Chương 1: MÙI HƯƠNG TRẦM VÀ NHỮNG TRANG SÁCH CỔ

Thành phố biển Quy Nhơn luôn mang trong mình hơi thở mặn mòi của gió đại dương.

Ở độ tuổi mười ba, những đứa trẻ khác thường dành thời gian sau giờ học để đá bóng trên bãi cát trắng hay cắm mặt vào những tiệm rạp net ồn ào.

Nhưng Phan Quốc Thiên thì khác.

Tuổi thơ của cậu luôn bị bủa vây bởi mùi hương trầm ngột ngạt và màu đỏ ối của chu sa.

Căn nhà ba tầng khang trang nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh ở trung tâm thành phố là tài sản duy nhất mà ba mẹ Thiên để lại.

Năm cậu lên bảy tuổi, một vụ tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi sinh mạng của cả hai người.

Cái tên

"Quốc Thiên"

mang ý nghĩa gánh vác bầu trời, nhưng dường như nó lại vận vào số mệnh của cậu một chữ

"độc"

Họ hàng nội ngoại thưa thớt, kẻ từ chối, người e ngại, không một ai muốn nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi.

Chỉ trừ một người.

Ông nội của Thiên.

Từ một vùng núi non hẻo lánh ít người qua lại, ông cụ đã gói ghém chút hành trang ít ỏi, rời bỏ chốn thâm sơn cùng cốc để chuyển hẳn xuống thành phố thị thành.

Bằng tình yêu thương vô bờ bến, ông trở thành người duy nhất che chở cho cậu bé bảy tuổi mang đầy vết thương lòng.

Nhờ nền tảng kinh tế mà ba mẹ Thiên để lại lúc sinh thời làm ăn phát đạt, cuộc sống của hai ông cháu không hề chật vật.

Căn nhà ba tầng đầy đủ tiện nghi, Thiên được đi học tại ngôi trường tốt nhất, thậm chí còn rủng rỉnh tiền để đăng ký các lớp năng khiếu như piano, guitar, tin học.

Thế nhưng, hàng xóm xung quanh luôn nhìn hai ông cháu bằng một ánh mắt tò mò pha lẫn e dè.

Họ thường xì xào to nhỏ mỗi khi thấy những vị khách mặc đồ đen, vẻ mặt lo âu, bí mật gõ cửa căn nhà ba tầng vào lúc nửa đêm, và rời đi khi trời chưa kịp sáng.

Họ thắc mắc ông lão nhà quê ấy làm nghề gì để bao nuôi đứa cháu trai ăn học đàng hoàng đến vậy.

Ông nội Thiên không làm kinh doanh, chẳng phải viên chức về hưu.

Nghề của ông, nói theo ngôn ngữ hiện đại là

"thầy phong thủy"

, còn nói theo lối của người xưa trong giới huyền môn, ông là một vị Đạo sĩ.

Một buổi chiều tháng Bảy âm lịch, mưa ngâu rả rích gõ nhịp lên khung cửa sổ.

Thiên, lúc này mười ba tuổi, đang ngồi thu lu góc phòng, hai mắt mở to nhìn ông nội làm việc.

Trên chiếc bàn gỗ gụ xỉn màu, ông cụ lưng còng nhưng dáng ngồi thẳng tắp như tùng bách, tay cầm cây cọ chấm vào đĩa chu sa đỏ thẫm.

Từng nét bút lướt trên tờ giấy vàng lấp lánh uy lực, dứt khoát và cuồn cuộn khí thế.

Xung quanh ông là sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng cọ giấy sột soạt hòa cùng mùi hương trầm lảng vảng.

“Ông nội, lá bùa này để làm gì vậy ạ?

Thiên tò mò lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm.

Ông cụ không ngẩng lên, chờ cho đến khi đặt xong nét bút cuối cùng, ấn một đạo thủ ấn lên mặt giấy, mới khẽ thở hắt ra một hơi.

Ông quay sang nhìn đứa cháu trai duy nhất, ánh mắt già nua lộ vẻ hiền từ:

“Đây là Trấn Sát Phù.

Phàm là ở đời, nơi nào có oán khí tích tụ, nơi đó cần có phù để định tâm, an gia.

Thấy đôi mắt lấp lánh sự hiếu kỳ của cháu trai, ông nội vẫy tay gọi cậu lại gần.

Đi lại chiếc tủ gỗ lim khóa kín quanh năm ở góc phòng, ông lấy chìa khóa mở ra.

Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ xếp đầy những cuốn sách bìa da ố vàng, mép giấy đã sờn rách theo năm tháng.

Mùi ẩm mốc của thời gian bốc lên.

Ông cẩn thận rút ra một cuốn sách cũ kỹ nhất, trang bìa viết ba chữ Hán cổ triện:

Phong Linh Đạo Thư.

“Gia tộc họ Phan ta không phải là hạng người giang hồ lừa gạt mưu sinh, ” Ông nội vuốt ve cuốn sách, giọng nói trầm ấm mang theo chút tự hào xa xăm.

“Thiên à, cháu có biết từ thời Đinh Tiên Hoàng, nước Nam ta có Tứ Đại Đạo Sĩ không?

Giới huyền môn từng truyền tai nhau câu phú:

Nhất Phong, Nhì Toán, Tam Phù, Tứ Trận, Ngũ Linh Tinh.

Thiên chớp mắt.

Những câu chuyện này ông nội kể đi kể lại như một thứ truyền thuyết ru ngủ, nhưng mỗi lần nghe, cậu lại cảm thấy có một sức hút kỳ lạ.

“Tổ sư gia của chúng ta, cụ Phan Bá Thiên, chính là người đứng đầu Tứ Đại Đạo Sĩ, được suy tôn là Phong Thủy Đại Tiên.

Cuốn 'Phong Linh Đạo Thư' này ghi lại toàn bộ tinh hoa nhất mạch của dòng họ.

Ngày xưa, giang hồ đồn rằng ai có được nó sẽ tung hoành thiên hạ, khiến dòng họ Phan rơi vào họa diệt môn, phải mai danh ẩn tích suốt hàng trăm năm.

Ông nội nhìn thẳng vào mắt cậu bé:

“Đến đời của ta, ta là truyền nhân thứ 199.

Người trong đạo vẫn hay gọi ta là Phong Linh Đạo Sĩ.

Thiên tò mò chạm tay vào mặt bìa thô ráp của cuốn sách.

Cậu để ý thấy bên trong những trang giấy chi chít chữ Hán, ông nội đã cẩn thận kẹp thêm những tờ giấy trắng mỏng ghi chú bằng chữ Quốc ngữ để cậu có thể đọc hiểu.

Dưới sự dạy dỗ âm thầm của ông, từ nhỏ Thiên đã tiếp xúc với những khái niệm Âm Dương, Ngũ Hành, Bát Quái.

Nhưng sự tò mò của Thiên không chỉ dừng lại ở cuốn sách gia truyền.

Ánh mắt cậu dán chặt vào một cuốn sách khác nằm lọt thỏm trong góc tủ, trên bìa ghi bốn chữ:

Thất Sơn Đạo Thống.

“Còn cuốn này thì sao hả ông?

Ông nội khẽ giật mình, vội vàng thu cuốn sách lại, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp.

Bằng một giọng trầm hơn, ông thì thầm:

“Đó là cơ duyên riêng của ông.

Đời này, ngoài việc là truyền nhân họ Phan, ông còn mang một thân phận khác – đệ tử của phái Thất Sơn bí ẩn.

Cuốn sách đó.

không phải ai cũng có thể tùy tiện đọc.

Dù ông đã cấm cản, nhưng với bản tính hiếu động của một cậu thiếu niên, Thiên vẫn dăm ba lần lén lút mở tủ lúc ông vắng nhà.

Cậu lật giở từng trang Thất Sơn Đạo Thống, đọc say sưa những thuật đuổi thi, dưỡng quỷ, vẽ bùa, xem phong thủy.

Trí nhớ thiên bẩm giúp cậu học thuộc lòng cả cuốn sách cổ dày cộp.

Thiên còn học được từ ông nội vài thủ pháp xem phong thủy nhà cửa và cách họa vài tấm bùa trừ tà cơ bản.

Nhưng thuộc là một chuyện, tin hay không lại là chuyện khác.

Càng lớn lên, tiếp nhận nền giáo dục hiện đại, học về định luật Newton, về sinh học phân tử, sự hoài nghi trong lòng Phan Quốc Thiên càng lớn dần.

Dưới góc nhìn khoa học ở trường, ma quỷ chỉ là ảo ảnh của đại não khi con người sợ hãi.

Lực lượng siêu nhiên chỉ là trò lừa bịp tinh vi lợi dụng tâm lý yếu đuối của đám người mê tín.

Những lúc nhìn ông nội mặc áo đạo bào, cầm kiếm gỗ đào đi vào những khu nhà bỏ hoang vắng vẻ, Thiên chỉ đứng từ xa khoanh tay đứng nhìn.

Cậu bắt đầu tự hỏi:

Chẳng lẽ ông nội mình thực chất chỉ là một ông lão giỏi diễn kịch, dùng dăm ba trò tâm lý để kiếm tiền từ những người giàu có yếu bóng vía?

Sự mâu thuẫn giữa một cậu thiếu niên lớn lên giữa thành phố hiện đại và những di sản tâm linh cổ xưa của gia tộc cứ thế giằng xé trong tâm trí Thiên.

Mọi thứ tưởng chừng sẽ mãi chỉ là những trò lừa bịp trong mắt cậu, cho đến mùa hè năm cậu mười ba tuổi.

Đó là chuyến trở về vùng quê hẻo lánh trên Gia Lai thăm lại cửa tiệm làm quan tài cũ của ông nội.

Và ở đó, một đêm kinh hoàng đã xảy ra, tự tay xé toạc bức màn khoa học vững chắc trong tâm trí Phan Quốc Thiên, chính thức kéo cậu bước một chân vào thế giới của Âm Dương rùng rợn.

Một thế giới không có đường lui.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập