Chương 6: BỮA TIỆC THỊT NƯỚNG VÀ BÓNG MA TRÊN XÀ NHÀ

Sương mù đặc quánh như bức tường thạch cao đã bịt kín mọi lối thoát.

Phan Quốc Thiên nắm tay Kiều Phương, cắn răng lùi lại, bước qua bậu cửa gỗ mục nát để trở vào bên trong Tuyệt Hộ Môn.

Thấy Thiên quay lại, Lâm Hoàng đắc ý cười khẩy, buông một câu chế giễu:

“Tưởng thế nào?

Sợ quá lại mò vào à thằng bốc phét?

Thiên tảng lờ, thả tay Kiều Phương ra.

Cậu biết thời gian không còn nhiều.

Ám khí trong căn nhà này đang rục rịch chuyển động.

Bỏ mặc đám bạn đang ồn ào sắp xếp chỗ ngồi, Thiên một mình rảo bước lên cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai.

Cấu trúc ngôi nhà này rất kỳ dị, nó giống như một cái lồng chim khổng lồ.

Càng bước lên cao, không khí càng bị bòn rút.

Một áp lực vô hình đè nặng lên ngực khiến Thiên phải thở dốc.

Nhiệt độ trên tầng hai giảm mạnh như một hầm ướp xác.

Cậu bật đèn flash điện thoại, quét ánh sáng nhợt nhạt quanh căn phòng trống hoác.

Vù.

Một luồng hơi lạnh ngắt, mang theo mùi tanh tưởi của bùn thối bất thần thổi tạt qua gáy Thiên.

Cảm giác giống hệt như có một tảng băng vừa áp sát vào mang tai.

Lông mày Thiên giật nảy.

Phản xạ của người học đạo khiến cậu lập tức ngẩng phắt đầu, chĩa đèn pin lên trần nhà.

Trên thanh xà gồ bằng gỗ lim đen bóng, ba sợi dây thừng tết bằng xơ dừa thô ráp đang treo lủng lẳng.

Dù căn phòng kín mít không một kẽ hở cho gió lọt vào, ba cái thòng lọng vẫn đang đong đưa qua lại.

cót két.

cót két.

theo một nhịp điệu đều đặn, uể oải, hệt như đang có ba cái xác vô hình đang treo lơ lửng trên đó.

Da đầu Thiên tê dại.

Cậu lùi lại ba bước, vội vàng lục túi áo, rút ra một tấm Tiêu Tà Phù dán tạch lên khung cửa phòng, sau đó quay gót chạy thẳng xuống tầng một.

Xuống đến nơi, cậu lôi chuỗi tiền đồng ngũ đế trong balo, niệm chú rồi treo tòng teng trước cửa chính.

“Mày làm trò khùng điên gì đấy?

Một nam sinh nhíu mày hỏi.

“Trấn trạch.

” Thiên đáp gọn lỏn, mồ hôi ướt đẫm trán.

“Đêm nay, tuyệt đối đừng ai bước lên tầng hai.

Đúng lúc đó, từ phía cửa sau nối ra khoảng sân lầy lội, ba cậu nam sinh gồm Thanh Thành, Cao Tiến và Kim Ngân ùa vào, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng miệng lại cười hớn hở.

Trên tay ba đứa đang xúm lại kéo xềnh xệch một vật đen thui, lông lá rậm rạp.

“Anh em ơi!

Xem bọn tao vớ được cái gì này!

Cao Tiến gào lên phấn khích.

“Đang mót củi ngoài vườn sau, tự nhiên con heo rừng này từ trong sương mù tông sầm vào hàng rào mục, gãy cổ chết tươi.

Tối nay có BBQ chà bá rồi!

Cả lớp đang lạnh lẽo và sợ hãi, nghe đến đồ ăn thì ồ lên như bắt được vàng.

Bọn trẻ thành phố – những Gen Z luôn tìm cách bình thường hóa mọi nghịch cảnh – lập tức quên đi sự rùng rợn của ngôi nhà.

Chúng bật đèn flash điện thoại soi sáng, kê gạch nhóm lửa giữa nhà.

Vài đứa lôi loa Bluetooth ra bật nhạc sập sình để át đi tiếng gió rít.

Tiếng cười đùa, tiếng dao thớt cắt thịt lợn vang lên rôm rả.

Sự ngây thơ, bồng bột của tuổi mười bảy đang cố gắng dùng một bữa tiệc nướng để chống lại bóng tối bủa vây.

Nhưng Phan Quốc Thiên thì không thể cười.

Khi bước ngang qua xác con heo rừng đang bị đám bạn xẻ thịt, đồng tử Thiên co rụt lại.

Lời đám Tiến nói là dối trá, hoặc chính mắt bọn chúng đã bị âm khí che mờ.

Con heo không hề bị gãy cổ vì tông vào hàng rào.

Dưới lớp lông cứng đen thui của nó, hằn rõ một vệt bầm tím, sâu hoắm vòng quanh cổ – dấu vết ma sát cực mạnh của dây thừng.

Con heo này.

bị treo cổ chết.

Thiên rùng mình lùi lại góc phòng xa nhất.

Sự đối lập đến gai người hiện ra:

Ở giữa phòng, ánh lửa bập bùng, đám bạn vừa nhai nhóp nhép thịt lợn nướng thơm lức, vừa lắc lư theo điệu nhạc.

Còn trong góc tối, Thiên cắn rách đầu ngón tay trỏ, nặn máu tươi trộn vào đĩa chu sa nhỏ, điên cuồng họa từng nét Quỷ Sát Phù và Ngũ Lôi Phù lên giấy vàng.

Máu pha chu sa mới đủ dương khí để đối chọi với Sát cục Tuyệt Hộ Môn này.

Một lát sau, Kiều Phương bước tới, chìa ra một xiên thịt nướng còn bốc khói.

“Quốc Thiên.

cậu ăn chút đi.

Nãy giờ cậu tốn sức nhiều rồi.

” Cô dịu dàng nói, ánh mắt vẫn còn nét hoang mang.

Thiên nhìn xiên thịt, dạ dày quặn lên.

Cậu lắc đầu:

“Đừng ăn thịt con heo đó, Phương.

Cậu tìm bánh quy hay lương khô mà ăn.

Tin tôi đi.

Thấy nét mặt nghiêm trọng của Thiên, Kiều Phương ngoan ngoãn thu xiên thịt lại, bóc một phong lương khô ngồi nhai cạnh cậu.

Trời về khuya.

Tiếng nhạc tắt ngấm.

Bữa tiệc tàn, sự mệt mỏi cộng với không khí lạnh lẽo khiến đám học sinh dần ngả lưng nằm la liệt quanh đống lửa tàn.

Cô giáo chủ nhiệm cũng trùm áo khoác ngủ gục.

Thiên dặn lòng tuyệt đối không được nhắm mắt.

Cậu ngồi khoanh chân, đặt thanh Tịnh Sát đao lên đùi, cố giữ sự tỉnh táo.

Nhưng không gian đặc quánh âm khí bắt đầu phát huy tác dụng.

Mí mắt Thiên sụp xuống như bị treo chì.

Tiếng gió rít bên ngoài nhỏ dần, ru cậu vào một cõi nửa tỉnh nửa mê.

Thiên không biết mình đã thiếp đi bao lâu.

Cậu choàng tỉnh vì một thứ mùi khét lẹt xộc vào mũi.

Mở mắt ra, đống lửa giữa nhà chỉ còn là những tảng than đỏ ối.

Nhưng.

ngồi xổm trên đống than đó, là một hình người lờ mờ.

Thiên rùng mình, dụi mắt cố nhìn kỹ.

Không phải người.

Đó là phần khung xương còn lại của con heo rừng bị nướng lúc nãy.

Lớp da vàng rộp bong tróc, mỡ đang xèo xèo nhỏ xuống than hồng.

Con heo đang ngồi vắt chéo hai chân sau như con người.

Cái đầu trơ hộp sọ của nó từ từ quay lại nhìn Thiên.

Hai hốc mắt đen ngòm của nó trống rỗng, nhưng cái lưỡi cháy đen thè dài ra đến tận ngực.

Trên cổ nó lủng lẳng một sợi dây thừng vắt ngược lên xà nhà.

Chưa kịp la lên, Thiên thấy phía sau lưng con heo, ba cái xác người đang treo lủng lẳng lơ lửng trong không trung.

Thanh Thành.

Cao Tiến.

Kim Ngân.

Ba đứa con trai vừa xẻ thịt con heo lúc nãy.

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh toát vỗ vai cậu.

Thiên quay lại.

Cô giáo chủ nhiệm đang đứng đó, hai dòng máu đỏ tươi tuôn trào từ khóe mắt.

Bà ta tự đưa hai tay bóp chặt lấy cổ mình, lè chiếc lưỡi dài ngoẵng ra cọ vào mặt Thiên, rít lên:

“Thịt ngon lắm.

sao em không ăn?

“Á!

Thiên gào lên, bật người ngồi dậy.

Hơi thở cậu đứt quãng, mồ hôi lạnh ướt đẫm áo.

Trái tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực.

Một cơn ác mộng.

Nhưng sự tĩnh lặng ngay sau đó mới là thứ tàn phá thần kinh cậu.

Quanh cậu tối đen như mực.

Bức màn hắc ám đặc đến mức đưa bàn tay lên trước mặt cũng không nhìn thấy.

Không có đốm than hồng nào.

Không có tiếng thở đều đều của 40 học sinh ngủ say.

Đặc biệt hơn, cảm giác sàn gỗ dưới tay Thiên lạnh và trơn, không giống nền đất nện ẩm ướt ở tầng một ban nãy.

“Phương.

Kiều Phương?

Thiên gọi khẽ.

Không có tiếng đáp.

Không gian cô đặc, tĩnh mịch đến rợn gáy.

Sự hoảng loạn bắt đầu dâng lên.

Thiên trườn người bò về phía trước, đưa tay quờ quạng trong bóng tối để tìm balo hoặc mẩu than.

Đi được chừng hai mét, bàn tay cậu va trúng một vật gì đó lơ lửng cản đường.

Bịch.

Vật đó đung đưa, cọ xát vào nhau phát ra tiếng lạch cạch.

Nó lủng lẳng ở độ cao ngang ngực cậu khi cậu đang quỳ.

Thiên nín thở, từ từ đưa tay vuốt dọc vật đó.

Bề mặt nhám, có rãnh cao su.

là đế của một đôi giày thể thao.

Cậu mò ngược lên trên.

Một cổ chân lạnh ngắt, cứng đơ như khúc gỗ đông lạnh, đi xuyên qua lớp tất vải.

Cổ chân bị treo lơ lửng, không chạm đất.

Não bộ Thiên như bị nổ tung.

Bàn tay cậu rụt lại như bị điện giật.

Trong bóng đêm đen kịt, cậu vừa sờ trúng đôi chân của một cái xác chết bị treo cổ ngay trước mặt mình.

“CÓ NGƯỜI TREO CỔ!

DẬY!

BẬT ĐÈN LÊN MỌI NGƯỜI ƠI!

Tiếng hét xé phổi của Thiên phá nát sự im lặng.

Khắp xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng ngái ngủ, hoảng loạn.

“Gì thế?

Đứa nào la đấy?

“Quốc Thiên à?

Mày lại bị điên à?

Giọng Lâm Hoàng gắt gỏng vang lên từ một góc xa.

Tách.

Một tia sáng từ đèn flash điện thoại của Kiều Phương bật lên, chém một nhát vào bóng tối.

Ánh sáng vàng vọt hắt lên, soi rõ trần nhà, và soi rõ ba vật thể đang đung đưa.

“ÁAAAAA!

Những tiếng la hét man dại, kinh hoàng đồng loạt bùng nổ, dội vào vách gỗ tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn như địa ngục.

Đám học sinh tranh nhau lùi lại, vấp ngã đè lên nhau, mặt cắt không còn một giọt máu.

Ngay trên đầu họ, móc vào chính ba cái thòng lọng mà Thiên đã nhìn thấy ban chiều, là thi thể của Thanh Thành, Cao Tiến và Kim Ngân.

Bộ dạng người chết treo cổ vô cùng thê thảm.

Dây thừng thít chặt làm vỡ sụn thanh quản khiến cổ họ dài ngoẵng ra bất thường.

Hai con mắt lồi to trắng dã trợn ngược, hằn lên những tia máu vỡ.

Cái lưỡi tím ngắt thè lè dài quá cằm.

Hai tay buông thõng, đũng quần ướt sũng chất thải do cơ vòng mất kiểm soát trước khi chết.

Ba thiếu niên vừa cười nói, ăn thịt nướng vài giờ trước, giờ đây đong đưa kẽo kẹt dưới xà nhà, đôi mắt vô hồn trừng trừng nhìn xuống đám bạn học đang ôm đầu gào thét bên dưới.

Thiên lùi lại, lưng tựa sát vách tường.

Cậu bàng hoàng nhận ra một sự thật kinh dị hơn nữa.

Cả lớp đang ở trên Tầng Hai.

Toàn bộ 41 học sinh, cùng cô giáo chủ nhiệm, rõ ràng đã nằm ngủ quanh đống lửa ở tầng một.

Cớ sao khi tỉnh dậy, tất cả lại nằm la liệt trên tầng hai, ngay dưới chân ba cái xác treo cổ này?

Quỷ khiên.

(Quỷ dắt người)

Ma quỷ trong căn nhà này tà ác đến mức có thể dịch chuyển toàn bộ một tập thể người sống trong lúc họ ngủ say mà không một ai hay biết.

Cô giáo chủ nhiệm bị đánh thức bởi tiếng la hét.

Bà ta ngái ngủ rọi đèn pin lên.

Khi nhìn rõ khuôn mặt xám ngoét của ba cậu học trò đang đong đưa, đôi mắt bà ta trợn trừng, đồng tử giãn to hết cỡ.

Bà ta rú lên một tiếng thất thanh, hai mắt lật trắng dã, ngã vật ra sàn sùi bọt mép ngất xỉu tại chỗ.

Trách nhiệm của một giáo viên khi để chết ba mạng học sinh đè sập thần kinh bà ta trong tíc tắc.

“Cô Liên!

Cô Liên!

” Vài học sinh khóc thét, xúm lại lay người giáo viên.

Thiên đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ hướng về phía cô giáo đang ngất lịm.

Cậu bước tới, gằn giọng:

“Bây giờ thì mọi người đã tin chưa?

Tôi bảo đây là Tuyệt Hộ Môn, là nhà quỷ!

Sự bảo thủ vô thần của bà ta đã hại chết ba người rồi!

Khoảng năm phút sau, nhờ sự xoa bóp của đám học sinh, cô giáo Liên từ từ mở mắt.

Nhưng ánh mắt bà ta lúc này đờ đẫn, trống rỗng.

“Cô ơi.

cô không sao chứ.

” Kiều Phương mếu máo hỏi.

Bất thình lình, cô giáo Liên gạt mạnh tay Kiều Phương ra.

Bà ta từ từ ngồi dậy, khớp xương cổ kêu lên răng rắc.

Không thèm liếc nhìn ba cái xác học sinh trên xà nhà lấy một cái, bà ta từ từ quay đầu nhìn chằm chằm vào Quốc Thiên.

Khóe miệng bà ta nhếch lên, nụ cười toác rộng đến tận mang tai một cách phi lý.

Từ trong cuống họng của một người phụ nữ bốn mươi tuổi, bỗng phát ra giọng nói ồm ồm, khàn đặc của một lão già:

“Hé hé.

Tên tiểu đạo sĩ họ Phan kia.

Tao đã bảo rồi.

Vào đây là mất mạng.

Mất mạng hết.

Thiên siết chặt lá Quỷ Sát Phù trong tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Người đàn ông cõng củi cản đường ngoài cổng lúc chập tối.

đã nhập xác cô giáo rồi

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập