Bỏ mặc những sợi tơ tình không mong muốn bay theo chiều gió, ở chốn môi sinh công sở ấy, tôi cũng đã khẽ hé mở vài khe hở cho những hạt sương tình đồng nghiệp nam giới rơi xuống lồng ngực cằn cỗi.
Dù không muốn giao du quá sâu nặng, nhưng vẫn có những đàn anh đi trước ở cái phòng Product nhỏ bé đã mang lại cho tôi đôi chút rung động chân thành hiếm hoi, chỉ tiếc là số phận của những mối quan hệ ấy đều chung một kết cục lìa xa trượt quặt khỏi tay.
Người thứ nhất phải kể đến là một anh bạn làm mảng Designer UX.
Thời điểm ấy, việc thiết kế giao diện đa số còn thủ công cùi bắp và những công cụ hỗ trợ cho cả UI lẫn UX còn rất hạn hẹp lỉnh kỉnh.
Anh Design này là một ngọn đuốc đi trước thời đại.
Bằng sự mẫn cảm lạ kỳ, anh đã tự mày mò khám phá ra Figma – thứ nền tảng mà hồi đó chỉ là một sự sơ khai lờ mờ nhưng về sau đã thống trị toàn bộ thế giới mảng Web Design ngàn tỉ.
Anh tốt với tôi một cách tự nhiên thuần khiết mà không đon đả vụ lợi, mặc dù tôi vốn chỉ là một tay dev thợ đụng cắm đầu làm gạch trát vữa thô kệch.
Có những hôm rỗi việc, anh lôi cái ghế xoay vòng xịch lại, tận tình chỉ bảo, vạch con chuột dạy tôi cách nhìn cấu trúc lay-out theo thiết kế của Figma, truyền cho tôi cái nhạy cảm về khoảng cách, màu đổ bóng của một nút nhấn sao cho hợp nhãn.
Để cho những lúc buồn bã bị em HR hằn học nhìn xấu, anh còn chủ động tháo tặng tôi hẳn một cái tai nghe chống ồn đắt giá mua lúc đi thái để tôi nhét chặt tai cách âm với sự xăm soi.
Thế nhưng, người làm thiết kế thường sở hữu một tâm hồn bay bổng nghệ sĩ, phiêu du như gió không rập khuôn ở yên một chỗ rách bươm nghèo.
Một dạo, cảm thấy cái văn hóa tù túng cắm rễ vào mấy dự án Outsource củ rích làm bóp nghẹt ước mơ theo mảng âm nhạc ca hát vẫy vùng, anh xin nghỉ việc tắp lự.
Ngày anh dọn bàn bước ra thang máy chia tay, tôi ngồi cầm chiếc tai nghe rướn rườm nước cắn môi vẫy vẫy.
Kể từ ngày đó, chúng tôi mất liên lạc.
Anh rơi vào thế giới vô định, tôi rơi vào vùng vô niệm không níu giữ.
Cuộc tình bạn chấm dứt vỏn vẹn ở sự hàm ơn.
Người thứ hai ghi dấu lướt nhẹ là anh Techlead.
Anh phụ trách đôn đốc toàn bộ mảng hạ tầng công nghệ, tuổi xấp xỉ ngưỡng trưởng bản chín chắn già dặn nhưng rất hiền khô.
Với trí óc rỗng tiếp thu nhanh lẹ của tôi, anh luôn nhìn nó dưới con mắt đầy triển vọng, nâng đỡ đèo bồng.
Tôi thường rúc lại gần anh, hỏi đông hỏi tây học lỏm mớ kiến thức máy chủ hệ thống kiến trúc phức tạp loằng ngoằng.
Anh Techlead là người đàn ông chuẩn mực của gia đình, cái tâm anh đầy nhân đạo từ bi xá lả, cứ rỗi việc vài tháng anh lại dứt mình ôm ba lô đi theo các đoàn từ thiện lên vùng cao Tây Bắc phát chăn áo cứu đói.
Đối diện với một đứa thanh niên vô thần, coi sinh mệnh như cái rơm cái rác lại ngập chìm điện tử đốt tiền như tôi, anh hay khè mắng xoa lưng.
Nhưng tôi nào sửa đổi!
Bản ngã của anh quá tốt, quá vĩ mô cho tôi có thể nương theo mãi.
Lại một ngày lá rụng, anh nộp đơn xin nghỉ trước hẳn thời điểm tôi bứt áo công ty, đi làm con chíp quan trọng của một doanh nghiệp khởi nghiệp bự.
Lâu ngày, mọi cuộc trò chuyện cạn kiệt thành tro tàn bụi bay.
Và người cuối cùng, một đàn anh Dev lớn tuổi, mang danh hiệu là
"Người anh trà sữa"
Chúng tôi hay đặt biệt danh như vậy bởi lẽ tôi và anh là một cạ rất buồn cười.
Tôi và anh dẫu ở hai thế hệ bôn ba, nhưng cách ăn nói, đối đáp đùa hài tếu táo rập khuôn dập mâm lúc tàn việc rất hợp rơ.
Những buổi chiều đuối mắt code lòi le lỗi đỏ hệ thống, một sự an ủi rởm rít là hai anh em tự order gạch chéo mấy ly trà sữa đường viên đắt lòi cuống cổ họng, hút 100% đường béo ngậy nhai trân châu đốp đốp xua buồn.
Hai anh em chửi đổng sếp qua loa để trút uất ức.
Tuy nhiên, tình bạn trà sữa ấy thực tình cũng chỉ là một thứ giải hạn tức thời qua vội ngày tháng công sở.
Cuộc đời hài hước trớ trêu khi nhiều năm kế tiếp, lúc bỏ nghề chuyển lách sang công ty số hai, công ty mới của tôi lại tình cờ chuyển tọa lạc ngay cái tòa văn phòng mà
"anh Dev trà sữa"
đang đầu quân.
Một mớ nhân duyên hội ngộ chung buồng thang máy đáng lẽ sẽ gọi một tiếng nhậu nổ trời để nối lại nghĩa bằng hữu.
Nhưng rồi nụ cười nhạt thếch chào nhau vẫy cái rẹt qua lối rẽ.
Quang An đã tự nhốt mình vào một cái chuổng cô đơn, không tiến tới bắt chuyện gọi liên lạc nữa, coi như một mảnh rác vụn trôi dạt vô vị rơi rớt giữa phố phường mà không muốn chạm vào!
Tình thân công sở rút cuộc cũng chỉ là dăm cuộc dạo chơi, lấp liếm sự tẻ xám.
Và ở thời điểm đó, một cơn sóng lỗi bạo động cuộn ào ập tới nơi làm việc vào năm làm thứ tư, như một nhát búa đóng đinh đuổi đánh cái kẻ lười nhác và vô lo là tôi đây, để tôi vĩnh viễn chia lìa với công ty đã nuôi nấng bồi đắp kiến thức này bằng những án phạt vô bờ đê hèn nhất.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập