"Đồ khốn kiếp.
"Một tiếng gào lên kèm theo âm thanh của một chiếc ly bị ném trúng một ai đó
Cửu hoàng tử quỳ run lẩy bẩy dưới đất đối diện phụ hoàng của mình"Ta đã nói như thế nào ?"
Vua Castille ngồi thở dốc do tức giận, tay chỉ vào mặt cửu hoàng tử nói"Thưa phụ hoàng, ngài cho phép ta ra tay với em họ nhưng không được phép làm ra nhân mạng."
Giọng cửu hoàng tử run rẩy đáp.
"Vậy thì ngươi đã làm gì ?
Con mẹ nó ngươi kéo quân đi đốt thủ phủ đất phong của em họ ngươi, ngươi muốn tạo phản hay sao ?"
Vua Castille một lần nữa gầm lên"Phụ hoàng minh giám, là tướng quân Jerkel tự ý hạ lệnh công thành.
con.
chỉ muốn hù dọa em họ một chút thôi.
.."
cửu hoàng tử mặt trắng bệch vội nói"Đừng có đổ lỗi cho thuộc hạ, cái chủ ý đem quân sang chính là của ngươi, ta còn tưởng ngươi đi ẩu đả một chút, chính là một chút.
Ai mà ngờ.
con ta lớn rồi a còn dám xuất binh !
!."
Vua Castille lúc này tức đến đỏ cả mặt làm đám thái y vội chạy lên khuyên can với cho vua Castille uống nước hạ hỏa"Người đến, kéo đồ súc sinh này về đất phong cấm túc 3 năm, môn khách của hắn trực tiếp chém hết cho ta, hắn dám bước ra khỏi đất phong nửa bước trực tiếp chém chết bất luận tội."
Vua Castille thở hổn hển nói"Phụ hoàng, ta là súc sinh thì ngài.
cửu hoàng tử cúi đầu lẩm bẩm"Ngươi.
con mẹ nó !."
Vua Castille nổi điên lên rút kiếm sấn người bước đến, còn may là đám thái y người ôm chân người ôm đùi giữ hắn lại mới để cho cửu hoàng tử đủ thời gian bỏ chạy ra ngoài.
Vua Castille thấy bóng dáng của cửu hoàng tử bỏ chạy ra ngoài tức giận ném kiếm xuống đất.
Bên cạnh là đội trưởng vệ binh hoàng gia cũng là thân tín của đức vua, Max Cromwell, bước đến nhặt thanh kiếm lên cười nói"Thưa đức vua, không cần nổi nóng.
Tên của tiểu vương gia trong gia phả hoàng thất vẫn chưa mờ đi chứng tỏ tiểu vương gia còn sống.
"Vua Castille lúc này vuốt mặt ngồi xuống ngai vàng, trầm ngâm hồi lâu rồi nói.
"Cử người đánh đồ súc sinh kia một trận giữa đường, càng nhiều người thấy càng tốt, sau đó hộ tống hắn về đất phong.
Môn khách không cần chém nhưng muốn tra một đợt, con ta tuy đần nhưng không tuyệt tình.
Chuyện này tuyệt nhiên không thể nào là hắn nghĩ ra được.
"Max cúi đầu tuân lệnh sau đó lui ra"Gọi Breston vào đây."
Vua Castille gọi với theo
Sau một lúc, một người đàn ông mập mạp mặc một bộ đồ màu đỏ với rất nhiều trang sức bằng vàng đắt tiền bước vào.
"Bệ hạ cho gọi thần ?"
Breston cúi đầu hỏi"2 đứa con còn lại của Drake vẫn vô sự chứ ?"
Vua Castille ngồi ngửa đầu nhìn trần nhà suy nghĩ miên man"Đại thế tử Hezmal sáng hôm nay bị ám sát khi đi tuần tra khu người nghèo ở Javu, bị đâm 16 nhát nhưng vẫn phản sát lại 42 tên sát thủ.
6 tên chạy thoát, phía học viện đang truy tra gắt gao.
Tiểu thư Rosery vẫn đang trong đại thư viện nên khả năng bị ám sát là không tồn tại."
Breston rút từ trong ngực ra một cuộn da dê trình lên cho vua Castille
Vua Castille nhìn sơ rồi hỏi tiếp"Truy ra ai đứng sau sao ?"
"Suy đoán sơ bộ từ phía đại thế tử, là hội Hassasind bên đại hoang mạc trà trộn vào.
Có người bỏ tiền mua mạng của đại thế tử, vẫn đang truy tra danh tính người mua."
Breston bình thản đáp"Truyền lệnh của ta tới các hoàng tử đặc biệt là thái tử, thời gian này toàn bộ đều không được rời đất phong kể cả thái tử.
Điều động giám quân, kiểm tra toàn bộ quân đội của hoàng gia kể cả tư binh của các quý tộc.
Tên nào phạm luật chém chết bất luận tội.
Gọi Drake về hoàng đô đi, ta có vài việc cần giải thích với hắn.
Thân làm cậu mà lại để chuyện đần độn như vậy xảy ra, ta cũng có phần trách nhiệm."
Vua Castille mệt mỏi đáp"Thưa đức vua, phía tiểu vương gia cũng có một ít manh mối."
Breston ngắt lời"Hả ?"
Vua Castille ngồi thẳng dậy"Nghe hạ nhân báo lại, có một thùng hàng bên trong tàu thuộc về môn khách của gia tộc Blackmoon, một người tên là Thaddeus.
Chính thùng hàng này phát nổ mới dẫn tới việc tiểu vương gia bị ném khỏi tàu.
Chúng ta có thể dùng thông tin này để xoa dịu ngài Drake."
Breston mỉm cười nói"Bên cạnh Drake có phản đồ ?"
Con ngươi của vua Castille co lại"Chưa xác nhận chắc chắn, nhưng khả năng rất cao là có."
Breston nhún vai nói
Trên biển Azude lúc này cực kì bận rộn, những chiếc chiến thuyền liên tục tuần tra bất kể ngày đêm.
Ngư dân và thương thuyền bị chặn lại tra hỏi và lục soát diễn ra thường xuyên.
Một đám nhân ngư vừa được chuyên chở đến đây trong bí mật, Barracu ngồi trên boong tàu nhìn đám người trang bị đồ lặn thay phiên ngoi lên lặn xuống tấp nập.
Cậu thở dài"Lão già, ông nói vùng biển này sâu bao nhiêu ?
Đám học giả đo cả tuần lễ rồi vẫn chưa đo ra là sao ?"
Omnock ngồi nhai thịt cá muối liếc nhìn Barracu, ánh mắt bất đắc dĩ.
"Chưa nghe biển không đáy bao giờ đi ?"
Barracu trợn tròn mắt quay đầu nhìn Omnock"Biển không đáy ?
Chỗ này ?
?."
Omnock gật đầu rồi nhìn về một tên thợ lặn vừa ngoi lên, trên người hắn tràn đầy vết cắt vẫn đang rướm máu.
"Điểm giao giới giữa biển Azude, biển Javu và Vịnh ngầm Akash, biển không đáy Abyss.
Ta cầu những dòng nước ngầm cuốn tiểu vương gia đi xa nơi này, nếu không thì.
"Barracu chưa từ bỏ, hắn tìm một tấm hải đồ có đánh dấu những dòng nước ngầm, tình cờ là ngay bên dưới khu vực này là 1 dòng hải lưu ngầm cuốn về hướng biển Javu.
Barracu vừa ngửa mặt lên thì Omnock đã cướp lời"Đã có 2 chiếc tàu của học viện hoàng gia di chuyển về biển Javu từ lâu, ngươi đi qua chỉ tổ tốn công.
"Barracu lắc đầu nói"Nếu tiểu vương gia còn sống ắt sẽ tự cứu, không ai nằm yên mà chờ chết cả.
Khả năng cao là tiểu vương gia sẽ xuất hiện ở 1 hòn đảo nào đó.
Học viện hoàng gia chỉ biết những hòn đảo đã được đánh dấu trên bản đồ, ta biết cả những hòn đảo chìm nổi theo thủy triều, những hòn đảo bí mật của đám hải tặc không hề xuất hiện trên bất cứ bản đồ nào.
"Omnock nghe vậy cũng gật gù nói thêm"Cho người đợi ở các khu chợ đen và bến cảng, nếu tiểu vương gia còn sống, ta nghĩ cậu ta sẽ đi theo lộ trình đã định đến Javu.
Nơi đó có đại thế tử và tiểu thư, cậu ta ắt sẽ đi đến đó.
"Barracu đứng dậy cầm theo tấm bản đồ nói tiếp"Lão già, vùng biển này ông chịu trách nhiệm tiếp, ta đi tìm tiểu vương gia chỗ khác đây.
"Omnock vẫy tay đuổi Barracu đi rồi lầm bầm"Có khi phải cho người tìm kiếm những chợ đen quanh đây.
"Ở một diễn biến khác, trong một học viện ở thành phố Javu, học viện Arthema, học viện quân sự chính quy lớn bậc nhất thành phố, là cái nôi sản sinh ra vô số vị hiệp sĩ, danh tướng lưu danh sử sách trên cả lục địa.
Một thanh niên tầm 17 18 tuổi đang ngồi trên giường với thân thể toàn là vết thương.
Xung quanh cậu ta là tầm 20 y sĩ đang liên tục băng bó và đổ ma dược vào, một số thì đang thi triển ma pháp giải trừ nguyền rủa làm những vết thương đang mưng mủ bốc lên khói đen.
Đại thế tử Hezmal mặt không đổi sắc, ngồi ngay ngắn, đôi lúc còn trò chuyện quan tâm và hỏi thăm những y sĩ mà không hề than đau một tiếng nào.
"Jafred, hay là ông nghỉ ngơi một chút đi, ta thấy ông sắp không ổn rồi, nơi đây còn nhiều người mà."
Hezmal dịu dàng nói.
"Câm miệng đồ nhãi con, học viện dạy ngươi dùng cơ thể đỡ đao kiếm của kẻ thù sao ?
Đánh một trận bị đâm 16 lỗ còn bị chém như nùi giẻ, ta phải khiếu nại lên hội đồng thành phố giáo viên của tên nhãi này"
Jafred cắn răng nói"Ha ha ha giáo viên của ta là thầy hiệu trưởng."
Hezmal cười to
Đám y sĩ còn lại kém chút chửi mẹ, có ai vừa cười mà máu vừa phọt ra từ những vết thương như tên này không ?
Giờ còn phải băng bó lại.
Jafred lấy tay vỗ đầu Hezmal mắng"Cười cái rắm ngậm miệng cho ta, là heo thì bị đâm cũng phải biết né chứ ?"
Hezmal thở dài nói"Ta né thì những người vô tội sau lưng ta sẽ bị liên lụy, lương tâm của ta không cho phép chuyện đó.
Bị đâm một chút thì có sao, nhiều sẹo một chút thôi mà.
"Nói xong cậu nhe răng cười
Jafred trợn trắng mắt lên lèm bèm"Lương tâm cái rắm, kém chút bị chém chết thì còn lương tâm cái gì.
Cậu đúng là không khác lão già đầu đá kia chút nào, thầy nào trò nấy thật đúng là không sai.
Lần sau ít ra mặc một ít giáp trụ hãy đi làm nhiệm vụ, cái này ta nghĩ là thường thức rồi mà.
"Bạn học của Hezmal ngồi gần đó cười rộ lên"Lão Hezmal lần trước gặp đứa bé bán thân để chôn cha mẹ nên đem giáp trụ bán, quyên tiền cho đứa trẻ kia cả rồi.
Ta mà không cản thì giờ đến kiếm cũng không có mà dùng đâu."
"Đần độn, đúng là đần độn mà."
Jafred thở dài bất lực"Này này này ta còn ngồi ngay đây, đứa bé kia thực sự là rất đáng thương."
Hezmal phản biện"Ngươi câm miệng cho ta, băng bó xong các ngươi trói hắn lại, 6 tháng không được vận động mạnh, lần này hắn bị thương rất nặng.
Nếu không nghe ta, sau này để lại di chứng đứng tới khóc lóc ôm chân ta."
Jafred mặt đen lại chửi Hezmal rồi xoay đầu nói với đám bạn học của Hezmal"Ông muốn 3 tên cao 1m75 80 kg đè trói 1 tên cao 2m3 130kg ?
Đám bạn của Hezmal tròn mắt hỏi ngược lại"Xung quanh ta toàn là lũ bất tài.
Jafred thở dài trong bất lực
"Được rồi để ta nói chuyện với thầy của hắn.
"Nói xong ông nhìn về phía 1 ngọn tháp màu trắng ngà, ngọn tháp này là kiến trúc tiêu chí của thành Javu cũng là nơi cao nhất thành phố.
Trong ngọn tháp đó, nơi mà gió biển mặn mòi hòa quyện với mùi giấy cổ và ma thuật nồng đậm – chín vị hiệu trưởng đang ngồi quanh một chiếc bàn tròn khổng lồ được chạm khắc từ gỗ linh thiêng của rừng Akash.
Không khí căng thẳng như dây đàn, tiếng tranh cãi vang vọng khắp căn phòng rộng lớn, nơi các bức tượng anh hùng quá cố dường như đang lắc đầu ngao ngán.
Phe chủ hòa, dẫn đầu bởi hiệu trưởng Elric – thầy của Hezmal, một lão nhân với bộ râu bạc trắng dài đến tận thắt lưng, đang cố gắng giữ bình tĩnh.
Ông giơ tay lên, giọng trầm ấm nhưng kiên quyết:
"Các vị, chúng ta không thể vội vàng!
Hội Hassasind là những bóng ma của sa mạc, chúng trà trộn khắp nơi.
Nếu tiến đánh pháo đài của chúng mà không có bằng chứng chắc chắn, chúng ta sẽ kéo theo chiến tranh toàn diện.
Học viện Arthema là nơi đào tạo anh hùng, không phải lò sản xuất xác chết!
Hãy chờ kết quả từ các mật thám của hoàng gia và học viện.
Đại thế tử Hezmal đã bị thương nặng, chúng ta không thể để học sinh khác rơi vào nguy hiểm chỉ vì cơn giận nhất thời.
"Bên kia bàn, hiệu trưởng Gozman – một người đàn ông lực lưỡng với cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo choàng đỏ thẫm, đại diện phe chủ chiến – đập bàn cái rầm, làm ly rượu vang sóng sánh.
"Chờ đợi?
Chờ đợi để bọn chúng mua thêm mạng của học sinh chúng ta sao?
Đây là cơ hội vàng!
Pháo đài Hassasind nằm sát biên giới sa mạc, chỉ cần một cuộc đột kích nhanh gọn, chúng ta có thể dằn mặt chúng và cho học sinh năm cuối thực chiến.
Hezmal đã giết chết 42 tên sát thủ, chứng tỏ chúng không phải bất khả chiến bại.
Đây là lịch luyện thực chiến, cơ hội ngàn năm có một !
Nếu không hành động, danh dự của thành Javu sẽ bị bôi nhọ!
"Phe trung lập, với ba vị hiệu trưởng ngồi giữa, thì lại có vẻ thực tế hơn.
Hiệu trưởng Mira – một nữ pháp sư trung niên với đôi mắt sắc như dao, đại diện nhóm này – mỉm cười nhếch mép, tay vuốt ve chiếc vòng cổ ngọc lấp lánh.
"Các vị tranh cãi gì nhiều thế?
Tiền đâu?
Nghiên cứu ma thuật không gian, dự án trùng tu cổ vật, và hàng tá thí nghiệm khác đang ngốn ngân sách.
Hassasind đã dám động đến học sinh của chúng ta, vậy thì đòi bồi thường!
Gửi sứ giả đến, yêu cầu chúng trả 10.
000 kim tệ cho mỗi vết thương trên người Hezmal, cộng thêm cổ vật trong tay chúng làm tài liệu nghiên cứu.
Trả thì thôi, không trả thì.
đánh!
Đơn giản vậy thôi.
Chúng ta là học viện, không phải lũ cướp biển, nhưng cũng chẳng phải kẻ ngu ngốc để bị đâm sau lưng mà im lặng.
"Cuộc tranh cãi kéo dài, tiếng cười khẩy xen lẫn tiếng gầm gừ, cho đến khi hiệu trưởng Elric đứng dậy, giọng ông vang vọng như tiếng chuông cổ:
"Được rồi, chúng ta biểu quyết.
Ai ủng hộ chờ đợi và điều tra?"
Ba cánh tay giơ lên, bao gồm cả ông.
"Ai ủng hộ tiến đánh?"
Gozman và hai người khác giơ tay, mặt hầm hầm.
"Và phe trung lập?"
Mira cùng hai vị còn lại cười toe toét, giơ tay.
Kết quả hòa, và không khí lại rơi vào bế tắc.
Bên phía cha của Kain, ngài Drake Blackmoon thì lại cực kì yên lặng.
Vị đại công tước ngồi trước lò sưởi cầm lấy một con búp bê bằng gỗ cực kì thô kệch, mắt mũi miệng còn vẽ cái to cái nhỏ lệch tới lệch lui nhưng với một người cha như ông, đây lại là báu vật quý giá nhất.
Đây là món quà Kain tự tay làm khi cậu còn 5 tuổi tặng cho ông, cũng là lần cuối ông gặp đứa con út của mình.
Nhìn những vết chai sần trên bàn tay mình cũng như chi chít những vết sẹo, ông thở dài rồi lẩm bẩm"Thời gian đã trôi qua nhanh như vậy sao ?"
Đám kỵ sĩ bên ngoài thì đứng ngồi không yên, như thế này không đúng a.
đại công tước mỗi ngày không chém người không vui đâu ?
Không khí kiềm nén như thế này càng làm người ta cảm thấy khó chịu bất an, cứ như là bình yên trước con bão vậy.
Một nữ kỵ sĩ mặc một bộ giáp màu trắng viền vàng bước đến gõ cửa rồi mở cửa bước vào mà không chờ phản hồi từ bên trong.
"Đại bá tước đại nhân."
Nữ kỵ sĩ hành lễ rồi lên tiếng"Chuyện gì vậy ?."
Giọng Drake đáp lại, trầm đục không cảm xúc"Có một phái đoàn từ giáo hội nhà thờ thần sáng tạo, họ muốn gặp mặt ngài."
Nữ kỵ sĩ cúi đầu báo cáo"Họ có báo lý do không ?"
Drake hỏi tiếp"Có vẻ họ muốn cầu hôn cho thánh nữ của bọn họ."
Nữ kỵ sĩ đáp"Ta đã 41 tuổi, họ còn muốn cầu hôn ?"
Drake cười khẩy nỏi"Mục tiêu của đối phương không phải là ngài, là tiểu vương gia."
Nữ kị sĩ vội giải thích
Drake trong vô thức bóp nát tay vịn của chiếc ghế, mắt ông như muốn cháy lên ngọn lửa giận dữ nhưng rất nhanh bị kiềm chế lại.
"Họ không biết con ta xảy ra chuyện sao ?"
"Có vẻ không, họ muốn xây dựng nhà thờ trong đất phong của tiểu vương gia, minh chứng cho sự ủng hộ vô điều kiện của họ với ngài."
Nữ kị sĩ đáp"Ngươi biết hơi nhiều đúng không ?"
Drake ngồi thẳng dậy, xoay đầu nhìn thẳng vào nữ kị sĩ
Nữ kị sĩ lập tức cảm nhận được cảm giác bị một con mãnh thú để mắt tới, còn may là tố chất cơ thể lẫn tinh thần của cô còn tàm tạm nên không tới nỗi hoảng hốt, cô điềm đạm nói"Trưởng đoàn là hồng y bạch trượng Dio đệ tứ, là họ hàng xa của thuộc hạ.
Ông ta đã giải thích và mong thuộc hạ có thể thúc đẩy hôn sự này có thể diễn ra thuận lợi."
"Con ta mất tích, trừ phi họ muốn thánh nữ của họ không may làm góa phụ, hôn lễ này không cần bàn nữa."
Drake nói với giọng đắng chát"Đại công tước, chúng ta có thể yêu cầu giáo hội nhà thờ giúp đỡ chúng ta tìm kiếm tiểu vương gia.
Không như chúng ta, bọn họ tùy thời đều có paladin sẵn sàng hành động một cách tự do."
Nữ kỵ sĩ khom lưng nói tiếp"Sau đó dùng con ta để gây áp lực cho ta ?"
Drake ngửa ra ghế thở dài"Chuyện này chắc chắn sẽ không xảy ra, giáo hội tồn tại và phát triển cần sự ủng hộ của ngài và hoàng gia.
Ép buộc ngài là một lựa chọn đần độn."
Nữ kỵ sĩ đảm bảo"Ngươi còn non tay lắm, lui ra đi, gọi bọn hắn vào đây."
Drake đem con búp bê bằng gỗ trong tay bỏ vào một chiếc hộp gỗ trên bàn.
Nữ kị sĩ cúi đầu xấu hổ lui ra ngoài.
Một lát sau cửa phòng lớn mở ra, sáu bóng người bước vào theo hàng ngũ nghiêm chỉnh.
Người dẫn đầu là một lão nhân gầy guộc, mái tóc bạc trắng cắt ngắn, bộ áo choàng đỏ thẫm thêu chỉ vàng nổi bật với cây trượng bạch kim trên tay – hồng y bạch trượng Dio đệ tứ.
Khuôn mặt ông ta mang nụ cười hiền hòa kiểu giáo sĩ, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao đang mài trên đá.
Phía sau là năm người còn lại:
bốn nam một nữ, toàn bộ đều mặc áo choàng trắng viền vàng của Giáo hội Thần Sáng Tạo.
Nữ tu sĩ đứng cuối cùng trùm khăn trắng, chỉ để lộ đôi môi đỏ mọng và cằm trắng ngần – chính là Thánh nữ Seraphina, người được đồn đại là “đứa con được Thần chọn”.
Drake Blackmoon vẫn ngồi nguyên tại chỗ, ánh mắt ông quét qua từng người một, chậm rãi, không vội.
“Ngài Drake, ” Dio cúi người thật sâu, giọng trầm ấm vang vọng, “Giáo hội chúng tôi mang theo lời chúc phúc từ Đức Giáo Hoàng.
Chúng tôi xin phép được diện kiến Đại công tước để bàn về một mối duyên lành giữa Thánh nữ Seraphina và… tiểu vương gia Kain Blackmoon con ngài.
Không khí trong phòng đột ngột đông đặc.
Drake không lên tiếng ngay.
Ông chỉ khẽ gõ ngón tay lên ghế, tiếng “cốc cốc” vang lên đều đặn như tiếng tim đập của một con thú đang kiềm chế cơn giận.
Dio tiếp tục, vẫn giữ nụ cười:
“Thánh nữ năm nay vừa tròn mười tám, dung mạo xinh đẹp, thiên phú ma thuật cực cao, đã đạt đến Thánh Quang Sư bậc bảy.
Hôn sự này không chỉ là sự kết nối giữa Giáo hội và gia tộc Blackmoon, mà còn là minh chứng cho sự ủng hộ vô điều kiện của chúng tôi đối với tiểu vương gia.
Chúng tôi chỉ xin xây dựng một nhà thờ lớn ngay tại thủ phủ đất phong của tiểu vương gia, đồng thời…”
“Đủ rồi.
Giọng Drake cắt ngang, lạnh tanh.
Ông ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây không còn chút cảm xúc nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một tầng băng giá vô hình.
“Con ta đang mất tích trên biển Azude, có thể đã chết, các người đến cầu hôn một người có thể đã thành xác chết dưới đáy biển?
Năm tu sĩ phía sau đồng loạt biến sắc.
Chỉ có Seraphina vẫn cúi đầu, vai khẽ run.
Dio vẫn giữ bình tĩnh, giọng ông nhỏ lại một chút nhưng vẫn kiên định:
“Chúng tôi đã nghe tin đồn… nhưng Đức Giáo Hoàng tin rằng, với ân huệ của Thần Sáng Tạo, tiểu vương gia chắc chắn vẫn còn sống.
Chỉ cần ngài gật đầu, chúng tôi sẽ lập tức huy động toàn bộ lực lượng tìm kiếm trên biển Azude, Javu, thậm chí cả Vịnh ngầm Akash.
Drake cười khẩy, tiếng cười khàn khàn như tiếng sắt cọ vào đá.
“Các người muốn dùng con ta làm con tin, đúng không?
Xây nhà thờ trên đất của nó, cưới Thánh nữ vào nhà ta, rồi sau này dùng nó để gây áp lực lên hoàng gia và cả ta.
Giáo hội giỏi tính toán thật.
Dio khẽ nhíu mày:
“Đại công tước, ngài đang nghi ngờ lòng thành của Giáo hội?
“Ta không nghi ngờ, ” Drake đứng dậy chậm rãi.
Thân hình cao lớn hai mét ba của ông như một ngọn núi đen che khuất ánh lửa lò sưởi.
“Ta chỉ đang nhắc nhở các người – đừng có mơ dùng con ta để mặc cả.
Kain là máu mủ của ta.
Nếu nó còn sống, ta sẽ tự tìm.
Nếu nó chết… thì các người cũng đừng hòng lợi dụng một cái xác.
Ông bước tới trước mặt Dio, cúi xuống gần, giọng thì thầm nhưng đủ để tất cả nghe rõ:
“Còn nếu các người thật sự muốn giúp… thì hãy ra lệnh cho tất cả giáo đồ của các người lùng sục mọi hòn đảo, mọi chợ đen, mọi đường hải lưu ngầm.
Tìm được Kain, ta sẽ cân nhắc hôn sự.
Không tìm được… thì các người cút khỏi đất phong của ta trước khi ta đổi ý và chém sạch sáu cái đầu này.
Không khí như đông đặc.
Dio im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu.
“Chúng tôi hiểu.
Giáo hội sẽ ra lệnh ngay lập tức.
Thánh nữ Seraphina… sẽ tạm thời ở lại thành Javu, chờ tin tốt.
Seraphina khẽ ngẩng đầu, lần đầu tiên để lộ đôi mắt màu vàng kim lấp lánh ánh thánh quang.
Cô nhìn thẳng vào Drake, giọng trong trẻo nhưng mang theo một tầng run rẩy khó nhận ra:
“Ngài Drake… con tin tiểu vương gia Kain vẫn còn sống.
Con… con mơ thấy cậu ấy ba đêm liền.
Cậu ấy đang ở một nơi rất tối, rất lạnh… nhưng vẫn còn sống.
Drake đứng sững.
Ông nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ trước mặt, lần đầu tiên trong suốt buổi gặp gỡ, ánh mắt ông dao động.
Môi ông bật thốt ra
Tiên tri ?"
Ánh mắt ông liếc nhìn Dio với vẻ mặt cổ quái, trầm ngâm hồi lâu ông xoay người đi về ghế ngồi rồi nói
Từ khi nào giáo hội lại đem tiên tri gả ra ngoài rồi ?"
Dio cười khổ nói
Đây là thành ý lớn nhất từ giáo hội và giáo hoàng, chúng tôi thực sự muốn bày tỏ sự ủng hộ với ngài.
Drake giơ tay ngăn lại, cắt lời
Đừng nói nhảm, nói chuyện chính.
Dio sững lại, thở dài rồi nói
Không giấu được ngài mà, quận Shere giờ đã không còn an toàn cho sự phát triển của giáo hội.
Sự thèm khát muốn chiếm đoạt giáo hội làm con gà đẻ ra tiền của bá tước Eldrich đã không còn giấu giếm được nữa.
Vì an toàn cho giáo hội và giáo dân, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Drake trầm ngâm rồi nói
Đi tìm con trai ta, sống phải thấy người chết phải thấy xác, tìm ra nó rồi ta sẽ suy nghĩ về việc cho phép giáo hội dời đến đất phong của ta.
Bây giờ cút đi.
Dio cúi chào rồi xoay người rời đi để lại thánh nữ Seraphina đứng yên tại chỗ.
Drake thấy vậy cũng không làm khó cô ta mà gọi người đến dẫn cô ta đến khu nhà tiếp khách nhận phòng.
Một kị sĩ khác gõ cửa sau đó bước vào phòng
Đại thống lĩnh, nhóm tác chiến đã tập hợp đủ.
Đều là kỵ sĩ về hưu, rời đi sẽ không ai để ý.
Số lượng là 800 người, đều đã sẵn sàng xuất phát.
Drake đứng dậy bước ra ngoài, đến một cánh rừng nhỏ ở sau pháo đài, nơi đó bây giờ đang chật ních người với đủ thứ quần áo hành trang.
Tất cả xoay người hành quân lễ khi thấy Drake bước đến
Đại thống lĩnh !
Làm phiền mọi người rồi, giữ an toàn cho bản thân là chính, thu thập tình báo tìm kiếm con trai ta không thể dùng mạng của các ngươi đánh đổi.
Ai cũng lập gia đình cả rồi, nhớ kĩ, không được chết.
Lên đường thôi, ta ở đây tiễn các ngươi."
Drake nói lớn
Đám người cười ha ha, hành quân lễ với Drake rồi lên ngựa xuất phát.
Không ai nói một lời chia tay, không ai mở miệng than phiền.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập