Chương 2: Vị khách mặc áo chùng xanh và sự ngỡ ngàng của hai gia đình

Ngay khi Alaric còn đang chìm đắm trong bản kế hoạch vĩ đại về việc tích trữ đồ ăn vặt, thì Hermione đã không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa.

Cô bé chộp lấy cổ tay cậu, kéo xệch thanh niên lười biếng đang nằm ườn trên ghế đứng dậy.

"Nhanh lên Alaric, chúng ta phải báo cho bố mẹ ngay lập tức."

Hermione hối hả nói, tay kia nắm chặt hai phong thư bằng giấy da dê.

"Từ từ thôi Mia, nước chanh của tớ sắp sánh ra ngoài rồi này."

Alaric làu bàu, lững thững bước theo sau cô bạn hàng xóm với tốc độ của một con lười qua đường.

Lúc này, trong phòng khách nhà Thorne, vợ chồng ông bà Thorne đang vui vẻ thưởng thức trà chiều cùng vợ chồng nha sĩ Granger.

Hai gia đình vốn dĩ rất thân thiết kể từ khi nhà Thorne chuyển đến khu phố này.

Cánh cửa phòng khách bật mở tung.

Hermione lao vào như một cơn lốc nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích.

"Bố, mẹ, cô chú Thorne!"

Hermione thở hổn hển.

"Phép thuật là có thật.

Con và Alaric vừa nhận được thư mời nhập học của một trường học phép thuật.

"Bốn người lớn dừng bặt câu chuyện.

Ông Granger chớp mắt, nhìn con gái rồi bật cười ha hả, cho rằng đám trẻ con trong khu phố lại bày trò trêu chọc.

Bà Thorne cũng phẩy tay mỉm cười, bảo Alaric không nên hùa theo cô bé để đùa dai.

"Con thề là con không biết gì đâu mẹ.

Con chỉ ngồi im một chỗ và con cú tự bay đến ném thư vào mặt con thôi."

Alaric hút một ngụm nước chanh, điềm nhiên đáp, thành công rũ bỏ mọi trách nhiệm.

Ngay khi Hermione đang dậm chân tức tối vì không ai tin mình, thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên.

Bà Thorne lau tay vào tạp dề rồi bước ra mở cửa.

Nụ cười hiếu khách trên môi bà cứng đờ lại khi nhìn thấy người đang đứng trước hiên nhà.

Đó là một người phụ nữ cao lớn, có vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị.

Bà mặc một chiếc áo chùng màu xanh ngọc bích kéo dài đến tận gót chân, đầu đội một chiếc nón chóp nhọn.

Nhìn bà cứ như thể vừa bước ra từ một bộ phim cổ tích lấy bối cảnh thời trung cổ.

"Xin chào.

Tôi là Minerva Mc Gonagall, Phó Hiệu trưởng trường Ma pháp và Ma thuật Hogwarts."

Giọng nói của người phụ nữ vang lên rõ ràng và đầy uy lực.

"Xin lỗi vì sự viếng thăm đột ngột này, nhưng đối với những học sinh sinh ra trong gia đình không có phép thuật, nhà trường luôn có giáo viên đến tận nơi để giải thích cặn kẽ.

"Ông Thorne bước ra cửa, vẻ mặt lộ rõ sự cảnh giác, nghi ngờ vị khách này là người đứng sau trò đùa gửi thư nặc danh.

Giáo sư Mc Gonagall không hề tức giận, bà lách người bước vào phòng khách, rút từ trong tay áo ra một thanh gỗ dài và thon.

Bà vẩy nhẹ thanh gỗ về phía chiếc bàn trà.

Bùp một tiếng, đĩa bánh quy bơ thơm phức ngay lập tức biến thành một con rùa nhỏ có mai màu vàng ươm, đang chậm rãi bò trên mặt kính.

Phòng khách rơi vào một khoảng không im lặng chết chóc.

Bà Granger hét lên một tiếng thất thanh rồi ngất xỉu, may mà ông Granger kịp đỡ lấy.

Ông Thorne thì lùi lại ba bước, miệng há hốc không thốt nên lời.

Chỉ có hai đứa trẻ là giữ được bình tĩnh.

Hermione thì hai mắt sáng rực như sao, hận không thể lao đến ôm lấy con rùa để nghiên cứu.

Còn Alaric, cậu nhóc đã nhanh chóng chọn cho mình chiếc ghế sofa mềm mại nhất, một tay chống cằm, thầm đánh giá trong đầu.

Biến hình thật mượt mà.

Nhưng mà biến bánh quy thành rùa thì có tác dụng gì chứ.

Nếu là cậu, cậu sẽ biến cái đĩa thành một cái gối lông vũ, thế có phải là thiết thực và tốt cho giấc ngủ hơn không.

Sau khi bà Granger tỉnh lại bằng một câu thần chú nhẹ nhàng của Giáo sư, cả bốn vị phụ huynh mới run rẩy ngồi xuống ghế, lắng nghe bà giải thích về thế giới phép thuật, về ma lực bẩm sinh và ngôi trường Hogwarts.

"Trò Thorne."

Giáo sư Mc Gonagall cất tiếng gọi, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người.

"Trò có vẻ không hề ngạc nhiên trước màn biến hình vừa rồi của ta.

"Alaric chớp chớp đôi mắt đen láy vô tội.

Cậu ngồi thẳng người dậy, nở một nụ cười rạng rỡ, ngoan ngoãn và vô hại nhất có thể.

"Thưa giáo sư, thực ra từ năm tám tuổi, khi cháu lỡ tay làm cái chổi tự động bay lơ lửng để quét nhà thay mình vì cháu quá mỏi tay, cháu đã lờ mờ đoán được mình không bình thường rồi ạ.

"Giáo sư Mc Gonagall cứng họng.

Bà giật giật khóe môi.

Ma lực bạo động bẩm sinh là một chuyện hiếm gặp, nhưng dùng ma lực bạo động vô thức chỉ để quét nhà cho đỡ mỏi tay thì bà chưa thấy bao giờ.

Đứa trẻ này rốt cuộc là có thiên phú hay là lười biếng đến mức hết thuốc chữa đây.

Bà hắng giọng, quyết định bỏ qua chủ đề này và dặn dò hai gia đình về chuyến đi đến Hẻm Xéo ở London để mua sắm đồ dùng học tập.

"Sẽ có một quán rượu tên là Cái Vạc Lủng nằm trên đường Charing Cross, những người bình thường sẽ không nhìn thấy, nhưng lũ trẻ có ma lực sẽ dẫn đường được.

"Khi vị giáo sư khuất bóng sau cánh cửa, hai gia đình lại một lần nữa bùng nổ trong sự bàn tán sôi nổi.

Họ nhanh chóng chốt lịch trình ngày mai sẽ cùng nhau lên London.

Ở một góc sofa, Alaric thong thả uống nốt ngụm nước chanh cuối cùng.

Khóe môi cậu cong lên một nụ cười đầy thỏa mãn.

Mục tiêu ngày mai của cậu vô cùng rõ ràng, phải tậu bằng được một cái rương cỡ bự được ếm bùa mở rộng không gian, sau đó càn quét siêu thị của giới bình thường để gom đủ đồ ăn vặt.

Hành trang đi học của Cứu Thế Chủ là đũa phép và lòng dũng cảm.

Còn hành trang đi học của Alaric Thorne, chắc chắn phải là một cái dạ dày không bao giờ đói và một chỗ ngồi hóng chuyện tốt nhất.

Mình đã thêm đầy đủ dấu ngoặc kép cho các câu thoại và vẫn giữ nguyên quy tắc không in đậm, không in nghiêng.

Bạn thấy chương này đã ưng ý chưa và có muốn tiếp tục sang chương 3 cùng diễn biến ở Hẻm Xéo không.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập