Chương 23: Bóng hồng văn phòng và sự khước từ mọi cuộc vui

Bất kỳ công ty đàng hoàng nào, để thắt chặt tinh thần anh em nhân viên nhễ nhại chạy deadline vắt mật, người ta luôn duy trì các phong trào đánh bóng tập thể, tổ chức team building giật giũ ở các khu sinh thái và những buổi nhậu nhẹt rượu bia cuối tháng hô hào long trời lở đất.

Cái văn hóa công sở ấy được ca xưng là

"hòa nhập"

, nhưng với một kẻ chui trong cái vỏ bọc vô hối vô niệm trọn kiếp như tôi, thì nó là một cực hình của việc tiêu tốn năng lượng trống rỗng.

Làm việc tại công ty thứ nhất này ngót nghét mấy năm ròng, điểm danh tôi tham gia sự kiện vòng ngoài chắc được quy ra bằng con số không tròn tĩnh.

Bất kể là liên hoan chúc mừng dự án chốt sướng tay, hay vé máy bay đi du lịch teambuilding Cát Bà, Đà Nẵng, tôi luôn viện cớ để gạt phăng mọi thứ từ sớm nhứt:

Em bị ốm, em bận việc gia đình cưới chéo, em say tàu xe nằm bẹp dối trá.

Nhìn đoàn người háo hức mặc đồng phục in logo công ty leo lên xe khách reo hò, tôi lẳng lặng đeo balo lách xuống tầng trệt chui tọt vào quán net làm vài trận boss.

Với tôi, đắm mình giữa khói thuốc quán net cùng đám huynh đệ vô danh giấu mặt Discord vui sướng thoải mái gấp vạn lần việc phải nâng một li nhựa đầy bia ùng ục, cười hềnh hệch gật gù khen cái áo sếp đẹp và nghe những lời chúc tụng xã giao rỗng tuếch nhạt nhẽo.

Tôi không cần những thứ kết dính bề mặt vụn rách đó.

Thế nhưng, sự tách biệt cô lập một cách tự nhiên ấy cộng với khuôn mặt trắng trẻo chưa từng bị bóp méo bởi sự lưu manh, già đời của tôi lại vô hình tạo ra một sức hút kỳ lạ đối với những cô gái khác giới ở văn phòng.

Thời điểm đó, công ty outsource có tuyển một đợt các em Nhân sự (HR)

trẻ trung, xinh như hotgirl kẹo bông để làm mặt tiền giao lưu tuyển khách.

Những bộ váy zip ngắn công sở và nước hoa thơm điếng của các em liên tục lướt qua lướt lại chỗ dãy máy lạnh sát khu kỹ thuật của tôi.

Với một thằng trai 24 tuổi ế mốc meo, việc ngắm nhìn và khởi mầm một chút mộng mị trăng sao là sự phản ứng sinh lý không thể bóp ngạt.

Tôi cực kỳ thích ngắm các em ấy.

Nhưng thích là một chuyện, còn bước một bước đi lấy le số điện thoại lại là một vách cản tôi không buồn leo qua.

Và hệ quả khốn kiếp của sự nhát cáy là mấy em HR xinh đẹp kia, vì thấy

"anh dev đẹp trai chỏm tóc cua"

lúc nào cũng lầm lì như khúc gỗ cưa, chưa cất lời mời ly nước cam bao giờ, nên đã đánh đồng sự vô tâm của tôi thành sự kiêu ngạo, hống hách.

Mấy em dần đổi hướng thái độ sang ghét tôi dằn mặt.

Thi thoảng gửi công văn nhắc nhở giờ giấc hay điền hóa đơn bảo hiểm, các ẻm đập phịch xấp giấy lên bàn phím tôi cái sầm, lườm lườm cháy tròng và tặc lưỡi chê cái vẻ ẻo lả nhu nhược.

Tôi không buồn thanh minh cãi khéo, ném tập tài liệu sang một bên và tiếp tục code như rô bốt đóng văng mọi cừu hận ái tình oán trách.

Đám nhan sắc ngoại đạo thì quay lưng, nhưng có vẻ đám

"gà mái nhà"

trong phòng dự án thì ngược chiều dư luận.

Lọt mâm phòng toàn những anh già ục ịch hói đầu, sự xuất hiện của một tay vỗ cả front-end lẫn back-end thoăn thoắn nhưng sở hữu nhan sắc trắng nõn nà, ăn nói nhút nhát rụt rè của quang An hóa ra lại là điểm yếu khơi thông tình mẫu tử ở vài cô em đồng nghiệp dev nữ.

Có vài em mới chân ướt chân ráo vào nghề, ngồi cách tôi mấy dãy vách ngăn nhựa màu cam, dăm ba rỗi rãi hay thả thính tôi lộ liễu.

Lúc hỏi bài code chạy dở dang, lúc lại dúi vào hộc bàn tôi một củ khoai lang nướng nóng sực rực, hoặc ly sâm dứa để ngăn đông.

Ánh mắt các em lúc nào cũng lúng liếng chực chờ tôi gật đầu đưa đón vào cơn mưa rào mùa hạ rắc rít ướt lá me bay.

Thế nhưng, một lần nữa hệ thống dập xóa tình yêu của tôi hoạt động hết công suất.

Bóng ma của vụ nhắn tin tán em Hà rụt cổ hồi cấp 3 lại vươn tay ra bóp nghẹt ý chí.

Tôi hờ hững.

Câu đáp trả duy nhất của tôi là những chữ

"À, ừ, anh cảm ơn, cứ vứt đấy anh sửa sau"

Bức tường bê tông vô niệm, vô cảm ấy dựng lên lạnh buốt.

Mọi tấm lòng của các đồng nghiệp nữ trao gửi đều bị tôi tạt băng tan giá lạnh, không một xao xuyến nhúc nhích.

Tôi thầm nghĩ, việc mình nuôi thân còn không xong, tiền đổ vào nét nhẵn túi, vướng vào tình yêu rườm rà cãi nhau dạo phố đính cưới rập rạc thì chỉ chuốc lấy phiền não làm gì!

Cứ từ chối mọi thứ yêu đương lại khỏe ru sống cắn răng tới mười năm tiếp theo mà không sợ chết đuối.

Đeo bám một thời gian không thấy hòn đá bốc tia lửa tình, mấy em đồng nghiệp lả lơi ấy cũng chuyển hóa sự thất vọng thành sự lạnh lẽo.

Lần lượt các em đều rụng rời tìm cớ xin nghỉ việc hết để kiếm việc bên đối thủ cạnh tranh, rời đi khỏi vòng xoáy của một kẻ chối bỏ giao tiếp.

Tôi cứ ngồi trơ khốc còng lưng trước lốc máy tỏa nhiệt, nhìn họ gom xách đồ cá nhân đi qua khung cửa hẹp mà không lấy một tia hối hận giơ tay nắm giữ.

Quang An không nợ tình ai, và cũng chẳng ban lấy nhành lá thương hại nào!

(Còn nữa)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập