Chương 34: The Witcher (Cuộc Đột Kích)

Vilgefortz khựng lại, cây kim tiêm lơ lửng giữa không trung.

Bonhart dừng tay, quay đầu nhìn ra cửa.

Bên ngoài sân lâu đài, sự hỗn loạn bắt đầu nổ ra.

Zadarlik, một trong những tên lính canh thân cận của Skellen, đang đứng nhìn lên bầu trời đen kịt những cánh chim.

Hắn rùng mình.

"Những con chim đen đó là một điềm gở, "

hắn lẩm bẩm với tên lính bên cạnh.

"Tôi đã có linh cảm xấu về đứa con gái đó ngay từ khi nó bước qua cổng.

Chuyện này sẽ không hay cho Cú Nâu đâu."

"Im đi, "

tên kia gắt gỏng, nhưng tay hắn cũng đang run rẩy.

"Ngươi nghe tin gì chưa?

Có tin đồn từ phương Bắc.

Quân đội Đế chế đã bị đánh bại.

Trận Brenna.

là một thảm họa.

Thống chế Coehoorn đã chết."

"Và Skellen.

.."

Zadarlik hạ giọng thấp hơn nữa.

"Hoàng đế đã biết hắn ở đây.

Lệnh truy nã đã được ban ra.

Skellen không còn là Thanh tra trưởng nữa.

Hắn là một tử tù.

Chúng ta đang phò tá một tử tù, trong một cái lâu đài bị nguyền rủa, với một thằng phù thủy điên rồ muốn làm thần thánh.

"Tiếng chuông báo động càng lúc càng lớn hơn.

Tiếng la hét vang lên từ phía cổng chính.

Không phải tiếng hét của tù nhân.

Đó là tiếng hét xung trận.

"Có kẻ tấn công!"

Một tiếng hô thất thanh vang lên.

"Chúng ta bị tấn công!

"Trong phòng thí nghiệm, Vilgefortz nheo mắt lại.

Hắn cảm nhận được sự xáo trộn trong lá chắn ma thuật của lâu đài.

Có ai đó đang phá vỡ nó.

Ai đó rất mạnh.

Hoặc rất liều lĩnh.

Hắn nhìn xuống Ciri, rồi nhìn sang Yennefer.

Một nụ cười lạnh lẽo lại hiện lên trên môi hắn.

"Có vẻ như chúng ta có khách, "

hắn nói, giọng bình thản đến đáng sợ.

"Nhưng đừng lo, cô bé.

Cuộc vui chỉ bị hoãn lại một chút thôi.

Không ai có thể cứu cô khỏi tay ta đâu.

Không phải ở đây.

Không phải lúc này.

"Nhưng Ciri, dù đang nằm trần trụi và trói chặt trên bàn mổ, lại cảm thấy một luồng hơi ấm quen thuộc len lỏi vào tim mình.

Cô nghe thấy một âm thanh khác, lẫn trong tiếng chuông báo động.

Tiếng kim loại va vào nhau.

Tiếng thét của những kẻ hấp hối.

Và một cái tên vang lên trong đầu cô, rõ ràng và mạnh mẽ.

Geralt

===

Bầu trời phía trên lâu đài Stygga không còn là bầu trời nữa.

Nó đã biến thành một tấm vải liệm đen kịt, dệt nên bởi hàng vạn đôi cánh vỗ phập phồng.

Tiếng kêu của lũ quạ, mòng biển và những loài chim ăn xác thối hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh rền rĩ, đục ngầu, như tiếng thở hắt ra của một con quái vật khổng lồ đang hấp hối.

Tại cổng chính, sự hỗn loạn đang lan tràn như dịch bệnh trong hàng ngũ lính đánh thuê.

Zadarlik, gã lính già đời với vết sẹo dài vắt ngang mặt, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền đá lạnh lẽo.

Hắn nhìn những đồng đội của mình – những kẻ đang run rẩy không phải vì cái lạnh của gió biển, mà vì những tin tức vừa được gió mang tới.

"Đế chế thua rồi, "

một tên lính trẻ thì thầm, giọng lạc đi vì sợ hãi.

"Nghe nói thống chế Coehoorn đã tử trận.

Quân miền Bắc đã nghiền nát lộ quân trung tâm tại Brenna.

Chúng ta đang ở phe thua cuộc."

"Câm mồm đi, "

Zadarlik gầm gừ, nhưng tay hắn vô thức siết chặt cán thương.

"Đừng có tin vào mấy lời đồn đại của lũ nông dân."

"Nhưng Cú Nâu.

.."

tên lính khác lên tiếng, mắt đảo quanh đầy nghi ngại.

"Hắn hứa hẹn vinh quang, tiền bạc.

Hắn nói hắn là cánh tay phải của Hoàng đế.

Nhưng nếu Hoàng đế đã thua.

hoặc tệ hơn, nếu Hoàng đế muốn cái đầu của Skellen.

.."

"Thì chúng ta là lũ ngu ngốc nhất thế gian này khi tin rằng Cú Nâu là tương lai, "

Zadarlik kết thúc câu nói hộ hắn, giọng chua chát.

Hắn ngước nhìn lên đàn chim đen đang che khuất ánh mặt trời.

"Và lũ chim chết tiệt kia.

chúng không tụ tập để ăn mừng chiến thắng đâu.

Chúng đến để ăn tiệc.

Và món chính là chúng ta.

"Đúng lúc đó, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy khoảng sân trước cổng.

Không phải sự im lặng của vắng vẻ, mà là sự im lặng của áp lực.

Từ trong màn sương muối mặn chát, một bóng người xuất hiện.

Không ngựa, không giáp trụ, không vũ khí.

Chỉ là một người đàn ông trung niên mảnh khảnh, mặc bộ quần áo lữ hành màu xám tro giản dị, mái tóc hoa râm chải gọn gàng và một chiếc túi da đeo chéo vai.

Ông ta bước đi nhẹ nhàng đến mức dường như chân không chạm đất, phong thái ung dung như một vị giáo sư đang đi dạo trong vườn thượng uyển chứ không phải đang đứng trước hang ổ của những tên sát nhân khét tiếng nhất lục địa.

Emiel Regis Rohellec Terzieff-Godefroy dừng lại trước hàng lính lăm lăm vũ khí.

Ông mỉm cười, một nụ cười lịch thiệp nhưng ẩn chứa một sức nặng vô hình khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.

Boreas Mun, người đang đứng gần đó, cảm thấy da gà nổi khắp người.

Hắn đã từng đối mặt với quái vật, với bão tố, nhưng người đàn ông này.

có cái gì đó rất khác.

"Làm ơn hãy mở cổng ra.

Ngay lập tức.

Tin tôi đi, như thế sẽ tốt hơn cho ông.

"Regis nói, giọng điềm tĩnh, nhẹ nhàng như tiếng lá rơi, nhưng lại vang vọng trong đầu từng tên lính như tiếng chuông nguyện hồn.

Đôi mắt đen thẳm của ông không chớp, nhìn thẳng vào Zadarlik.

Trong khoảnh khắc đó, Zadarlik cảm thấy mình không còn là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm nữa, mà chỉ là một con chuột nhắt đang đứng trước một con rắn hổ mang chúa.

Một làn sóng thôi miên, mạnh mẽ và cổ xưa, quét qua đám lính gác.

Zadarlik cảm thấy ý chí của mình tan chảy như sáp nến trước lửa.

Tay hắn buông thõng, miệng há hốc, và một mệnh lệnh duy nhất vang lên trong đầu hắn:

Tuân lệnh.

Cánh cổng gỗ sồi nặng nề, được gia cố bằng sắt đen, từ từ mở ra với tiếng kẽo kẹt rợn người.

Và rồi, họ tiến vào.

Bốn kỵ sĩ lao qua cổng vòm như bốn mũi tên được bắn ra từ cây cung của định mệnh.

Dẫn đầu là một gã đàn ông tóc trắng, cưỡi trên con ngựa màu hạt dẻ.

Khuôn mặt hắn chằng chịt sẹo, đôi mắt mèo vàng rực nheo lại đầy sát khí.

Trên lưng hắn là thanh kiếm Sihil huyền thoại, lưỡi kiếm đã uống máu của hàng trăm quái vật và con người.

Geralt xứ Rivia.

Bên trái hắn là một nữ cung thủ với mái tóc vàng tết gọn, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng.

Cây cung trên tay cô đã được giương sẵn, mũi tên chĩa thẳng vào yết hầu của bất cứ kẻ nào dám cản đường.

Milva.

Bên phải là một cô gái trẻ với mái tóc cắt ngắn nham nhở, khuôn mặt bướng bỉnh và liều lĩnh.

Cô cầm một thanh đao cong sáng loáng, miệng hét lên những lời chửi thề tục tĩu nhất mà đám lính từng nghe.

Angouleme.

Và cuối cùng, bọc hậu là một kỵ sĩ mặc giáp đen, đội chiếc mũ có gắn đôi cánh chim săn mồi.

Cahir Mawr Dyffryn aep Ceallach.

Kẻ từng là cơn ác mộng của Ciri, giờ đây đang lao vào chỗ chết để cứu cô.

"Giết hết bọn chúng!"

Zadarlik, vừa thoát khỏi cơn mê trong tích tắc, gào lên một cách tuyệt vọng.

Hắn lao tới, định chặn đường con ngựa của Angouleme.

Nhưng hắn đã quá chậm.

Hoặc cô gái trẻ quá nhanh.

"Chết đi, đồ chó đẻ!"

Angouleme hét lên, thanh đao cong trong tay cô vung lên một đường bán nguyệt hoàn hảo.

Lưỡi đao cắt ngọt qua cổ Zadarlik.

Máu phun ra thành vòi, đỏ thẫm trên nền đá xám.

Gã lính già ngã xuống, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn bầu trời đầy chim, lời tiên tri của hắn đã ứng nghiệm lên chính bản thân hắn.

Ngay khi nhóm Geralt vừa ghìm cương ngựa giữa sân lâu đài, một bóng người khác lao ra từ bóng tối của hành lang bên trái, nhanh nhẹn và uyển chuyển như một con mèo rừng.

Đó là một cô gái lạ mặt, trang phục gọn gàng bó sát, trên vai đeo biểu tượng đầu sói cách điệu.

Cô cầm một chiếc nỏ tinh xảo trên tay, vừa chạy vừa bắn hạ hai tên lính đang định đánh lén Geralt từ phía sau.

Geralt quay phắt lại, kiếm đã tuốt khỏi vỏ, chĩa thẳng vào người mới đến.

"Cô là ai?"

Cô gái dừng lại, thở hắt ra, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Witcher.

"Tôi là Linh.

Thủ lĩnh băng Wolfs.

Tôi đến đây để cứu Falka.

"Geralt nhíu mày.

Falka – cái tên mà Ciri đã dùng khi ở cùng băng Wolfs.

Anh không có thời gian để thẩm tra lý lịch.

Ánh mắt cô gái này trong veo và không có sát khí nhắm vào anh.

"Được, "

Geralt gật đầu ngắn gọn, thu kiếm về thế thủ.

"Đi theo tôi.

Nhưng nếu cô làm gì ngu ngốc, tôi sẽ giết cô trước tiên."

"Thỏa thuận, "

Linh đáp gọn lỏn, nạp tên vào nỏ.

Lúc này, Boreas Mun, người vẫn đang đứng ngây ra như phỏng bên cạnh xác con Kelpie, bỗng nhiên bước tới.

Hắn nhìn Geralt, rồi nhìn Regis – người vừa xuất hiện trở lại bên cạnh con ngựa của Witcher như một bóng ma.

Geralt nhận ra gã.

Gã là kẻ đã ở trên hồ băng.

Kẻ thù.

Geralt định vung kiếm.

"Không phải đường đó.

.."

Boreas Mun nói gấp gáp, tay chỉ về phía cầu thang lớn dẫn lên sảnh chính.

"Đường đó dẫn đến tháp canh và bẫy rập.

Các người phải đi cầu thang xoắn ốc phía Đông, lên đỉnh tòa lâu đài.

Nếu muốn cứu Nữ Thần Hồ.

các người phải nhanh lên.

"Geralt khựng lại.

Anh nhìn sâu vào mắt Boreas Mun.

Trong đôi mắt đó, anh không thấy sự lừa lọc, chỉ thấy sự hối hận và một nỗi sợ hãi mê tín sâu sắc.

"Tại sao ông lại giúp chúng tôi?"

Geralt hỏi, giọng khàn đặc.

Boreas Mun lắc đầu, như thể chính hắn cũng không hiểu nổi hành động của mình.

"Tôi không biết.

Có lẽ vì tôi không muốn thấy cô bé chết.

Hoặc có lẽ vì tôi không muốn chết dưới tay các người."

"Cảm ơn, "

Geralt nói, rồi quay sang hét lớn với cả nhóm.

"Theo lời hắn!

Regis, dẫn đường!

"Cả nhóm bỏ lại ngựa, lao vào bóng tối của tòa lâu đài theo hướng tay chỉ của Boreas Mun.

===

Trong đại sảnh, Vilgefortz đang đứng nhìn vào một quả cầu pha lê.

Hình ảnh phản chiếu trong đó là cảnh tượng hỗn loạn ngoài sân.

Hắn thấy Geralt, thấy Cahir, thấy cả tên nữ thành viên còn sót lại của băng Wolfs – Linh.

Một nụ cười khinh miệt nhếch lên trên khuôn mặt biến dạng của hắn.

"Đến cứu con bé vào phút chót.

Ta không thể tin được.

Những việc này không thể xảy ra.

Chỉ có trong mấy vở kịch dở tệ ngoài rạp hát thôi, "

Vilgefortz lẩm bẩm, giọng nói chứa đầy sự mỉa mai cay độc.

Hắn quay sang Stefan Skellen, kẻ đang đứng run rẩy bên cạnh.

"Ngài.

ngài Vilgefortz, "

Skellen lắp bắp.

"Chúng đã vào được sân trong.

Lính của tôi đang vỡ trận.

Chúng ta phải làm gì đây?"

"Ngươi là một chiến lược gia đại tài cơ mà, Cú Nâu?"

Vilgefortz chế nhạo.

"Hãy ra đó và chứng minh giá trị của ngươi đi.

Đừng để ta thất vọng thêm lần nào nữa.

"Skellen nuốt nước bọt, gật đầu rồi vội vã chạy ra ngoài, hét gọi đám lính thân cận còn lại.

Vilgefortz quay sang đám tay sai đang canh giữ Ciri.

Cô gái đang bị trói chặt trên ghế, mắt nhắm nghiền, nước mắt đã khô trên má.

"Kế hoạch thay đổi một chút, "

hắn nói lạnh lùng.

"Đưa con bé xuống ngục tối.

Nhốt vào xà lim số 7.

Khóa ba lớp.

Và cùm nó bằng dimeritium loại nặng nhất.

Ta sẽ xử lý đám chuột bọ này trước, rồi chúng ta sẽ tiếp tục cuộc vui.

"===

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập