Kỳ nghỉ lễ Giáng sinh trôi qua một cách êm đềm với những giấc ngủ nướng kéo dài đến tận trưa của Alaric.
Khi học kỳ mới bắt đầu, Hermione quay trở lại trường với một núi sách dày cộm và tiếp tục sự nghiệp cằn nhằn đám con trai học bài.
Cuối cùng, nhờ sự kiên trì của cô bé, nhóm Harry cũng tìm ra cái tên Nicolas Flamel và Hòn đá Phù thủy.
Trong khi ba người bạn đang xì xầm to nhỏ về âm mưu đánh cắp hòn đá ở góc phòng sinh hoạt chung, thì Alaric chỉ nằm ườn trên sofa, nhắm mắt nghe nhạc bằng một cái đài radio nhỏ cậu tự chế bằng ma pháp khống chế âm thanh.
"Alaric, cậu không thấy chuyện này rất nghiêm trọng sao.
Có người đang nhắm vào Hòn đá Phù thủy đấy."
Hermione vỗ nhẹ vào vai cậu, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Có cụ Dumbledore ở trường thì hòn đá đó an toàn hơn cả vàng trong ngân hàng Gringotts, Mia à.
Cậu cứ lo học thuộc lòng công thức độc dược đi, nhỡ Giáo sư Snape lại gọi cậu lên trả bài đấy."
Alaric lười biếng đáp, không thèm mở mắt.
Thế nhưng, chuỗi ngày ăn dưa bình yên của Alaric bỗng bị gián đoạn bởi một sự kiện thú vị khác.
Chiều hôm đó, nhóm bạn phát hiện bác Hagrid lén lút mượn sách về loài rồng ở thư viện.
Sự tò mò đã thôi thúc Harry, Ron và Hermione rủ nhau xuống thăm túp lều của người khổng lồ lai ở ven Rừng Cấm.
Và đương nhiên, một khán giả nhiệt thành như Alaric không thể vắng mặt.
Túp lều của Hagrid nóng hầm hập như một cái lò thiêu.
Bác ấy đã kéo kín rèm cửa và chất củi cháy rực trong lò sưởi, dù ngoài trời đang là mùa xuân mát mẻ.
"Bác Hagrid, bác đang giấu cái gì trong lò sưởi vậy."
Harry tò mò chỉ tay vào một quả trứng đen ngòm, to tướng đang nằm giữa đám than hồng.
Hagrid lúng túng vuốt bộ râu rậm rạp.
"À, ừm, đó là.
ta thắng cược được từ một người lạ mặt ở quán Cái Vạc Lủng đêm qua."
"Đó là trứng rồng lưng gáy Na Uy.
Trái phép đấy bác Hagrid.
Nuôi rồng trong nhà gỗ là một ý tưởng cực kỳ tồi tệ."
Hermione há hốc miệng, giọng nói mang theo sự hoảng hốt thường trực khi thấy nội quy bị phá vỡ.
Ron thì hai mắt sáng rực lên vì phấn khích.
Còn Alaric, cậu thong thả kéo một cái ghế bành bằng gỗ gần đó, ngồi phịch xuống, tay lấy từ trong túi áo chùng ra một xiên kẹo dẻo trắng muốt.
Cậu ung dung hướng xiên kẹo về phía lò sưởi, tận dụng nhiệt độ hầm hập để chuẩn bị nướng đồ ăn vặt.
Đúng lúc đó, quả trứng đen ngòm bắt đầu rung lắc bần bật.
Những tiếng răng rắc vang lên giòn giã.
"Nó nở rồi."
Hagrid reo lên, kéo ghế xích lại gần.
Bốn đứa trẻ cũng nín thở xúm lại xem, ngoại trừ Alaric vẫn đang chăm chú lật đều xiên kẹo dẻo của mình.
Vỏ trứng tách làm đôi.
Một con rồng con ốm nhom, nhăn nheo rơi ra mặt bàn.
Nó có sáu cái gai nhọn trên lưng, đôi mắt cam khè trừng trừng nhìn vạn vật xung quanh.
Con quái vật nhỏ há cái mõm đầy răng nhọn hoắt ra, kêu lên một tiếng chói tai rồi bất ngờ hắt xì một cái.
Một ngọn lửa nhỏ phụt ra từ mõm rồng, sượt qua râu của Hagrid làm nó cháy xém một mảng.
Harry và Ron giật mình lùi lại.
Hermione hét lên bảo Hagrid phải cẩn thận.
Nhưng ngọn lửa của con rồng con lại vô tình bay vọt thẳng về phía xiên kẹo dẻo của Alaric.
Khóe môi cậu thiếu niên khẽ cong lên.
Không một ai kịp nhận ra, Alaric đã lén lút giải phóng một tia Lời nguyền Độc đoán cực kỳ tinh vi, hòa lẫn vào không khí, trực tiếp bắt ép ngọn lửa hung hăng của con rồng phải hạ nhiệt và bao bọc lấy viên kẹo dẻo một cách hoàn hảo nhất.
Xèo xèo.
Ngọn lửa ma thuật của sinh vật huyền bí đáng sợ nhất thế giới vừa chạm vào viên kẹo đã lập tức biến thành một vòng cung dịu nhẹ, nướng lớp vỏ ngoài của viên kẹo dẻo thành một màu vàng âu giòn rụm, tỏa ra mùi thơm phức đầy hấp dẫn, rồi ngoan ngoãn tắt ngấm.
Alaric hài lòng thu xiên kẹo lại, thổi nhẹ rồi cắn một miếng.
Lớp vỏ giòn tan, bên trong mềm dẻo ngọt lịm tan chảy trong miệng.
"Tuyệt vời.
Lửa rồng nướng kẹo dẻo quả nhiên ngon hơn hẳn ngọn lửa bình thường.
Mùi vị có thêm chút hoang dã của tự nhiên."
Alaric gật gù đánh giá, vẻ mặt tận hưởng vô cùng.
Cả Hagrid, Harry, Ron và Hermione đều hóa đá nhìn cậu bạn lười biếng.
Bọn họ vừa chứng kiến một con rồng phun lửa, một sinh vật vô cùng nguy hiểm, và phản ứng đầu tiên của Alaric là dùng lửa của nó để nướng kẹo dẻo ăn lót dạ.
"Cậu.
cậu không sợ nó thiêu rụi cậu sao, Alaric."
Ron lắp bắp hỏi.
"Động vật nhỏ mới sinh đều rất ngoan ngoãn, chỉ cần chúng ta biết cách tận dụng ưu điểm của chúng thôi."
Alaric cười hì hì, thò tay vào túi lấy thêm một xiên kẹo nữa.
"Bác Hagrid, bác có thể bảo Norbert hắt xì thêm một cái nữa không, cháu muốn thử vị sô cô la nướng lửa rồng xem sao.
"Hagrid đưa tay gãi cái đầu bù xù, hoàn toàn cạn lời trước cậu nhóc kỳ lạ này.
Hermione thì day day trán, bất lực thở dài.
Lần nào đi hóng chuyện với Alaric, cậu ấy cũng biết cách biến những tình huống nguy hiểm đến tính mạng thành một buổi dã ngoại tấu hài.
Nhưng tiếng cười đùa trong túp lều bỗng bị cắt ngang khi Harry tình cờ liếc mắt ra cửa sổ.
"Có người vừa nhìn trộm chúng ta.
Là Malfoy."
Harry tái mặt kêu lên.
Tên nhóc nhà Slytherin đã nhìn thấy con rồng.
Rắc rối lớn thực sự bắt đầu rồi.
Trong khi Harry, Ron và Hermione hoảng loạn bàn cách giấu Norbert đi, thì Alaric vẫn thong dong ăn nốt viên kẹo dẻo cuối cùng.
Vở kịch đêm khuya lén lút đưa rồng lên đỉnh tháp thiên văn sắp diễn ra, và cậu cần phải chuẩn bị sẵn một túi bỏng ngô vị phô mai cho sự kiện gay cấn này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập