Bốn năm trôi qua kể từ đêm kinh hoàng tại Thôn Quỷ ở Gia Lai.
Sự kiện ấy đã đập nát hoàn toàn lăng kính khoa học trong đầu Phan Quốc Thiên, ép cậu thiếu niên mười ba tuổi ngày nào phải lớn lên trước tuổi.
Suốt bốn năm ròng rã, ngoài giờ học văn hóa, Thiên cắm đầu vào cuốn Thất Sơn Đạo Thống và theo chân ông nội làm những lễ trừ tà, trấn trạch.
Nhờ thiên phú dị bẩm, đến năm mười bảy tuổi, Thiên đã thành thục việc họa phù, xem la bàn phong thủy và điểm huyệt đạo.
Ở độ tuổi mà những nam sinh khác còn đang bận cày rank Liên Quân hay theo đuổi các idol Tóp Tóp, trên người Thiên đã toát ra một cỗ khí tức trầm ổn, lạnh nhạt của kẻ đứng giữa lằn ranh Âm – Dương.
Thế nhưng, chính sự khác biệt đó lại đẩy cậu vào bi kịch học đường.
Thế kỷ hai mươi mốt, thời đại của công nghệ lõi và AI, cái danh xưng
"truyền nhân đạo sĩ"
trở thành trò cười trong mắt đám bạn học trường điểm.
Chẳng biết kẻ nào đã quay lén cảnh Thiên giúp ông nội làm phép ở một đám tang rồi tung lên group trường.
Thế là Thiên bị gắn mác
"thầy cúng rởm"
"boy tâm linh bốc phét"
Đám con nhà giàu trong lớp, dẫn đầu là Lâm Hoàng, lập hẳn một group Zalo riêng biệt để cô lập cậu.
Ngay cả cô giáo chủ nhiệm, một người tôn thờ chủ nghĩa duy vật, cũng xếp Thiên vào diện
"tuyên truyền mê tín dị đoan"
và thường xuyên đè nén thành tích của cậu.
Thiên lười giải thích.
Trong giới huyền môn có câu:
Hạ trùng ngữ băng (Đừng nói chuyện băng tuyết với côn trùng mùa hè)
Cậu chọn cách im lặng.
Tháng Ba năm lớp mười một, để bù đắp cho việc trường hủy lịch cắm trại, hội phụ huynh quyền lực của lớp đã vung tiền tổ chức một chuyến du lịch tự túc lên Đà Lạt trong ba ngày.
Chi phí mỗi người bảy triệu đồng – một con số
"flex"
sự giàu có của những cậu ấm cô chiêu.
Thiên có tiền.
Số tiền cậu đi làm phụ tá cho ông nội không hề nhỏ.
Cậu quyết định tham gia, sắm sửa cho mình một bộ đồ streetwear đen tuyền cá tính, một chiếc vali mới, cố gắng hòa nhập như một thiếu niên bình thường.
Nhưng dĩ nhiên, chiếc balo đeo chéo dính liền trên lưng cậu không chứa máy chơi game hay máy sấy tóc.
Bên trong là một chiếc la bàn phong thủy bằng đồng thau, chu sa, giấy vàng, và một thanh mộc kiếm điêu khắc tinh xảo dài cỡ gang tay.
Cẩn tắc vô áy náy.
Nhất là khi đi đến Đà Lạt – thành phố sương mù nổi danh với những giai thoại ma mị.
Chuyến đi bắt đầu bằng một chiếc xe giường nằm hạng thương gia sang trọng chạy thẳng từ Quy Nhơn lên Lâm Đồng.
Suốt chặng đường, Thiên chỉ nằm im nghe nhạc, mặc kệ tiếng cười đùa rôm rả của đám Lâm Hoàng.
Người duy nhất thi thoảng ngoái xuống bắt chuyện với cậu là Kiều Phương – hoa khôi của lớp.
Cô gái có nụ cười tỏa nắng và đôi mắt trong veo ấy dường như là người hiếm hoi không hùa theo trò tẩy chay lố bịch của đám đông.
Chín giờ tối.
Không khí lạnh buốt của Đà Lạt ùa vào phổi khi cả lớp thả bộ quanh chợ đêm sầm uất.
Thiên đi lùi lại phía sau.
Cậu thừa biết đám Lâm Hoàng đã lén nhắn tin trên group Zalo bí mật để cắt đuôi cậu.
Quả nhiên, chỉ mười phút sau, khi quay lại mua một ly nành bò nướng, cả lớp đã biến mất dạng, bỏ mặc Thiên bơ vơ giữa dòng khách du lịch tấp nập.
Thiên nhếch mép cười nhạt, kéo cao cổ áo khoác, chọn một hướng ngược lại để đi dạo.
Càng rời xa khu trung tâm Hòa Bình, ánh đèn neon càng thưa thớt.
Sương mù đặc quánh từ Hồ Xuân Hương tràn lên, lấp liếm những vệt sáng vàng vọt của đèn đường.
Đang đi, bước chân Thiên chợt khựng lại.
La bàn phong thủy trong balo cậu đột nhiên khẽ rung lên một tiếng tạch.
Thiên nheo mắt.
Phía trước cậu, nằm lọt thỏm giữa hai bức tường của một con hẻm cụt không tên, là một sạp hàng rong.
Điều kỳ lạ là dòng người đi qua đi lại dường như bị một màn sương vô hình che mắt, không một ai nhìn thấy hay bước vào khu vực của sạp hàng này.
Cả không gian xung quanh tĩnh mịch đến rợn người, âm thanh ồn ào của chợ đêm như bị cắt đứt hoàn toàn ở ranh giới của con hẻm.
Không gian ngưỡng.
Thiên cảnh giác xoa tay vào chu sa trong túi áo, chậm rãi bước tới.
Chủ sạp là một ông lão mặc áo choàng xám trùm kín đầu, râu tóc bạc phơ che khuất nửa khuôn mặt.
Ông ta không mời chào, ngồi bất động như một bức tượng sáp chết trôi.
Trên tấm bạt trải dưới đất bày la liệt những món đồ cổ xỉn màu.
Thiên quét mắt nhìn quanh.
Đồng tử cậu đột ngột co rút.
Với kiến thức cổ vật học được ông nội nhồi nhét, Thiên nhận ra ngay hoa văn vân mây uốn lượn trên mấy chiếc đĩa sành – rập khuôn hoàn hảo với phong cách đầu thời nhà Lý cách đây một ngàn năm.
Đây không phải đồ giả.
Âm khí và huyết khí bám trên chúng đặc quánh.
Trộm mộ?
Không, kẻ trộm mộ điên mới dám bày bán quốc bảo ngàn năm giữa chợ đêm thế này.
Ánh mắt Thiên lướt qua đám bình ốm, dừng lại ở một thanh đoản đao cỡ gang tay.
Vỏ đao bằng hợp kim bạc xám xịt, khắc một chữ triện nhỏ:
"Tịnh"
(Thanh Tẩy)
Thiên nuốt khan, thò tay cầm lấy cán đao.
Vút!
Chỉ mới kéo lưỡi đao ra khỏi vỏ chừng một phân, một cỗ sát khí lạnh buốt như băng từ lưỡi đao phụt ra, cắt một đường mảnh rỏ máu trên ngón tay trỏ của cậu.
Sát ý nồng đậm đến mức tai Thiên ù đi, văng vẳng bên tai là tiếng la hét thảm thiết của vạn người chém giết trên sa trường.
Lưỡi đao tối om, nhưng trên sống đao lại hằn sâu một vết khắc tủy máu:
"Sát"
Dùng
để ép
Một kiện đại sát khí chuyên dùng để răn đe ác linh.
Thiên rùng mình ấn lưỡi đao trở lại vỏ, trái tim đập thình thịch.
Máu từ ngón tay cậu thấm vào vỏ đao, trong nháy mắt bị hút sạch không còn một giọt.
Nó đã nhận chủ.
Món thứ hai khiến cậu tò mò là một mặt dây chuyền bằng gỗ đen ngòm, điêu khắc thành hình một.
chiếc quan tài nhỏ bé.
Kẻ điên nào lại đeo quan tài lên cổ?
Thế nhưng, khi ngón tay Thiên vừa chạm vào mặt gỗ, một cơn choáng váng kinh khủng ập đến.
Não bộ cậu như bị một máy hút bụi khổng lồ kéo tuột vào bên trong.
Xung quanh cậu tối đen, rồi những vách ngăn thi nhau mọc lên như một mê cung.
Thiên
"nhìn"
thấy bên trong chiếc quan tài bé bằng nửa đốt ngón tay này là một không gian âm cực kỳ rộng lớn, được chia thành chính xác 200 buồng giam biệt lập.
Trên cửa mỗi buồng giam lập lòe năm chữ mờ ảo:
Ngũ Hành Dưỡng Hồn Quan.
Trời ơi!
Thiên giật mình rút tay lại, thở dốc.
Mồ hôi ướt đẫm trán.
Trong Thất Sơn Đạo Thống từng ghi chép, đạo pháp cao cấp thuật Dưỡng Quỷ, Dưỡng Thi.
Pháp khí chứa được không gian âm khí khổng lồ thế này tuyệt đối không phải vật phàm.
Thiên ngẩng phắt đầu lên nhìn ông lão, định hỏi giá.
Nhưng.
Sạp hàng đã biến mất.
Không có tấm bạt, không có ông lão áo xám.
Con hẻm trống trơn, rác rưởi bay tứ tung dưới ánh đèn đường leo lét.
Sương mù tan đi, tiếng ồn ào của chợ đêm lại ập vào màng nhĩ cậu như chưa từng có sự gián đoạn nào.
Nếu không có sức nặng của thanh
"Tịnh Sát"
đao trong túi áo và chiếc
"Ngũ Hành Dưỡng Hồn Quan"
đang nằm gọn trong lòng bàn tay, Thiên đã tưởng mình bị ảo giác.
Cùng lúc đó, một giọng nói xa xăm, trầm đục vang lên thẳng vào tiềm thức cậu:
“Kẻ có duyên với Thất Sơn.
Hẹn ngày tương ngộ.
Thiên rụng rời chân tay.
Truyền thuyết về Bảo khố Thất Sơn – một kiện pháp khí sinh ra khí linh, có khả năng di chuyển vô định trong nhân gian để tìm kiếm và thử thách truyền nhân – hóa ra là sự thật.
Hôm nay, vận khí của cậu quả thực đã chạm đỉnh.
Đút hai bảo vật vào balo sát bên người, Thiên vội vã rảo bước về khách sạn.
Cậu không biết rằng, sát khí từ hai món đồ này sắp trở thành cứu cánh duy nhất cho cậu trong vài giờ tới.
Mười hai giờ đêm.
Khách sạn năm sao nằm lặng lẽ bên bờ Hồ Xuân Hương rực rỡ ánh đèn.
Vừa bước ra khỏi thang máy lên tầng bốn, Thiên khựng lại.
Đứng ở hành lang ánh sáng vàng dịu là Kiều Phương.
Tối nay cô mặc một chiếc quần short jeans phối cùng áo khoác lông xù màu trắng tinh khôi, để lộ xương quai xanh thanh mảnh.
Mái tóc dài hơi rối, trông cô mong manh nhưng cực kỳ cuốn hút.
Dưới ánh đèn, Thiên thoáng đỏ mặt, vội ho khan mấy tiếng để xua đi suy nghĩ lộn xộn trong đầu của một chàng trai mười bảy tuổi.
“Thiên?
Cậu về sớm thế?
Kiều Phương chớp mắt ngạc nhiên, tiến lại gần.
Mùi nước hoa thoang thoảng từ người cô khiến Thiên hơi bối rối.
“Mười hai giờ rồi, còn sớm sao?
Thiên nhún vai, cắm tay vào túi áo khoác.
Kiều Phương cười trừ, ánh mắt có chút áy náy:
“Bọn trong lớp vừa rủ nhau ra trung tâm chợ ăn khuya.
Cậu.
cậu không nhận được tin nhắn trong group à?
Thiên cười nhạt.
“Group Zalo ẩn ấy hả?
Tớ không có trong đó.
Kiều Phương cắn môi, sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.
“Tớ xin lỗi.
Tớ mệt nên xin về trước, không đi cùng họ.
Cậu đừng để bụng chuyện Lâm Hoàng nhé.
Sự chân thành của Kiều Phương khiến tảng băng trong lòng Thiên tan ra đôi chút.
Hai người đứng tựa lưng vào tường hành lang, trò chuyện bâng quơ.
Nhờ cuộc nói chuyện này, Thiên mới biết Kiều Phương sinh ra ở Quy Nhơn, nhưng quê gốc của gia đình nội cô lại nằm ở một ngôi làng hẻo lánh dưới chân núi tại Đà Lạt.
“Ngày mai theo lịch, tớ sẽ dẫn cả lớp về làng tớ chơi một đêm, ” Kiều Phương hào hứng kể, đôi mắt lấp lánh.
“Gần đó có Thung lũng Vàng, và sau làng là một đồi chè hoang trên núi đẹp lắm.
Khí hậu trên đó rất đặc biệt, thích hợp để cắm trại cực kỳ.
“Đồi chè hoang trên núi?
Bàn tay Thiên đang đặt trong túi áo chợt chạm vào vỏ thanh Tịnh Sát đao.
Lưỡi đao khẽ rung nhẹ một tiếng ong ong, truyền một luồng hơi lạnh buốt dọc theo cánh tay cậu.
Trực giác của một kẻ luyện đạo bất chợt réo lên những hồi chuông cảnh báo.
Nhưng lúc này, nhìn vào ánh mắt háo hức của Kiều Phương, Thiên đành nuốt sự bất an xuống bụng.
Cậu gật đầu chúc cô ngủ ngon, rồi mở cửa phòng mình.
Đêm đó ở Đà Lạt sương mù dày đặc.
Thiên không hề biết rằng,
"đồi chè hoang"
và
"ngôi làng hẻo lánh"
mà Kiều Phương vừa nhắc tới, sẽ là nấm mồ chôn vùi sự ngây thơ cuối cùng của tuổi mười bảy rực rỡ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập