Cuộc sống suy cho cùng chỉ là một đường biểu diễn điện tâm đồ, khi đập nhịp nảy tửng lên thì cũng phải có lúc vẽ vút một đường nằm ngang chạy dài bất tận.
Cuộc đời của Quang An, tới năm ba mươi tuổi, sau khi bị áp lực đẩy lùi mâm bát, đã chạm ngưỡng dứt điểm không thể phẳng lặng hơn.
Tôi không còn tìm thấy một hạt cát ý nghĩa nào cho việc hít thở vào sáng ngày mai.
Những vinh quang nhỏ nhoi ở dự án Euro châu Mỹ trên màn hình React JS cũng chỉ là trò tung cấu ảo ảnh;
những bàn thắng thua Poker cười cợt của đám bạn công sở thì như nắm tàn tro rơi trên mặt nước;
bố mẹ ở xa lo cưới xin cho con nối dõi thì chửi đổng như hát ru.
Tôi tự nhìn bản thân mình trên cái gương mòn ố ở nhà trọ ngột ngạt.
Khuôn mặt nhợt nhạt trắng trẻo vẫn giữ nguyên nét yểu điệu mềm mỏng như thằng
"An Gái"
của hai mươi lăm năm về trước.
Lý trí của tôi trong veo không vẩy bùn, nhưng nó quyết đoán theo một cái cách tĩnh lặng khiến tử thần cũng phải hoảng sợ:
Chết là hết!
Không một người nào có thể chỉ trích tôi bị mắc chứng trầm cảm hoang tưởng, cũng chẳng bác sĩ khoa thần kinh nào dám cấp giấy xác nhận tâm thần phân liệt rồ dại do uẩn ức công việc vây hãm.
Tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Đầu óc cực kì sáng suốt.
Nhưng đơn giản là, tôi sống vậy đủ rồi.
Từ thuở ấu thơ hái trộm táo cắn phải vị chát ngắt đến rộp mỏ, cho tới những cú vật ngửa ra sàn nhục nhã thua một thằng bất hảo cấp một;
tất cả chuỗi vòng lặp vứt bỏ để không phải chịu đau đã vun vén tôi thành một kẻ đi đến bậc tiến hóa cuối cùng của sự Vô Niệm.
Trái tim không còn yêu thương, không còn ghét bỏ, trống trơn tới mức quên cả thù hận.
Tất cả một vòng người lướt qua:
chị gái thân thương, đứa cháu nhỏ xinh xắn vừa tròn nôi của chị, hay thậm chí sự còng lưng đau khớp gối của cha mẹ già tôi gạt phăng mọi thứ ra khỏi khái niệm bận tâm.
Sống mà chẳng màng tới hỷ nộ ái ố của cõi đời, thì việc tồn tại hay biến mất đâu khác gì việc nhổ nước bọt xuống lớp bùn nhão.
Năm ba mươi tuổi chẵn, tôi sắp xếp lại đống mã nguồn công việc gọn gàng gửi mail bàn giao đứt đuôi con nòng nọc.
Tôi lôi phần mềm đặt một tấm vé máy bay một chiều đáp xuống thành phố biển Đà Nẵng giữa tiết trời tháng sáu trong veo.
Không ai biết sự dịch chuyển im lìm đó của gã Techlead sôi nổi hay gọi đặt chầu trà sữa ú ụ của công ty thứ hai, trừ sự vứt bỏ vĩnh viễn trên Slack.
Đà Nẵng đón tối bằng một buổi tối đầy sao, ráng chiều nhạt màu trên Cầu Rồng tráng lệ ánh đèn hắt lồng rực đỏ.
Nhưng Quang An chả dừng chân ngắm cảnh rồng phun phè ngọn lửa hay đi dạo ăn vặt.
Tôi mướn chuyến xe tiến thẳng ra mạn chiếc cầu cao tít nằm lơ lửng cắt ngang dòng sông sâu thẳm đen ngòm, gió rít ào ào tạt buốt cả những nếp da gầy guộc ở bắp tay.
Đứng vắt trán nhìn xuống dòng xoáy nước sâu vô tận xoắn lốc bên dưới, trong đầu tôi tự khắc hồi tưởng lại những lời chế giễu
"An pê đê khóc nhè"
ngày nao.
Buồn cười thật, thằng bé hay khóc ngày đó lại sắp làm một việc kinh thiên động địa nhất, tàn nhẫn nhất và sắt đá tuyệt đỉnh nhất dẫu những thằng côn đồ đầu trâu mặt ngựa chắc gì đã dám:
Tự tay đóng sập cái nhịp thở đời mình.
Tôi chưa từng có thứ gì lồng lộn băn khoăn vương vấn ngáng lòng.
Không áy náy vì bỏ lại món nợ đời từ cô gái tốt tên Mai bị AI lừa gạt, chẳng luyến lưu món nợ tiền chưa trả cho hai bà chị.
Tôi tự khắc coi như mình đã hoàn thành được cái quy ước ngầm vạch ra đinh ninh ngay từ khi 10 tuổi ngắm bóng lưng cô giáo Lý trốn đi:
Chỉ sống đến ba mươi thập kỷ là đong đầy cho một kiếp bẽo bọt, thà tự tay chết cho thanh thản còn hơn gieo rắc nhăng nhít cái tính trơ trẽn khép kín lây lây cho người khác.
Hành lang mài rào lạnh ngắt ôm vòng cung nhịp cầu.
Quang An với bộ quần áo công sở nhàn nhạt, đứng thẳng người.
Ở sát ngưỡng cửa của cõi Âm m ty tột cùng đó, một giọt nước mắt thắp sáng lẳng lặng chảy xuôi qua hốc mắt khô kẹt.
Trớ trêu không phải giọt nước mắt của người buồn chán biếm họa cầu xin mạng sống.
Nó là giọt lệ nhẹ nhõm, tịnh tại của một linh hồn thanh thản tháo chuỗi xiềng xích của xác phàm.
Không để lại thư tuyệt mệnh mếu máo dông dài.
Đừng trách tao ích kỷ.
Quan tâm mấy lời khóc lóc chê cười làm gì hỡi những cái người đời đầy tính toan, vì khi rơi xuống đấy, chết là kết thúc vạn vật mịt mù vô minh rồi cơ mà!
Tôi nhắm nghiền mắt lại, bước vút lên thành cầu trơn túa gạch men.
Và không một chút lưỡng lự lo âu xót xa nuối tiếc, cơ thể gầy còm trắng trẻo của tôi chao liệng xoáy xuống vực không như một cánh chim bạt gió, lao thẳng xuống dòng sông sâu đen thẩm vô biên.
Bọt nước tung bừng rồi vỡ tan tành nhanh chóng lấp kín, dời dập một mạng sống ba mươi năm gói trọn bằng hai chữ tẻ nhạt vô vị.
Sóng vẫn vỗ mạn thuyền đằng xa.
Không có mặt trời mọc ngược.
Chẳng có kỳ tích vớt thân.
Quang An đã trượt ra khỏi vũ trụ loài người một cách hoàn hảo với sự lạnh buốt tâm can tới tàn nhẫn.
Chỉ còn lại vạt bóng vô niệm, bay trọn không mảy may hối hận.
Vô hối một đời khép rũ hàng mi cong ngoan cường!
HẾT.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập