Tiếng rít của lốp xe ma sát với mặt đường nhựa xé toạc màn đêm tĩnh mịch đèo Prenn.
Ngay khi nghe ông nội quát lên câu
"Cháu đã vứt bỏ lại hai mạng người sống sờ sờ"
, não bộ Phan Quốc Thiên như bị búa tạ nện trúng.
Cậu cuống cuồng nhét vội mớ bùa chú, chu sa và thanh Tịnh Sát đao vào balo, leo lên chiếc xe đò chạy chuyến đêm muộn nhất cùng ông nội lao ngược lên Đà Lạt.
Ba giờ rạng sáng ngày hôm sau, hai ông cháu đã đứng trước con đường mòn quen thuộc dẫn vào đồi chè hoang.
Sương mù Đà Lạt lúc này chỉ là thứ sương lạnh lẽo của tự nhiên, không còn cái cảm giác đông đặc, ngột ngạt của Âm Vụ như đêm hôm ấy.
Ngôi nhà gỗ đen ngòm hiện ra lờ mờ dưới ánh trăng khuyết, câm lặng như một nấm mồ khổng lồ.
Băng cảnh sát giăng chéo trước cửa đã bị gió núi thổi đứt lỉa chỉa.
“Ông.
ý ông nói hai người sống sờ sờ bị bỏ lại là sao?
Thiên nuốt khan, giọng khàn đi vì thức trắng đêm.
“Cháu đếm đủ quân số mới cho chạy xuống núi.
Cảnh sát cũng chỉ khiêng ra ba thi thể của Thành, Tiến và Ngân.
Không còn ai khác mà!
Ông nội chắp tay sau lưng, đôi mắt đục ngầu nhưng sắc bén như chim ưng lia một vòng quanh ngôi nhà.
Ông không trả lời ngay, mà quay ngoắt người lại, nện cây can gỗ xuống đất:
“Thiên!
Đi theo ông ra phía đối diện nhà!
Đứng trên cái cầu đá đâm thẳng vào cửa chính ấy!
Thiên ngoan ngoãn làm theo.
Cậu lội qua lớp cỏ ướt sũng sương, bước lên cây cầu đá hẹp – thứ mà ba hôm trước cậu nhận định là
"kiếm xuyên tâm"
và
"cổ vịt"
Đứng cách ngôi nhà khoảng mười mét, Thiên quay mặt lại nhìn.
Vẫn là khung cảnh cũ.
Vẫn là sự u ám rợn người.
“Cháu đã nhìn ra Tuyệt Hộ Môn, nhìn ra Ngô Công Sát (Con rết)
, nhìn ra Âm Phong Đoạt Mệnh.
Đó là cháu mới chỉ nhìn cục bộ quanh nhà.
Phong thủy học trọng nhất là Tầm Long, Điểm Huyệt, Tra Cát, Vấn Thủy.
Cháu đã quên mất Tầm Long (Nhìn rồng)
từ xa rồi!
Ông nội vung tay, chỉ thẳng lên đỉnh ngọn núi phía sau ngôi nhà (Kháo sơn)
Thiên nheo mắt rọi đèn pin, men theo hướng tay ông.
Đỉnh núi lởm chởm vách đá nhọn hoắt.
Ba ngày trước, từ góc độ đứng sát hiên nhà, nó giống như lưng một con rết khổng lồ.
Nhưng bây giờ, đứng từ xa.
Đồng tử Thiên co rụt lại tột độ.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cậu lạnh toát.
Đỉnh núi vươn ra hai mỏm đá cong vút.
như hai cái tai thú.
Phần giữa phình to, lởm chởm những vệt nứt đen ngòm.
Từ vị trí cây cầu nhìn thẳng vào, cả ngọn núi phía sau không phải con rết.
Nó là một cái ĐẦU HỔ khổng lồ đang cúi gầm xuống.
Và kinh dị hơn cả, ngôi nhà gỗ đen ngòm hai tầng kia.
lại nằm lọt thỏm ngay chính giữa phần dưới của cái đầu hổ.
Khi hai cánh cửa chính bằng gỗ lim mở toang, nó giống hệt như cái mõm con mãnh thú đang há rộng.
Nếu đóng cửa chính, chỉ mở hai cửa sổ trên lầu hai.
nó lại biến thành hai cái nanh cọp sắc nhọn nhô ra.
“Cái gì thế này.
” Thiên lùi lại nửa bước, chân vấp vào hòn đá suýt ngã.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cậu thiếu niên mười bảy tuổi.
Hổ Khẩu!
Miệng cọp!
Ông nội gõ gõ cây can xuống nền đá, thở dài một tiếng não nề:
“Bạch Hổ Há Miệng Huyết Quan Hiện
Hồn Nhập Hổ Khẩu Vĩnh Vô Môn.
(Bạch Hổ há mõm họa đổ máu
/ Hồn kẹt miệng hổ vĩnh viễn không có lối ra)
Trọng sát trong trọng sát!
Đây mới là lý do vì sao nhà cô của bạn cháu chết treo cổ!
Mọi âm linh lọt vào ngôi nhà này đều bị sức hút của miệng hổ nhốt chặt lại, không thể xuống Hoàng Tuyền đầu thai, chỉ có thể vất vưởng trong thù hận và kéo người sống chết thay!
Thiên bàng hoàng.
Cậu chợt nhớ đến con heo rừng chạy vào nhà tối hôm đó, vừa tông vào hàng rào đã bị móc sắt siết cổ chết tươi.
Heo tự dâng mình vào miệng cọp.
Có chạy đằng trời.
“Vậy.
hồn của Thành, Tiến và Ngân.
” Thiên run rẩy hỏi.
“Vĩnh viễn bị giam ở đây.
Chịu cảnh treo cổ lặp đi lặp lại mỗi đêm cho đến khi ngôi nhà này mục nát, ngọn núi lở đá lấp mất miệng hổ, họa may mới được siêu sinh.
” Lời ông nội tuyên án như những nhát dao găm thẳng vào tim Thiên.
Cảm giác tội lỗi bóp nghẹt lồng ngực cậu.
Cậu đã biết nhà có ác linh, nhưng lại không thể cản được ba người bạn mình bước vào cửa tử.
“Nhưng ông ơi!
Hôm đó ngoài ba bạn ấy chết, cảnh sát xác nhận những người còn lại đều sống sót trở về mà.
Ông nói hai người sống sờ sờ bị bỏ lại là sao?
Thiên nắm lấy tay áo ông nội, gào lên.
Ông nội trầm ngâm, lôi trong túi áo đạo bào ra một lá bùa màu vàng tươi.
Ông lấy quẹt diêm đốt cháy lá bùa, nhón lấy một nhúm tro tàn pha vào bình nước suối nhỏ rồi hất thẳng vào hai mắt Thiên.
“Khai Âm Dương Nhãn.
Nhìn cho kỹ đi, Thiên!
Khung cảnh trước mắt Thiên nhòe đi một giây, sau đó rõ nét trở lại.
Lần này, thế giới khoác lên một màu xám xịt, nhớp nháp của cõi âm.
Âm khí từ ngôi nhà cuộn lên như những vòi rồng đen đặc.
Và ở ngay bậu cửa chính – nơi
"Miệng Hổ"
đang há rộng – Thiên nhìn thấy hai cái bóng xám xịt đang đứng thẫn thờ.
Đó là hai cô gái.
Tóc xõa rượi rượi, đôi mắt vô hồn nhìn đăm đăm ra ngoài sân.
Họ mặc nguyên bộ đồng phục thể dục của trường cấp ba Quy Nhơn.
Cả hai người đang cố sức đập tay vào một bức tường trong suốt vô hình ngay trước cửa, miệng há ra kêu gào vô thanh, nhưng không thể tiến thêm được nửa bước.
Huyền Tâm.
Bạch Ngọc.
Hai nữ sinh cùng lớp với Thiên.
Hôm đó, cả hai khóc thét ôm nhau chạy xuống lầu.
Cả hai đều đã leo lên xe khách về lại Quy Nhơn an toàn cơ mà!
Tại sao.
tại sao họ lại đứng đây?
“S-Sinh hồn?
” Thiên lắp bắp, đầu gối khụy xuống.
Những kiến thức trong Thất Sơn Đạo Thống lướt qua não cậu.
Khi một người gặp chấn động sợ hãi tột độ, ba ngọn dương hỏa trên vai và đỉnh đầu vụt tắt, một phần linh hồn (Sinh Hồn)
sẽ văng ra khỏi thể xác.
Đêm đó, Huyền Tâm và Bạch Ngọc đã quá kinh hoàng khi thấy xác bạn đung đưa trên lầu hai.
Linh hồn các cô xuất khiếu bỏ chạy, nhưng thể xác lại theo đám đông lao xuống núi.
đã kịp ngậm lại, cắn đứt và nhốt vĩnh viễn sinh hồn của hai cô bé trong ngôi nhà ma quái này.
“Ông ơi!
Đập vỡ cái cửa đi!
Đốt nhà đi!
Phá miệng hổ cứu họ!
” Thiên điên cuồng gào lên, toan lao lên thềm nhà, tay lăm lăm thanh Tịnh Sát đao.
Ông nội vung gậy, quất một nhát đau điếng vào bắp chân Thiên khiến cậu ngã khuỵu.
“Ngu xuẩn!
Hồn đã kẹt trong miệng Hổ, nếu cháu phá cái miệng (ngôi nhà)
bằng lực lượng vật lý, nanh vuốt Hổ Khẩu sẽ sập xuống nghiền nát sinh hồn của chúng thành tro bụi ngay lập tức!
Cháu muốn chúng hồn phi phách tán sao?
“Vậy phải làm sao?
Chẳng lẽ để họ đứng đó chờ chết?
Ở dưới Quy Nhơn, thể xác họ chắc chắn đang hôn mê sâu trong bệnh viện rồi!
” Thiên ôm mặt, nước mắt uất hận trào ra.
Lần đầu tiên trong đời mười bảy năm, cậu nhận ra sự nhỏ bé và vô dụng của bản thân trước sức mạnh tuyệt đối của Tự Nhiên và Âm Luật.
Cậu có Tịnh Sát Đao, có Dưỡng Hồn Quan, có bùa chú.
nhưng cậu không thể cứu được ai cả.
Cậu thua một cách triệt để.
Ông nội đứng lặng, gió núi thổi tà áo đạo bào bay lật phật.
Ông vuốt chòm râu bạc, thở dài một tiếng bất lực:
“Bất khả kháng.
Đây là nghiệp lực của chúng.
Tự gieo tự gặt.
Nếu ta có cách phá, ta đã làm rồi, đâu để cháu đứng đây nhỏ những giọt nước mắt hối hận này.
Cảnh tượng hai sinh hồn của Huyền Tâm và Bạch Ngọc bám víu vào bức tường vô hình, tuyệt vọng nhìn Thiên, như những mũi kim đâm nát trái tim chàng thiếu niên.
Sáng hôm đó, Thiên lê bước xuống núi cùng ông nội.
Lồng ngực cậu nặng trĩu.
Cậu quay đầu nhìn lại Hổ Khẩu lần cuối.
Ngôi nhà gỗ vẫn im lìm đứng đó, nuốt trọn tuổi thanh xuân của năm người bạn đồng trang lứa.
Trở về trường cấp ba tại Quy Nhơn sau chuyến đi tử thần, bầu không khí lớp học trầm mặc như một đám tang khổng lồ.
Đúng như dự đoán của Thiên, ghế của Huyền Tâm và Bạch Ngọc bỏ trống.
Thầy hiệu trưởng đau xót thông báo:
Sau chuyến đi, hai em đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu không rõ nguyên nhân, bác sĩ chẩn đoán là chết não lâm sàng (sống thực vật)
Ba ngày sau, gia đình rút ống thở.
Lớp 11 mất đi năm học sinh chỉ trong một kỳ nghỉ ngắn ngủi.
Trong khi phần lớn học sinh và phụ huynh đổ lỗi cho sự xui xẻo, hoặc hùa nhau nguyền rủa cô giáo Liên (người đã bị đình chỉ công tác vì phát điên và phải vào viện tâm thần)
, thì chỉ có duy nhất Phan Quốc Thiên biết sự thật tàn khốc phía sau Hổ Khẩu.
Cú sốc này đã rèn giũa Thiên.
Sự cợt nhả, nửa tin nửa ngờ của tuổi trẻ biến mất.
Sự ngạo mạn khi nắm trong tay bảo vật của Thất Sơn cũng tan thành mây khói.
Thiên giam mình trong phòng, điên cuồng lật dở Thất Sơn Đạo Thống, không phải để trêu đùa, mà để học cách kiểm soát linh khí, họa bùa diệt quỷ.
Cậu thề với lòng mình:
Sẽ không bao giờ để một ai chết trước mắt mình vì sự thiếu hiểu biết thêm một lần nào nữa.
Còn về phần Lâm Hoàng.
Sự kiện
"ăn bùn thối"
trong chuồng heo đêm đó đã trở thành vết nhơ kinh tởm nhất cuộc đời tên thiếu gia nhà giàu.
Dù đã tắm rửa ngàn lần, đi tẩy trắng răng ở nha khoa cao cấp, cái cảm giác nhám xịt của cát phân và mùi hôi thối vẫn lởn vởn trong cuống họng hắn.
Hắn trở nên cục cằn, thu mình, ánh mắt nhìn Thiên lúc nào cũng hằn lên những tia máu thù hận điên cuồng.
Kiều Phương đã triệt để chấm dứt mọi liên lạc với Lâm Hoàng.
Bi kịch Tuyệt Hộ Môn vô tình kéo Thiên và Kiều Phương lại gần nhau.
Không phải là những lời tỏ tình sến súa hay những mộng tưởng viển vông về việc
"cưới nhau sinh con"
của những đứa trẻ chưa trải sự đời.
Họ gắn kết với nhau bằng sự đồng cảm của những kẻ sống sót.
Kiều Phương mang mặc cảm tội lỗi vì gia đình cô ruột đã gây ra cái chết cho bạn học.
Những buổi chiều hoàng hôn trên bãi biển Quy Nhơn, cô thường ngồi lặng thinh, tựa đầu vào vai Thiên, rưng rưng nước mắt.
Và Thiên, bằng sự trầm ổn của một người luyện đạo, chỉ nắm chặt tay cô gái nhỏ, lắng nghe tiếng sóng vỗ.
“Thiên à.
Cậu là người tốt nhất mà tớ từng gặp.
Cảm ơn cậu vì đêm đó đã không buông tay tớ.
” Kiều Phương thì thầm, đôi mắt trong veo nhìn cậu.
Thiên khẽ cười nhạt, ánh mắt hướng về phía biển lớn đen ngòm đang cuộn sóng.
“Người tốt thì thường cô độc, Kiều Phương ạ.
Nhưng nếu sự cô độc của tớ có thể đổi lấy sự bình an cho cậu, tớ bằng lòng.
Mối tình đầu năm mười bảy tuổi nảy nở giữa đống tro tàn của sợ hãi và chết chóc.
Trong sáng, tĩnh lặng nhưng mang một sự gắn kết kiên cố.
Họ tựa vào nhau để vượt qua cú sốc tâm lý.
Nhưng Phan Quốc Thiên không hề biết, bình yên này chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.
Sát khí trên lưỡi đao Tịnh Sát trong balo cậu vẫn chưa tắt.
Kẻ thù của cậu không chỉ là những oán linh vô hình, mà còn là tâm ma đang ngày một lớn dần trong lòng Lâm Hoàng – kẻ sẵn sàng đánh đổi linh hồn để trả lại nỗi nhục nhã đêm hôm ấy.
Bánh xe vận mệnh của người kế vị Thất Sơn Đạo Thống, bây giờ, mới thực sự bắt đầu lăn bánh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập