Chương 235: Tên ma cà rồng bí ẩn)

Maeve đứng trước bức tường, nhắm mắt, đặt hai bàn tay lên bề mặt vô hình để cảm nhận dòng chảy năng lượng.

Cô quay lại nhìn Sinbad:

"Thầy Dim Dim từng kể cho tôi nghe về một trường hợp tương tự cách đây năm thế kỷ.

Một ngôi làng bị bức tường ma thuật bao vây, và mọi người trong làng dần biến mất từng ngày một.

"Cô ngừng lại, giọng nghiêm trọng:

"Và tai họa như vậy thỉnh thoảng được phát hiện từ chỗ này đến chỗ khác.

Không ai biết nguồn gốc từ đâu.

"Bilessco bò tới, hai tay bám lấy ống quần Sinbad, nước mắt nước mũi tèm lem:

"Thuyền trưởng.

có khi nào hắn nói đúng không?

Có khi nào.

chính tôi là vật chủ mang mầm bệnh?"

Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt dại đi:

"Có lẽ.

có lẽ nếu tôi chết đi, mọi người sẽ được cứu?"

Minh bỗng bước tới, bóng hắn đổ dài lên người Bilessco.

Hắn cúi xuống, nụ cười trên môi lạnh lẽo:

"Ý kiến hay đấy.

"Hắn bước tới, với giọng sắc lạnh:

"Để ta hóa kiếp cho lão luôn nhé.

Nhanh gọn, không đau đâu.

"Bilessco giật bắn mình, hét lên một tiếng rồi lùi lại.

Sinbad vội vươn tay, đẩy mạnh ngực Minh ra, chắn trước mặt Bilessco:

"Minh!

Ông điên à?

Không được giết người vô tội!

"Minh nhìn Bilessco đang run rẩy dưới đất, rồi chậm rãi chuyển ánh mắt sang Sinbad.

Đôi mắt đen thẫm của hắn không có chút cảm xúc nào, sâu hun hút như vực thẳm.

"Chàng trai trẻ.

.."

– Minh nói, giọng nhẹ bẫng nhưng đầy sức nặng –

"Mi có chắc là hắn vô tội không?

Hay mi đang đánh cược mạng sống của cả cái làng này cho lòng nhân từ của mình?"

Sinbad nhìn thẳng vào mắt Minh, không hề nao núng:

"Tôi không giết người dựa trên sự nghi ngờ.

Đó là nguyên tắc của tôi.

Và trên tàu này, nguyên tắc của tôi là luật.

"Minh nhìn hắn một lúc lâu, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Rồi hắn bật cười khẽ, tra kiếm lại vào vỏ, nhún vai:

"Được thôi.

Thuyền trưởng là to nhất.

Đây là chuyện của mi, muốn làm anh hùng thì cứ việc.

"Hắn quay lưng bước đi, nhưng trước khi khuất bóng, hắn vẫn ngoái lại ném cho Bilessco một cái nhìn khiến gã mập lạnh toát sống lưng:

"Nhưng nhớ canh chừng cái cổ của mình đấy, lão béo.

"===

Bóng lưng ục ịch của Bilessco vừa khuất sau con hẻm tối, Maeve bỗng đứng khựng lại, đôi mắt mở to như vừa bị sét đánh trúng tâm trí.

Cô quay phắt sang đồng đội, giọng gấp gáp:

"Mọi người.

có ai từng nghe về loài 'Vampire' chưa?

Ma cà rồng ấy?"

Minh nhếch mép, một nụ cười thâm thúy hiện lên nhưng hắn không đáp, chỉ khoanh tay dựa lưng vào tường quan sát.

Sinbad gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng:

"Tôi có nghe nói.

Đó là loài sinh vật hút cạn sinh lực con người.

Một khi ma cà rồng hút hết máu ai, người đó sẽ bốc hơi.

"Hắn nhíu mày:

"Con ma cà rồng là giống loài bất tử.

Nó sẽ không bao giờ chết cho tới khi còn hút được máu người.

"Maeve gật đầu nghiêm trọng:

"Đúng vậy.

Đó là quái vật bóng tối.

"Cô bỗng như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng rút quyển sách da cũ kỹ mang theo bên mình.

Những ngón tay run run lật từng trang, mắt quét nhanh qua những dòng chữ cổ.

"Có rồi!

"Cô đọc to:

"Trong số những quái vật bóng tối, thì Ma cà rồng là quái vật duy nhất luôn ở trong bóng tối, chỉ đi trong bóng tối.

"Cô ngẩng đầu lên:

"Trong ánh sáng, nó cần ẩn nấp trong một người để có thể đi từ nơi này đến nơi khác.

"Không gian như đông cứng lại.

Gió lạnh thổi qua gáy từng người.

Sinbad giật mình, đồng tử co rút lại:

"Bilessco!

"Hắn quay phắt về phía con hẻm tối om mà gã mập vừa chạy vào:

"Ông ta là người duy nhất sống sót trở về từ ngôi làng chết chóc kia!

Ông ta không mang mầm bệnh.

ông ta đang mang chính con quái vật đó trong người!

"Maeve gập sách lại cái bộp:

"Và số người trong làng biến mất dần.

là do con quái vật đó cần ăn để nuôi dưỡng vật chủ.

"Doubar đấm mạnh tay vào lòng bàn tay, chửi thề một tiếng:

"Chết tiệt!

Thế mà chúng ta vừa thả hắn đi!

Phải bắt lão lại ngay!

"Bỗng một giọng nói nữ mềm mại bỗng vang lên phía sau, lạnh lẽo:

"Những người kia vẫn còn sống.

"Mọi người quay phắt lại.

Rumina bước ra từ đám dân làng, áo choàng đen phất phới.

Ánh mắt cô nàng lạnh tanh nhìn Sinbad, rồi chuyển sang Maeve.

"Cô phù thủy trẻ này học hỏi chưa tới đâu nhỉ?"

Maeve cau mày:

"Cô muốn nói gì?"

Rumina không trả lời.

Nàng giơ hai tay lên cao, đôi mắt bỗng rực sáng một màu xanh thẫm ma mị.

Môi nàng mấp máy những âm tiết cổ xưa:

"Umbra revelatur.

ostende mihi animas captas.

.."

(Bóng tối hãy mở ra.

cho ta thấy những linh hồn bị giam cầm.

Không khí trước mặt nàng gợn sóng dữ dội như mặt nước bị ném đá.

Một tấm màn vô hình từ từ bị xé toạc, để lộ ra một chiều không gian khác lấp lánh ánh xanh lục.

Và cảnh tượng bên trong khiến ai nấy đều kinh hoàng.

Trong khoảng không gian tối tăm và lạnh lẽo đó, hàng chục hình bóng mờ nhạt đang lơ lửng, trôi dạt vô định như những con sứa biển.

Đó chính là những người dân làng đã

"biến mất"

"Lạy thánh Allah.

.."

– Doubar thì thào.

Tiếng khóc than vỡ òa từ đám đông dân làng:

"Con tôi!

Trời ơi con tôi còn sống!"

"Chồng tôi!

Anh ấy vẫn còn đó!

Làm ơn cứu anh ấy!

"Rumina hạ tay xuống.

Màn ảo ảnh từ từ khép lại, che đi cảnh tượng đau lòng.

Nàng quay sang Sinbad, giọng lạnh tanh:

"Họ chưa chết.

Ma cà rồng không giết họ ngay.

Nó giam giữ linh hồn và thể xác họ trong chiều không gian bóng tối.

Những người này chưa chết.

cho tới khi nào con ma cà rồng chưa lấy được mạng sống cuối cùng trong làng.

"Sinbad bước tới một bước, giọng khẩn khoản:

"Làm sao để cứu họ?

Cô biết cách đúng không?"

Rumina nhếch môi cười nhạt:

"Cách cổ điển nhất và duy nhất:

là giết kẻ đã tạo ra nó.

"Sinbad nghiến răng, quay sang đồng đội, ánh mắt rực lửa quyết tâm:

"Doubar, Rongar, Maeve!

Chuẩn bị vũ khí.

Chúng ta phải tìm ra Bilessco và kết liễu hắn ngay lập tức.

"Minh đứng bên cạnh, lúc này mới bật cười thành tiếng.

Tiếng cười đầy sự mỉa mai.

"Ha ha ha.

"Hắn lắc đầu, nhìn Sinbad với ánh mắt khinh bỉ:

"Đấy, ta đã bảo mà.

Lúc nãy ta định giết quách lão béo đó cho xong chuyện thì mi nhảy vào làm anh hùng đạo đức.

"Minh nhổ toẹt xuống đất, giọng gằn lên:

"Giờ thì sáng mắt ra chưa?

Một lũ cứng đầu và ngu ngốc.

Chính lòng nhân từ ngu si của mi đã thả con quái vật về rừng đấy, thuyền trưởng vĩ đại ạ.

"Bầu không khí căng như dây đàn khi cả nhóm lao vội về phía nhà của Bilessco.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên trên nền đá lạnh lẽo.

Đột nhiên, một bóng người nhỏ bé lao ra từ con đường rẽ ngang.

Kasandra!

"Sinbad!"

– Cô gái hớt hải chạy lại, gương mặt tái mét.

Sinbad vừa chạy vừa thở gấp, ánh mắt ánh lên tia hy vọng:

"Kasandra!

Chúng tôi đã tìm ra cách cứu cha cô rồi!

Tin tôi đi, chúng tôi sẽ—"

"AAAAAAAHHHHH!

"Một tiếng kêu thảm thiết xé toạc không khí, vang vọng từ phía trước, nghe như tiếng con thú bị chọc tiết.

"Đó là giọng Bilessco!"

– Doubar gầm lên.

Không cần nói thêm lời nào, cả nhóm lao đi như tên bắn về hướng âm thanh phát ra.

Khi rẽ vào ngõ cụt gần nhà Bilessco, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả sững sờ, chôn chân tại chỗ.

Bilessco nằm úp sấp trên mặt đất, một bàn tay co quắp ôm chặt vào ngực.

Máu đen sền sệt lan tỏa từ vết thương, nhuộm thẫm cả một mảng áo.

Một cán dao thô kệch cắm ngập sâu vào lồng ngực gã béo.

"Trời ơi.

.."

– Maeve đưa tay che miệng, thì thào.

Sinbad tiến lại gần, quỳ xuống kiểm tra hơi thở rồi cau mày:

"Có lẽ ai đó cũng có cùng suy nghĩ với chúng ta.

Hắn đã bị giết trước.

"Hắn đứng dậy, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm:

"Dù sao thì.

mọi chuyện đã kết thúc.

Ma cà rồng đã chết.

"Nhưng lời chưa dứt, một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên.

Những ngón tay của Kasandra bắt đầu phai màu.

Từ hồng hào, da thịt cô dần chuyển sang xám ngoét, rồi xám đậm hơn.

như màu của tro tàn.

"Cái gì.

.."

– Sinbad trợn mắt.

Kasandra giơ hai tay lên trước mặt, kinh hoàng nhìn bàn tay mình đang dần tan rã vào không khí.

"Không!

KHÔNG!

Cứu tôi với!

"Trong chớp mắt, cơ thể cô gái vỡ vụn thành hàng triệu mảnh xám li ti.

Gió thốc tới, cuốn những hạt bụi ấy bay phành phạch vào bóng đêm vô tận.

Kasandra.

đã hoàn toàn biến mất.

"KASANDRA!"

– Sinbad gầm lên, hai mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra.

Hắn vung tay tuyệt vọng vào khoảng không, cố túm lấy những hạt bụi tàn tro nhưng vô vọng.

"Chết tiệt!

CHẾT TIỆT!"

– Sinbad đấm mạnh xuống bức tường đá bên cạnh.

Khớp tay kêu rắc một tiếng khô khốc, máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay.

Maeve thở hổn hển, mặt cắt không còn giọt máu, giọng run rẩy:

"Nếu.

nếu Bilessco chết rồi mà lời nguyền chưa giải.

vậy thì hắn không phải ma cà rồng?

Vậy thì là ai?"

Sự im lặng chết chóc bao trùm.

Bỗng một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ bề trên cất lên:

"Khoan đã.

"Minh bước tới, nụ cười mỉa mai quen thuộc vẫn nở trên môi, như thể hắn đang xem một vở kịch hài chứ không phải bi kịch.

"Mọi người vội kết luận quá đấy.

Đúng là lũ phàm nhân nông cạn.

"Sinbad quay phắt lại, ánh mắt đầy sát khí:

"Minh!

Đây không phải lúc để ông giở trò—"Nhưng trước khi hắn kịp nói hết câu, Minh đã cúi xuống.

Hai tay hắn túm lấy ve áo Bilessco, nhấc bổng cái xác to lớn lên nhẹ bẫng như nhấc một bao bông.

"Minh!

Ông định làm cái quái gì—"Lời nói tắc nghẹn trong họng mọi người khi chứng kiến cảnh tượng tiếp theo.

Móng tay Minh bỗng nhiên mọc dài ra, sắc nhọn như vuốt quỷ, ánh lên màu đen kim khí lạnh lẽo.

Không một chút do dự, hắn cắm phập cả năm ngón tay thẳng vào lồng ngực cái xác Bilessco.

Tiếng thịt da bị xé toạc nghe phựt một cái rợn người.

"Hừ!"

– Doubar nhăn mặt quay đi.

Firouz lắc đầu lấy tay bịt mắt:

"Thánh thần ơi.

sao lại tàn nhẫn với xác người chết thế.

"Sinbad nhíu mày sâu, gằn giọng:

"Minh!

Cư xử tàn nhẫn với thi thể là hành động—"

"Cư xử tàn nhẫn cái đùi bầu.

"Minh cười khẩy, ngẩng đầu lên nhìn Sinbad với ánh mắt khinh bỉ:

"Mi ngu thật đấy, thuyền trưởng vĩ đại ạ.

Tên này là sinh vật bất tử bóng tối.

Mi nghĩ một con dao gọt hoa quả cắm vào tim là giết được nó sao?"

Hắn gằn từng chữ:

"Nó đang GIẢ CHẾT để đánh lừa các ngươi đấy!

"Đôi mắt Minh bỗng chuyển sang màu đỏ rực như máu.

Một luồng chất lỏng màu vàng kim óng ánh bắt đầu chảy từ ngón tay hắn, truyền thẳng vào trong lồng ngực Bilessco.

"Ta đang truyền 'Thánh huyết' vào tim hắn.

Đây là khắc tinh tối thượng của quái vật bóng tối.

Chỉ cần một giọt, hắn sẽ hiện nguyên hình và tan xác.

"Sinbad và những người còn lại đứng chết lặng, mắt mở to kinh ngạc trước quyền năng kỳ lạ.

Maeve thì thào, giọng đầy vẻ nể sợ:

"Thật.

thật không thể tin được.

ông ta sở hữu thứ sức mạnh thần thánh đó sao?"

Rumina đứng xa xa, nheo mắt quan sát với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ.

Doubar gật gù:

"Thánh huyết.

hèn gì hắn tự tin như vậy.

"Thời gian trôi qua từng giây nặng nề.

Một giây.

Hai giây.

Năm giây.

Mười giây trôi qua.

Không gian vẫn tĩnh lặng như tờ.

Không có tiếng hét thảm thiết nào xé tan không gian.

Không có ánh sáng thanh tẩy bùng lên.

Không có con quái vật nào bật dậy vùng vẫy trong đau đớn.

Cái xác của Bilessco vẫn nằm rũ rượi trên tay Minh, im lìm như.

một cái xác chết bình thường.

Nụ cười trên môi Minh cứng lại.

Hắn nhíu mày.

Sinbad nuốt nước bọt, hỏi dè dặt:

"Ờm.

vậy là.

nó chết hẳn rồi sao?"

Minh rút phắt tay ra, máu đen bắn tung tóe.

Hắn nhìn cái xác Bilessco đổ ập xuống đất, rồi nhìn lại bàn tay dính máu của mình.

Hắn gãi đầu, cười gượng gạo:

"Ừ.

có lẽ thế.

Chắc ta nhầm.

"Đúng lúc đó, thảm họa ập đến.

Firouz, người đang đứng im lặng bên cạnh Doubar, bỗng nhiên thấy bàn tay mình trở nên xám xịt.

"Ơ?

Tay tôi.

sao lại.

"Da thịt nhà phát minh thiên tài chuyển nhanh từ hồng sang trắng bệch, rồi xám ngoét như tro bụi.

"Cái gì đây.

CÁI GÌ ĐÂY?

"Firouz hét lên hoảng loạn, nhìn xuống chân mình đang bắt đầu tan rã.

"SINBAD!

DOUBAR!

CỨU TÔI VỚI!"

"FIROUZ!"

– Sinbad hét lên, lao tới như một con thú bị thương nhưng đã quá muộn.

Cơ thể Firouz vỡ tan thành hàng nghìn mảnh xám, bay phạch trong gió đêm lạnh lẽo, hòa vào cùng cát bụi của sa mạc.

Biến mất hoàn toàn không còn một dấu vết.

"KHÔNG!

"Sinbad quay phắt lại, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ lòm nhìn chằm chằm vào Minh, gầm lên rung chuyển cả con hẻm:

"MINH!

"Minh đứng sững người, nhìn vào khoảng không trống rỗng nơi Firouz vừa đứng.

Miệng hắn hé mở, vẻ ngạo mạn biến mất, thay vào đó là sự ngỡ ngàng tột độ.

Rồi hắn thốt lên hai chữ, ngắn gọn và đầy cay đắng:

"*ịt mẹ."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập