Cô chủ nhà, sau khi nghe xong câu chuyện của ba người ăn mày một mắt, đứng dậy.
Ánh nến rung rinh trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng nghiêm nghị của bà.
Giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết đoán vang lên:
"Hãy đi bất cứ nơi nào các người muốn.
Ta tha thứ cho tất cả các người, nhưng các người phải rời khỏi ngôi nhà này ngay lập tức.
"Ba người ăn mày chột mắt cúi đầu tri ân, rồi lần lượt đứng dậy.
Minh và Linh ngồi trên chỗ ngồi của mình, trước mặt họ là hai lựa chọn:
Ở lại – để nghe câu chuyện của bà chủ nhà, người phụ nữ bí ẩn này.
Hay đi theo – tên ăn mày chột mắt thứ ba, người nắm giữ manh mối về chìa khóa đầu tiên.
Minh nghiêng đầu về phía Linh, giọng thấp:
"Em tính thế nào?"
Linh mỉm cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh một thứ tự tin kỳ lạ:
"Anh yên tâm đi.
Em có giác quan Witcher mà.
Truy tung sau cũng được.
"Minh gật đầu.
Quyết định đã rõ.
Họ sẽ ở lại.
Giấc mơ này không chỉ có một mảnh ghép.
Họ cần thu thập đủ thông tin, đủ manh mối.
Và câu chuyện của bà chủ nhà – người phụ nữ bí ẩn đã tổ chức bữa tiệc kỳ lạ này – biết đâu cũng chứa đựng điều gì đó quan trọng.
—
Lúc này, vị vua Haroun al-Rashid – kẻ đang cải trang trong bộ đồ thương nhân giản dị – không thể kìm nén sự tò mò.
Ông bước tới, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền:
"Thưa quý bà, ta đã nghe ba câu chuyện kỳ lạ từ ba người ăn mày.
Nhưng ta tin rằng câu chuyện của ngươi còn đáng nghe hơn nhiều.
Ngươi có thể kể cho ta nghe không?"
Cô chủ nhà – người phụ nữ xinh đẹp với đôi mắt sâu thẳm – từ từ ngồi xuống.
Giọng nói nhẹ nhàng như làn gió sa mạc thoảng qua:
"Ta tên là Zobeida.
"Cái tên ấy vang lên như một lời mở đầu cho một chương mới.
"Ta có hai người chị gái.
Khi họ lấy chồng, cả hai đều bị những kẻ đàn ông đó lừa gạt.
Những tên vô lại tiêu tán hết tài sản của chị ta, rồi bỏ đi, để lại họ trong cảnh nghèo khổ tuyệt vọng.
"Zobeida dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm như đang thấy lại quá khứ:
Trong một chuyến đi buôn bằng tàu thủy, Zobeida gặp và yêu một vị hoàng tử.
Hai người chị vì lòng đố kỵ với hạnh phúc của em gái đã nhân lúc Zobeida và hoàng tử đang ngủ, ném cả hai xuống biển.
Vị hoàng tử không may qua đời, nhưng Zobeida may mắn dạt được vào một hòn đảo.
Tại hòn đảo đó, Zobeida cứu được một con rắn (thực chất là một nàng tiên bị phù phép)
Để trả ơn, nàng tiên đã biến hai người chị ác độc thành hai con chó cái màu đen.
Nàng tiên ra lệnh cho Zobeida phải đưa hai con chó này về nhà và mỗi đêm phải đánh mỗi con 100 roi.
Nếu Zobeida không thực hiện hình phạt này, nàng tiên đe dọa sẽ biến chính Zobeida thành đá hoặc trừng phạt tương tự.
Mặc dù là người bị hại, nhưng Zobeida rất đau lòng khi phải đánh các chị của mình.
Sau mỗi lần đánh roi xong, nàng thường ôm lấy hai con chó, khóc nức nở và lau sạch những vết thương cho chúng.
Sau khi lắng nghe câu chuyện đầy bi thương của Zobeida, Minh và Linh trao nhau một cái nhìn.
Đã đến lúc.
Minh đứng dậy, cúi đầu lịch sự:
"Thưa quý bà, chúng tôi vô cùng cảm kích vì bữa tiệc tuyệt vời này.
Nhưng chúng tôi có việc đột xuất, xin phép được rời đi.
"Zobeida gật đầu nhẹ, không hỏi thêm.
Trong ánh mắt bà có vẻ hiểu biết kỳ lạ, như thể đã quen với những vị khách bí ẩn đến rồi đi.
Bên ngoài dinh thự, đêm Baghdad vắng lặng.
Ánh trăng rải bạc trên những con phố hẹp quanh co.
Linh nhắm mắt, thở sâu.
Giác quan Witcher – thứ giác quan siêu nhiên được rèn luyện qua biến dị – bùng lên.
Cô cảm nhận được dấu chân, hơi thở, mùi hương còn lưu lại của ba người ăn mày chột mắt.
"Theo hướng này.
"Họ đi qua những con hẻm tối om, qua những dãy nhà ngủ yên, cho đến khi.
Dưới một mái hiên cũ kỹ, ba bóng người nằm co ro.
Ba người ăn mày chột mắt đang ngủ say, giấc ngủ của kẻ nghèo khổ – không sâu, nhưng kiệt sức.
Minh tiến lại gần người ăn mày chột mắt thứ ba.
Hắn hạ giọng xuống:
"Xin chào!
"Người ăn mày mở mắt, ánh mắt đầy cảnh giác"Tòa lâu đài bằng đồng đỏ mà ngươi đã kể.
nó ở đâu?"
"Ta.
ta không thể nói.
Đó là nơi bị nguyền rủa.
Các người tốt nhất là không nên đến, nó chẳng đem lại kết quả tốt đẹp gì đâu.
"Minh nhíu mày.
Nhưng trước khi hắn kịp nói thêm, Linh bước tới.
Đôi mắt của cô sáng lên một ánh vàng kỳ dị.
Ngón tay cô vẽ một dấu hiệu trong không khí.
Axii
Phép thuật Witcher – một dạng thôi miên nhẹ nhàng – bao trùm tâm trí người ăn mày.
Giọng nói của hắn trở nên đều đều, vô hồn:
"Tòa lâu đài.
nằm ở phía đông Baghdad.
đi theo con đường sa mạc ba ngày ba đêm.
cho đến thành phố lân cận.
đó là nơi lâu đài đồng đỏ hiện ra.
"Linh bỏ phép.
Người ăn mày lại chìm vào giấc ngủ như chưa từng tỉnh.
Minh đứng dậy, cười khẽ:
"Vậy là chúng ta phải qua đêm ở bên ngoài rồi.
"Linh nhún vai, giọng nhẹ nhàng:
"Không sao.
Từ khi làm Witcher thì việc qua đêm bên ngoài không phải là chuyện lớn.
"Nói rồi, cô tìm một góc khuất dưới mái hiên, ngồi xuống theo tư thế thiền.
Lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, hơi thở đều đặn.
Đó là cách một Witcher nghỉ ngơi – không ngủ sâu, nhưng phục hồi năng lượng.
Minh liếc nhìn cô, lẩm bẩm:
"Ây, đêm khuya thanh vắng, người đẹp không có tí lãng mạn nào cả.
"Nói rồi, hắn cũng bày đặt ngồi thiền bên cạnh.
Tư thế ban đầu còn đàng hoàng – lưng thẳng, tay đặt đúng vị trí.
Nhưng chưa được năm phút, cơ thể hắn đã bắt đầu khó chịu.
Lưng cứng nhắc.
Chân tê dại.
Dứt khoát, Minh bỏ cuộc.
Hắn ngồi ôm đầu gối, dựa lưng vào bức tường đất nung, nghiêng đầu sang một bên.
Và ngủ.
Hắn không hề hay biết, cô nàng đang ngồi thiền bên cạnh, khẽ mở một mắt, nhìn bộ dạng lôi thôi của hắn.
Rồi khẽ mỉm cười.
===
Sáng hôm sau, ánh nắng Baghdad rực rỡ chiếu xuống con hẻm nhỏ.
Minh choàng dậy, vặn eo qua vặn eo lại, khuôn mặt nhăn nhó đau đớn.
Ngủ dựa tường một đêm, cổ cứng ngắc như gỗ, lưng mỏi như bị đánh đập.
Trong khi đó, Linh đứng dậy thần thanh khí sảng, duỗi tay duỗi chân nhẹ nhàng như chưa từng qua đêm ngoài trời.
Định hướng về con đường phải đi – phía đông Baghdad, qua sa mạc ba ngày ba đêm – Minh càu nhàu:
"Anh đếu biết vì lý do gì mà phải cuốc bộ ba ngày đường.
Đếu có giấc mơ nào hành xác như vậy cả.
"Linh cười khẽ:
"Thì chúng ta có thể mua ngựa mà.
"Minh lắc đầu ngay:
"Đau đít chết.
"Hắn im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Linh, nụ cười bí hiểm hiện lên khóe miệng:
"Người đẹp, anh có ý này.
Nếu em không ngại, anh ôm em chạy một mạch qua đó, thế nào?
Bao nhanh.
"Cô nàng liếc mắt nhìn hắn đầy thâm ý.
Ánh mắt đánh giá hắn một lượt từ đầu đến chân.
Rồi cười nhếch môi:
OK
Minh cười hì hì, rồi cúi chào đầy điệu nghệ:
"Mời lên xe.
Xin lỗi cho sự mạo phạm.
"Rồi sau đó, hắn ôm Linh với tư thế ôm công chúa.
Cô nàng nhẹ như lông hồng trên tay hắn.
Minh nheo mắt, nhắm định hướng đi, sau đó thiêu đốt máu Holy Vampire nơi chân.
**Và biến mất tại chỗ.
**
Mặc dù khi combat, Holy Vampire có thể đạt gần vận tốc âm thanh khi bộc phát ngắn, nhưng di chuyển đường dài, chỉ có thể duy trì ở mức 250-300 km/h.
Dù vậy, đó cũng là một tốc độ cực khủng.
Phong cảnh Baghdad – những ngôi nhà, cung điện, chợ búa – lướt qua như những vệt mờ.
Họ phóng ra khỏi thành phố, lao vào sa mạc mênh mông.
Cát vàng.
Gió nóng.
Ánh nắng chói chang.
Nhưng ôm gái mà chạy nhanh quá thì đếu phải chuyện gì thú vị.
Gió sa mạc đập vào mặt như dao cắt, cát bay vào mắt, vào miệng.
May mà cô nàng Witcher biết dùng phép **Quen** – tạo một lớp khiên vô hình bao quanh cả hai người.
Gió, cát, nhiệt độ – tất cả đều bị chặn lại bên ngoài lớp khiên.
Cảm giác lúc này chẳng khác gì ngồi trong ô tô.
Linh nằm ngang trên tay tên Holy Vampire, đầu gối co nhẹ, tay vòng qua vai hắn để giữ thăng bằng.
Cô ngó cái bản mặt đang cố lấy le trước gái đẹp – miệng mím chặt, mắt nheo lại nghiêm túc, cố tỏ ra cool ngầu.
Linh cười khẩy.
Chẳng mấy chốc, một tòa lâu đài bằng đồng đỏ dần hiện ra ở xa, từ xa thoạt nhìn cứ ngỡ như đám cháy khổng lồ dưới ánh hoàng hôn.
Ánh hoàng hôn?
Minh muốn chửi mẹ!
Rõ ràng là khởi hành vào buổi sáng sớm, chạy có vài chục phút thôi, nhưng không hiểu kiểu gì đến nơi lại là lúc hoàng hôn.
Đúng là giấc mơ có khác, logic thôi đừng hỏi.
Khi đứng trước tòa lâu đài, đó là một công trình đáng kinh ngạc.
Những bức tường đồng đỏ cao vút, phản chiếu ánh nắng cuối ngày như lửa rực.
Từng chi tiết chạm trỗ tinh xảo, những tháp canh mọc lên như những ngọn nến khổng lồ.
Minh bỏ cô nàng Witcher xuống đất.
Trong lúc cả hai còn đang sững sờ đứng nhìn, một ông lão cao lớn tiến về phía họ cùng mười chàng thanh niên.
Tất cả đều đẹp trai, cao ráo, mặc áo choàng lụa sang trọng.
Nhưng điều kỳ lạ là – tất cả đều mù mắt trái.
Ổ mắt trái của họ chỉ còn lại một vết seo lồi lõm đáng sợ.
Đó là một cảnh tượng kỳ lạ như chính tòa lâu đài.
Họ niềm nở chào đón và hỏi điều gì đã đưa hai người đến đây.
Minh đáp, giọng vui vẻ:
"Chúng tôi sẵn lòng kể cho các vị nghe một câu chuyện dài, nếu được mời nghỉ ngơi sau hành trình vất vả.
"Họ vui vẻ nhận lời và mời vào trong lâu đài.
Mọi người đi qua vô số căn phòng – mỗi phòng lại rộng lớn và xa hoa hơn phòng trước.
Cuối cùng đến một sảnh lớn, nơi có mười chiếc ghế sofa nhỏ màu xanh dành cho mười chàng trai, vừa là giường vừa là ghế, và một chiếc sofa khác ở giữa dành cho ông lão.
Vì mỗi chiếc sofa chỉ đủ cho một người, họ bảo hai người ngồi xuống tấm thảm – một tấm thảm Ba Tư dày mềm, thêu vàng rực rỡ – và dặn:
"Đừng hỏi bất cứ điều gì về những gì sắp thấy.
"Một lúc sau, ông lão đứng dậy mang bữa tối ra.
Những đĩa thức ăn thơm phức, rượu nho ngọt ngào, bánh mật ong.
Minh và Linh ăn một cách ngon lành.
Sau đó, một trong các chàng trai – người trẻ nhất, có mái tóc đen dài – nhờ cả hai kể lại câu chuyện của mình.
Minh bịa ra câu chuyện về Baghdad, về Caliph, về con quỷ, về sứ mệnh tìm cây đèn thần – điều đã khiến họ vô cùng kinh ngạc.
Mắt còn lại của họ mở to, miệng há hốc.
Khi cả hai kết thúc, ông lão được bảo:
"Hãy làm phận sự của mình, vì trời đã khuya và chúng tôi muốn đi ngủ.
"Nghe vậy, ông lão đứng dậy, đi đến một cái tủ nhỏ bằng gỗ đàn hương ở góc phòng và mang ra mười chiếc chậu, tất cả đều được phủ vải xanh lam.
Ông đặt trước mặt mỗi chàng trai một cái chậu cùng một cây nến đang cháy.
Khi lớp vải phủ được lấy ra, Minh thấy trong chậu đầy tro, bụi than và muội đèn.
Những chàng thanh niên trộn chúng lại với nhau rồi bôi khắp đầu và mặt.
Khuôn mặt đẹp trai của họ biến thành màu đen xì.
Sau đó họ khóc lóc và đấm vào ngực mình, kêu lên bằng những giọng đau đớn:
"Đây là hậu quả của sự lười biếng và cuộc sống tội lỗi của chúng ta!
"Nghi lễ này kéo dài gần như suốt đêm.
Tiếng khóc than vang lên rồi lặng đi, rồi lại vang lên.
Những cú đấm vào ngực như nhịp trống tang tóc.
Khi kết thúc, họ tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới – những bộ áo choàng lụa trắng – rồi nằm xuống ngủ như không có chuyện gì xảy ra.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập