Những ngày lớp năm cuối cấp tiểu học trôi qua chầm chậm như đám bèo lục bình trôi tự do trên con kênh cái, khi chảy lọt thỏm giữa hai mạn bờ, lúc lại mắc kẹt vào bãi cọc tre.
Bức tranh nhạt nhẽo của tôi vẫn quẩn quanh giữa ba điểm chốt giao thoa:
nhà tranh, đình làng vắng lặng và những giờ học gò lưng nơi trường xã ngói đỏ.
Tuấn – cái thằng bạn chồn đất ngỗ ngược từ thời lớp 1 – dần tụt lại phía sau vì chán học, chỉ thích đánh bạc cấy cỏ đầu đình.
Vòng kết nối của tôi thưa dần, thu mình lại hệt một cái túi nilon co rút dưới lửa gắt.
Tôi không có thói quen khóc lóc dễ vãi chè như thuở ấu dại, sự câm nín tĩnh mặc và vô niệm đã làm cho thằng An trắng bóc bây giờ giống như một khối thạch cao lạnh buốt đặt giữa phòng học ồn ào.
Nhưng cuộc đời lắm khi thích ném những đóa hoa trái khuấy vào giữa mặt hồ đóng băng xám ngoét để xem sóng gợn.
Lớp năm, tôi chuyển khối, chuyển lớp, bất chợt hội ngộ cùng Lệ – một bóng hồng cùng xóm, vốn đã có duyên nợ học chung vào thuở lớp một, lớp hai mờ nhạt.
Khác với Phương mập rụng răng hay Hằng gầy còm ngang ngạnh, Lệ thật sự là một
"thần tiên tỷ tỷ"
của hội học trò nhí lúc bấy giờ.
Nhà Lệ nghèo gieo neo, nhưng bố mẹ cô là những người giáo mang đậm lề lối gia phong, nền nếp phép tắc nghiêm cẩn.
Và có lẽ, dòng máu truyền thống gia giáo tốt đẹp ấy đã nuôi nắn ra một đóa hoa thơm ngát cả làng.
Tôi còn nhớ như in cái vẻ đẹp xuất sắc của cô bạn mười tuổi ấy:
Làn da trắng hồng rạng rỡ, cái mũi thanh tú củng cợt và nụ cười với hai lúm đồng tiền sâu hoắm hút lấy ánh nhìn ngay tắp lự.
Lệ mang đến lớp cái không khí dịu lành tựa một buổi tinh sương sau cơn hạ hỏa của dông bão.
Không những xinh gái hạng nhất, Lệ xếp top đầu lớp về thành tích học thuật y chang tôi, một người xuất sắc trên mọi mặt trận tự nhiên tới xã hội, nhưng lại hiền khô và vui vẻ hoạt bát với rặng tiếng ríu rít như bầy chào mào ăn sung sớm.
Không gian của tôi vô thức bị ánh sáng phát ra từ cái lọn mày, đuôi mắt của Lệ nhiễu động.
Việc một thằng nhóc luôn ngẳng cổ, làm mặt trơ ngó đời đột nhiên đập nhịp trở lại với tình cảm đơn phương một lần nữa chứng tỏ, ở tuổi ẩm ương sắp bước thời thanh thiếu niên, bản tính yểu điệu mềm mỏng của tôi rất dễ bị chi phối trước cái đẹp thuần khiết.
Lại một lần nữa, tôi âm thầm thích.
Cái cách tôi thích Lệ bấy giờ đã phần nào đĩnh đạc và tinh vi hơn so với mấy trò gạch xéo đánh chặn khều chân cũ rích thời lớp bốn.
Tôi tìm cớ tới gần em, nhờ chỉ mấy bài tập thực hành sinh học dán lá thủ công bằng hạt đậu.
Có những chiều rỗi việc, đi mót rau lợn quanh kênh mương, tôi biết bãi rau Lệ thường ra mót, tôi len lén gặt nén cho đầy mấy bó dâm bụt, rau lấp rồi vứt lén qua cái gùi tre của em trước khi em kéo cái lưng đổ mồ hôi đứng dậy xách gùi về.
Lệ hay đáp lại bằng câu cảm ơn lảnh lót:
"Ui, cảm ơn An nhé, nay An siêng nhờ, hay mẹ sai hái thêm mà vứt lấp ở đây thế?"
Mỗi khi cô bạn tươi cười như rắc sỏi bạc vàng vào tai dóng thẳng ánh mắt trong veo về phía mình, tôi lại có cảm giác một dòng điện tê buốt thắt lên từng cụm tế bào thần kinh, lúng túng đẩy cặp kính không gọng gãi đầu bịa bừa lý do vụng về bào chữa.
Sợi dây gắn kết mờ nhạt đó được kéo dài nhờ vào một thằng bạn tên Cường.
Cường cũng ở cùng xóm cuối thôn, nổi tiếng học chăm chỉ, nhà bán máy phay.
Cường tuy ngoại hình tròn trục, không có điểm gì sáng bừng xuất sác nhưng lại rất hoạt ngôn và hài hước, dẻo mép, thích tham lam chạy qua lại hòa sính với đủ tốp bạn.
Tôi, vì học cùng hội lớp top trên, lại có chung một số hứng thú với truyện tranh xé vụn nên khá thân với Cường.
Tôi thường lân la cùng Cường qua nhà Lệ với lý do họp nhóm học bù hoặc đối chiếu vở bài tập về nhà.
Hai thằng con trai và một cô bạn xinh khét tiếng – một mô-típ tình bạn cổ lỗ sĩ mà sau cùng, người thừa thãi luôn luôn là kẻ ôm trái tim nhút nhát và vô niệm như tôi.
Khác với tôi – một thằng nhóc mang nội hàm lãnh cảm nhưng đầy rẫy khuyết điểm nhút nhát đù đờ không dám bộc bạch tình cảm, thằng Cường lại xông xáo, chọc cười em thả ga và luôn che chở cho em trong những trận dội bom nước giấy dơ dáy của bọn ác khu trên.
Nó dùng cái duyên chân phương để rỉ rả thu hẹp khoảng cách với gia đình Lệ.
Cứ như thế, bức ảnh ba bề dần tụ lại thành hai cực.
Tôi đứng xa, Cường và Lệ xáp vào gần.
Trớ trêu thay, bánh răng của sự trùng hợp định mệnh quay tròn một cách lạnh lùng.
Tại thời điểm điểm số mười điểm chốt lại danh xưng bằng khen học kì, tôi không hề biết một cái sự thật cay đắng, sau này, khi lớn lên đi họp lớp mười mấy năm, đóa hoa xinh xắn nhất làng tuổi ấy mà tôi từng ngày đêm trộm nhớ lại chính thức kết hôn với bạn thân chí cốt tên Cường của tôi thuở học trò.
Bầu bạn rồi để sấp lá bài số phận, Quang An tôi lại bị thực tế ban cho môt nhát rìu chặt đứt chút tình cảm đơn sương xanh non mới nảy.
Một chút nhói mờ nhưng vẫn lại thói quen cũ mèm tồi tàn:
thu mình vào pháo đài chìm sâu vô vi.
Thích thì thích.
Lệ thuộc về người ta, thế thì ta rút lui trả lại, chẳng cần cố luyến nuối.
Không khóc, vì đã kiệt dòng nước mắt rồi!
Không níu kéo, không bận tâm quá nhiều.
Sự việc này khắc một nét chấm dứt dứt dẹt lấp ngợp cả thời cấp 1 ở trường xã, giũ sạch những ảo giác yêu đương con nít trong lồng ngực đập yếu ớt của thằng
"An Bê đê"
Tôi bước ra khỏi cổng trường xã, ngoảnh mặt để lại bức tường vàng úa ẩm mốc và đống ký ức cất giấu mùi thơm kẹo ổi của Phượng móm, làn da rám nắng của Hằng ngang ngược, hay chiếc đồng tiền rực rỡ của Lệ xinh.
với một tâm thế trống tuếch nhẹ tênh.
Cự tuyệt mọi nhung nhớ!
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập