Đường Charing Cross ở London vào một ngày cuối tuần đông đúc người qua lại.
Hai ông bố nhà Granger và Thorne cầm bản đồ đi loanh quanh, vẻ mặt đầy bối rối, bởi vì họ đã đi qua đi lại con phố này ba vòng mà chẳng thấy cái quán rượu nào tên là Cái Vạc Lủng cả.
"Chỗ này chỉ toàn cửa hàng băng đĩa và tiệm bánh mì thôi."
Ông Granger nhăn trán lầm bầm.
"Kìa bố, nó ngay trước mắt bố luôn kìa!"
Hermione chỉ tay vào một tiệm rượu tồi tàn, tối tăm nằm lọt thỏm giữa một tiệm sách lớn và một cửa hàng băng đĩa.
Trong khi những người đi đường bình thường lướt qua quán rượu như thể nó bị tàng hình, thì Hermione và Alaric lại nhìn thấy nó rõ mồn một.
Alaric ngáp dài một cái, uể oải bước lên trước đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp.
Cả hai gia đình bám sát theo sau lũ trẻ bước vào trong.
Quán Cái Vạc Lủng tối tăm và nồng nặc mùi khói xì gà.
Vài mụ phù thủy già ngồi trong góc đang uống loại rượu gì đó sủi bọt màu xanh lá cây.
Ông chủ quán tên Tom, một người đàn ông hói đầu và móm mém, tiến đến dẫn họ ra cái sân nhỏ rêu phong phía sau.
Ông Tom gõ đũa phép vào một viên gạch trên bức tường.
Đột nhiên, viên gạch rung rinh, một lỗ hổng xuất hiện ở giữa, rồi bức tường mở rộng ra thành một cổng vòm lớn, dẫn thẳng vào một con phố lát đá cuội nhộn nhịp.
"Chào mừng đến với Hẻm Xéo."
Ông Tom cười khùng khục.
Bốn vị phụ huynh há hốc miệng, đứng chôn chân tại chỗ.
Những cửa hàng bán vạc đồng, những lồng cú kêu râm ran, chổi bay trưng bày trong tủ kính, tất cả hiện ra rực rỡ dưới ánh nắng.
Hermione phấn khích đến mức kéo tay bố mẹ cô bé lao thẳng về phía tiệm sách Phú Quý và Cơ Hàn.
"Alaric, lát nữa hẹn gặp cậu ở tiệm đũa phép nhé!"
giọng Hermione lanh lảnh vang lại từ xa.
"Biết rồi, biết rồi."
Alaric xua tay.
Ngay khi nhà Granger đi khuất, Alaric liền kéo áo bố mẹ mình, đôi mắt đen láy chớp chớp đầy vẻ ngoan ngoãn.
"Bố mẹ ơi, chúng ta đi mua rương đựng đồ trước đi.
Cháu muốn loại to nhất, nhiều ngăn nhất, loại có bùa chú mở rộng không gian ấy.
"Sau khi đến ngân hàng Gringotts đổi tiền, nhà Thorne bước vào một tiệm bán rương.
Dưới sự lựa chọn tỉ mỉ của Alaric, cậu tậu được một chiếc rương da cực xịn có đến bảy ngăn mở rộng, đủ chứa cả một siêu thị thu nhỏ.
Cậu thầm tính toán chiều nay về sẽ phải vét sạch quầy snack ở tiệm tạp hóa đầu ngõ.
Điểm đến cuối cùng là tiệm đũa phép Ollivander.
Tiệm nhỏ xíu, xập xệ, bụi bặm, với hàng ngàn chiếc hộp giấy hẹp chất cao lên tận trần nhà.
Khi gia đình Thorne bước vào, nhà Granger cũng vừa chọn xong đũa phép.
Hermione đang vui vẻ vung vẩy một cây đũa phép làm bằng gỗ nho, lõi gân tim rồng.
"Chào buổi sáng."
Một giọng nói êm ái cất lên từ trong bóng tối.
Ông lão Ollivander bước ra, đôi mắt bạc phếch, nhạt màu tựa như mặt trăng chiếu thẳng vào Alaric.
"Chà, lại một phù thủy nhỏ nữa.
Nào cậu bé, tay thuận của cậu là tay nào?"
"Tay phải ạ."
Alaric đáp, ngoan ngoãn dang tay ra để chiếc thước dây tự động bay lượn đo đạc khắp cơ thể.
Ông lão Ollivander quay vào trong, lục lọi một lúc rồi mang ra một chiếc hộp.
"Thử cây này xem.
Gỗ sồi, lõi lông lông bạch kỳ mã, dài chín inch, rất dẻo dai.
"Alaric nhận lấy cây đũa.
Cậu thậm chí chưa kịp vung, chỉ vừa truyền một chút ma lực cực kỳ nhỏ bé của mình vào để thử phản ứng.
Bùm!
Cây đũa phép trong tay cậu nổ tung thành một đám khói đen sì, gỗ vụn văng tung tóe.
Ông Ollivander giật nảy mình, trong khi hai gia đình đứng phía sau thót tim lùi lại.
"Không sao, không sao, chọn đũa là một quá trình phức tạp mà."
Ông lão lẩm bẩm, lại vội vàng chạy đi lấy hộp khác.
"Thử cây này.
Gỗ mun, lõi gân tim rồng, mười inch, cứng cáp.
"Alaric vừa chạm ngón tay vào, cây đũa rít lên một tiếng chói tai rồi gãy gập làm đôi như thể vừa chịu một áp lực vô hình kinh khủng.
Đôi mắt bạc của ông Ollivander trợn ngược lên.
Lần này ông bắt đầu toát mồ hôi.
Ông cảm nhận được một thứ ma lực sâu thẳm, đặc quánh và lạnh lẽo đến tận xương tủy tỏa ra từ người cậu bé có vẻ ngoài hiền lành, ôn hòa này.
Thứ ma lực ấy đang từ chối những cây đũa phép mang lõi ánh sáng, hay nói đúng hơn, nó đang nghiền nát chúng.
"Khó đây.
vô cùng khó."
Ông lão lẩm bẩm, bàn tay run rẩy leo lên cái thang cao nhất, lôi ra một chiếc hộp dính đầy bụi nhện.
"Gỗ thủy tùng, lõi lông đuôi Vọng Mã, mười hai inch.
Gỗ thủy tùng vốn thu hút những pháp sư có duyên với sự sống và cái chết.
Cậu thử xem.
"Alaric cầm lấy cây đũa.
Lần này không có vụ nổ nào cả.
Thay vào đó, ngay khoảnh khắc ngón tay cậu khép lại, toàn bộ không gian trong tiệm đũa phép như bị rút cạn không khí.
Một luồng ánh sáng xanh lục thẳm đầy tà ác tuôn ra từ đầu đũa phép, lượn lờ trong không trung như một con rắn.
Những chiếc hộp trên kệ rung lên bần bật như đang bái lạy.
Ông lão Ollivander ngã khuỵu xuống sàn, cả người run lên bần bật.
Cảnh tượng này, thứ ma lực thuần túy tăm tối và đáng sợ này, cả đời ông mới chỉ thấy duy nhất một lần ở kẻ mà không ai dám gọi tên.
Thậm chí, khí tức của cậu bé này còn có phần thuần túy và áp đảo hơn.
Một Hắc Ám Ma Vương tương lai.
Một tai họa sắp giáng xuống giới phép thuật.
Đầu ông lão hoảng loạn gào thét.
Nhưng ngay giây phút ông định mở miệng cảnh báo, thì luồng ánh sáng xanh lục vụt tắt.
Không khí trở lại bình thường.
Alaric chớp chớp mắt, đưa cây đũa lên ngắm nghía.
Cậu dùng đầu đũa gõ gõ vào vai mình, rồi gãi gãi phía sau lưng.
Sau vài giây đánh giá nghiêm túc, cậu nở một nụ cười rạng rỡ, quay sang nhìn ông chủ tiệm đang ngồi bệt dưới đất.
"Cây này cán cầm rất êm tay.
Đầu đũa cũng được mài tròn trơn tru, dùng để gãi lưng chắc chắn không bị xước da.
Độ dài mười hai inch cũng rất vừa tầm để khấy nồi súp mà không bị bỏng tay.
Cháu lấy cây này ạ, thưa ông.
"Giọng nói nhã nhặn, ấm áp và vô cùng lễ phép của Alaric vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Ông lão Ollivander đực mặt ra.
Những giọt mồ hôi lạnh trên trán ông như bị đóng băng lại.
Gãi lưng.
Khấy súp.
Cậu bé mang thiên phú hắc ma pháp mạnh nhất thế kỷ vừa tuyên bố sẽ dùng kiệt tác đũa phép gỗ thủy tùng của ông để gãi lưng và nấu ăn.
"Cậu.
cậu chắc chứ?"
Ông lão lắp bắp.
"Vâng ạ, hoàn hảo luôn."
Alaric vui vẻ vung vẩy cây đũa, tiện tay dùng nó hất một sợi tóc vương trên áo mình.
Hermione đứng đằng sau nhăn mặt cằn nhằn.
"Alaric, đũa phép là vật thiêng liêng dùng để làm phép, cậu không thể lấy nó đi gãi lưng được.
Thật mất vệ sinh."
"Mia à, vạn vật đều có công năng riêng của nó.
Tối ưu hóa công năng mới là chân lý."
Alaric cười hì hì, quay sang thanh toán tiền cho ông chủ tiệm vẫn đang ngồi nghệch mặt trên sàn.
Ngày mua sắm kết thúc tốt đẹp.
Nhà Granger và nhà Thorne cùng nhau xách những túi đồ to nhỏ trở về thế giới bình thường.
Riêng ông lão Ollivander thì đóng cửa tiệm sớm ba tiếng, ngồi thụp trong góc tối, ôm lấy cái đầu già nua, hoang mang tự hỏi rốt cuộc giới phép thuật sắp đón nhận một tai họa tàn khốc, hay chỉ là một thằng nhóc lười biếng kỳ lạ nhất lịch sử.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập