Chương 11: Yêu thầm cô giáo Lý và Giải ba lặng lẽ

Thiếu niên tuổi mười lăm là một mớ hỗn độn của sự hoang tưởng và hormone sinh dục phất phơ không điểm dừng.

Sự từ chối lạnh lùng của Thanh Thủy như một nút chặn tự nhiên làm chuyển hướng toàn bộ cái dòng chảy xúc cảm vốn yếu nhược của tôi sang một chủ thể vĩ mô hơn, cấm kỵ hơn nhưng lại là phao cứu sinh lý tưởng để trốn tránh thực tại bẽ bàng:

Cô giáo bồi dưỡng đội tuyển Vật Lý.

Cô còn rất trẻ, là giáo viên mới ra trường được vài năm, được giao kèm cặp một nhóm nhóc con gầy gò rách rưới ở huyện.

Cô dong dỏng tung tăng tà áo dài mỗi phiên học chiều.

Cô có giọng nói ấm áp đặc sệt người Bắc, thi thoảng trong một bài tập lực ma sát hay khúc xạ ánh sáng khó nhằn, cô lại chống tay lên cằm, khe khẽ thở dài nhìn đám học sinh ngu ngơ gãi đầu.

Một thằng con trai yểu điệu, nhạy cảm quá mức như tôi lại dễ dàng nảy sinh một thứ

"ảo mộng"

phi thực tế.

Tôi bắt đầu thích cô.

Đêm đêm, trùm chiếc chăn chiên chật hẹp, tôi hay nhắm mắt tưởng tượng đến nụ cười của cô, giọng giảng bài của cô, thêu dệt ra hàng đống viễn cảnh kiểu anh hùng cứu mỹ nhân ngớ ngẩn từ truyện tranh kiếm hiệp rồi gán cho mình và giáo viên.

Tuy nhiên, ảo tưởng mãi chỉ là ảo tưởng.

Sự quan tâm của cô không phải là chiếc chăn từ thiện san đều cho tất cả mọi người.

Sức lực và tia nhìn của cô, hiển nhiên, chỉ tập trung vào những con át chủ bài của đội, những học sinh sáng dạ có khả năng tranh huy chương tỉnh để tạo thanh danh cho trường.

Còn tôi, ở trong mắt cô, chỉ là một học sinh làng nhàng, một chiếc lá lót đường vô hại vô ích, có thì tốt mà vắng cũng chẳng sao.

Điều ấy được chứng thực một cách rõ ràng nhất vào buổi chiều ngay trước ngày thi vòng huyện.

Cô gọi riêng vài học sinh được kỳ vọng ở lại lớp để phụ đạo thêm đống đề cương độc quyền.

Tôi nán lại lề mề gấp sách vào cặp thì cô bước ngang qua, vỗ vai nhẹ một cái rồi tặc lưỡi dặn tôi:

"An à, cứ thi cho biết không khí thôi, đừng áp lực nhé.

Đề năm nay khó, thầy cô cũng không hi vọng nhiều vào em đâu, ráng vừa sức là được"

Nụ cười động viên của cô, ở phương diện sư phạm thì vô cùng dịu dàng cảm thông, nhưng ở mâm kỳ vọng của một kẻ đang tương tư mờ mịt thì nó là một gáo nước tạt thẳng vào lớp vỏ bọc thảm hại.

Cô không hy vọng gì ở tôi cả!

Bước chân ra khỏi cổng trường chiều hôm đó, ngược gió bấc rít buốt mặt, đạp xe đạp nhai mòn cả xích qua những cánh đồng trơ khô gốc rạ, tôi chẳng thấy buồn phiền uất hận.

Thay vào đó là một nụ cười mỉm nhẹ tênh.

Trái tim tôi lại làm đúng cái chức năng mà nó thạo nhất:

tự đập vỡ niềm tin rồi thả trôi xuống bờ kênh.

Vô niệm.

Tôi chẳng giật mình tổn thương, tôi chấp nhận sự mờ nhạt của bản thân như một lẽ tất yếu của nhân sinh.

Mình không vĩ đại, thì mình nằm im hít khí trời, tranh đua mong chờ làm gì cho cực thân.

Kết quả kỳ thi Học sinh giỏi Vật Lý huyện năm lớp 9 ấy, tôi được giải Ba.

Một con số lọt khe khá vừa vặn với một kẻ đi thi mang não trạng không truy cầu, không sợ hãi.

Lễ trao giải trên bục danh dự của trường, tôi cầm tờ giấy khen, ngẩng mặt đón lấy cái nhìn thoáng qua của cô giáo Lý, thấy lòng rỗng tếch.

Cấp 2 của tôi khép lại bằng tờ giấy giải ba lạnh lẽo như thế.

Tôi không lưu luyến tình cảm thầy trò bồi dưỡng, chẳng oán hận chuyện Thủy khinh khi.

Tuổi mười lăm trôi đi lặng thầm, dọn đường cho những vết xước sâu hoắm hơn ở cánh cổng trường Cấp Ba đang mở bung phía trước mặt.

(Còn nữa)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập