Sau khi buổi Lễ Phân Loại kết thúc và cái bụng đã được lấp đầy bằng một bữa tiệc khổng lồ, đám học sinh năm nhất nhà Gryffindor lạch bạch nối đuôi nhau đi theo Huynh trưởng Percy Weasley.
Họ leo qua vô số cầu thang cẩm thạch rộng lớn, thỉnh thoảng lại phải hét lên vì những bậc thang tự nhiên đổi hướng.
Những bức chân dung dọc hành lang thì không ngừng thì thầm chỉ trỏ đám học sinh mới.
Alaric vừa đi vừa ngáp, lén lút cắn một miếng sô cô la lấy từ trong túi áo chùng, mắt nhắm mắt mở bước theo đoàn người.
Cuối cùng, Percy dừng lại trước bức chân dung của một người phụ nữ béo mặc chiếc váy lụa màu hồng.
"Mật khẩu là Caput Draconis."
Percy dõng dạc nói.
Bức chân dung lách cách vung về phía trước, để lộ ra một lỗ hổng tròn trên tường.
Lũ trẻ nối đuôi nhau chui qua và bước vào phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor.
Căn phòng hình tròn, ấm cúng và bừa bộn một cách dễ chịu.
Hàng tá những chiếc ghế bành bọc nhung đỏ êm ái được xếp xung quanh một lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang cháy rực.
Alaric lập tức dùng ánh mắt nhà nghề chấm ngay cái ghế bành sâu nhất, êm nhất nằm ngay góc khuất ánh sáng.
Đó chắc chắn sẽ là căn cứ địa lý tưởng để cậu vừa nhai hạt dưa vừa hóng mọi loại rắc rối trong nhà Gryffindor.
"Bây giờ, nam sinh đi lên cầu thang bên trái, nữ sinh bên phải.
Đồ đạc của các em đã được đưa sẵn lên phòng rồi."
Percy vỗ tay tập trung sự chú ý.
Hermione vẫy tay chào Alaric rồi rảo bước chạy lên khu dành cho nữ.
Alaric đủng đỉnh xách cái bụng no căng theo bước chân của Harry, Ron, Neville và Seamus Finnigan leo lên cầu thang xoắn ốc bên trái.
Họ tìm thấy căn phòng có tấm biển đề tên học sinh năm nhất.
Phòng ngủ hình tròn, nằm trên đỉnh của một trong các tháp lâu đài, với những ô cửa sổ hẹp có thể nhìn ra toàn cảnh sân cỏ bên dưới.
Năm chiếc giường bốn cọc rủ màn nhung đỏ sẫm được xếp thành một vòng cung.
Xung quanh là rương hành lý của từng người.
Ron lập tức nhảy lên chiếc giường gần lò sưởi, thở hắt ra một tiếng thỏa mãn.
"Ôi Merlin, giường êm quá.
Ở nhà tớ toàn phải nằm đệm cứng.
"Harry cũng tìm thấy rương của mình ở chiếc giường kế bên Ron.
Cậu xoa xoa vết sẹo trên trán, mỉm cười thân thiện với mọi người.
"Tuyệt thật, chúng ta lại chung phòng với nhau."
Harry nói.
Seamus Finnigan, một cậu bé có mái tóc màu cát, bắt đầu mở rương và lôi ra một tấm poster đội bóng Quidditch.
Cậu ta hăng hái giới thiệu về đội Kenmare Kestrels cho Neville đang run rẩy cất giấu lại con cóc Trevor dưới gầm giường.
Trong lúc bốn cậu bé đang ồn ào làm quen và sắp xếp đồ đạc, thì Alaric chỉ đứng lặng im trước chiếc giường trống cuối cùng nằm sát cửa sổ.
Cậu nhíu mày nhìn tấm nệm.
Màn nhung đỏ thì đẹp đấy, nhưng cái đệm này có vẻ hơi cứng so với tiêu chuẩn cá mặn của cậu.
Và gối lông vũ thì quá xẹp.
Alaric không nói không rằng, thong thả rút cây đũa phép bằng gỗ thủy tùng ra khỏi tay áo.
Cậu không niệm thần chú.
Đũa phép khẽ vung lên.
Một luồng ma lực nhẹ nhàng đến mức không ai phát hiện ra xẹt qua trong không khí.
Bùa chú Biến Hình nguyên bản thường đòi hỏi sự tập trung cực cao để biến đổi cấu trúc vật chất.
Nhưng Alaric dùng Lời nguyền Độc đoán xen lẫn một chút biến dị hắc ám cực kỳ tinh vi để bắt ép các hạt phân tử của tấm nệm tự động sắp xếp lại theo ý muốn của mình.
Không có tiếng động, không có tia sáng chớp lóe.
Chỉ trong tích tắc, chiếc đệm cứng cáp đã ngoan ngoãn biến thành một tấm nệm cao su non siêu cấp êm ái, lún sâu hoàn hảo.
Chiếc gối mỏng dính phồng to lên, mềm mại như mây.
Cuối cùng, một chút ma lực ấm áp tựa như Lửa Quỷ được khống chế ở cường độ thấp nhất để sưởi ấm chiếc chăn len, đảm bảo một giấc ngủ không bao giờ bị lạnh lẽo.
Giải quyết xong, Alaric ném cây đũa phép lên bàn, ung dung ngả người xuống giường.
Cậu phát ra một tiếng thở dài đầy hưởng thụ khi toàn thân lún sâu vào lớp nệm êm ái.
"Alaric, cậu không dọn đồ à?"
Ron ngó sang, thấy cậu bạn đã trùm chăn kín mít.
"Đồ đạc cứ để rương nó tự lo đi Ron.
Quy luật vạn vật là tĩnh lặng."
Alaric nhắm nghiền mắt, giọng nói trầm ấm và lười biếng vang lên từ dưới lớp chăn.
"Chúc ngủ ngon mọi người.
Trừ khi Voldemort đích thân gõ cửa phòng này, còn không thì đừng ai đánh thức tớ trước tám giờ sáng mai nhé.
"Harry và Ron trố mắt nhìn nhau.
Cái tên Voldemort là một thứ cấm kỵ cực độ trong giới phép thuật, đến nỗi chỉ cần nghe thấy thôi là người ta đã rùng mình hoảng sợ.
Vậy mà cậu bạn ôn hòa này lại thốt ra nhẹ bẫng như đang nhắc đến tên một người giao báo.
Neville rú lên một tiếng nghẹn ngào rồi chui tọt vào chăn giấu mặt.
Seamus thì đánh rơi tấm poster xuống sàn cái cạch.
Chưa kịp để ai định thần lại sau câu nói gây sốc đó, một tiếng lạch cạch nhẹ vang lên từ phía cuối giường Alaric.
Chiếc rương da khổng lồ bảy ngăn của cậu dường như hiểu được ý chủ nhân.
Một luồng Bùa Khống chế siêu nhỏ đã được thiết lập sẵn bắt đầu hoạt động.
Chiếc rương tự động mở chốt, nắp bật tung.
Những bộ đồng phục tự động bay ra, lơ lửng rồi xếp ngay ngắn vào tủ quần áo.
Một túi kẹo dẻo và một chai nước có gas ngoan ngoãn bay đến nằm gọn trên bàn đầu giường để tiện ăn đêm.
Sau khi mọi thứ đã đâu vào đấy, chiếc rương đóng sập lại, tự khóa chốt và nằm im lìm dưới gầm giường, y như một sinh vật có tri giác.
Bốn cậu bé trong phòng há hốc miệng đứng hình, cằm suýt rớt xuống tận sàn.
"Merlin ơi.
.."
Ron lắp bắp, chỉ tay vào cái rương.
"Nhà cậu ấy mua rương ở đâu mà xịn thế?
Anh Percy còn phải tự cất quần áo cơ mà.
"Harry chớp mắt, nhìn về phía cục chăn cuộn tròn trên giường đang phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ, thầm nghĩ cậu bạn thân của Hermione có vẻ như còn chứa đựng nhiều điều kỳ lạ và lợi hại hơn cả một Cứu Thế Chủ như mình.
Và thế là, đêm đầu tiên tại tháp Gryffindor khép lại với sự ngỡ ngàng tột độ của những chú sư tử con, và giấc ngủ êm ái tuyệt đối của Thánh ăn dưa Alaric Thorne.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập