Đoàn thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt qua tấm màn dây leo phủ đầy mặt đá, trôi qua một đường hầm tối om trước khi cập bến tại một bến nước ngầm dưới lâu đài Hogwarts.
Đám học sinh năm nhất lục tục trèo lên bờ, ríu rít đi theo ánh đèn lồng của bác Hagrid băng qua những bậc đá gồ ghề.
Khi đến trước một cánh cửa gỗ sồi khổng lồ, Hagrid giơ nắm tay to tướng lên gõ mạnh ba cái.
Cánh cửa mở ra, Giáo sư Mc Gonagall trong bộ áo chùng xanh ngọc bích quen thuộc đã đứng chờ sẵn.
Bà cảm ơn Hagrid rồi dẫn lũ trẻ vào một căn phòng nhỏ trống trải cạnh Đại Sảnh Đường để dặn dò về Lễ Phân Loại.
Alaric đứng tựa lưng vào tường, tay đút sâu vào túi áo chùng, lén lút bóc vỏ một viên kẹo dẻo nhét vào miệng.
Trong khi Hermione bồn chồn lẩm bẩm ôn lại các câu thần chú, còn Harry và Ron thì mặt cắt không còn một giọt máu vì tưởng tượng ra bài kiểm tra tàn khốc nào đó, thì Alaric chỉ ngáp dài, thầm mong buổi lễ diễn ra nhanh gọn lẹ để cậu còn được ăn tối.
"Bây giờ, xếp thành một hàng dọc và đi theo ta."
Giáo sư Mc Gonagall dõng dạc nói.
Cánh cửa đôi mở ra, dẫn đám trẻ bước vào Đại Sảnh Đường.
Không gian lộng lẫy đến choáng ngợp với hàng ngàn ngọn nến lơ lửng trên không trung, rọi sáng bốn dãy bàn dài chật kín học sinh.
Phía trên cao, trần nhà được ếm bùa phản chiếu bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.
Nhưng ánh mắt của Alaric không dừng lại ở trần nhà hay những bóng ma đang bay lượn.
Cậu dán mắt vào những chiếc đĩa vàng và cốc ngọc rỗng không trên bàn, bụng khẽ sôi lên.
Cậu đã nạp cả đống đồ ăn vặt trên tàu, nhưng dạ dày của cậu dường như là một không gian không đáy được ếm bùa mở rộng vậy.
Giáo sư Mc Gonagall mang ra một chiếc ghế đẩu ba chân và đặt lên đó một chiếc nón phù thủy cũ mèm, vá víu và bẩn thỉu.
Một vết rách gần vành nón mở ra như một cái miệng, và Chiếc Nón Phân Loại bắt đầu cất tiếng hát kể về bốn nhà của Hogwarts.
Sau tràng pháo tay rầm rộ, quá trình phân loại chính thức bắt đầu.
"Hermione Granger!
"Hermione gần như chạy tới chiếc ghế đẩu, chụp cái nón lên đầu.
Chỉ một lát sau, chiếc nón hô to Gryffindor.
Cô bé thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ chạy về dãy bàn đang reo hò ầm ĩ.
Lần lượt từng người bước lên.
Draco Malfoy nghênh ngang tiến tới, cái nón vừa chạm vài sợi tóc bạch kim đã hét lên Slytherin.
Harry Potter và Ron Weasley cũng thành công gia nhập Gryffindor trong tiếng vỗ tay vang dội.
"Alaric Thorne!
"Cái tên được xướng lên.
Cả Đại Sảnh Đường chợt im ắng đi một chút vì tò mò trước một thiếu niên mang nét đẹp pha trộn giữa phương Đông và phương Tây vô cùng hiếm thấy.
Alaric thong thả bước lên, nụ cười ôn hòa thường trực trên môi khiến bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy thiện cảm.
Cậu ngồi xuống ghế, Giáo sư Mc Gonagall thả chiếc nón xuống che khuất nửa khuôn mặt cậu.
Thế giới xung quanh tối lại.
Ngay lập tức, một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu Alaric.
"Chà chà, để xem nào.
Lại một tâm trí mới mẻ đây.
Khá thông minh, ồ, vô cùng thông minh đấy.
Có sự trung thành của Hufflepuff, trí tuệ của Ravenclaw.
Nhưng ẩn sâu bên trong là cái gì đây.
"Chiếc nón lách qua lớp phòng ngự mỏng manh mà Alaric cố tình hé mở, tiến vào tầng sâu nhất trong nhận thức của cậu bé.
Và rồi, nó sững lại.
Nếu có thể toát mồ hôi, chắc chắn Chiếc Nón Phân Loại lúc này đang ướt sũng.
Nó không nhìn thấy một tâm hồn trẻ thơ ngây ngô.
Nó nhìn thấy một vực thẳm đen ngòm, cuồn cuộn những luồng ma lực hắc ám thuần túy và tàn bạo nhất.
Nó cảm nhận được tàn dư của Lời nguyền Chết chóc, Lời nguyền Tra tấn và Lời nguyền Độc đoán bám đầy trong từng góc khuất linh hồn này.
Đây không phải là ma lực của một đứa trẻ, đây là khí tức của một ác quỷ đã vượt qua mọi ranh giới của sự sống và cái chết.
"Merlin ơi!"
Chiếc Nón Phân Loại hét lên trong tâm trí Alaric, giọng nói run rẩy kịch liệt.
"Ngươi.
ngươi là thứ quái quỷ gì vậy?
Ngươi định hủy diệt ngôi trường này sao?
Không, ngươi định thống trị thế giới này sao?
Thứ sức mạnh hắc ám này.
Slytherin cũng không chứa nổi dã tâm của ngươi!
"Alaric chớp mắt dưới vành nón, uể oải đáp lại bằng ý nghĩ.
"Thống trị thế giới làm gì cho mệt, sáng phải dậy sớm, tối phải thức khuya phê duyệt giấy tờ.
Ta chỉ muốn tìm một chỗ ngồi đẹp, ăn chút bỏng ngô và xem kịch thôi.
"Chiếc nón sững sờ.
"Xem kịch?
Ngươi mang theo thứ ma pháp có thể san bằng cả Hogwarts chỉ để.
xem kịch?"
"Đúng vậy."
Alaric vui vẻ đồng tình.
"Cho nên ngài Nón à, ngài cứ cho ta vào Gryffindor đi.
Bạn bè của ta đều ở đó cả, hơn nữa chỗ đó là trung tâm của mọi rắc rối, góc hóng chuyện cực kỳ tuyệt vời.
Nếu ngài xếp ta vào nhà khác, ta buồn chán quá lỡ tay đánh rơi một tia Lời nguyền Chết chóc làm thủng vành nón của ngài thì không hay đâu.
"Đó không phải là một lời thỉnh cầu.
Đó là một lời đe dọa trần trụi được bọc trong lớp đường ngọt ngào.
Chiếc nón cổ xưa rùng mình kinh hãi.
Nó đã tồn tại ngàn năm, phân loại biết bao nhiêu thế hệ, kể cả kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, nhưng chưa bao giờ nó gặp một tên quái thai lười biếng mà lại nguy hiểm đến mức độ này.
Tên nhóc này coi Hắc Ma Pháp tàn độc nhất thế gian như đồ chơi tấu hài.
Không chần chừ thêm một giây nào nữa, cái vành nón vặn vẹo dữ dội như muốn chạy trốn khỏi đầu Alaric.
Một tiếng thét chói tai, mang theo mười phần hoảng loạn và vội vã vang vọng khắp Đại Sảnh Đường.
"GRYFFINDOR!
"Cả dãy bàn Gryffindor bùng nổ trong tiếng vỗ tay và reo hò.
Giáo sư Mc Gonagall nhấc chiếc nón lên, bà có cảm giác chiếc nón dường như đang thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Alaric đứng dậy, nở nụ cười hiền lành nhã nhặn, cúi đầu chào các giáo sư trên bục cao rồi thong thả bước về phía những người bạn của mình.
Cậu ngồi xuống vị trí ngay bên cạnh Hermione, đối diện với Harry và Ron.
Vừa an tọa, Alaric lập tức lấy nĩa gõ nhẹ lên chiếc đĩa vàng rỗng không trước mặt, hai mắt lấp lánh sự mong chờ.
"Nào, sân khấu đã dàn xong, chỗ ngồi đã yên vị.
Giờ thì dọn tiệc lên thôi, dạ dày của tớ đang biểu tình rồi đây.
"Nhìn cậu bạn hào hứng với đồ ăn như vậy, Hermione chỉ biết lắc đầu thở dài, hoàn toàn không hay biết rằng ngôi trường Hogwarts thân yêu của họ vừa thu nhận một quả bom nổ chậm lười biếng nhưng dư sức làm khuynh đảo cả thế giới phép thuật.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập