Mũi tên nỏ bay qua vai Geralt, sượt qua tai Yennefer và cắm phập vào giữa trán tên lính đang giữ cô.
Hắn chết ngay lập tức, mắt trợn trừng, tay buông lỏng con dao.
Nhưng cái xác chưa kịp đổ xuống thì Geralt đã lao tới.
Anh không nhắm vào kẻ thù.
Anh nhắm vào xiềng xích.
Thanh Sihil, lưỡi kiếm sắc bén nhất thế giới, vung lên một đường chéo hoàn hảo.
KENG
Tiếng kim loại bị cắt đứt vang lên lanh lảnh.
Chiếc vòng cổ dimeritium trên cổ Yennefer đứt đôi, rơi xuống đất.
Tiếp đó là hai nhát chém nữa.
Keng!
Còng tay của cô cũng bị chém đứt ngọt xớt.
Geralt đã chém đứt kim loại cứng nhất thế giới ngay trên da thịt người yêu mình mà không làm cô xây xước dù chỉ một vết nhỏ.
Những tên lính còn lại chứng kiến cảnh tượng đó, mặt cắt không còn giọt máu.
"Một người như vậy, Cú Nâu có thể tự đi mà đánh.
Tôi quý trọng mạng sống của mình, "
một tên lính lẩm bẩm, rồi vứt vũ khí bỏ chạy thục mạng.
Những tên khác cũng chạy theo, tiếng bước chân hỗn loạn xa dần.
Yennefer đứng đó, xoa xoa cổ tay hằn vết đỏ.
Cô nhìn Geralt, đôi mắt tím ngân ngấn nước.
Geralt bước tới, ôm chầm lấy cô.
Anh siết chặt cô vào lòng, hít hà mùi hương tử đinh hương và phúc bồn tử quen thuộc, dù giờ đây nó đã lẫn mùi máu và bụi bẩn.
"Em biết là anh sẽ đến vì em mà.
Em biết là anh sẽ đến, ngay cả khi.
.."
Yennefer nức nở, vùi mặt vào ngực anh.
"Anh xin lỗi vì đã đến muộn, "
Geralt thì thầm, hôn lên mái tóc rối bời của cô.
Họ tách nhau ra.
Yennefer hít một hơi sâu, cảm nhận ma thuật đang quay trở lại trong huyết quản mình, mạnh mẽ và dữ dội như dòng thác lũ vừa được khơi thông.
"Geralt, hãy dạy cho bọn du côn này biết một thanh kiếm trong tay witcher có thể làm được gì đi, "
cô nói, ánh mắt rực lửa nhìn về phía cuối hành lang, nơi một toán lính tiếp viện của Skellen đang rầm rập chạy tới.
"Biến đi, "
Yennefer ra lệnh, giơ tay lên.
Một luồng năng lượng telekinetic (tâm linh)
cực mạnh phóng ra từ tay cô, hất văng cả đám lính bay ngược trở lại, đập vào tường như những con búp bê vải.
"Ciri đâu?"
Yennefer hỏi gấp gáp.
"Con bé đang ở chỗ Regis.
Chúng ta phải đến đó, "
Geralt nói.
Bất ngờ, một mũi tên bay vút tới từ bóng tối phía xa, nhắm thẳng vào lưng Yennefer.
Geralt xoay người, dấu hiệu Quen bùng lên tạo thành một tấm khiên vàng cam bao bọc lấy cả hai.
Mũi tên va vào khiên phép, vỡ tan tành.
Linh, người nãy giờ vẫn cảnh giác quan sát, lập tức nâng nỏ lên và bắn trả vào bóng tối.
Một tiếng hét đau đớn vang lên, rồi im bặt.
"Hai tên nữa ở hướng 2 giờ!"
Linh cảnh báo.
Geralt lao tới, Sihil múa lên những đường kiếm tử thần.
Hai tên nỏ thủ chưa kịp nạp tên lần hai đã bị chém ngã.
"Đường này!"
Yennefer hét lên, tay cô tạo ra một quả cầu lửa nhỏ, soi sáng lối đi tối tăm.
"Em cảm nhận được Ciri!
Con bé đang di chuyển!
Nó đang chạy lên tầng trên!
"Họ chạy theo ánh sáng của Yennefer.
Hơn một chục tên lính đánh thuê trang bị thương giáo chặn đường họ ở cầu thang.
"Chết tiệt, đông quá, "
Linh chửi thề.
"Tránh ra!"
Yennefer hét lớn.
Cô ném quả cầu lửa trên tay về phía đám lính.
BÙM
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu đốt hàng ngũ địch.
Tiếng la hét thảm thiết vang lên.
Mùi thịt cháy khét lẹt.
Geralt và Linh lao qua bức tường lửa, kết liễu những kẻ còn đang quằn quại.
Họ chạy lên cầu thang, hướng về phía đại sảnh, nơi trận chiến cuối cùng với Vilgefortz đang chờ đợi.
Nơi định mệnh sẽ được định đoạt bằng máu, ma thuật và lưỡi kiếm.
===
Cánh cửa gỗ sồi dày cộp vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh dăm nhỏ dưới sức ép của xung kích Aard.
Geralt bước qua đống đổ nát, đôi ủng da nghiền nát những mảnh gỗ vụn, tiếng lạo xạo hòa lẫn với tiếng rên rỉ của những kẻ hấp hối.
Bên cạnh anh, Yennefer di chuyển như một nữ thần báo tử.
Không còn vẻ kiêu sa đài các thường thấy trong những bữa tiệc tại Aretuza, cô giờ đây là hiện thân của cơn thịnh nộ thuần khiết.
Mái tóc đen rối bời tung bay trong luồng gió ma thuật, đôi mắt tím rực lên thứ ánh sáng lạnh lẽo chết chóc.
Cô vung tay, và những tia sét xanh lè xé toạc không khí, biến ba tên lính đánh thuê đang lao tới thành những ngọn đuốc sống.
Mùi thịt cháy khét lẹt xộc lên, quyện với mùi ozone nồng nặc và mùi máu tanh tưởi tạo nên thứ hương vị đặc trưng của địa ngục.
"Bên trái!
Ba tên nỏ thủ!"
Linh hét lên cảnh báo, đồng thời lăn người tránh một mũi tên vừa sượt qua vai.
Cô gái trẻ từ băng Wolfs không dùng phép thuật, nhưng chiếc nỏ trên tay cô nguy hiểm không kém gì những tia sét của Yennefer.
Tách!
Hai mũi tên găm thẳng vào hốc mắt của hai kẻ địch đang nấp sau cột đá.
Geralt không cần nhìn.
Anh xoay người, thanh Sihil vẽ lên một đường vòng cung màu bạc tuyệt đẹp.
Tên lính thứ ba, kẻ vừa định đánh lén Yennefer, ngã gục với cổ họng bị cắt đứt ngọt xớt.
"Cầu thang chính phía trước!"
Yennefer hét lớn, giọng cô khản đặc vì khói bụi nhưng vẫn đầy uy quyền.
"Ciri đang ở gần đây!
Em cảm thấy sự nhiễu loạn không gian!
Con bé đang sợ hãi!
"Họ lao lên những bậc thang đá cẩm thạch, bỏ lại sau lưng một thảm xác chết.
Lâu đài Stygga, pháo đài kiên cố được cho là bất khả xâm phạm, đang rung chuyển dưới gót chân của những kẻ xâm nhập.
Nhưng khi họ vừa đặt chân lên sảnh lớn dẫn vào khu vực trung tâm, không khí bỗng nhiên thay đổi.
Cái lạnh thấu xương biến mất, thay vào đó là một luồng nhiệt lượng ngột ngạt, bức bối.
Những ngọn đuốc trên tường bỗng nhiên bùng cháy dữ dội, ngọn lửa chuyển sang màu xanh lam quỷ dị.
Từ cuối hành lang, một bóng người bước ra.
Hắn mặc một chiếc áo choàng dài thêu kim tuyến, tay cầm một cây gậy sắt nặng nề.
Một nửa khuôn mặt hắn điển trai, ngạo nghễ, nửa còn lại là một khối thịt biến dạng gớm ghiếc – hậu quả của vụ nổ tại Thannedd.
Vilgefortz xứ Roggeveen.
Hắn đứng đó, chắn giữa họ và con đường cứu rỗi, mỉm cười một cách trịch thượng như một giáo viên đang nhìn những đứa học trò ngỗ nghịch.
"Ta thấy ấn tượng đó.
Ta thấy thực sự ấn tượng, witcher, "
Vilgefortz lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, dội lại từ những vòm trần cao vút.
"Ngươi ngu ngốc và ngây thơ đến thảm hại, nhưng kỹ thuật của ngươi quả thực rất ấn tượng.
"Geralt dừng lại, siết chặt chuôi kiếm.
Ký ức về trận thua nhục nhã ở Thannedd ùa về, cơn đau từ chiếc chân gãy năm xưa dường như nhói lên trong tâm trí.
Nhưng lần này, anh không đơn độc.
"Tránh ra, Vilgefortz, "
Geralt gầm gừ.
"Hoặc ta sẽ hoàn thiện nốt công việc mà cái cổng dịch chuyển đã làm dở dang với khuôn mặt ngươi.
"Vilgefortz bật cười, tiếng cười khô khốc như tiếng kim loại cạo vào nhau.
Hắn gõ nhẹ cây gậy sắt xuống sàn đá.
"Ngươi ngu ngốc và ngây thơ đến thảm hại.
ngươi vẫn minh họa một sự cứng đầu và dốt nát phi thường.
Ngươi liên tục muốn chèo ngược dòng và đái vào cơn gió.
Nó phải kết thúc tồi tệ thôi.
Hãy biết rằng ngày hôm nay, tại đây, ở lâu đài Stygga, ngươi đã đái vào một cơn bão.
"Vừa dứt lời, hắn giơ tay lên.
Không cần niệm chú, không cần cử chỉ rườm rà.
Một cột lửa khổng lồ phun trào từ dưới sàn nhà, ngay chỗ Geralt đang đứng.
"Geralt!
Coi chừng!"
Yennefer hét lên.
Cô lập tức tạo ra một mái vòm năng lượng trong suốt bao bọc lấy cả ba người.
ẦM
Ngọn lửa va vào khiên phép, tỏa ra xung quanh như dòng dung nham gặp đá tảng.
Sức nóng khủng khiếp khiến không khí bên trong vòm chắn cũng trở nên ngột ngạt.
"Linh!
Đi tìm Ciri!"
Geralt ra lệnh, mắt không rời khỏi Vilgefortz.
"Ở đây quá nguy hiểm cho cô!
Tìm con bé và đưa nó ra khỏi đây!
Ta và Yen sẽ giữ chân hắn!
"Linh do dự một giây, nhìn Geralt, rồi nhìn Yennefer đang nghiến răng duy trì lá chắn.
Cô biết mình ở lại chỉ là gánh nặng.
Đối thủ là pháp sư mạnh nhất lục địa.
"Đừng có chết đấy!"
Linh nói gọn lỏn, rồi lợi dụng lúc cột lửa vừa tắt, cô lao vụt đi, biến mất vào một hành lang nhánh tối tăm.
Vilgefortz không thèm đuổi theo cô gái.
Mục tiêu của hắn là hai kẻ trước mặt.
Hắn vung cây gậy sắt, và một loạt những quả cầu sét bay vù vù về phía họ.
Yennefer phản công.
Cô ném ra những lưỡi dao băng sắc lẹm, va chạm với những quả cầu sét tạo nên những vụ nổ dây chuyền đinh tai nhức óc.
Tòa lâu đài rung chuyển dữ dội.
Bụi vữa rơi lả tả từ trần nhà.
Những bức tượng đá vỡ vụn.
Cuộc chiến giữa những kẻ mạnh nhất bắt đầu, biến đại sảnh thành một cơn bão của lửa và điện.
Ở một góc khác của lâu đài, Stefan Skellen – hay còn gọi là Cú Nâu – đang đứng ở đầu cầu thang dẫn xuống lối thoát hiểm.
Khuôn mặt hắn tái mét, đầy vẻ lo âu.
Tiếng nổ ầm ầm từ đại sảnh vọng lại khiến sàn nhà dưới chân hắn rung lên bần bật.
"Thưa ngài, chúng ta có nên quay lại hỗ trợ ngài Vilgefortz không?"
Một tên đội trưởng lính đánh thuê hỏi, tay run rẩy cầm kiếm.
Skellen nhìn về phía hành lang đang chớp nháy ánh sáng xanh đỏ của ma thuật, rồi nhìn xuống đám lính đang hoảng loạn của mình.
Hắn là một kẻ mưu mô, một chính trị gia, một mật thám, chứ không phải một kẻ tử vì đạo.
"Hỗ trợ?"
Skellen cười khẩy, nụ cười méo xệch.
"Ngươi có thấy cái gì đang diễn ra ở kia không?
Đó không phải là chiến tranh.
Đó là ngày tận thế.
"Hắn ra hiệu cho lính chất đống những bức tranh nghệ thuật vô giá mà chúng vừa cướp được từ các phòng trưng bày ra giữa cầu thang và châm lửa.
Ngọn lửa bùng lên, soi sáng khuôn mặt đầy toan tính của Cú Nâu.
"Vậy thì chúng ta sẽ không xen vào cuộc xung đột giữa những thế lực của địa ngục!"
Skellen tuyên bố, giọng hắn cố tỏ ra bình tĩnh.
"Hãy để quỷ đấu với quỷ, pháp sư đấu với pháp sư và ma cà rồng cứ việc bò ra khỏi hầm mộ.
Chúng ta sẽ không làm phiền chúng!
Chúng ta sẽ ở đây, giữ im lặng, và chờ đợi kết quả.
Nếu Vilgefortz thắng, chúng ta sẽ ra tung hô hắn.
Nếu đám witcher thắng.
chúng ta sẽ chuồn êm trước khi chúng kịp nhận ra.
"Đám lính gật đầu lia lịa, thở phào nhẹ nhõm.
Không ai muốn lao vào cái cối xay thịt ma thuật kia cả.
Cùng lúc đó, Ciri đang chạy.
Cô đã thoát khỏi phòng thí nghiệm nhờ sự hỗn loạn mà Regis tạo ra, nhưng giờ đây cô đang lạc lối trong mê cung của Stygga.
Cô chạy qua những hành lang dài hun hút, những căn phòng trống rỗng lạnh lẽo.
Cô thở dốc, lồng ngực đau nhói.
Máu từ những vết xước trên người cô nhỏ xuống sàn đá.
Cô rẽ vào một căn phòng nhỏ, hy vọng tìm được lối ra.
Nhưng thay vì lính gác hay quái vật, cô nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
Một người phụ nữ già nua, lưng còng, mặc bộ quần áo rách rưới của người hầu, đang lúi húi lau sàn nhà.
Bà ta cầm một cái giẻ rách, nhúng vào xô nước đục ngầu màu đỏ, rồi chầm chậm lau đi vũng máu loang lổ trên sàn – tàn tích của một cuộc đụng độ trước đó.
Bà ta làm việc một cách bình thản, chậm rãi, như thể xung quanh không hề có tiếng nổ, không có tiếng la hét, không có cái chết đang rình rập.
Ciri khựng lại, thở hổn hển.
"Bà ơi.
lối ra.
lối ra ở đâu?"
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập