Chương 5: quái thú

Kain dẫn đám binh tôm tướng cua của mình quay lại xác tàu, lần này có mang theo 54 con thủy thủ vong linh làm cho Kain có 1 sự tự tin vô bờ bến.

Cậu một lần nữa đi xuyên qua kho hàng, đi xuống khu sinh hoạt của thủy thủ.

Lúc này bên trong đã không còn thứ gì nguy hại được cậu.

Kain chầm chậm nhìn quanh, dưới đất rơi vãi những vật dụng cá nhân.

Những chiếc tủ bây giờ chỉ còn là mảnh vụn, ở một góc phòng có một thứ nhô lên làm Kain chú ý đến, một thứ lẽ ra không nên tồn tại ở nơi này.

Cậu chầm chậm bước đến gạt mở rác rưởi xung quanh ra để lộ thứ cậu muốn tìm, một ống trụ thủy tinh với chằng chịt mạch điện tử trên bề mặt.

"Helios, ông nghĩ đây là gì ?"

Kain tò mò hỏi"Ống lưu trữ dữ liệu, đưa nó chạm vào ngực nhóc đi."

Giọng Helios run rẩy.

Kain đưa khối thủy tinh chạm vào hình xăm trước ngực, khối thủy tinh liền sáng rực lên rồi nhấp nháy liên tục, sau đó tắt ngúm.

"Có biết nó là gì chưa ông Helios ?"

Kain hỏi dò"Ống chứa dữ liệu, nó từng là một phần của ta, của kho dữ liệu khổng lồ trên tàu Helios.

Ống này chứa dữ liệu để tạo ra hệ thống ma pháp trận phòng ngự di động Svalinn, ứng dụng trên rất nhiều thứ nhưng với trình độ của nhóc bây giờ cũng như sự thiếu thốn cơ sở vật chất của chúng ta, làm ra nó là bất khả khi."

Giọng Helios đầy nuối tiếc"Hệ thống này mạnh lắm à ?"

Kain tò mò hỏi"Đủ sức để chịu được 1 vụ nổ siêu tân tinh .

Trước đây chúng ta hay gọi vui nó là giáp thợ mỏ vì những người trang bị nó thường là những người thu hoạch vật chất được tạo ra khi 1 ngôi sao có khối lượng khổng lồ kết thúc vòng đời của nó."

Helios thở dài rồi nói"Chúng ta có thể tận dụng nó làm gì không ?"

Kain gãi cằm suy nghĩ"Không, hệ thống này gồm hàng ngàn lớp ma pháp trận xếp chồng chéo lên nhau theo cấu trúc đặc biệt.

Tách lẻ 1 ma pháp trận ra không có ý nghĩa, giống như nhóc có một cỗ xe ngựa vậy, tách riêng 1 con ốc vít ra không có ý nghĩa gì."

Helios đáp

Kain cũng hết cách, cậu vẫy tay điều khiển đám vong linh tiếp tục tiến về phía trước đồng thời ném ống dữ liệu vào vòng tay.

Bên dưới cầu thang là 1 hành lang dài tăm tối, 2 bên hành lang là những căn phòng vẫn còn đang bị khóa kín.

Đứng trên cầu thang, Kain có thể lờ mờ nhìn thấy tổng cộng có 8 căn phòng dưới ánh sáng mờ ảo của những khối tinh thể san hô.

Cậu ra lệnh cho bọn skeleton bắt đầu phá cửa, chúng cầm những thanh xương cá, gai cá mà liên tiếp đập mạnh vào những cánh cửa.

Lúc đầu cậu còn nghĩ đám vũ khí ve chai mà cậu chuẩn bị sẽ không chịu được quá lâu nhưng ngược lại với những gì cậu nghĩ, đám xương cá không hề xây xước mà những cánh cổng kia nhanh chóng bị phá hủy.

Đây là nhưng căn phòng đựng hàng chuyên dụng cho thủy thủ trên tàu từ ngũ cốc, bánh mỳ cho đến thuốc men dược liệu, vũ khí.

Đặc biệt là có một căn phòng chứa 17 chiếc rương bằng vàng, khảm nạm đá quý bên trên.

Bên trong mỗi thùng là một không gian rộng 10 mét khối chứa đầy vàng bạc châu báu, riêng một thùng thì đặc biệt chứa đựng sách và những cuộn giấy da sờ vào chất lượng vẫn còn tốt.

"Cống phẩm, đây là thuyền cướp biển được hoàng gia cấp phép hoạt động để đánh phá thương lộ của quốc gia đối địch.

Đổi lại chính là cái này, cống phẩm, lũ hải tặc sẽ bàn giao 1 phần của cải đánh cướp được cho đức vua của bọn chúng."

Helios giải thích

Kain gật đầu kiểm tra sơ qua rồi đi tới phòng chứa vũ khí, trên những giá đỡ là những thanh đao, giáo dài, khiên được xếp chỉnh tề ngăn nắp, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi thời gian hay nước biển nhờ vào một lớp vật chất màu trắng đục bao phủ hoàn toàn chúng.

Kain lấy tay lau đi lớp vật chất này lộ ra một mặt khiên gỗ với họa tiết bằng đồng đơn giản.

Cậu thử đưa tay nhấc nó lên nhưng dù cậu có dùng 2 tay cũng không nhấc lên nổi.

"Không cần thử, đây là loại khiên nhỏ targe, thích hợp cho tác chiến trên biển.

Có thể nó với người trưởng thành là nhẹ nhưng với đứa nhóc 10 tuổi như cháu thì vẫn không nên đụng thì hơn.

Lớp màu trắng này có vẻ là mỡ động vật đã qua xử lí đặc biệt để bảo quản vũ khí không bị gỉ sét do lâu ngày tiếp xúc với không khí biển."

Helios khuyên nhủ"Nhưng tên nỏ đâu a ?

Đám vũ khí này chúng ta cũng không cần nhiều như thế."

Kain khẽ nhăn mày

Không có tên nỏ, dù có cho tiền Kain cũng không dám phí phạm dùng đám vũ khí này cho đám skeleton hay zombie nhà mình.

1 đánh 2 đá là đã giải quyết xong 1 con skeleton, không phải là tự mình cống nạp trang bị cho đối phương sao ?

Có tên nỏ rồi thì ít ra cũng có cửa đánh thắng, đánh thắng rồi thì vũ khí có rơi rớt bao nhiêu đều có thể nhặt lại tái trang bị.

Đánh thua thì quên đi.

"Tìm tiếp thôi, dù gì chúng có khả năng là vũ khí chiến lược nên sẽ không để lên giá như thế này."

Helios nói

Kain 1 bên tìm kiếm, bên kia thì điều khiển skeleton khuân vác giá đỡ kèm vũ khí về tàu phục sinh.

Căn phòng dần dần được xử lý đến khi chẳng còn gì, Kain ngồi gãi trán trầm tư, đừng nói là trận chiến cuối cùng tên nỏ đều bị kéo đi piu piu quân địch hết rồi chứ ?

?."

Thôi, không có thì không có, sau này chúng ta tự chế tạo là được.

Chỉ tốn thời gian thôi.

Đi thử xuống khoang đáy nào."

Helios an ủi

Kain đứng dậy cầm lấy một khối tinh thể san hô đi chầm chậm xuống tầng đáy, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cậu làm cậu khựng lại tại chỗ, bên tai cũng vang lên giọng của Helios"Dừng lại.

"Kain nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mặt, dù bây giờ có dùng cảm ứng ma lực thì cũng không phát hiện thứ gì nhưng trực giác của cậu đang gào lên nguy hiểm.

"Chầm chậm lui về, cho skeleton và zombie tăng tốc chuyển hàng rồi chúng ta tiếp tục kiểm tra tầng này sau."

Helios nói"Ông cảm nhận được thứ gì dưới đó sao ?"

Kain hỏi"Nhóc không thấy, con tàu lớn cỡ này mà chỉ có bao nhiêu đó skeleton, hơi bị quá ít sao ?

Đúng rồi, đám còn lại dưới đó đấy, là tên còn sống cuối cùng, chuyển hóa thành ghoul hoặc abomination thì ta không rõ nhưng thực lực có thể nói là trung cấp vong linh tier 5, thuyền phục sinh cũng chỉ mới có tier 4 nếu xếp hạng.

Vì thế, ta nghĩ chúng ta nên lấy toàn bộ những thứ hữu ích về cho tàu phục sinh đã, tên này để lại tới lúc cuối cùng.

Dùng bom ma pháp nổ tàn phế hắn sau đó cho tàu phục sinh hấp thu ngọn lửa vong linh của hắn có thể giúp tàu phục sinh có thêm hộ vệ.

Còn nếu như nổ không chết thì chúng ta chạy thôi, ghoul hay abomination thì đều là những vong linh di chuyển chậm."

Helios nói

Kain gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh dù tim cậu đang đập thình thịch như trống trận.

Cậu lùi lại một bước, rồi hai bước, mắt vẫn dán chặt vào khoảng tối đen đặc dưới chân cầu thang.

Đám vong linh vẫn đang hì hục khuân vác đồ đạc từ các phòng chứa.

Chúng di chuyển nhanh hơn dưới lệnh của cậu, những thanh xương cá và gai nhọn va chạm tạo nên âm thanh chói tai trong không gian chật hẹp.

"Được rồi, ông Helios.

Chúng ta làm theo kế hoạch của ông, "

Kain thì thầm, giọng hơi run nhưng đầy quyết tâm.

Cậu vẫy tay, ra hiệu cho một nhóm skeleton khác mang theo những khối tinh thể san hô chiếu sáng, tiếp tục kiểm tra các phòng còn lại ở tầng này.

Không thể bỏ lỡ bất cứ thứ gì hữu ích – vàng bạc, sách vở, hay thậm chí là những cuộn giấy da có thể chứa ma pháp cổ xưa.

Trong lúc chờ đợi, Kain lục lọi thêm ở phòng vũ khí.

Cậu tìm thấy vài thanh kiếm ngắn và vài thanh giáo, cậu quyết định trang bị cho vài con zombie mạnh mẽ nhất.

"Ít ra cũng có cái để phòng thân, "

cậu lẩm bẩm.

Còn đám rương vàng?

Chúng quá nặng để di chuyển ngay lập tức, nhưng Kain đã ra lệnh cho bọn vong linh kéo chúng về tàu phục sinh từng cái một.

Bên trong những cuộn giấy da, cậu thoáng thấy vài ký tự lạ lẫm – có lẽ là công thức chế tạo hoặc bản đồ hải trình cũ, cậu cầm một cái lên mở ra xem thử.

"Ông Helios, những thứ này có hữu ích không?"

Kain hỏi

Helios im lặng một lúc, như đang phân tích tấm giấy da trên tay Kain.

"Có thể.

Cuộn này là nhật ký của thuyền trưởng, ghi chép về các tuyến đường bí mật và cả.

những ma pháp biển cả cần thiết.

Nhưng đa phần số còn lại có lẽ là sổ sách cống phẩm.

Giữ lại đi, sau này ta sẽ giải mã hết.

"Sau khoảng nửa giờ, hầu hết đồ đạc đã được chuyển đi.

Tàu phục sinh lúc này đang ở ngay bên ngoài xác tàu, sẵn sàng chiến đấu.

Kain đứng ở đầu cầu thang dẫn xuống khoang đáy, trước mặt cậu là 20 con skeleton cầm trong tay là bom ma pháp cậu đã chế tạo.

"Ông nghĩ bom ma pháp làm bị thương được nó sao ?"

Kain lẩm bẩm"Của người thường không được, của nhóc thì dư sức.

Bắt đầu thôi, chạy trước đã."

Helios đáp

Dứt lời Kain xoay người chạy lên trên trong khi đám skeleton thì chạy hướng ngược lại xuống cầu thang.

Một chuỗi tiếng nổ vang dội, kèm theo ánh sáng xanh lập lòe chiếu sáng cả khoang đáy.

Tiếng gầm gừ khủng khiếp vang lên, con quái vật đã thức tỉnh.

Kain sợ đến xanh xám mặt mày, ăn 20 trái bom ma pháp mà không chết ?

Quỷ a !

Cậu cắn răng chạy nhanh hơn, sàn tàu bắt đầu rung rẩy dữ dội, con quái vật đang rời khỏi khoang đáy và tiến tới chỗ cậu.

Một bóng đen khổng lồ đang lao lên – một con abomination, thân thể biến dạng từ hàng ngàn xác người kết dính với nhau một cách kinh tởm, những xúc tu và gai xương còn dính lại một ít da thịt thối rữa.

Nó gầm lên giận dữ, những quả bom đã làm nó bị thương nặng, một phần cơ thể biến mất không biết tăm tích.

Nó muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đã làm nó bị thương.

"Tàu phục sinh, chuẩn bị chiến đấu!

"Kain hét lên khi chạy lên tới boong tàu.

Con tàu của cậu rung chuyển, vươn ra những sợi tơ vong linh, tóm lấy cậu và kéo về boong tàu phục sinh một cách an toàn.

Abomination lúc này cũng đã truy đuổi lên tới boong tàu, nó gầm lên rồi trực tiếp muốn nhảy sang tấn công Kain.

Tàu phục sinh lúc này đã nhanh hơn, càng cua ẩn sĩ trực tiếp kẹp lấy con abomination rồi ném ngược trở lại boong của xác tàu đắm.

"Nhanh, dùng thêm bom ma pháp."

Helios thúc giục

Kain cắn răng, tiền vốn của cậu chỉ có 50 quả bom ma pháp, vừa rồi đã xài hết 20 quả.

Nếu xài luôn 30 quả cuối này mà đối phương không chết thì cậu bỏ chạy luôn là vừa.

Cậu vẫy tay ra hiệu, thêm 30 con skeleton lao tới tự sát với con abomination kèm với toàn bộ oán linh và zombie.

Con abomination lúc này còn đang bận đánh nhau với tàu ma pháp và đám thủy thủ vong linh, không hề để ý tới đám vong linh rác rưởi đang lao tới bản thân.

Trước đó là nó bị nổ đến thức giấc nên bây giờ nó còn không cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.

Chuỗi nổ thứ hai còn khủng khiếp hơn lần đầu.

Ba mươi quả bom ma pháp đồng loạt kích hoạt khi đám vong linh lao vào abomination, bám chặt lấy cơ thể gớm ghiếc của nó như những con thiêu thân lao đầu vào ánh sáng.

Ánh sáng xanh chói lòa kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp đáy biển.

Sóng xung kích lan ra đẩy tàu phục sinh lùi lại đến vài mét.

Abomination gầm lên đau đớn, cơ thể khổng lồ của nó bị xé toạc thành từng mảnh.

Những xúc tu và gai xương đứt lìa, chìm nghỉm trong làn nước đen ngòm.

Phần thân chính của nó co giật dữ dội, những mảnh da thịt thối rữa bong tróc, lộ ra lớp xương trắng hếu bên dưới.

Ngọn lửa vong linh xanh lè trong lồng ngực nó lập lòe yếu ớt, như ngọn nến sắp tắt trước cơn gió mạnh.

Kain đứng trên boong tàu phục sinh, thở hổn hển, tay nắm chặt lan can.

Mặt cậu tái mét, nhưng đôi mắt tràn đầy sự kinh hoàng.

"Má ơi nó.

nó chưa chết ?

?."

Kain thản thốt

Helios im lặng một lúc, như đang quét qua cảm nhận ma lực của mình.

"Chưa chết hẳn, nhưng sắp rồi.

Ngọn lửa vong linh của nó đang yếu đi – đây là cơ hội!

Tàu phục sinh, hấp thu nó ngay!

"Tàu phục sinh rung chuyển, những sợi tơ vong linh từ boong tàu vươn ra, quấn chặt lấy abomination đang quằn quại trên xác tàu đối diện, kéo lê cơ thể khổng lồ của nó về phía mình.

Abomination cố gắng vùng vẫy, một xúc tu còn sót lại quất mạnh vào không khí, nhưng nó quá yếu.

Ngọn lửa vong linh xanh từ lồng ngực nó bị hút ra, chảy như dòng sông ma lực vào thân tàu phục sinh.

Kain cảm nhận được sự thay đổi.

Tàu phục sinh của cậu đang mạnh lên – lớp vỏ gỗ kêu răng rắc, cặp càng cua ẩn sĩ mọc thêm gai nhọn, và một lớp màn sáng bao phủ xung quanh, như một lá chắn mới.

"Nó.

nó đang tiến hóa?"

Kain thì thầm, mắt mở to.

"Đúng vậy, abomination là vong linh tier 5, ngọn lửa của nó sẽ nâng cấp tàu lên tier 4 cao cấp, thậm chí gần chạm tier 5.

Bây giờ chúng ta có thêm một hộ vệ – có lẽ là một con mini-abomination dưới quyền kiểm soát của tàu.

Không tệ cho một cuộc săn hôm nay, nhóc con."

Helios đáp, giọng đầy hài lòng

Khi abomination cuối cùng tan biến, chỉ còn lại một đống xương vụn và thịt thối trôi nổi giữa đáy biển, Kain thở phào.

Cậu ngồi phịch xuống sàn, mồ hôi nhễ nhại.

"May mà kế hoạch của ông thành công.

Nếu không, cháu chạy không kịp mất."

Kain nói"May mắn một phần, nhưng bom ma pháp của nhóc mới là chìa khóa.

Giờ thì quay lại kiểm tra khoang đáy đi – chắc chắn dưới đó còn nhiều thứ hay ho hơn chúng ta nghĩ.

Và đừng quên, chúng ta còn đống cống phẩm kia để xử lý.

Với lượng vàng bạc này, nhóc có thể xây dựng một đội quân vong linh thực thụ."

Helios cười khẽ trong đầu cậu rồi nói

Kain đứng dậy, lau mồ hôi trên trán.

Cậu ra lệnh cho đám vong linh còn lại – giờ chỉ còn khoảng 130 con skeleton– quay lại xác tàu, lần này an toàn hơn bao giờ hết.

Chúng bắt đầu lục soát khoang đáy, nơi abomination từng trú ngụ.

Dưới ánh sáng từ tinh thể san hô, Kain nhìn thấy những gì còn sót lại:

vài mảnh giáp vỡ vụn, một vài cuộn giấy da khác, và đặc biệt là một tấm hải đồ được vẽ lên da của một loài sinh vật nào đó, kinh dị ở chỗ là, đã qua bao nhiêu lâu rồi còn bị abomination dày vò lâu như vậy mà tấm bản đồ vẫn lù lù không một vết bẩn không một vết rách.

"Trước thu lại để ta giải mã đã, tạm thời không cần nghĩ nhiều.

Bắt đầu rã tàu thôi."

Helios nói

Kain gật đầu nhẹ sau đó cũng quay về tàu phục sinh, con tàu bây giờ dù đã rực rỡ hẳn lên nhưng sàn tàu và vỏ tàu vẫn là gỗ mục nát lâu năm.

Trước tiên không nói về thẩm mỹ chỉ nói an toàn, nhỡ đâu một ngày nọ sàn tàu chỗ cậu đang nằm không chịu nổi nữa do quá mục nát mà sập xuống thì sao đây.

Vì vậy, thu gom vỏ tàu từ xác tàu trước mắt đã là nhiệm vụ hàng đầu.

Cậu cũng không quên lắp đặt viên tị thủy châu vào phòng của mình giúp nơi ở của cậu trở nên khô ráo.

Kain ngồi xuống trước ma pháp trận, điều khiển skeleton dỡ tàu, mặt khác thì cậu bắt đầu khổ lực triệu hồi skeleton.

Việc chế tạo bom ma pháp mới cũng là việc đang rất gấp nhưng do thiếu nhân lực nên đành gác lại làm sau.

Đến hộ vệ mới của tàu là 1 con mini abomination cậu còn chưa nhìn thấy đâu.

Tháng ngày của Kain tiếp tục diễn ra một cách buồn chán, bên trái là hàng chồng những cuộn giấy da mà những quyển sách Kain thu được, bên phải là Kain dùng tay điều khiển đám skeleton mới bị triệu hồi đến đi sang xác tàu để làm công việc tay chân.

Dưới đáy biển không thấy ánh mặt trời, thời gian trôi qua cũng không biết nhanh hay chậm nhưng đám skeleton đã tháo dỡ được 40% cái xác tàu.

Lượng gỗ thu về sau khi được tàu phục sinh hấp thu được xếp gọn qua một bên chờ xử lý.

Đám oán linh, zombie, thủy thủ vong linh và cả 1 con mini abomination cũng đã phục sinh và trú ngụ trong cái đầu lâu ở đuôi tàu.

Lượng skeleton Kain sở hữu cũng đã cuối cùng quay lại vạch xuất phát là 400.

Vấn đề cũ chưa giải quyết xong thì vấn đề mới lại xuất hiện, viên ma quặng đã bị sử dụng hết.

Mặt Kain nhanh nhăn lại thành trái khổ qua khi cậu nhớ đến thời gian rút máu kích hoạt ma pháp.

Không được !

Cậu đứng dậy đi đến bên thành tàu nhìn về phía cái xác tàu nay đã bị tháo dở loang lổ khắp nơi.

"Hết ma quặng rồi, chúng ta cần tìm thêm.

Ông nghĩ khi nào chúng ta nên tiếp tục lên đường ?"

Kain lẩm bẩm"Để lại đám skeleton cho chúng tháo dỡ, chúng ta tiếp tục lên đường tìm mỏ ma thạch.

Tìm được rồi thì quay lại đón chúng và thu hồi vật liệu gỗ cũng được mà.

Nhớ mang theo 50 con skeleton để làm pháo hôi."

Helios nhắc nhở"Được rồi, cháu sẽ để lại 350 con skeleton ở đây tiếp tục tháo dỡ.

Chúng sẽ tự động làm việc theo lệnh cuối cùng, phải không?"

Kain hỏi, giọng hơi khàn vì thiếu ngủ.

"Đúng vậy.

Chúng là vong linh cấp thấp, không cần giám sát liên tục.

Chỉ cần đặt lệnh rõ ràng:

tháo dỡ hết xác tàu, xếp gỗ gọn gàng, và phòng thủ nếu có kẻ lạ tiếp cận.

Nếu chúng ta quay lại muộn, chúng có thể tự bảo vệ bản thân bằng những vũ khí ve chai kia."

Helios đáp

Kain vẫy tay, ra lệnh cho đám skeleton còn lại.

Chúng xếp hàng chỉnh tề, những bộ xương trắng hếu lạo xạo di chuyển, cầm theo xương cá và gai nhọn.

Cậu chọn ra 50 con hoàn chỉnh nhất để mang theo làm

"pháo hôi"

như Helios nói.

Còn lại, chúng sẽ ở đây, tiếp tục công việc tháo dỡ

Tàu phục sinh rung nhẹ, như thể đang đồng ý với kế hoạch.

Lớp vỏ gỗ mục nát giờ đã được thay bằng một lớp vỏ gỗ mới toanh, màu đen nhánh.

Con mini-abomination – một phiên bản nhỏ hơn, chỉ cao bằng người lớn, với vài xúc tu ngắn và gai xương – giờ đang cuộn tròn trong đầu lâu đuôi tàu, sẵn sàng chiến đấu nếu cần.

Kain liếc nhìn nó một cái, vẫn còn hơi rợn người vì hình dạng gớm ghiếc, nhưng cậu biết nó là tài sản quý giá.

"Chúng ta đi đâu bây giờ?

Cháu nhớ ông từng nói về mỏ ma thạch ở vùng biển nông hơn, gần rìa rãnh biển.

Nhưng với đội hình hiện tại, liệu có an toàn?"

Kain hỏi, tay vuốt cằm.

Helios im lặng một lúc rồi nói.

"Từ những sách vở và tài liệu mà chúng ta tìm được, ta đã giải mã một phần.

Sau khi chúng ta rời khỏi rãnh biển, có một mỏ ma thạch cổ cách đây khoảng 50 km về phía tây bắc, gần quần đảo san hô chết.

Khu vực đó là một mảng kiến tạo lục địa bị nhấn chìm dưới mặt nước biển cách đây mới có 2000 năm.

Đó là nơi các vương triều cổ xưa khai thác quặng để chế tạo vũ khí ma pháp.

Nhưng cẩn thận – vùng đó đầy rẫy vong linh hoang dã và lũ kraken biến dị.

Với tàu phục sinh tier 4 cao cấp, chúng ta có lợi thế, nhưng đừng mạo hiểm.

Chế tạo thêm bom ma pháp và để chắc chắn hãy chuẩn bị để mini-abomination làm tiền phong.

"Kain thở dài, rồi tiến về khoang thuyền trưởng với thanh đoản kiếm trên tay.

Lại phải rút máu mới chế tạo thêm bom ma pháp được.

Con tàu phục sinh lúc này tiếp tục di chuyển theo đáy rãnh biển là một sườn dốc hướng lên 45 độ, trên đường đi cũng không còn gặp bất kỳ trở ngại đáng quan tâm nào nên chỉ mất 3 ngày thì Kain đã bò lên tới đỉnh của rãnh biển, chính thức đặt chân lên thềm lục địa.

Từ bây giờ nếu cậu nhắm hướng bờ biển gần nhất mà đi tới thì khả năng cao là cậu sẽ đi được lên tới bờ biển luôn mà không cần leo trèo gì quá nhiều nữa.

Nhưng tốc độ nhanh quá cũng có cái hại, mới 3 ngày Kain chỉ làm ra được 11 quả bom ma pháp, còn xa mới đủ làm cậu cảm thấy an toàn.

Thế là cậu cho tàu phục sinh dừng ngay tại chỗ rồi liều mạng chế tạo cho đủ 50 quả thì mới đi tiếp.

"Bình tĩnh nào nhóc, hiện giờ chúng ta đang ở độ sâu có 1290 mét thôi.

An toàn của chúng ta không còn đáng lo nữa, những sinh vật ở đây mạnh không hơn tier 4 đâu.

Cho tàu phục sinh đơn đấu cũng dư sức đem chúng đánh bại.

Nghỉ ngơi thêm vài hôm cho cơ thể cháu phục hồi đã rồi hãy đi tiếp.

Dù gì bây giờ cũng không gấp, bom cũng đã có đủ, chỉ chờ cơ thể cháu phục hồi là được."

Helios ôn tồn khuyên

Kain nghe khuyên nên cũng không ngoan cố nữa mà leo lên giường ngủ một giấc.

Giấc này kéo dài đến 3 ngày thì cậu mới tỉnh lại, khi cậu ngủ Helios thay cậu chỉ huy tàu phục sinh nằm im tại chỗ tránh thu hút sinh vật lạ tiếp cận.

Cũng may là nhờ viên tị thủy châu lấy từ xác tàu đắm trước nên phòng của cậu hoàn toàn khô ráo.

Khi thức dậy cơ thể cũng không quá khó chịu mà cảm thấy tràn đầy sức sống.

Kain bắt đầu ra lệnh cho tàu phục sinh lên đường hướng về phía mỏ ma thạch, càng đến gần mỏ, lượng ma lực trong nước càng cao.

Vong linh hoang dã cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn nhưng chủ yếu là wight và wraith, những linh hồn của những thợ mỏ cổ xưa bị ma lực chuyển hóa thành vong linh, vô cùng yếu ớt nhưng lại thắng ở số lượng.

Chúng chỉ hơn đám skeleton thường ở chỗ tấn công vật lý không làm được gì chúng nhưng nếu dùng ma pháp thì chúng không khác gì mấy tấm giấy biết bay, đụng vào lập tức bốc cháy, dù gì năng lực của chúng chỉ ở tầm tier 1 tier 2 nên tàu phục sinh cũng lười để ý chúng.

Áp lực từ tàu phục sinh cũng khiến cho chúng không dám lại gần chỉ dám lượn vòng xung quanh ở khoảng cách xa.

Khi chỉ cách mỏ ma thạch trong ghi chép 5km thì cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi, tàn tích bắt đầu xuất hiện.

Từ những khung nhà bằng đá cao hàng chục mét đến những bức tượng giờ chỉ còn đôi chân nhưng cũng cao đến 20 mét .

Dưới đất cũng bắt đầu xuất hiện tàn tích của những con đường lát đá dẫn đến một quảng trường khổng lồ, xa xa là hình bóng của một bức tượng kỳ lạ bằng kim loại cao tới hơn 100 mét.

"Dừng lại !

Dừng !

Đừng tiến tới."

Giọng Helios hốt hoảng báo động

Kain hoảng hồn dừng khẩn cấp tàu lại mặt đầy hoang mang"Chuyện gì vậy ông Helios ?"

"Golem bảo hộ thành phố, trời mới biết nó còn hoạt động không.

Tàu của chúng ta không đỡ nổi 2 kiếm của nó đâu.

Đi vòng thôi."

Helios bất đắc dĩ nói

Kain nuốt nước bọt, tim đập thình thịch khi nhìn chằm chằm vào hình bóng khổng lồ xa xa kia.

Bức tượng kim loại cao hơn 100 mét, với hình dáng như một chiến binh cổ xưa, cầm thanh kiếm dài bằng chiều cao của một tòa tháp.

Dù bị bao phủ bởi rong rêu và san hô, nó vẫn toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ, như thể chỉ cần một cái liếc mắt là có thể nghiền nát bất cứ thứ gì dám tiếp cận.

"Golem bảo hộ thành phố?

Ý ông là.

thứ đó là một cỗ máy ma pháp ?"

Kain thì thầm, giọng run run

Cậu chưa từng thấy thứ gì to lớn và đáng sợ đến vậy.

Ngay cả con abomination trước đây cũng chỉ như một con sâu bọ so với nó.

"Đúng vậy, nhóc.

Đây là di tích của vương triều cổ xưa – những golem như thế này được chế tạo để bảo vệ thành phố khỏi các cuộc xâm lược.

Chúng được cung cấp năng lượng từ ma thạch tinh luyện và có thể hoạt động hàng thiên niên kỷ mà không cần bảo dưỡng.

Nếu nó còn hoạt động, một cú vung kiếm có thể chẻ đôi tàu phục sinh của chúng ta như cắt bơ.

Đi vòng thôi, giữ khoảng cách ít nhất 2km.

Chúng ta không cần mạo hiểm."

Helios đáp, giọng nghiêm túc hiếm thấy.

Kain gật đầu, nhanh chóng điều chỉnh hướng tàu.

Tàu phục sinh lặng lẽ lướt đi theo đường vòng, men theo rìa của tàn tích thành phố.

Kain có thể cảm nhận ma lực dày đặc hơn theo thời gian, đã cách mỏ rất gần rồi.

Trong lúc tàu di chuyển, Kain không nhịn được mà liếc nhìn lại golem.

"Ông nghĩ nó còn hoạt động không ?

Nếu chúng ta có thể.

kiểm soát nó thì sao ?

Một thứ như vậy sẽ biến chúng ta thành vô địch thiên hạ a ?"

Kain hỏi"Đừng mơ mộng, nhóc.

Những golem này được ràng buộc bởi ma pháp cổ xưa, chỉ phục tùng vị chủ nhân đã chết từ lâu của nó.

Để kích hoạt hay kiểm soát nó cần chìa khóa làm từ ma thạch siêu tinh luyện và mã hóa, thứ chỉ được bàn giao cho thành chủ.

Chúng ta đến đây để lấy quặng, không phải để tìm chết.

Tập trung vào mỏ đi, theo bản đồ ta giải mã, nó nằm ở phía tây của thành phố này, dưới một hang động ngầm."

Helios cười nói

Sau khoảng một giờ di chuyển cẩn thận, họ cuối cùng cũng tiếp cận được khu vực mỏ ma thạch.

Cảnh vật ở đây khác hẳn, những đường hầm tối om dẫn sâu vào lòng đất, ma lực ở đây nồng nặt đến mức hóa thành những điểm sáng xanh trôi nổi.

"Đây rồi.

Mỏ ma thạch – một trong những nguồn tài nguyên quý hiếm nhất của một thế giới.

Nhưng cẩn thận, nhóc, những thợ mỏ cổ xưa không chỉ để lại vong linh, mà còn bẫy rập và quái vật bảo vệ.

Gửi mini-abomination và vài con skeleton đi do thám trước đi."

Helios nhắc nhở.

Kain vẫy tay, ra lệnh cho con mini-abomination – giờ đã được cậu đặt tên là

"Pug"

– dẫn theo 10 con skeleton tiến vào đường hầm gần nhất.

Chúng lầm lũi bước đi, cầm theo tinh thể san hô để chiếu sáng.

Kain ngồi trên boong tàu, dùng cảm ứng ma lực để theo dõi từ xa, tim đập hồi hộp.

Chỉ vài phút sau, tiếng ồn vang lên từ đường hầm – tiếng xương vỡ vụn và tiếng gầm gừ.

Pug bay ngược ra khỏi hang, đúng vậy, chính là bay ngược ra.

Một tiếng rống làm rung chuyển mặt đất vang lên, một cái đầu bạch tuộc khổng lồ bao phủ trong lớp giáp phá đất mà lên.

Ánh mắt của nó lúc này dính chặt vào tàu phục sinh, đáng nói ở đây là kích thước nhãn cầu của nó ngang ngửa tàu phục sinh.

"Đánh cái cù loi, chạy mau !."

Giọng Helios gào lên trong đầu Kain đánh thức cậu

Tàu phục sinh cấp tốc quay đầu bỏ chạy nhưng tốc độ còn xa mới bằng Kraken, trực tiếp ăn 1 phát vỗ từ phía sau của nó.

Màn sáng bảo hộ tàu trực tiếp bị phá vỡ thuận thế đẩy con tàu về phía trước hàng chục mét.

"Nhanh chạy tới chỗ thành phố !."

Helios nói

Kain cũng điều khiển tàu theo hướng dẫn của Helios.

Hy vọng lúc này của họ là con Kraken sẽ bị bức tượng golem kia chém chết.

Tàu phục sinh lao vút về phía trước với tốc độ tối đa, lớp vỏ gỗ đen nhánh rung lên bần bật.

Kain bám chặt vào lan can, mặt cắt không còn giọt máu, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Phía sau, con Kraken khổng lồ đang đuổi theo, những xúc tu khổng lồ quất mạnh vào đáy biển tạo ra sóng xung kích, đẩy tàu của cậu lắc lư dữ dội hơn.

"Nhanh lên!

Đừng nhìn lại!

Golem kia là hy vọng duy nhất.

Nếu nó còn hoạt động, nó sẽ coi Kraken là kẻ xâm lược và kích hoạt!"

Helios hét lên trong đầu cậu, giọng đầy lo lắng.

Kain cắn răng, điều khiển tàu lạng lách qua những tàn tích đá ngầm, tránh những bức tường đổ nát và cột đá cao chót vót.

Con Kraken không hề chậm lại, nhãn cầu khổng lồ của nó lóe lên ánh sáng xanh quái dị, như thể đang khóa chặt mục tiêu.

Một xúc tu vươn dài, quất mạnh về phía tàu phục sinh.

Kain hét lên ra lệnh"Lá chắn!

"Màn sáng bảo hộ vừa mới hồi phục kịp thời lóe lên, chặn lại đòn đánh.

Tiếng va chạm vang vọng như sấm sét, đẩy tàu bay vọt về bên trái vài chục mét.

Nhưng lớp lá chắn vỡ vụn lần nữa, và một phần đuôi tàu bị xé toạc, đầu lâu chứa vong linh trực tiếp bị phá hủy hết 1 phần 3.

"Ông ơi, nó nhanh quá!

Chúng ta không kịp đâu!"

Kain hét lên.

Cậu cắn răng ra lệnh cho đám skeleton ôm 20 quả bom ma pháp lao về phía sau.

Những quả bom lao vút rồi nổ tung trên xúc tu của Kraken, tạo nên những vết nứt lớn tuôn máu ra ồ ạt.

Con quái vật rống lên đau đớn, chậm lại đôi chút, nhưng vẫn không ngừng đuổi.

"Tiếp tục!

Chúng ta sắp đến rồi!"

Helios thúc giục.

Phía trước, hình bóng golem khổng lồ ngày càng rõ nét, đứng sừng sững giữa quảng trường cổ xưa.

Bức tượng kim loại cao hơn 100 mét, phủ đầy rong rêu, thanh kiếm dài lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ ma lực trôi nổi.

Kain điều khiển tàu lao thẳng vào quảng trường, hy vọng sẽ thu hút sự chú ý của nó.

Con Kraken lao theo, đầu bạch tuộc khổng lồ nghiền nát mọi vật cản, những xúc tu quấn quanh các cột đá ném chúng như cành cây khô về phía tàu phục sinh.

Nó rống lên, nhãn cầu dán chặt vào tàu phục sinh.

Kain cảm nhận ma lực xung quanh đột ngột tăng vọt – không khí rung động, như thể cả thành phố đang thức tỉnh.

Bất chợt, đôi mắt của golem lóe sáng đỏ rực.

Một tiếng

"keng"

vang vọng, thanh kiếm khổng lồ nâng lên rồi chém tới với tốc độ kinh hoàng.

"Nó hoạt động rồi!

Mau né ra!"

Helios reo lên.

Kain vội vàng điều khiển tàu lách sang một bên, lao vào phía sau một bức tường đổ nát.

Thanh kiếm của golem chém vào lớp giáp che phủ phần đầu của Kraken, thành công chém 1 vết sâu đến 1 phần 3 cơ thể của nó.

Con Kraken bị trọng thương cũng điên cuồng dùng xúc tu quấn lấy đá đập điên cuồng vào cơ thể con golem.

Tiếng xúc tu va chạm với kim loại vang vọng khắp đáy biển.

Thanh kiếm của golem chém sâu vào lớp giáp đầu của Kraken làm máu đen đặc sệt phun ra nhuộm đen cả một vùng nước.

Con quái vật biển khổng lồ rống lên đau đớn, những xúc tu khổng lồ của nó quấn chặt lấy chân golem, kéo mạnh như muốn lật đổ cả bức tượng khổng lồ.

Những tảng đá xung quanh bị xúc tu quất vỡ vụn, bay tứ tung như bão tố, vài mảnh còn suýt đập vào tàu phục sinh đang ẩn náu sau bức tường đổ nát.

Kain nép mình sau lan can, tim đập thình thịch, mắt dán chặt vào cuộc chiến kinh hoàng trước mặt.

"Ông Helios, nó.

nó sẽ thắng chứ?

Con golem kia trông như sắp đổ rồi!"

Cậu thì thầm, giọng run rẩy.

"Yên tâm, nhóc.

Golem bảo hộ này được chế tạo từ thời cổ đại, lõi năng lượng của nó là ma thạch tinh luyện – Kraken chỉ là một con sâu bọ so với nó.

Nhưng đừng ngồi đó mà xem kịch vui, chúng ta phải tận dụng cơ hội này.

Ra lệnh cho tàu phục sinh vòng ra sau lưng Kraken, chuẩn bị bom ma pháp còn lại.

Nếu golem chỉ trọng thương không giết được nó để nó trốn đi, chúng ta sẽ kết liễu nó và hấp thu ma lực!"

Helios cười khẩy trong đầu cậu, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng đầy phấn khích.

Kain gật đầu, hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh.

Cậu vẫy tay ra lệnh, tàu phục sinh lặng lẽ lướt đi theo đường vòng, men theo rìa quảng trường để tránh bị cuốn vào cuộc chiến.

Phía trước, golem nâng kiếm lên lần nữa, đôi mắt đỏ rực lóe sáng như sao băng.

Thanh kiếm chém ngang, cắt đứt một xúc tu khổng lồ của Kraken, khiến con quái vật lùi lại, máu đen lan tỏa như đám mây đen kịt.

Nhưng Kraken không dễ dàng đầu hàng, bị thương nặng làm nó điên cuồng hơn bao giờ hết, dùng những xúc tu còn lại quấn lấy thân golem, siết chặt như muốn nghiền nát.

Tiếng kim loại kêu răng rắc vang lên, vài mảnh giáp trên người golem bắt đầu nứt vỡ, rong rêu rơi lả tả.

Con quái vật rống lên, nhãn cầu khổng lồ lóe sáng xanh, phóng ra một luồng ma lực như tia sét đánh thẳng vào đầu golem.

Bức tượng khổng lồ lảo đảo, nhưng rồi.

nó đáp trả.

Một tiếng

"vù"

kinh thiên động địa, golem vung kiếm từ trên xuống dưới, chém thẳng vào đầu Kraken.

Lớp giáp vỡ tung, lộ ra bộ não nhầy nhụa bên trong.

Con Kraken gầm lên thảm thiết, cơ thể co giật dữ dội, những xúc tu buông lỏng và chìm dần xuống đáy biển như những sợi dây thừng khổng lồ.

Rồi cả cơ thể nó phóng ra ngoài để trốn đi, nó không muốn chết.

"Bây giờ!

Tấn công!"

Helios hét lên.

Kain không chần chừ, ra lệnh cho 30 con skeleton ôm số bom ma pháp còn lại lao ra.

Chúng lao vào con Kraken đang quằn quại trốn đi, chui vào những vết thương hở.

Ánh sáng xanh lóe lên, chuỗi nổ vang dội lần nữa, xé toạc cơ thể con quái vật thành từng mảnh.

Máu đen hòa lẫn với ánh sáng ma lực, tạo nên một cơn lốc xoáy dưới đáy biển.

Kraken cuối cùng cũng im bặt, cơ thể khổng lồ chìm nghỉm xuống đáy, chỉ còn lại những mảnh vụn trôi nổi.

Golem, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đôi mắt đỏ dần tắt ngấm, trở lại tư thế đứng yên như một bức tượng vô hồn.

Quảng trường lại chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng vang vọng của nước biển.

Kain thở phào, ngồi phịch xuống sàn tàu, mồ hôi nhễ nhại.

"Chúng ta.

chúng ta sống sót rồi?

Con quái vật đó.

chết thật sao?"

"Chết rồi, nhóc.

Và đây là phần thưởng."

Helios đáp, giọng đầy hứng khởi.

Tàu phục sinh rung nhẹ, những sợi tơ vong linh vươn ra, hút lấy ma lực còn sót lại từ xác Kraken.

Kain cảm nhận được sức mạnh dâng trào – tàu phục sinh đang tiến hóa lần nữa, lớp vỏ gỗ đen nhánh giờ lấp lánh ánh xanh, cặp càng cua ẩn sĩ mọc thêm lớp giáp kim loại, và màn chắn bảo hộ dày hơn gấp đôi, khối xương sọ khổng lồ bọc lấy đuôi tàu cũng phục hồi trở lại còn mọc ra một vương miện bằng xương đội lên trên nó.

"Ma lực của Kraken là tinh khiết, đủ để đẩy tàu lên tier 5 thấp cấp.

Bây giờ chúng ta còn có thêm một hộ vệ mới – có lẽ là một con mini-Kraken vong linh.

Nhưng đừng vội mừng, quay lại mỏ quặng đi, lần này an toàn rồi.

Thu hoạch đá ma pháp giải quyết việc trước mắt đã.

"Kain đứng dậy, mắt sáng rỡ.

Cậu ra lệnh cho tàu quay đầu, hướng về đường hầm mỏ quặng, cuối cùng kiếp bán máu của cậu cũng có thể chấm dứt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập