HỒI THỨ NHẤT:
MỞ ĐẦU
CHƯƠNG 2:
THÔN “QUỶ”
Mùa hè năm Phan Quốc Thiên mười ba tuổi.
Không khí oi ả của thành phố biển Quy Nhơn bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho cái lạnh se sắt bủa vây khi đêm buông xuống giữa đại ngàn Gia Lai.
Năm nào cũng vậy, cứ độ nghỉ hè, ông nội lại dẫn Thiên về ngôi làng miền núi hẻo lánh này.
Ở Quy Nhơn, ông là một
"nhà tư vấn phong thủy"
đạo mạo.
Còn ở trên này, ông là chủ của một cửa hàng làm quan tài và bán vàng mã cũ kỹ nằm lọt thỏm ở đầu thôn.
Điều kỳ lạ là, mười năm như một, hễ hai ông cháu dọn dẹp mở cửa tiệm hôm trước, y như rằng ngày hôm sau trong vùng sẽ có người chết.
Việc làm ăn phát đạt một cách quỷ dị khiến Thiên nhiều lúc không biết nên vui hay nên sợ.
Cậu đành tự an ủi rằng do ông nội mình có tiếng tăm nên người ta mới tìm đến đông như vậy.
Vào một buổi chập choạng tối giữa tháng Bảy, cửa tiệm nhận được một đơn hàng lớn tột độ.
Khách hàng ở làng bên đặt đủ thứ đồ mã xa xỉ:
từ biệt thự giấy ba tầng có kèm người hầu, xe Mercedes G63 bằng giấy bồi to như thật, cho đến cả một lố i Phone 15 Pro Max giấy.
Yêu cầu giao gấp trong đêm cho nhà ông Năm Bưởi để kịp giờ làm lễ.
Vì khối lượng hàng quá cồng kềnh, hai ông cháu phải làm quần quật đến tận chín giờ tối mới xong.
Ông nội gói ghém cẩn thận số đồ mã lên chiếc xe đạp thồ gỉ sét, chằng buộc bằng dây thun rồi giao cho Thiên.
“Chở đống này sang làng bên cho ông Năm.
Nhớ kỹ lời ông dặn:
Đi bằng đường nhựa lớn, tuyệt đối không được rẽ vào con đường mòn cắt ngang rừng, nghe chưa?
Ông nội nghiêm giọng, ánh mắt lóe lên một tia cảnh cáo vô hình.
Năm đó Thiên mười ba tuổi, mang trong đầu thứ tư duy khoa học rạch ròi, cậu chỉ ngoan ngoãn gật đầu cho ông yên tâm rồi đạp xe đi.
Làm shipper vàng mã giữa đêm khuya ở miền núi quả thực không phải trải nghiệm dễ chịu.
Đoạn đường vòng qua núi dài gần tám cây số.
Ánh trăng mờ đục chiếu xuống con đường nhựa lởm chởm ổ gà.
Thiên gò lưng đạp chiếc xe nặng trịch, mồ hôi ướt đẫm áo, hai bên đường chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và những bóng cây đen ngòm vươn ra như những cánh tay ma quái.
Gần mười một giờ đêm, Thiên mới giao xong hàng.
Lúc đạp xe quay về, người cậu đã rã rời.
Đôi chân mỏi nhừ như đeo chì.
Đạp được một chốc, trước mặt Thiên hiện ra một ngã ba.
Một hướng là con đường nhựa cậu vừa đi, vòng vèo dốc ngược.
Hướng còn lại là một con đường mòn nhỏ xíu, cỏ mọc um tùm, cắt thẳng qua một cánh rừng rậm rạp.
Bọn trẻ trâu trong làng hay xui nhau rằng, nếu đi đường mòn, chỉ mất hai mươi phút dắt xe là có thể về đến nhà.
Sự mỏi mệt của thể xác nhanh chóng đánh gục lời dặn dò của ông nội.
“Khoa học thế kỷ hai mốt rồi, làm quái gì có ma với quỷ.
Ông nội lại lo xa quá rồi, ” Thiên tặc lưỡi tự nhủ.
Cậu bóp phanh, bẻ ghi-đông, dắt chiếc xe đạp rẽ thẳng vào con đường mòn.
Cậu đã sai.
Sai một cách tồi tệ.
Chỉ vừa bước qua ranh giới của con đường, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh.
Cái lạnh buốt thấu xương xuyên qua lớp áo mỏng khiến Thiên rùng mình.
Không gian im ắng đến độ tiếng côn trùng cũng bặt tăm, chỉ còn tiếng lốp xe đạp nghiến trên cỏ khô kêu lạo xạo.
Ký ức chợt ùa về.
Thiên nhớ lại lời mấy bà già ở quán nước đầu thôn từng kể về con đường này.
Nó dẫn qua một nơi gọi là thôn
"Quy"
, hay người dân địa phương thường gọi chệch đi là Thôn
"Quỷ"
Thời Pháp thuộc, nơi đây từng là trại cách ly bệnh Phong (bệnh cùi)
Hàng trăm con người bị lở loét, rụng đốt ngón tay, ngón chân bị lùa vào đây chờ chết.
Không thuốc thang, không người thân.
Họ chết chồng chất lên nhau.
Xác chết thối rữa trong những căn nhà tranh, ngoài vệ đường, mục nát theo thời gian mà chẳng ai dám bén mảng đến chôn cất.
Về sau, một toán lính Pháp định càn quét lập đồn bốt ở đây, nhưng chỉ qua một đêm, phân nửa hộc máu chết tươi, nửa còn lại hóa điên bỏ chạy rồi cũng bỏ mạng bí ẩn vài ngày sau đó.
Từ ấy, Thôn Quỷ trở thành vùng cấm địa.
Càng đi sâu, cỏ dại càng mọc cao lút đầu gối.
Gió rít qua những tán cây cổ thụ tạo thành những âm thanh như tiếng khóc thê lương.
Trái tim Thiên bắt đầu đập loạn nhịp.
Cậu muốn quay đầu lại, nhưng khi ngoái nhìn, sương mù từ đâu đã tràn ra đặc quánh, nuốt chửng lối về.
“Chỉ là hiện tượng ngưng tụ hơi nước về đêm thôi.
” Thiên cắn răng lẩm bẩm, cố gắng dùng kiến thức vật lý để tự trấn an.
Cậu nắm chặt tay lái, đẩy chiếc xe đạp tiến về phía trước.
Bỗng nhiên, từ trong màn sương mù mờ ảo phía đối diện, một bóng người chậm rãi tiến lại.
Đó là một ông lão gầy gò, lưng thẳng tắp, tay cầm một chiếc đèn lồng giấy màu trắng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Có người đi đường giờ này, chứng tỏ những câu chuyện ma quỷ kia chỉ là bịa đặt.
“Ông ơi, ông đi đâu mà khuya thế ạ?
Thiên cất tiếng gọi.
Ông lão dừng lại, không trả lời ngay mà chậm rãi đánh giá cậu thiếu niên từ đầu đến chân.
Khuôn mặt ông toát lên vẻ tiên phong đạo cốt, giữa hai lông mày có một luồng khí tức quen thuộc, rất giống với mùi nhang trầm tỏa ra từ người ông nội.
“Còn cháu, làm gì ở đường này giờ này?
Giọng ông lão trầm khàn, vang vọng trong màn sương.
“Cháu ship đồ mã xong, đang về Thôn Thượng ạ.
Ông lão thở dài, ánh mắt đầy vẻ ái ngại:
“Quay lại đi cậu bé.
Phía trước là Thôn Quỷ, không phải nơi người sống nên bước vào.
Trễ quá rồi.
Lúc này, sự kiêu hãnh của một thiếu niên thành phố trỗi dậy.
Thiên cười nhạt:
“Cháu không sợ đâu ông.
Chẳng phải ông cũng vừa đi qua đó sao?
Biết không thể khuyên can, ông lão lắc đầu, bước ngang qua cậu.
Đi được vài bước, ông khựng lại, bỏ lại một câu cảnh cáo lạnh lẽo:
“Nếu muốn sống sót trở về, từ giờ phút này cho đến khi về nhà, bất luận gặp ai, nghe thấy gì, tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC MỞ MIỆNG, KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO BẤT CỨ AI.
Nhớ kỹ!
Nói rồi, bóng ông lão hòa vào sương mù biến mất.
Thiên nuốt khan, tiếp tục dắt xe.
Nhưng chỉ đi được thêm một đoạn, dây xích chiếc xe đạp cũ bỗng kêu khùng khục rồi tuột hẳn ra, kẹt cứng vào bánh răng.
Thiên hì hục sửa trong vô vọng, cuối cùng đành bỏ chiếc xe lại ven đường, xách túi nilon đi bộ.
Sương mù lúc này đã dày đặc đến mức chỉ nhìn được cách ba bước chân.
Chợt, Thiên vấp phải một khối đen thù lù.
Cậu cúi xuống nhìn.
Đó là một bà lão mặc đồ đen mớ ba mớ bảy, đầu trùm khăn kín mít đang ngồi bệt dưới đất.
Một bên chân bà ta rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt, đen ngòm, bốc mùi hôi thối như chuột chết.
“Bà ơi.
bà bị sao thế?
Thiên quên khuấy mất lời dặn của ông lão cầm đèn lồng.
Bà lão từ từ ngẩng đầu lên, nhưng chiếc khăn trùm vẫn che khuất khuôn mặt.
Giọng bà ta the thé, vang lên cọt kẹt như hai miếng gỗ khô cọ vào nhau:
“Ta khổ quá cháu ơi.
Cái lão già cầm đèn lồng vừa nãy đi ngang, xô ta ngã gãy cả chân rồi bỏ chạy.
Nhà cụ ngay phía trước thôi, cháu làm phúc cõng cụ một đoạn được không?
Thiên nhíu mày.
Ông lão tiên phong đạo cốt kia lại là người tàn nhẫn vậy sao?
Sự phẫn nộ cùng lòng thương người ngây thơ của tuổi mười ba khiến Thiên gật đầu.
“Vâng, để cháu cõng cụ.
Cậu khụy gối xuống.
Bà lão rạp người lên lưng Thiên.
Ngay khoảnh khắc ấy, Thiên có cảm giác mình vừa cõng một tảng băng đá vừa được vớt ra từ nhà xác.
Cái lạnh buốt lan từ gáy dọc xuống sống lưng.
Thiên cắn răng đứng dậy, bước đi.
Được chục bước đầu tiên, mọi thứ vẫn bình thường.
Nhưng bắt đầu từ bước thứ mười một, trọng lượng trên lưng cậu đột ngột tăng lên.
Cứ mỗi một bước chân, bà lão dường như lại nặng thêm chục ký.
Hơi thở của Thiên bắt đầu dốc lên.
Mồ hôi lạnh túa ra.
Cậu có cảm giác thứ mình đang cõng trên lưng không phải là da thịt con người, mà là một khối đá tảng lạnh lẽo, cứng ngắc.
Mùi đất ẩm mốc trộn lẫn mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi khiến cậu buồn nôn.
sắp tới chưa ạ?
Cháu.
cháu mỏi quá.
” Thiên hổn hển.
“Sắp rồi.
gần lắm rồi.
” Giọng bà lão không phát ra từ bên tai, mà như vang lên từ cõi âm ty nào đó, lạnh ngắt và vô hồn.
Đúng lúc hai đầu gối Thiên sắp khuỵu xuống vì kiệt sức, sương mù phía trước bỗng tản ra.
Một khung cảnh tráng lệ hiện lên khiến cậu quên cả mệt mỏi.
Đó là một ngôi làng sầm uất, treo đầy đèn lồng đỏ rực.
Những ngôi nhà gỗ mái ngói âm dương san sát nhau.
Người qua lại tấp nập, váy áo thổ cẩm rực rỡ, tiếng cười nói rộn ràng.
Trông giống hệt một phiên chợ vùng cao vào mùa lễ hội.
Thiên mừng rỡ.
Rõ ràng Thôn Quỷ không hề hoang tàn!
Rõ ràng đây là một ngôi làng đông đúc có người sống cơ mà!
Cậu lấy đà cõng bà lão bước tới.
Nhưng khi khoảng cách chỉ còn mười mét, nụ cười trên môi Thiên bỗng cứng đờ.
Cậu phát hiện ra một điều kinh dị.
Dưới ánh đèn lồng đỏ quạch, những người đi lại tấp nập kia.
không một ai có bóng.
Khuôn mặt của họ trắng bệch, mờ ảo, ai nấy đều nở một nụ cười rộng ngoác đến tận mang tai, cứng đơ như những hình nhân bằng giấy mã mà cậu vừa giao lúc chập tối.
“Tới nhà ta rồi.
Đi vào căn nhà đầu tiên đi cháu.
” Trọng lượng trên lưng Thiên lúc này đã ép lồng ngực cậu khó thở, giọng nói ma quái thì thầm ngay mang tai.
Thiên cứng đờ người, đôi chân run lẩy bẩy muốn quay đầu lùi lại nhưng cơ thể hoàn toàn bất động.
Ngay lúc đó, một tiếng quát vang lên như sấm rền từ phía sau:
“YÊU NGHIỆT!
TO GAN!
Một luồng gió xé rách màn sương.
Ông lão cầm đèn lồng ban nãy lao đến với tốc độ kinh hồn.
Tay phải ông rút ra một thanh đoản kiếm đen nhánh, sát khí ngùn ngụt.
Không nói không rằng, ông lão nhún người nhảy lên, vung kiếm đâm thẳng vào khối đen trên lưng Thiên.
“KÊEEEEENG!
Một tiếng thét chói tai, mang rợ như tiếng lợn bị chọc tiết vang lên ngay sát gáy cậu.
Thiên bị phản lực đẩy ngã nhào ra đất.
Đầu đập xuống bãi cỏ đau điếng.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, cậu bật dậy, quỳ rạp xuống đất ôm đầu khóc thét:
“Ông ơi đừng giết cháu!
Cháu xin ông, tha cho cháu!
Ông lão thở hắt ra một hơi, tra kiếm vào vỏ, chống tay lên hông nhìn cậu thiếu niên bằng ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn trách móc:
“Ta đã dặn không được mở miệng, không được tiếp xúc với bất kỳ ai cơ mà?
Cháu mở mắt ra mà nhìn xem, nãy giờ cháu cõng thứ gì trên lưng!
Nghe tiếng mắng, Thiên he hé mắt.
Cậu run rẩy quay đầu nhìn về vị trí
"bà lão"
vừa rớt xuống.
Không có bà cụ nào cả.
Nằm chỏng chơ trên bãi cỏ nát bươm là một tấm bia mộ bằng đá xanh cực lớn, dính đầy bùn đất và rêu phong, trên mặt bia hằn rõ một vết kiếm chém cháy đen.
Thiên rùng mình trợn trừng mắt nhìn về phía
"phiên chợ vùng cao"
rực rỡ ban nãy.
Mọi ảo ảnh vỡ vụn.
Khung cảnh xoay chuyển ba trăm sáu mươi độ.
Trước mắt cậu lúc này là một chiếc cổng làng bằng gỗ mục nát, xiêu vẹo.
Xung quanh là đống tàn tích của những túp lều tranh sụp lở.
Thay vì những người dân đang cười nói, rải rác hai bên đường mòn là những nấm mồ đất nhấp nhô san sát.
Những mảnh xương người trắng hếu, vỡ nát, nằm lăn lóc lẫn trong đám cỏ dại dưới ánh trăng mờ đục.
Đó chính là Thôn Quỷ – bãi tha ma khổng lồ của những người mắc bệnh phong chết rũ xương không ai chôn cất.
“Răng rắc.
cập.
” Hai hàm răng của Thiên va vào nhau lập cập.
Cậu không khóc nổi nữa.
Nước tiểu đã âm ấm ướt một mảng quần.
Dạ dày cậu co thắt, nôn thốc nôn tháo ra bãi cỏ.
Tất cả sự hoài nghi về khoa học, về định luật vật lý trong đầu Phan Quốc Thiên hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một đêm.
Ông lão bước tới, vỗ nhẹ một lá bùa màu vàng lên vai Thiên, một dòng khí ấm áp lập tức truyền vào cơ thể giúp cậu ngừng run rẩy.
“Hậu quả của việc bướng bỉnh đấy.
Nếu ta không đi tuần qua đây, đêm nay cháu đã cõng bia mộ đi thẳng xuống Suối Vàng rồi.
” Ông lão cười nhạt, đỡ Thiên đứng dậy.
“Đi thôi, ta dẫn cháu qua khúc đường này.
Dưới sự che chở của ông lão và ánh sáng nhàn nhạt từ chiếc đèn lồng, Thiên lầm lũi đi qua bãi tha ma Thôn Quỷ mà không gặp thêm bất kỳ dị tượng nào.
Khi ra đến đầu đường nhựa lớn, ông lão dừng lại.
“Đoạn trước mặt có linh khí của thôn Thượng trấn áp, an toàn rồi.
Ta không tiễn nữa.
Thiên vội vã cúi gập người chín mươi độ, giọng vẫn còn run:
“Cháu.
cháu cảm ơn ông cứu mạng.
Lúc nãy cháu hiểu lầm ông.
“Không sao, người một nhà cả.
” Ông lão xua tay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười kỳ lạ.
Ông quay lưng bước vào màn sương, chỉ bỏ lại một câu nói văng vẳng trong không trung:
“Về nhắn với sư huynh.
sư đệ mượn tạm thanh kiếm gỗ đào của huynh một thời gian nhé.
Sư huynh?
Thiên sững sờ.
Trong nhà chỉ có hai ông cháu.
Vậy người ông ta gọi là sư huynh, chắc chắn là ông nội của cậu!
Ông lão này chính là vị sư đệ đồng môn phái Thất Sơn bí ẩn mà ông nội từng nhắc đến trong cuốn sách cổ?
Mang theo cái đầu đặc quánh những thắc mắc và nỗi sợ hãi tột cùng, Thiên co cẳng chạy một mạch như ma đuổi về nhà.
Đến cổng, cậu thấy ông nội đang chắp tay sau lưng, đứng tần ngần dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Thấy cháu trai trở về trong bộ dạng quần áo xộc xệch, dính đầy bùn đất và nôn mửa, ông nội lập tức hiểu ra chuyện gì.
Ông không mắng mỏ nửa lời.
Đưa tay ấn một cái thủ ấn lên trán Thiên để rút đi lớp âm khí lạnh ngắt còn bám dính trên người cậu, ông nội chỉ thở dài, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía con đường mòn dẫn lên núi:
“Khoa học có thể giải thích những gì con người thấy.
Nhưng Âm Dương đại đạo giải thích những gì con người không được phép thấy.
Cháu đã tin chưa, Thiên?
Đêm đó, Phan Quốc Thiên nằm cuộn tròn trong chăn, sốt hầm hập ba ngày ba đêm.
Sau cơn sốt ấy, cuốn sách Thất Sơn Đạo Thống không còn bị vứt xó trong góc tủ nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập