Chương 28: Cái tết trốn chạy và triết lý trống rỗng đến cực độ

Năm thứ tư đi làm của tôi trùng với thời điểm Covid bùng phát mạnh mẽ, cấm đi lại ngặt nghèo trên toàn liên tỉnh.

Trong khi đám thiên hạ đua nhau làm rớt cả dép để tháo thân chạy về quê lánh dịch tìm bến đỗ bình yên, tôi lại lấy đó làm cái cớ hợp lý nhất đời mình để chôn chân lại thủ đô.

Tôi làm một mạch bám trụ, không thèm nghỉ phép ngày nào dẫu công ty cho phép làm từ xa, vẫn điệu nghệ pha trà nhâm nhi trên ghế văn phòng vắng khách.

Vào những dịp cuối năm, mâm cơm tất niên của xóm làng ngoại thành vắng mặt đứa con trai duy nhất.

Mẹ tôi réo gọi mếu máo dằn dỗi cộc lốc lo cho sự bơ vơ.

Mấy chị tôi nhắn tin trách cứ.

Nhưng tâm trí tôi chỉ thấy đó là những sự cằn nhằn soi mói ớn lạnh.

Suốt bằng ấy năm lớn lên, với cái nhạy cảm yếu đuối, tôi bị bố mẹ la mắng vì cái tội ẻo lả, bị hối thúc chuyện yêu đương gái gú khi bước qua độ tuổi băm rạn nứt.

Những cuộc nói chuyện qua điện thoại về quê luôn kết thúc bằng vài câu giục giã kiếm tiền xây nhà, cưới vợ nhức dái màng nhĩ.

Đối với một kẻ có trái tim đã tự rèn bọc thép và vô cảm từ độ thiếu niên, việc dấn thân về cái làng lấm bùn để ăn nghe đay nghiến, so vai với mấy đứa bạn đã tay bồng tay bế dập tắt toàn bộ ý chí hiếu thảo ngu muội của tôi.

Cự tuyệt!

Tôi không thích về quê.

Sự trống rỗng trong tôi là quá lớn để dung nạp dăm ba truyền thống luân thường đạo lý.

Và rồi năm thứ năm đi làm, Covid đã yên ắng, lệnh cấm dỡ bỏ, nhưng tôi chính thức đánh bài chuồn:

Quyết định không về quê ăn Tết lần đầu tiên trong một cuộc đời hai mươi tám tuối!

Hà Nội vắng tanh vắng ngắt sau đêm giao thừa mờ khói.

Các hàng quán sập sệ cuốn cửa tôn đóng kín, vài con phố im lìm đến ma mị, chỉ còn vài chị công nhân quét rác lầm rầm thu dọn bao lì xì vụn dưới ánh đèn vàng ếch nhái rọi sáng góc đường Điện Biên Phủ.

Cái tết ở lại thủ đô vừa trống trải, dưng dứt và thiếu thốn đồ ăn đồ uống khủng khiếp.

Sáng mùng một, tôi phải hì hục pha hai gói mì tôm úp vội lấy nước nóng uống chống đói cho qua bữa.

Nhưng lạ kì thay cho cái loại người điên khùng như tôi, lạc lõng giữa căn phòng trọ lạnh giá ấy, xách con xe máy rong ruổi qua những nẻo đường Quán Thánh rợp bóng lá me bay không một bóng người.

tôi lại không buồn!

Không một chút nhớ nhà, không một khía cạnh sầu tẻ.

Ngược lại, tôi cảm thấy một niềm hoan lạc thích thú lạ kỳ dội rần rằn trong huyệt đại.

Niềm vui của sự riêng tư tuyệt đối.

Tôi thầm thấu đáo rằng:

"À, hóa ra cái bản ngã sống một mình này mới là thứ phù hợp nhất dán mác cho mình.

Tôi không cần bất kỳ một ai can thiệp, không muốn quan tâm tới cái mớ rối nhùng nhằng xúc cảm của đồng loại.

Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời vô vị, không cần lấy vợ, không cần lập gia đình chia sẻ gánh nặng"

Cái triết lý sống khép kín ấy được Quang An chốt kẽ cho phần đời còn xót lại một sự vứt bỏ tận cùng.

Cả phần đời sắp trôi vào khoảng cạn ba mươi, tôi nhìn nhận một cách lãnh đạm nhất:

Tôi không còn yêu thương ai, những bông hoa hồng lướt qua như Phương, Lệ, hay Hà chỉ là bóng mờ phai tàn;

Tôi cũng chẳng thèm ghét ai, chẳng hậm hực những thằng vung nắm đấm trong lớp học năm nào hay những sếp ép uổng lương lậu hồi trẻ dại.

Tôi đứng bên lề của vở kịch tạo hóa.

Thấy người ta chửi mắng đâm chém nhau vì đồng lương hay sự nghiệp trên báo đài, tôi chỉ gạt tay.

Nếu ai đó đụng chạm xích mích vỉa hè với tôi, tôi sẵn sàng im lặng xin lỗi để tránh rắc rối dính người.

Mọi người bảo tôi hiền như cục bột vắn lại từ ngày trước, nhưng thực ra, sâu trong tâm khảm này:

Tôi Đơn Giản Là Không Quan Tâm!

Chỉ cần đừng có ai đạp nát vào tôi, thì tôi chẳng màng việc họ sống, chết, vui buồn tủi nhục ra làm sao.

Tôi sống cho riêng tôi, trong cái ốc đảo trống rỗng đắm chìm vào những thú mua vui sòng bạc Poker vô thưởng vô phạt.

Thế là đã vẹn toàn cho một hình hài thân đực hai mươi chín tuổi rồi.

Tuy vậy, đời người là một sân khấu diễn không bao giờ cho diễn viên tự tắp phông màn.

Khi bạn bước tới cái hố cận nghèo 30 tuổi ở một thôn xóm ngập ngừng gia trưởng, sóng gió thúc giục từ ruột mủ đằng nhà ngoại đằng nội sẽ đổ ụp hối thúc bạn thực hiện nốt cái nhiệm vụ giống loài bạo lực nhất:

Ép phải yêu, và Ép phải lấy vợ sinh con!

(Còn nữa)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập