Ở cái làng nghèo nằm khuất sau những bãi ngô rì rào gió thổi ấy, dường như xóm nào cũng tồn tại những truyền thuyết kể lại cho con nít nhằm mục đích dọa nạt, răn đe.
Có xóm dọa chuyện ông già cụt chân bắt cóc trẻ con, có xóm lại lấy hình tượng bà phù thủy bán trứng vịt lộn.
Nhưng với xóm tôi và mấy đám nhóc tì lân cận, không có một cái tên nào gợi lên sự e dè rờn rợn, pha lẫn sợ hãi bồn chồn hơn cái tên:
Cô Gái Càn.
Cô Gái tên thật là gì, đến nay tôi cũng chẳng buồn nhớ.
Cô không có chồng, cũng chẳng rinh về một mụn con nào.
Trông cô lúc nào cũng to lớn, vạm vỡ, quần xắn móng lợn lên tận đầu gối, da mặt đen sạm vì những sương gió tàn bạo của ruộng đồng.
Ánh mắt cô sắc như dao cau, lời nói lúc nào cũng nặngịch, sẵng giọng và chua chát.
Bọn trẻ con kháo nhau rằng, cô bị lỡ thì, nên cái tính khí mới
"càn dở"
, hơi một tí là chửi bới, cầm chổi chà ném đuổi nếu có đứa trẻ nào lỡ dại thò lò mũi dãi lảng vảng qua cổng nhà cô.
Từ đó, cái hỗn danh
"Gái Càn"
chết chặt lấy cô như một ấn bia khắc nghiệt.
Ngôi nhà đắp bằng vách đất của cô nằm lùi sâu vào trong một con ngõ ngoằn ngoèo, cách biệt hẳn với khu quy hoạch xóm làng xung quanh.
Đặc biệt nhất, bao quanh túp lều rách nát ấy là một khu vườn rộng nghênh ngang nhưng mọc um tùm như một cánh rừng hoang nguyên thủy.
Cô Gái Càn chẳng màng dọn dẹp, phát quang.
Cô cứ để dâm bụt, tre ngà, cây chó đẻ và những bụi gai mắc cỡ bò trườn kín lối đi.
Các hàng rào bằng cọc tre mục ruỗng bị mạng lưới dây cưa, dây kìm leo quấn siết chặt lại, đan thành một lớp thành luỹ thực vật kín mít sần sùi gai nhọn.
Chính cái dáng điệu tăm tối, hoang dại và rậm rạp ấy đã biến khu vườn nhà cô trở thành một
"vùng đất cấm"
tối kỵ với mọi đứa trẻ ngoan ngoãn trong xóm.
Ngay đến mẹ tôi cũng thường búng tai tôi dọa dẫm:
"Thằng An liệu hồn, đi chơi xa thì tránh cái vườn nhà bà Gái ra, lỡ vào đó bà ấy bắt trói quăng xuống giếng là tao không cứu được đâu!"
Nhưng, với con mắt của thằng nhóc Tuấn tò mò đen nhẻm, sự cấm đoán lại chính là chiếc chìa khóa gợi lên một niềm thèm khát khám phá tột độ.
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều chủ nhật vắng tanh vắng ngắt.
Nắng hạ đổ lửa sém những ngọn tre cong vút, không gian im lìm tĩnh lặng vang vọng tiếng ve sầu ran rít từ đỉnh cây xoan đáo.
Tuấn lại thập thò ở bờ rào, ngoắt tôi ra.
Hai bàn tay lấm bùn của nó lau lau vào ống quần đùi lanh, đôi mắt nó sáng rực một thứ ánh sáng tinh quái.
"An, nay đi chui rào không?"
– Nó rủ rỉ dỗ dành tôi.
"Đi đâu?"
– Tôi rụt rè, đôi mắt chớp chớp không hiểu mô tê.
"Vườn bà Gái Càn!
Tao phát hiện ra một cái lỗ chó ở mạn rào phía sau, chui qua bên trong có một chỗ mát mẻ sướng lắm, không sợ bà ấy bắt được đâu.
Đi không bớ nhát gan!
"Nếu là một thằng An của ngày đầu tiên biết tự bước ra ngõ, có lẽ tôi đã gào khóc lên và chạy giật ngược tít về trong buồng.
Thế nhưng, thời điểm lớp hai ấy, dẫu bề ngoài của tôi vẫn là hình ảnh ẻo lả, mít ướt, thì sự rỗng tuếch, thờ ơ với rủi ro đã âm thầm trổ mầm.
Nỗi sợ hãi đối với hình phạt từ
"bà mụ phù thủy"
của xóm dường như không thể lấn át được sự trống rỗng, vô vị của buổi trưa nhạt nhẽo cắm mặt vào bốn bức tường.
Tôi lẳng lặng gật đầu, đưa cái tay trắng trẻo nắm vào gấu áo cáu bẩn của Tuấn, thản nhiên bước theo nó.
Con đường vòng quanh sau lưng nhà cô Gái đầy rẫy cỏ tranh sắc lẹm, chém những vết cứa rớm máu vào bắp chân.
Tuấn rạp người, dùng hai tay vạch một búi dây leo chằng chịt, để lộ ra một khoảng hổng nhỏ vừa bằng cái thúng.
Nó bò lổm ngổm qua trước rồi thò tay kéo tôi theo.
Lớp đất ẩm mục đầy mùn cưa và lá khô dính dấp lên đầu gối, tôi nhăn mặt, khụt khịt cái mũi sạch sẽ, sợ sệt một trận roi nếu mẹ phát hiện đồ bẩn.
Nhưng khi tôi lọt thỏm qua được bức tường rào lá cây, bức tranh bày ra trước mắt khiến cho một đứa nhóc mới lớn tự nhiên chựng lại, ngây người ra ngắm nhìn.
Trái ngược với vẻ bề ngoài rậm rạp, thô ráp, tối tăm;
nơi chúng tôi vừa lạc bước vào sâu bên trong lại là một vùng trời hoàn toàn dị biệt.
Ở vị trí trung tâm của khu vườn hoang, có một khoảng đất trống hình vòng cung, nền cát pha mịn màng không mọc lấy một ngọn cỏ dại, chẳng rõ có phải do cô Gái tráng xi măng từ ngàn xưa hay vì lý do địa chất nào đó.
Xung quanh khoảng đất trống ấy, những cây nhãn lồng cổ thụ thân vươn dài khẳng khiu đan xen cành lá vòm tròn lên cao tít, cuộn lấy những rặng dây leo chằng chịt hoa xuyến chi, hoa leo vàng li ti đổ thác từ trên cao xuống vô tình thêu dệt thành một chiếc lồng lợp bằng sinh thái nhiệt đới.
Do lá cây kết lại quá dày, cả khoảng không gian ấy như được ngăn rèm hạ rèm trước cái chói chang của mùa hạ băm bổ.
Thứ duy nhất xuyên qua được trần lá ấy, chính là một luồng sáng mặt trời chiếu chói lọi, mảnh mai như sợi chỉ bạc, dọi thẳng đứng lơ lửng xuống chính giữa cái khoảnh trống ấy.
Bụi li ti của những vảy nắng trôi nổi trong không trung luồng sáng, lấp lánh, ma mị và thoát tục.
Đứng dưới giếng trời chằng chịt dây leo ấy, bọn trẻ con nghèo khó như chúng tôi tựa hồ như vừa chui lọt vào một cấm địa tiên cảnh, một thiên đường thu nhỏ dứt khoát thuộc về một không gian và thời đại khác.
Nơi không có mùi bùn trâu, không có tiếng mẹ gầm gào kêu ăn cơm, cũng chẳng có những lời đay nghiến cằn nhằn về tiền bạc gạo thóc.
Cảm giác sợ hãi đối với cô
biến mất tăm, trả lại một sự an tĩnh tột cùng.
"Đẹp chưa?"
– Tuấn tự hào phủi phủi hai đầu gối, nằm ườn ra khoảng đất trắng mịn phủ vệt nắng rọi, gác hai tay qua đầu vẻ đắc thắng.
"Thiên đường bí mật của tao với mày đó!
Đố bọn quỷ thằng Cường, thằng Tí kiếm ra được.
"Tôi không nói gì, lẳng lặng đến bên Tuấn, ngồi khoanh chân, đặt đôi tay trắng nõn lên vạt đất mát rượi.
Tiếng nhịp đập phập phồng của thiên nhiên và cái tĩnh lặng của giếng trời đan xen lấy nhau, xoa dịu đôi mắt thường ướt át của tôi.
Tôi ngước lên luồng sáng.
Cảm nhận một dòng ý nghĩ trống rỗng, vô niệm ùa về.
Ở nơi bí mật đó, chẳng có nhu cầu ganh đua, chẳng có cảm xúc nồng nàn hay đau khổ ức chế, tất cả chỉ là một sự tồn tại tĩnh tại, một sự phản chiếu chân phương nhất về thế giới linh hồn mỏng manh của tôi.
Kể từ ngày đó, thiên đường bí mật ở khoảng đất trống trở thành thánh địa bất khả xâm phạm của riêng hai thằng con trai đối lập.
Chúng tôi mang đến đó dăm viên bi ve, những chiếc lông gà đính đồng xu đúc hỏng, cả mớ đạn ná cao su bằng bùn viên tròn vo.
Chúng tôi ngồi hàng tiếng đồng hồ không thèm lên tiếng với nhau, chỉ mỗi đứa theo đuổi một trò nặn tò he hoặc xỏ lá dừa, thảng hoặc đưa mắt nhìn cái sợi chỉ nắng xê dịch dần đi vào mỗi buổi chiều cong lại.
Dưới mái lá vòm thiên nhiên, không còn ranh giới giữa một đứa bé dặt dẹo dễ khóc và một thằng trẻ con cứng đầu trâu cày.
Sự tồn tại của cô Gái Càn trở nên mờ nhạt.
Thỉnh thoảng nghe tiếng chửi đổng the thé của cô loáng thoáng phía nhà bếp xa mờ mịt, hai đứa chỉ che miệng cười rúc rích rồi tiếp tục lặng im trong thánh đường riêng của mình.
Ở cái hầm trú ẩn chằng chịt dây leo ấy, Quang An lúc tám tuổi đã học được cách hưởng thụ sự yên tĩnh triệt để, tận hưởng cái trống rỗng đẹp đẽ của tự nhiên, đóng lại mớ ồn ào khóc lóc của mình ra ngoài lớp rào.
Thế nhưng, cuộc đời nào cho phép con người ta sống mãi trong kén nhộng.
Những rắc rối tuổi thơ ngớ ngẩn và đáng xấu hổ hơn vẫn còn rình rập ngoài rìa lũy tre, như vụ án trộm táo nhà bác hàng xóm hay trận thư hùng trong lớp trống mà với bản tính nhút nhát của mình, tôi bị đẩy vào tình thế bất đắc dĩ.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập