Đau nhức!
Đây là cảm giác đầu tiên Vương Khải cảm giác được.
Đầu hắn cảm giác như muốn bị bổ ra làm hai, như thể có người dùng búa bổ mạnh vào đầu.
Một cảm giác phi thường tồi tệ!
Cố gắng mở ra hai mắt, chỉ đơn giản động tác nhưng Vương Khải phải mất rất nhiều sức mới có thể làm được.
Chờ cơn đau yếu bớt, Vương Khải lúc này mới bắt đầu suy nghĩ.
Hắn đây là bị thế nào rồi?
Làm sao đang yên đang lành trong nhà ngủ ngon làm sao đầu lại đau nhức như vậy?
Chờ tầm mắt trở nên rõ ràng, Vương Khải mới phát hiện hắn hiện tại cũng không phải ở căn phòng trọ quen thuộc.
Hắn hiện tại xung quanh toàn cây cối, như thể đang ở một nơi nào đó trong rừng.
Loàng choàng bò dậy, nhìn quanh một vòng hắn lúc nào mới xác định, mình thật sự đang ở một nơi rất xa lạ.
Theo bản năng hắn kiểm tra quần áo trên người, muốn tìm tới điện thoại báo cảnh.
Nhưng sờ một cái liền khiến hắn càng thêm sững sờ.
Trên người hắn lúc này không phải bộ quần áo quen thuộc, ngược lại một bộ trang phúc hết sức kỳ quái.
Đã như vậy y phục này còn hết sức rách nát, như thể đồ áo của dân ăn mày.
“Ăn mày?
Nghĩ tới đây, hắn bỗng cảm giác một số ký ức đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn.
Những ký ức này nhìn qua hết sức xa lạ, nhưng Vương Khải lại cảm giác hết sức quen thuộc, như thể những ký ức này cũng là một phần của hắn.
Chờ xem hết những ký ức trong đầu, Vương Khải lúc này cũng xác định được tình trạng hiện tại của bản thân.
Hắn xuyên qua, hơn nữa còn xuyên qua một cái tiểu ăn mày trên thân.
Nghĩ tới thế giới này nguy hiểm, hắn trong lòng chợt lạnh.
Thế giới này là một cái cổ đại thế giới, tồn tại cường đại người luyện.
Theo như nguyên chủ làm ăn mày từng nghe người khác nói chuyện, cường đại võ giả có thể phá núi đoạn sông, một người có thể địch vạn quân.
Nếu như xuyên qua một thân phận khác, Vương Khải có lẽ sẽ đối với võ đạo rất hướng tới, nhưng hiện tại hắn chỉ là một tiểu ăn mày, luyện võ cái gì cũng quá xa vời.
Chuyện hắn hiện tại cần quan tâm nhất chính là làm cách nào để tiếp tục sống sót, dù sao cỗ thân thể này cũng không phải tự nhiên tử vong.
Sờ sờ phía sau ót, có lẽ là xuyên qua phúc lợi, vết thương sau ót sớm đã kết vảy, không còn quá nguy hiểm.
Nghĩ tới cảm bị người một côn đáng chết, Vương Khải trong mắt lóe lên một tia sát ý.
Mặc dù người bị giết là nguyên chủ, nhưng tên kia tồn tại vẫn là mối nguy hiểm đối với hắn hiện tại.
Dù sao người chết phục sinh cái gì, không cần nghĩ cũng biết đều là một chuyện kinh thiên động địa.
Vì đảm bảo an toàn bản thân, tên kia bắt buộc phải chết.
Có lẽ là vì bị những ký ức của nguyên chủ, Vương Khải đối với giết người cũng không quá lớn e ngại.
Ở cổ đại, hơn nữa còn tồn tại người luyện võ cái này siêu việt lẽ thường, người chết cái gì mỗi ngày đều có thể chứng kiến được.
Nguyên chủ đối với chuyện chém giết sớm đã quen thuộc, thậm chí cũng không ít lần đánh nhau hạ nặng tay.
Dù sao ăn mày ở cái này thế giới, nếu không hung ác liền sống không lâu.
Nguyên chủ sở dĩ bị giết cũng là vì quá tin tưởng đồng bạn, trong lúc không chú ý bị một tên ăn mày khác đánh lén đắc thủ.
Sờ sờ cái ót, mặc dù vết thương đã đóng vảy, nhưng cảm giác đau nhức vẫn như ẩn hiện trong lòng, càng khiến Vương Khải sát ý tăng vọt.
Hiện tại cũng không phải lúc lãng phí thời gian, hắn hiện tại cần làm là nhanh chóng trở về thành.
Thế giới cổ đại, ở bên ngoài là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Nếu không có chút bản lĩnh, ở bên ngoài qua đêm chính là muốn chết.
Lê lết cơ thể yếu đuối bước đi, chẳng mất quá nhiều thời gian hắn liền tìm được một con đường.
Vương Khải men theo con đường bước đi, nhưng cơ thể hiện tại quá sức yếu ớt, mỗi một bước đều như ẩn chứa ngàn cân.
Đang đi, Vương Khải bỗng nhiên dừng lại, lỗ tai hơi giật giật.
Hắn liền hướng bên cạnh tránh ra, quả nhiên không bao lâu một đoàn người cưỡi ngựa chạy tới, phía sau còn một kéo một chiếc xe ngựa.
Đám người chạy qua, cũng không thèm để ý một tiểu ăn mày ngư Vương Khải.
Điều này khiến Vương Khải ẩm thầm thở ra một hơi, đối với hắn đây đã là trường hợp tốt nhất.
Nhưng chưa để hắn thở ra một hơi, đoàn người phía trước bỗng dừng lại.
Không những thế, một đại hán cưỡi ngựa hướng về phía bước chạy tới.
Mặc dù không biết đối phương ý đồ, nhưng Vương Khải cũng không dám chạy trốn hay làm ra bất cứ hành động ý đồ phản kháng nào.
Hắn hiện tại thân tàn ma dại, nếu đối phương có ý đồ xấu gì hắn tuyệt không có bất cứ khả năng phản kháng nào.
Hiện tại, Vương Khải chỉ có thể phó mặc cho ý trời.
May mắn, có lẽ là bảo hộ tân thủ tồn tại, người tới chỉ ném cho hắn một cái túi liền quay ngựa rời khỏi.
“Đây là tiểu thư cho ngươi, ngươi nên biết ơn đi tiểu tử”
Cầm trong ngực túi vải, Vương Khải nhất thời có chút sững sờ.
Chờ hắn kịp phản ứng, đám người sớm đã rời khỏi.
Nhìn trong ngực túi vải, Vương Khải trong lòng âm thầm ghi nhớ ân tình này.
Mở ra túi vải, bên trong có mấy miếng bánh cùng vài vụn bạc.
Đây đối với Vương Khải hiện tại không khác gì đưa đưa củi trong ngày đông, quá kịp thời.
Lấy ra một miếng bánh, hắn không dám ăn ngấu nghiến.
Cơ thể này không biết đã bao nhiêu ngày chưa ăn, hiện tại nếu ăn quá nhanh chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề.
Tìm một vị trí hẻo lánh, Vương Khải nhấm nuốt từ từ miếng bánh, trong đầu thì không ngừng suy nghĩ tiếp theo nên làm gì.
Đầu tiên, không nghi ngờ gì chính là đem tên ăn mày đã giết nguyên chủ giết chết, đây là chuyện quan trọng cũng là cấp thiết nhất.
Chỉ khi tên kia chết, ăn mới an toàn, không cần lo nghĩ tới vấn đề an toàn bản thân.
Tiếp theo đó chính là mạnh lên, mà tại thế giới này mạnh lên không nghi ngờ gì chỉ có một con đường.
Luyện võ.
Nhưng luyện võ không phải chỉ cần cố gắng liền được, nghèo văn phú võ cũng không phải chỉ một câu nói mà thôi.
Muốn luyện võ cần rất rất nhiều tiền.
Tiền bái sư học nghệ, tiền ăn uống, tiền uống thuốc, tắm thuốc, ….
Vô số hạng mục cần đến tiền, nghĩ đến thôi cũng đủ nhức đầu, chuyện này cũng chỉ có thể để sau.
Vì thế, Vương Khải chuyện cần làm nhất chính là xử lý nguy hiểm tiềm ẩn, sau đó tìm cách kiếm tiền, chỉ có kiếm được thật nhiều tiền hắn mới có thể tiếp tục nghĩ tới chuyện luyện võ.
Chờ hắn xác định được mục tiêu, một cái bánh cũng bị hắn ăn xong.
Ngồi nghỉ ngơi thêm một lát để cơ thể chuyển hóa thức ăn thành năng lượng, Vương Khải mới lần nữa bước đi.
May cho hắn, khi hắn bước tới cửa thành thì trời cũng bắt đầu trở tối.
Nếu như không có một cái bánh kia, dù hắn có nỗ lực đến đâu chỉ sợ cũng không kịp vào thành trước khi binh lính đóng cửa thành.
Bước vào thành trì, Vương Khải không dám chủ quan, mặc dù trước đó hắn đã cố ý bôi trét trên mặt một ít bùn đất, đầu cũng vướng một chút lá cây ngụy trang.
Hắn quen thuộc bước vào một hèm tối ít người, sau đó cả người liền như bị bóng tối nuốt chửng, biến mất.
Nguyên chủ làm ăn mày tại nơi này cũng hơn chục năm, vì thế đối với nơi này cũng không quá xa lạ.
Nhanh chóng tìm được một căn nhà bị bỏ hoang, Vương Khải lúc này thần kinh mới có chút thư giãn.
Kiểm tra xung quanh, sau khi xác nhận không có người tới đây hay có dấu vết bị lục soát, hắn mới triệt để buông lỏng xuống.
Nơi này là nguyên chủ bí mật nơi cư trú, nơi này còn ẩn giấu một số tài sản.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập