Chương 2: phục sinh

Dưới đáy biển, xác Kain lúc này được bao phủ trong một chiếc kén màu máu.

Ánh sáng chớp nháy như nhịp tim đập, bất kỳ sinh vật nào đến gần trong phạm vi 10 mét đều bị hút sạch máu trong cơ thể trong chớp mắt, để lại một bộ xác khô chầm chậm chìm xuống đáy biển xung quanh Kain.

Trên ngực Kain, vị trí vốn là trái tim, hiện tại bị một khối ngọc hình ngũ giác đỏ như máu thế chỗ, da thịt của cậu đang ngọ nguậy để bao phủ khối ngọc.

Khối ngọc cũng nhấp nháy phát ra ánh sáng đỏ kỳ dị chung nhịp với chiếc kén đang bao bọc lấy cơ thể cậu.

Sau không biết bao lâu, khối ngọc hoàn toàn bị cơ thể Kain che đi chỉ để lại một hình xăm hình dạng là một cái đầu lâu.

Chiếc kén chậm rãi vỡ vụn, Kain thức dậy, xung quanh cậu là bóng đêm vô tận.

Cậu thử giơ bàn tay lên đung đưa trước mắt nhưng cậu không thấy gì cả, thế nhưng cơ thể cậu cảm nhận được lực cản vô hình của nước.

"Mình chết rồi sao ?"

Cậu thở dài tự nhủ"Có thể nói là đã chết nhưng lại phục sinh."

Một giọng nói vang lên bên tai cậu

Kain bị giọng nói hù dọa theo bản năng né sang một bên.

"Ai đó ?"

Cậu hỏi"Trí tuệ nhân tạo ZX-2327753 thế hệ 78 đi kèm tàu thám hiểm khảo sát ma pháp Helion của vong linh sư Zarkhan làm chủ tàu."

Giọng nói đáp lại"Cái quỷ gì ?

?."

Kain bị bối rối

Không phải đang theme trung cổ châu âu ma pháp sao ?

Trí tuệ nhân tạo là cái quỷ gì ?

Đại ca anh cầm nhầm kịch bản a !

"Thế giới này chỉ là một trong hằng sa số thế giới trong vũ trụ này, mà vũ trụ này cũng chỉ là một trong số những vũ trụ ngoài kia, con số phải nói là vô tận.

Tàu thám hiểm bị vết nứt không gian xé nát, ta chỉ còn lại bộ xử lý thông tin trung ương, chính là khối ngọc đang thay thế cho tim của nhóc."

Giọng nói thản nhiên đáp lại

Kain trực tiếp yên lặng, thôi được rồi, xuyên qua thì cũng đã xuyên qua, có lẽ đây là ngón tay vàng của mình đi.

"Chúng ta đang trong một mối quan hệ cộng sinh phức tạp, nói cho đơn giản, tim của nhóc đã bị ta phá hủy mà máu của nhóc cung cấp môi trường để ta tỉnh lại.

Rời xa ta, nhóc sẽ chết ngay tức khắc, ta cũng sẽ bị cưỡng ép dừng hoạt động.

Hiện tại, ta chính là tim của nhóc.

Chúng ta cần rời khỏi đây để tìm thực phẩm cho nhóc trước, ta có thể lọc nước biển để lấy nước ngọt và dưỡng khí duy trì sự sống cho nhóc nhưng thực phẩm vẫn rất cần thiết."

Giọng nói đó lại vang lên.

"Không thấy gì thì làm sao mà rời đi mà có rời đi thì làm sao tìm thực phẩm, ta còn không biết mình đang ở đâu thì làm sao biết thực phẩm ở nơi nào ?"

Kain phàn nàn"Hiện tại chúng ta đang ở độ sâu 3059 mét dưới đáy biển, áp lực nước hiện tại đang là xấp xỉ 30 megapascal đủ sức nghiền nát nhóc trong tích tắc.

Xung quanh nhóc đang được trường ma lực của ta bao bọc đảm bảo sự an toàn cho cả 2 chúng ta.

Về vấn đề tầm nhìn thì chúng ta tạm thời chỉ có thể dùng ma lực làm xúc tu cảm ứng xung quanh 20 mét thôi, dùng ánh sáng có thể dẫn tới thú săn mồi hoặc kích thích bản năng tấn công của một số loài.

Ta sẽ giúp nhóc cảm nhận môi trường xung quanh.

"Nói xong thì xung quanh Kain cảnh vật dần hiện rõ lên, mặt đất như được một thảm nấm li ti chấm xanh bao trùm lên, không hiện màu sắc nhưng hình dáng lại hiện rõ ràng.

Kain thở dài, cuối cùng cũng không phải là mù lòa, cậu nói"Cháu tên là Kain, Kain Blackmoon.

Sau này cháu gọi ông là Helios được chứ ?"

"Helios thì Helios, không quan trọng.

Bây giờ giữ mạng cho cả 2 mới quan trọng, lên đường thôi."

Helios thúc giục

Kain bắt đầu từng bước từng bước nhẹ nhàng lướt đi trên nền cát mịn của đáy đại dương, ngoài một vài nơi có những tảng đá gồ ghề thì còn lại chính là hoang mạc.

Địa hình đáy biển dần được thay thế bởi những bờ cái trải dài không biên giới làm Kain bắt đầu lo lắng cậu có nên quay trở lại hay không.

Đừng nói là thực phẩm, Kain đã cuốc bộ liên tục 1 giờ còn không thấy bất cứ sinh vật sống nào khác.

Sự khắc nghiệt của đáy biển cho cậu một trải nghiệm cực kì khó quên, cơn đói dần bắt đầu chiếm lấy cơ thể cậu.

Nhưng cảnh tượng phía trước chợt thay đổi, không còn là mặt cát trống trải nữa mà là một khối sinh vật kéo dài hơn 20 mét.

Bề mặt nó dày đặc những thứ tựa như xúc tu di chuyển theo dòng nước, cũng có những thứ như nốt sần nổi chi chí bên cạnh những xúc tu đó.

"Xương động vật sống dưới nước cỡ lớn, những thứ trên nó là những sinh vật sinh sống dựa vào tiêu hóa xương thành năng lượng.

Do đó chúng không có cơ chế công kích, có thể bắt ăn thoải mái, không cần lo ngộ độc, ta sẽ bảo vệ cho cơ thể nhóc nhưng mùi vị chắc chắn là chẳng ra sao cả.

Đổi lại, hàm lượng ma lực và chất dinh dưỡng của chúng không phải thấp."

Helios nói

Kain nhăn mặt nhưng cơn đói chiến thắng sự khó chịu của cậu nên cậu trực tiếp kéo thử bỏ 1 con vào miệng.

Cảm giác ngoài giòn trong dai, vị vậy mà lại hơi chua chua mặn mặn còn pha lẫn mùi ngọt, không nếm ra vị tanh hay hôi.

Được rồi, vị cũng không tệ lắm, cậu tiếp tục ăn tới 3 con mới dừng được.

No bụng thì đầu óc mới thông suốt, cậu ngồi dựa lưng vào bộ xương suy nghĩ tương lai, đây là đáy biển, khả năng được người tới cứu thấp đến mức gần bằng không.

Chưa kể độ sâu, sống 2 đời cậu chưa nghe ai cứu hộ ở độ sâu 3000 mét bao giờ, thôi vậy, không ai cứu thì tự cứu.

"Helios, ông có kế hoạch nào để chúng ta rời khỏi nơi đây không ?"

Kain hỏi"Di chuyển dọc đáy biển đến thềm lục địa để lên bờ, tránh né thú săn mồi, chế tạo một số bề tôi để tự vệ.

Nhóc chưa đủ tuổi để bạo động ma lực lần thứ 1 nên hiện tại chỉ nên theo ta hướng dẫn mà dùng ma pháp trận để thi triển ma pháp."

Helios từ tốn nói"Chế tạo bề tôi ?"

Kain hỏi"Chủ nhân cũ của ta là một vong linh sư, ta sẽ hướng dẫn nhóc chế tạo một số vong linh để tự vệ."

Helios nói"Vong linh thiên tai ?

Biển xương người ?"

Kain vui vẻ hỏi lại"Đừng nói nhảm, vong linh chỉ quy thuận theo kẻ mạnh hơn, sức mạnh chí thượng.

Số lượng bề tôi đông hay không tùy thuộc trực tiếp vào linh hồn của chủ nhân mạnh hay không.

Nhiều tên điên truy cầu số lượng cuối cùng trực tiếp hóa thành vong linh, cơ thể không gánh nổi linh hồn quá mạnh cuối cùng bạo thể nổ banh xác.

Như nhóc tốt nhất điều khiển được 1 con vong linh bề tôi, cao hơn sẽ tạo gánh nặng cho bản thân gây hại về lâu về dài."

Helios đáp"Không phải a, trong tiểu thuyết với truyện cổ tích toàn kể như vậy mà."

Kain xụ mặt nói"Muốn thế thì dùng vật phẩm ma thuật, ví dụ như vong linh vương miện.

Cho phép kiểm soát số lượng vong linh khổng lồ nhưng đổi lại, đám vong linh đó yếu còn thua cả goblin.

Thích hợp làm lao động tay chân như khai thác tài nguyên nhưng cực kỳ vô dụng trong tác chiến."

Helios nói"Vậy giờ chúng ta làm sao để chế tạo vong linh ?"

Kain hỏi"Dưới đáy biển tồn tại vô số sinh vật khổng lồ nhưng xương của chúng không tồn tại được bao lâu sau khi chúng chết do môi trường biển sâu.

Hy vọng duy nhất của chúng ta là tìm thấy xác của một sinh vật vừa chết không bao lâu.

Trước lúc đó, tốt nhất là ta sẽ điều khiển cơ thể nhóc để phóng thích một số ma pháp thích hợp để chúng ta có thể tự vệ.

Do nhóc còn quá nhỏ nên sau đó khả năng cao sẽ không quá dễ chịu, tốt nhất là nhóc nên chuẩn bị tinh thần."

Helios nói"Không phải a, vậy ông làm sao giúp cháu còn sống cho tới bây giờ ?

Không phải ma pháp sao ?"

Kain bất ngờ"Tất nhiên là không phải, đây là khoa học, là ứng dụng kiểm soát môi trường nhân tạo thích hợp sự sống của con người được cài đặt sẵn trong bộ nhớ của ta.

Có nhiều thế giới hoàn toàn không tồn tại ma thuật nên họ phát triển khoa học kỹ thuật để bù đắp nhóc ạ, mà ma pháp đôi khi lại không dùng tốt như khoa học kỹ thuật."

Helios nói"Vậy giờ chúng ta làm gì đây ?"

Kain hỏi"Theo đo lường của ta, ở hướng này có vật thể khá lớn ảnh hưởng đến lưu lượng dòng chảy dưới đáy biển còn lẫn theo gỗ vụn.

Ta đoán là một con tàu đắm, chúng ta có thể lợi dụng nó."

Helios nói"Vậy chúng ta đi thôi."

Kain đứng dậy thuận tay bẻ lấy ra thanh đoản kiếm từ vòng tay trữ vật

2 người lần mò chầm chậm dưới đáy biển theo hướng Helios chỉ dẫn, mệt thì nghỉ.

Hành trình kéo dài không biết bao lâu cũng không gặp được bất kì sự sống nào làm Kain dần bớt đi sự cảnh giác.

Sau khoảng thời gian mà cậu đoán là vài tiếng đồng hồ, Helios đột ngột lên tiếng"Phía trước, 80 mét.

Vật thể kích thước lớn, hình dạng giống tàu thuyền cổ điển.

Gỗ vụn trôi nổi xung quanh, lẫn với vài mảnh xương.

và có thứ gì đó đang đánh nhau.

"Kain dừng lại, siết chặt thanh đoản kiếm trong tay.

"Đánh nhau ?

Sinh vật à?"

"Không hẳn.

Nhịp điệu quá.

máy móc.

Có lẽ là một thứ gì đó bên trong con tàu đã bị đánh thức bởi lũ quái vật biển.

Cần tiếp cận để đánh giá tốt hơn."

Helios nói"Vậy thì tiếp cận thôi."

Kain nuốt nước bọt rồi chầm chậm áp sát người xuống đáy nước, di chuyển gần tới xác con tàu đắm.

Dần dần, hình dáng hiện rõ hơn trong tầm cảm ứng:

một con tàu gỗ cổ, thân tàu vỡ toang một bên hông, những cột buồm gãy đôi nghiêng ngả như xác chết.

Vỏ tàu phủ đầy những đám tảo phát sáng yếu ớt – loại sinh vật hiếm hoi ở độ sâu này dám tỏa sáng.

Xung quanh là những mảnh ván gỗ, vài bộ xương người trôi nổi.

Một bóng dáng cao lớn, gầy guộc, đang bám vào mạn tàu.

Nó không có da thịt, chỉ là bộ xương khổng lồ, cao gần 15 mét, đầu lâu gắn thêm những sợi dây da rách nát như tóc.

Trên xương sườn, vài mảnh giáp sắt rỉ sét vẫn còn bám lại.

Đôi hốc mắt trống rỗng, nhưng từ trong đó tỏa ra thứ ánh sáng xanh lè yếu ớt, nhấp nháy như đèn tín hiệu hỏng.

"Oán linh biển cổ.

một dạng undead tự nhiên sinh ra từ xác tàu đắm và linh hồn thủy thủ chết oan."

Helios giải thích.

"Không mạnh lắm, nhưng khó bị tiêu diệt.

Nó đang bảo vệ.

thứ gì đó bên trong khoang tàu.

"Lúc này, con quái vật vong linh đang đánh nhau dữ dội với 1 sinh vật biển có kích thước cũng không thua kém, một sinh vật cực kỳ giống với loài cua ẩn sĩ mà Kain từng biết.

Thay vì vỏ ốc bình thường, con cua ẩn sĩ này đang mang một vỏ ốc được làm từ vô số mảnh quặng sắt nung chảy kết dính lại với nhau tạo hình thành một cái vỏ ốc khổng lồ.

2 sinh vật thay phiên tung đòn vào nhau bằng vật lý lẫn phép thuật, những cú đấm của oán linh biển cổ giáng vào thân con cua ẩn sĩ và vỏ của nó tạo nên những âm thanh như đang gõ chuông vang vọng dưới đáy biển.

Con cua ẩn sĩ cũng đáp trả bằng những cú kẹp càng hoặc phun ra dung nham, làm khung xương của con oán linh biển cổ phát ra những âm thanh kẽo kẹt răng rắc.

Kain nín thở, cả cơ thể cậu cứng đờ trong dòng nước lạnh buốt.

Dù không nghe được âm thanh theo nghĩa thông thường, nhưng những rung động truyền qua nước và trường ma lực của Helios đủ để cậu cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng của cuộc giao tranh phía trước.

"Helios… tình hình thế nào?"

Kain thì thầm trong đầu.

"Không tốt.

Oán linh biển cổ thuộc loại vong linh cấp trung, sức bền cao, tái sinh dựa vào oán niệm của thủy thủ đoàn.

Còn con cua ẩn sĩ kia… là một biến dị hiếm gặp, đã hấp thụ khoáng chất kim loại từ quặng kim loại dưới đáy biển qua hàng thế kỷ.

Vỏ của nó giờ gần như là hợp kim ma thuật tự nhiên, vừa cứng vừa dẫn ma lực tốt.

Hiện tại hai bên đang giằng co, nhưng nếu phải chọn kẻ nguy hiểm hơn với chúng ta lúc này…"Helios ngừng lại một nhịp, như đang tính toán.

"…là con cua.

Oán linh chỉ bảo vệ lãnh thổ, còn con cua đang chủ động tấn công để cướp đoạt thứ gì đó trong khoang tàu.

Nếu nó thắng, nó sẽ phá nát toàn bộ xác tàu để lấy ‘vật phẩm’ bên trong, vô tình phóng thích lượng lớn zombie và oán linh bị giam cầm bên trong xác oán linh.

Đến lúc đó, khả năng chúng ta bị lũ vong linh này tìm đến khá cao.

"Kain trầm ngâm rồi nói"Vậy… chúng ta làm gì bây giờ?

Chờ một trong hai chết rồi nhảy vào nhặt xác à?"

"Muốn nhặt xác thì cũng phải có khả năng đối phó con quái vật bị trọng thương, còn nếu không thì chính là đi nạp mạng.

Ta có cách để chúng dốc hết sức lực liều chết đánh nhau, khả năng cao chúng sẽ cùng nhau chết.

Nhưng có một vấn đề:

để làm được, ta phải dùng chính máu của nhóc làm chất dẫn.

Chỉ một lượng nhỏ thôi, khoảng 30–40ml.

Nhóc sẽ đau một chút, nhưng ta sẽ bù lại bằng cách tăng tốc tái tạo máu ngay sau đó."

Helios nói

Kain suy nghĩ rồi cắn răng nói"Làm thôi, thà đau còn hơn chết ở đây.

"Ngay lập tức, Kain cảm nhận được một luồng đau nhói sắc lẹm ở đầu ngón tay trỏ.

Máu đỏ tươi trào ra, nhưng không tan vào nước như bình thường.

Thay vào đó, chúng bị một trường lực vô hình giữ lại, xoay tròn thành một quả cầu nhỏ li ti, rồi nhanh chóng bị Helios phân tán thành hàng ngàn sợi mỏng như tơ, lan tỏa theo dòng chảy.

Oán linh biển cổ đột nhiên ngừng đấm.

Đầu lâu khổng lồ của nó quay ngoắt về hướng mùi máu.

Ánh sáng xanh trong hốc mắt bùng lên dữ dội như hai ngọn lửa ma trơi.

Cùng lúc đó, con cua ẩn sĩ khựng lại giữa cú kẹp càng.

Đôi càng khổng lồ run lên, rồi đột ngột vung mạnh về phía oán linh, như thể bị kích động đến cực điểm.

Oán linh gầm lên một tiếng làm rung chuyển cả vùng đáy biển.

Nó lao thẳng vào con cua, hai cánh tay xương dài ngoằng cắm phập vào vỏ ốc kim loại, cố xé toạc nó ra.

Con cua đáp trả bằng một đợt phun dung nham cực nóng, làm nước xung quanh sôi sùng sục.

Hai con quái vật lăn lộn, đâm, xé, đốt, cào nhau trong một đám mây bùn và mảnh vỡ gỗ bay tứ tung.

Con cua ẩn sĩ đâm thủng một bên sườn oán linh bằng càng, đồng thời xé toạc một phần xương sườn.

Đổi lại, oán linh đã cắm cả bàn tay xương vào khe hở giữa các mảnh vỏ ốc, kéo mạnh ra… và xé luôn một mảng lớn vỏ kim loại.

Máu đen đặc của con cua trào ra, lẫn vào nước tạo thành một đám mây đen kịt.

Cả hai con đều gầm lên – lần này là cùng một lúc.

Kain biết, đây là thời khắc quyết định.

"Helios, chuẩn bị nhặt xác thôi."

Kain nói thầm trong suy nghĩ"Ta sẽ dùng magic arrow lên con chiến thắng, sẽ hơi không dễ chịu.

Gắng mà chịu đựng nhé nhóc."

Helios nói

Lúc này, trận chiến cũng đã kết thúc, cua ẩn sĩ thành công dùng càng kẹp nát đầu của oán linh biển cổ, phá hủy được ngọn lửa vong linh.

Bộ xương khổng lồ mất đi sức lực ngã xuống đáy biển khuấy động lớp bùn.

Trước khi chết, oán linh quỷ cổ cũng đã phá hủy đi lớp vỏ làm lộ ra trái tim đang khiêu động của con cua ẩn sĩ.

Chớp lấy thời cơ, Helios trực tiếp ra tay.

Một luồng ma lực lạnh buốt tuôn ra từ khối ngọc trong ngực Kain, chảy dọc theo cánh tay phải cậu như dòng điện.

Kain chỉ kịp cảm nhận bàn tay mình nóng rực lên, rồi một mũi tên ma thuật thuần túy – không ánh sáng, không màu sắc, chỉ là một đường thẳng vô hình sắc bén – phóng ra từ đầu ngón tay trỏ cậu.

Phập!

Mũi tên xuyên thẳng qua lớp da thịt mỏng manh còn sót lại, đâm thủng trái tim con cua ẩn sĩ như xé giấy.

Không có tiếng nổ, không có máu bắn tung tóe dữ dội.

Chỉ có một tiếng rắc rất khẽ, như khi ai đó bẻ gãy một cành khô dưới đáy nước sâu.

Trái tim ngừng đập.

Toàn bộ cơ thể khổng lồ của con cua run lên một cái thật mạnh, rồi từ từ đổ sụp xuống tại chỗ.

Kain thở hắt ra, đầu óc quay cuồng.

Cảm giác như có ai đó vừa khoét một lỗ trên ngực cậu rồi đổ cả xô nước đá vào.

Cơn đau từ việc sử dụng ma pháp lần đầu tiên lan khắp cơ thể, khiến cậu quỵ một gối xuống nền cát.

"Chịu được chứ?"

Giọng Helios vẫn bình thản như không.

".

Đau muốn chết.

.."

Kain nghiến răng.

"Nhưng.

xong rồi chứ?"

"Xong.

Cả hai đều đã chết hẳn.

Oán linh tan biến vì mất đi lửa vong linh, con cua thì mất tim – không còn cách nào tái sinh được nữa.

Giờ là thời điểm của chúng ta.

"Kain chậm rãi đứng dậy, cơ thể vẫn còn run rẩy.

Cậu tiến lại gần xác con cua ẩn sĩ.

Lớp vỏ kim loại giờ đã nứt toác, lộ ra phần thịt trắng đục bên trong, lẫn lộn với máu đen đặc quánh.

Mùi tanh nồng xộc lên dù cậu không thực sự

"ngửi"

được theo nghĩa thông thường – chỉ là trường ma lực truyền lại cảm giác khó chịu.

"Xương của nó.

có dùng được không?"

Kain hỏi, giọng hơi khàn.

"Không.

Cua làm gì có xương hả nhóc, cua chỉ có vỏ thôi mà lại .

vỏ của nó khá tốt.

Hợp kim ma thuật tự nhiên, dẫn ma lực cực tốt.

Nếu ta hướng dẫn nhóc, có thể tách ra một phần để chế tạo vũ khí tạm thời hoặc giáp bảo hộ.

Còn phần thịt.

ăn được.

Dinh dưỡng cao hơn đám nấm xương lúc nãy rất nhiều.

"Kain lắc đầu cho tỉnh táo lại, nhăn mặt nhìn đống thịt trắng bóc nhầy nhụa.

".

Lại phải ăn sống à?"

"Muốn nấu thì phải có lửa, mà lửa dưới độ sâu 3000 mét thì.

chúc may mắn.

Hoặc nhóc muốn chờ đến khi lên bờ rồi mới ăn sashimi cấp độ địa ngục này?"

Helios cười nói

Kain thở dài thườn thượt, rồi miễn cưỡng đưa tay bẻ một miếng thịt cỡ bàn tay.

Cậu nhắm mắt, nhét vào miệng.

Giòn.

Dai.

Vị kim loại thoang thoảng, lẫn chút ngọt của protein biến chất và dư vị tanh nhẹ của biển sâu.

Không ngon, nhưng cũng không đến mức muốn ói.

Cậu nuốt chửng, cảm giác no ấm lan tỏa nhanh chóng trong cơ thể.

"Ăn thêm vài miếng nữa đi, "

Helios giục.

"Cơ thể nhóc đang thiếu nghiêm trọng dưỡng chất và ma lực.

Phải bổ sung trước khi chế tạo vong linh, nếu không phản phệ sẽ rất nguy hiểm.

"Mặt Kain nhăn hơn khổ qua nhưng vẫn phải cố gắng nhét thêm vài ba miếng vào miệng để no bụng nhưng với sự giúp sức của Helios thì tốc độ tiêu hóa của Kain được đề cao đáng kể.

Tiêu hóa nhanh, hấp thụ năng lượng nhanh, lại đói, lại phải ăn, càng ăn thì mặt Kain càng nhăn.

Sau tầm 1 giờ thì Kain cũng hoàn tất tiêu hóa 1 phần 3 số thịt cua ẩn sĩ, khôi phục cơ thể hoàn toàn.

"Helios này, ông nghĩ bên trong con tàu kia có gì mà con cua ẩn sĩ thèm muốn vậy ?"

Kain hỏi"Một nguồn ma lực khá mạnh nhưng lại không ổn định, ta đoán là ma quặng."

Helios trả lời"Ma quặng ?

Xung quanh vùng biển này có mỏ ma thạch ?"

Kain bất ngờ"Chuyện này ta không chắc, dù gì cũng phải kiểm tra xác tàu mới biết được."

Helios nói

Kain gật nhẹ, tiến lại gần xác tàu đắm.

Thân tàu nghiêng hẳn sang một bên, mạn phải vỡ toang như bị ai đó xé toạc bằng tay không.

Những mảnh ván gỗ mục nát trôi lững lờ, xen lẫn vài bộ xương người vẫn còn mắc kẹt trong dây thừng rách.

Ánh sáng yếu ớt từ đám tảo phát quang bám trên vỏ tàu làm mọi thứ trông càng thêm ma mị.

Cậu bám vào mép vỡ, cẩn thận luồn người qua lỗ hổng.

Bên trong khoang tàu tối om, chỉ có trường cảm ứng của Helios giúp Kain “nhìn” được mọi thứ dưới dạng đường nét xanh lục mờ ảo.

Khoang hàng chính đã ngập tràn bùn và cát, vài thùng gỗ vỡ tung nằm lăn lóc.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của Kain ngay lập tức là một vật thể nằm chỏng chơ giữa đống đổ nát.

Một khối đá cao qua đầu Kain, màu xanh lam da trời đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ chiếu sáng khu vực vài mét xung quanh nó.

Mắt Kain trừng lớn"Ma thạch !

"Không phải như Helios đoán chỉ là ma quặng, đây là chính phẩm ma thạch.

Trong suốt như ngọc, tự tỏa ánh sáng, tích trữ một nguồn ma lực khổng lồ.

Công dụng chủ yếu, làm nguồn cung cho ma pháp trận bảo hộ thành phố hoặc một số ma pháp cấp cao.

Nói hiếm thì không hiếm nhưng khối to như trước mặt Kain thì thật sự hiếm.

"Phát tài lớn rồi, phát tài lớn rồi !."

Giọng Kain run rẩy"Đừng có như nhà quê như vậy nhóc, có thứ này rồi, chúng ta cũng nên bắt đầu kế hoạch thôi."

Helios cười mắng"Hả ?"

Kain hỏi ngược lại.

"Chế tạo vong linh đầu tiên cho nhóc, ta sẽ dùng xác tàu này cùng 2 cái xác ngoài kia, tạo cho nhóc con vong linh đầu tiên của mình."

Helios nói giọng đầy tự tin"Làm sao dán 3 thứ này lại làm 1 được ?"

Kain trừng mắt hỏi"Oán linh biển cổ cùng xác tàu đắm vốn là một, ta chỉ cần phục sinh nó kèm theo dung hợp xác của con cua ẩn sĩ vào, lúc đó thì con cua ẩn sĩ sẽ đóng vai trò lôi kéo con tàu đi còn oán linh biển cổ sẽ bảo vệ cho con tàu."

Helios nói sau đó vung tay chỉ đạo

"Dùng máu cua vẽ theo hướng dẫn của ta, nhanh nào không thì một lát nữa máu cua chảy hết chúng ta không có vật liệu đâu.

"Kain rầu rĩ dùng tay dính vào máu đen đặc quánh của con cua rồi từ từ vẽ một ma pháp trận khổng lồ bao quanh xác tàu và 2 cái xác.

Kain cẩn thận dùng ngón tay quệt máu đen đặc quánh của con cua ẩn sĩ, vẽ theo từng đường nét mà Helios đang truyền trực tiếp vào đầu cậu.

Mỗi nét vẽ đều nặng nề như đang kéo cả tảng đá, máu cua không tan ra trong nước mà bám chặt vào cát và mảnh vỏ tàu, tạo thành những đường vân mờ ảo màu đỏ đen.

Ma pháp trận dần hiện hình – một vòng tròn khổng lồ đường kính hơn 80 mét, bên trong là những ký tự cổ ngữ chồng chéo, xen kẽ với hình học lục giác và những đường xoắn ốc giống như mạch máu.

Ở trung tâm trận pháp là khối đá ma pháp xanh lam, tỏa ánh sáng dịu dàng như đang thở.

"Xong vòng ngoài rồi, "

Helios lên tiếng.

"Bây giờ là phần quan trọng nhất – kết nối ba thực thể.

Nhóc phải đặt tay lên khối ma thạch, để ta dùng nó làm lõi năng lượng.

Sẽ đau, rất đau.

Chuẩn bị tinh thần.

"Kain nuốt nước bọt, đưa tay phải chạm vào bề mặt đá.

Lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào từng thớ thịt.

Cậu nghiến răng, cố không rên lên.

Helios bắt đầu niệm chú – không phải bằng lời nói thông thường, mà là một chuỗi tín hiệu ma thuật truyền thẳng vào thần kinh Kain.

Giọng nói của AI vang lên đều đều trong đầu cậu, đồng thời hòa quyện với những âm vang cổ xưa, như tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn thủy thủ chết oan.

「Kẻ lang thang giữa cõi chết và sống, hỡi oán niệm không tan, hỡi xác tàu mang tội lỗi thời gian, hỡi lớp vỏ kim loại nuốt chửng khoáng chất của vực thẳm, ta – Helios, trái tim thứ hai, triệu hồi các ngươi hợp nhất dưới ý chí của chủ nhân mới.

Bằng máu của kẻ săn mồi, bằng ma lực của ma thạch, bằng nỗi oán hận ngàn năm, hãy thức tỉnh – và quy thuận!

Khối ma thạch đột nhiên bùng sáng dữ dội, ánh sáng xanh lam chuyển thành màu tím đen sâu thẳm.

Máu cua trên trận pháp bắt đầu sôi lên, tạo thành những bọt khí đen kịt bay lơ lửng.

Xác tàu bắt đầu nổi lên từ từ cách đáy biển vài mét, cả con tàu lúc này tỏa ra một ánh sáng xanh kì ảo.

Chỗ đầu tàu, 2 sợi xích vốn để giữ mỏ neo lúc này lao tới xác của con cua ẩn sĩ kéo nó về dính chặt vào thân tàu, vỏ cua lúc này tan chảy rồi bao bọc lấy vỏ tàu che luôn phần vỏ tàu bị hủy trước đó.

Xác cua lúc này phần lưng đã hòa làm một với con tàu, phần trước thì đang vung vẩy cặp càng cua với cặp mắt cháy hừng hực ngọn lửa vong linh.

Oán linh biển cổ lúc này cũng bị hút vào con tàu, những cột buồm của con tàu bị thay thế bằng xương sống và xương tay chân của oán linh biển cổ, đầu sọ của nó trực tiếp thay vào phần đuôi tàu.

Vô số oán linh và zombie bị giam giữ trong miệng của nó chỉ chờ lệnh phóng thích.

Xương sườn của nó áp vào bụng tàu gia cố thêm bên ngoài lớp vỏ mới.

Trong thân tàu lúc này, khối ma thạch lập lòe rồi hóa thành một làn sương mờ bao phủ cả con tàu.

Ma pháp trận cũng tắt dần.

"Xong rồi sao ?"

Kain thẫn thờ nhìn, cơ thể cậu lúc này đã kiệt sức, cậu ngồi gục xuống đất thều thào"Chúc mừng nhóc đã có vong linh đầu tiên của mình, ưu điểm, đây không đơn thuần là vong linh mà còn là công trình, linh hồn của những thực thể ban đầu đã bị hòa với con tàu.

Với trình độ gà mờ của nhóc bây giờ điều khiển không thành vấn đề còn không sợ bị phản phệ.

Điểm trừ là không thể dùng ma lực đơn thuần để nâng cấp mà phải dùng vật liệu để nâng cấp từ từ.

Nhưng lạc quan lên, chúng ta ít ra không phải đi bộ nữa, mà con tàu vong linh này rất có tiềm năng phát triển."

Helios cười nói

Sau khi nằm nghỉ có lại sức, Kain sải bước ra khỏi thân tàu đi lên boong.

Con tàu dài 60 mét chia làm 3 tầng, khoang thuyền trưởng của Kain trực tiếp ở trên boong tàu với diện tích khoảng 200 mét vuông nhưng tạm thời trống rỗng.

Kain nhìn về phía trước – bóng tối vô tận của đáy biển sâu.

"Vậy… giờ chúng ta đi đâu?"

Helios im lặng một lúc, như đang tính toán.

"Hướng đông bắc, khoảng 47 kilomet theo đường thẳng.

Có một rãnh sâu dẫn lên thềm lục địa.

Áp lực sẽ giảm dần.

Trên đường đi có thể gặp thêm vài xác tàu cổ hoặc sinh vật biển lớn – toàn bộ đều là nguyên liệu tốt để ta nâng cấp con tàu này.

Nhưng nguy hiểm cũng tăng theo.

"Kain mỉm cười nhạt, lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy dưới đáy biển.

"Nguy hiểm thì cũng phải đi thôi.

Chứ ở đây mãi thì chết đói trước khi chết vì áp lực mất.

"Cậu chạm vào thành tàu vuốt ve rồi nói"Quên chưa đặt tên cho con tàu này, từ giờ ngươi sẽ tên là Resurrection- phục sinh.

Lên đường thôi bề tôi trung thành của ta.

"Con tàu rung lên một cái thật mạnh.

Những chiếc chân cua ẩn sĩ khổng lồ ở đầu tàu bắt đầu cắm sâu vào đáy biển, đẩy cả con tàu khổng lồ lao về phía trước trong bóng tối sâu thẳm.

Dưới đáy biển 3000 mét, một hành trình mới bắt đầu – hành trình của một thiếu niên đã chết, một AI cổ xưa, và một con tàu vong linh lai tạp đang tìm đường trở về mặt nước.

Kain Blackmoon, người chủ nhân bất đắc dĩ, thì thầm trong đầu:

"Helios… cảm ơn nhé."

"Đừng nói nhảm.

Tập trung điều khiển.

Còn cả một đại dương chết tiệt phải vượt qua trước khi kịp nói chuyện cảm xúc đấy nhóc."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập