lặng ở đây nặng nề hơn bất cứ nơi nào khác.

Và rồi, cơn ác mộng ập đến.

Bonhart hiện ra bất thình lình như một bóng ma từ trong hốc tường và đấm vào mặt Ciri.

Cú đấm mạnh đến nỗi Ciri cảm thấy như hộp sọ mình vỡ vụn.

Cô vấp ngã, đầu óc quay cuồng, và trước khi cô kịp định thần, hắn đã nhảy lên người cô.

Bàn tay to lớn, thô ráp như gọng kìm sắt túm lấy cổ họng cô, ép chặt cô vào bức tường đá lạnh lẽo.

Ciri mở to mắt, nhìn vào con mắt chột nhợt nhạt, vô cảm như mắt cá chết của Leo Bonhart.

Trái tim cô như ngừng đập.

Nỗi sợ hãi nguyên thủy, nỗi sợ hãi mà cô tưởng mình đã vượt qua, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Ta lẽ ra đã không thể tìm thấy mi, nếu không phải vì mi tự dưng la lên, "

hắn khục khặc cười, hơi thở hôi hám phả vào mặt cô.

"Và mi đã gọi tha thiết ra làm sao.

Thấy nhớ ta hả cưng?"

Vẫn dựa vào tường, tay hắn luồn ra sau gáy cô, giữ chặt như giữ một con thú cưng.

Ciri lúc lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng vùng vẫy nhưng vô vọng.

Tên thợ săn tiền thưởng nhe hàm răng vàng ố ra cười.

Hắn thò tay vào trong áo cô, sờ nắn ngực cô một cách thô bạo, rồi trượt xuống dưới, túm lấy chỗ hiểm của cô.

Sự xâm phạm ghê tởm khiến Ciri muốn nôn mửa.

Rồi hắn thả cô ra, đẩy cô ngã dúi dụi xuống sàn đá.

Keng

Hắn ném một thanh kiếm xuống dưới chân cô.

Thanh Zireael – Swallow (Chim Én)

Thanh kiếm của cô.

Và cô ngay lập tức hiểu hắn muốn gì.

"Ta thích ở trong đấu trường hơn, "

hắn dài giọng, đi đi lại lại như một con thú săn mồi đang vờn con mồi.

"Như trong vòng chung kết, buổi trình diễn cuối cùng của mi.

Nữ witcher đấu với Leo Bonhart!

Ha, người ta sẽ trả rất nhiều tiền để xem đấy!

Nhanh nào!

Cầm lấy thanh thép và rút nó ra đi.

"Ciri run rẩy nhặt thanh kiếm lên.

Nhưng cô không rút nó ra.

Cô vắt nó ra sau lưng, để chuôi kiếm nằm trong tầm với, tư thế mà cô đã được dạy ở Kaer Morhen.

Bonhart lùi lại một bước, vẻ mặt thất vọng giả tạo.

"Ta những tưởng rằng, "

hắn nói,

"đôi mắt già nua này sẽ được thỏa mãn khi chứng kiến những gì Vilgefortz sẽ làm với mi.

Ta đã lầm.

Ta cần phải cảm thấy máu của mi chảy xuống lưỡi kiếm của ta.

Kệ mẹ ba cái trò ma thuật và lũ pháp sư, định mệnh, lời tiên tri và số phận của thế giới.

Mấy thứ đó có nghĩa lý gì với ta chứ?

Chẳng cái mẹ gì cả!

Chẳng gì có thể sánh với sự sung sướng khi.

"Hắn không nói hết câu.

Cô thấy môi hắn động đậy và đôi mắt hắn sáng lên ác hiểm, một sự hưng phấn bệnh hoạn.

"Ta sẽ rút hết máu trong huyết quản của mi, nữ witcher, "

hắn rít lên, giọng nói chứa đựng sự tàn độc tột cùng.

"Và sau đó, trước khi xác mi lạnh cứng, chúng ta sẽ ăn mừng.

Mi là của ta.

Của ta hết.

Nhấc vũ khí lên!

"Đúng lúc đó, tòa lâu đài rúng động bởi một vụ nổ lớn từ tầng dưới.

Bụi rơi lả tả.

"Vilgefortz, "

Bonhart mừng rỡ tuyên bố, ngước nhìn trần nhà,

"đang biến những kẻ giải cứu dũng cảm của mi ra thành thịt xay rồi.

Thế nào, cưng, rút kiếm ra đi.

"Ciri biết mình không thể đánh bại hắn bằng kiếm thuật.

Hắn quá mạnh, quá nhanh, và quá tàn nhẫn.

Cô chỉ còn một cách.

Cô tập trung toàn bộ ý chí.

Năng lượng Elder Blood (Dòng máu Cổ xưa)

sục sôi trong huyết quản cô.

Cô nhắm mắt lại, hình dung ra một nơi khác, bất cứ đâu không phải ở đây.

Dịch chuyển!

Không gian vặn xoắn.

Một luồng sáng xanh lóe lên.

Nhưng ngay lập tức, cô cảm thấy như mình đâm sầm vào một bức tường vô hình.

Đầu óc cô đau như búa bổ.

Cô mở mắt ra.

Cô vẫn ở trong căn phòng đó.

Cô chỉ dịch chuyển được khoảng ba bước chân, sang phía bên trái của Bonhart.

Lớp màn chắn ma thuật bao quanh lâu đài Stygga quá mạnh.

Nó ngăn chặn mọi nỗ lực dịch chuyển ra ngoài.

Bonhart cười lớn, tiếng cười man dại.

"Định chạy trốn sao, chuột nhắt?

Không dễ thế đâu!

"Hắn lao tới, thanh kiếm dài của hắn vung lên.

Ciri hét lên, quay đầu bỏ chạy.

Cô lao ra khỏi hành lang, chạy thục mạng qua những dãy phòng nối tiếp nhau.

Tiếng bước chân nặng nề của Bonhart đuổi sát phía sau, tiếng cười của hắn vang vọng như tiếng gọi của tử thần.

Cô chạy vào một căn phòng tròn rộng lớn, ở giữa có bức tượng một nữ thần bị cụt đầu.

Ciri

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Từ phía cánh cửa đối diện, hai người lao vào.

Một người đàn ông mặc giáp đen với chiếc mũ có cánh chim săn mồi.

Và một cô gái tóc vàng hoe đang đi khập khiễng, máu chảy ròng ròng từ một vết thương sâu ở đùi.

Cahir và Angouleme.

"Cẩn thận!

Hắn đang tới!"

Ciri hét lên, chỉ tay về phía sau.

Bonhart xuất hiện ở cửa, thanh kiếm đẫm máu lăm lăm trên tay.

Hắn nhìn thấy ba người, nụ cười trên môi càng mở rộng hơn.

"À, thêm khán giả, "

hắn nói.

"Tuyệt vời.

"Angouleme, dù bị thương nặng do một mũi giáo đâm xuyên đùi trong trận chiến trước đó, vẫn rút thanh đao cong của mình ra.

Cô đứng chắn trước mặt Ciri.

"Bà dì Milva.

bà dì đã chết rồi, "

Angouleme nói, giọng run run nhưng đầy căm hận.

"Tao sẽ không để mày đụng đến con bé này đâu.

"Cahir bước lên phía trước, rút kiếm.

Anh nhìn Ciri.

Trong ánh mắt anh không còn là hình ảnh của tên kỵ sĩ đen đáng sợ trong những cơn ác mộng của cô nữa.

Chỉ còn là một người đàn ông mệt mỏi, đầy vết thương, nhưng kiên định.

"Ciri, "

Cahir nói gấp gáp.

"Hãy nghe tôi.

Chúng tôi đến đây cùng Geralt.

Để cứu cô.

Tôi đến để chuộc lỗi.

"Ciri nhìn anh, lùi lại một bước theo bản năng.

Nhưng rồi cô nhìn thấy sự chân thành trong mắt anh.

Và cô nhìn thấy Bonhart đang bước tới.

"Chúng ta phải chặn cửa lại!"

Cahir ra lệnh.

Họ cùng nhau đẩy cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, gài then chốt.

Rầm!

Rầm!

Bonhart đập cửa từ bên ngoài.

Cánh cửa rung lên bần bật, những mảnh gỗ bắt đầu nứt ra.

"Hắn sẽ phá được cửa sớm thôi, "

Cahir quay sang Ciri.

"Cô và Angouleme phải đi ngay.

Tìm Geralt.

Anh ấy đang ở đại sảnh."

"Còn anh?"

Ciri hỏi, giọng cô lạc đi.

"Tôi sẽ ở lại giữ chân hắn, "

Cahir nói bình thản, như thể anh đang nói về việc ở lại rửa bát sau bữa tối.

"Không!"

Ciri hét lên.

"Anh không biết hắn là ai đâu!

Hắn là Bonhart!

Hắn là quỷ dữ!

Anh không thể đánh lại hắn!"

"Tôi đã đi qua cả thế giới chỉ để gặp cô, để chuộc lỗi cho bản thân, để cứu cô và bảo vệ cô, "

Cahir nhìn sâu vào mắt Ciri, mỉm cười buồn bã.

"Mà giờ cô lại muốn tôi chạy đi sao?"

Cánh cửa vỡ tung.

Bonhart bước vào, phủi bụi gỗ trên vai áo.

Hắn nhìn Cahir, rồi nhìn Angouleme và Ciri.

Hắn đưa tay lên ngực, gõ nhẹ vào ba chiếc mề đay đang đeo lủng lẳng trên cổ.

Một cái hình đầu sói.

Một cái hình đầu mèo.

Và một cái hình đầu đại bàng.

"Nhìn thấy không?"

Bonhart khoe khoang.

"Đây là những gì còn lại của những witcher đã từng nghĩ mình là anh hùng.

Ta đã giết chúng.

Từng đứa một.

"Hắn chĩa kiếm vào Cahir.

"Nếu ngươi là một witcher thực sự, thì hãy biết rằng tấm mề đay của ngươi sẽ sớm bổ sung vào bộ sưu tập của ta.

Và nếu như ngươi không phải là một witcher, ngươi sẽ chết trước khi kịp chớp mắt.

"Cahir không hề nao núng.

Anh quay sang Angouleme.

"Đưa Ciri đi.

Ngay bây giờ!"

"Nhưng.

.."

Angouleme định phản đối.

"ĐI!"

Cahir gầm lên.

Angouleme cắn môi, nắm lấy tay Ciri.

"Đi thôi, công chúa.

Đừng để anh ấy chết vô ích.

"Ciri nhìn Cahir lần cuối.

"Tại sao?"

cô thì thầm.

"Tại sao anh lại làm thế này?"

Cahir không nhìn lại cô.

Anh nâng kiếm lên, thủ thế đối mặt với Bonhart.

"Tự chuốc lấy ư?

Không.

Đây là định mệnh của ta!

"Ciri và Angouleme chạy biến vào hành lang phía sau.

Trong căn phòng tròn, chỉ còn lại hai người đàn ông.

Bonhart lao tới.

Tốc độ của hắn nhanh đến mức phi lý đối với một gã đàn ông to lớn như vậy.

Thanh kiếm của hắn bổ xuống như sấm sét.

Cahir đỡ đòn.

KENG!

Cánh tay anh tê dại.

Sức mạnh của Bonhart thật khủng khiếp.

Cahir lùi lại, cố gắng sử dụng kỹ thuật kiếm pháp Nilfgaardian uyển chuyển để phản công.

Anh chém một đường vào sườn Bonhart.

Nhưng Bonhart đã lường trước.

Hắn xoay người né đòn một cách nhẹ nhàng, rồi tung một cú đá vào bụng Cahir khiến anh văng vào bức tượng nữ thần.

"Khá đấy, "

Bonhart khen ngợi, giọng đầy vẻ chế giễu.

"Nhưng chưa đủ.

"Cahir lồm cồm bò dậy, máu chảy ra từ khóe miệng.

Anh biết mình không thể thắng.

Anh biết mình sẽ chết ở đây.

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, thời gian dường như trôi chậm lại.

Một ký ức xa xăm ùa về trong tâm trí Cahir.

Đó là một ngày nắng đẹp ở Vicovaro.

Cahir mới mười tuổi.

Cậu bé đang đứng trước mộ của anh trai mình, Aillil, người đã hy sinh trong cuộc chiến tranh phương Bắc lần thứ nhất.

Mẹ cậu đứng bên cạnh, khuôn mặt đẫm nước mắt, bàn tay siết chặt vai cậu.

"Hãy nhìn đi, Cahir, "

bà nói, giọng căm hờn.

"Người phương Bắc đã giết anh con.

Chúng là những kẻ man rợ.

Chúng là quái vật.

"Cậu bé Cahir nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, nhìn vào tấm bia đá khắc tên anh trai.

"Con hận chúng!

Con hận tất cả bọn chúng!"

cậu bé hét lên với bầu trời xanh thẳm.

"Và khi con đã lớn và có một thanh kiếm thực sự, con sẽ ra trận và chặt đầu chúng!

Rồi mẹ sẽ thấy, thưa mẹ!

"Ký ức tan biến.

Cahir Mawr Dyffryn aep Ceallach, người con trai của Vicovaro, người đã từng thề sẽ giết hết người phương Bắc, giờ đây đang đứng đây, chắn đường tử thần để bảo vệ một cô gái phương Bắc.

Một cô gái mà anh yêu thương hơn cả mạng sống của mình, dù chưa bao giờ dám thổ lộ.

Định mệnh thật trớ trêu.

Và cũng thật đẹp đẽ.

Cahir hét lên một tiếng xung trận, lao vào Bonhart lần cuối cùng.

Anh dồn hết sức lực còn lại vào cú đấm kiếm này.

Nhưng Bonhart nhanh hơn.

Luôn luôn nhanh hơn.

Hắn gạt phăng thanh kiếm của Cahir sang một bên.

Và với một động tác dứt khoát, tàn nhẫn, hắn đâm thanh kiếm của mình xuyên qua ngực Cahir.

Cahir khựng lại.

Anh cảm thấy lạnh.

Một cái lạnh lan tỏa từ ngực ra khắp cơ thể.

Anh nhìn xuống thanh kiếm đang cắm trong người mình.

Rồi anh ngước lên nhìn Bonhart.

"Quá chậm, "

Bonhart thì thầm vào tai anh.

Hắn rút kiếm ra.

Cahir ngã xuống.

Anh nằm ngửa trên sàn đá lạnh lẽo, nhìn lên trần nhà mái vòm.

Anh không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Anh chỉ thấy nhẹ nhõm.

Anh đã làm được.

Anh đã cứu cô ấy.

Mắt Cahir từ từ khép lại.

Người hiệp sĩ đen đã hoàn thành lời hứa của mình.

Anh đã chuộc lại lỗi lầm.

Và anh đã tìm thấy sự bình yên cuối cùng.

===

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập