Đúng như những gì Alaric dự đoán, Harry không những không bị đuổi học mà còn vinh quang trở về phòng sinh hoạt chung với chức danh Tầm thủ của đội Quidditch nhà Gryffindor.
Ron vui mừng đến mức nhảy cẫng lên, còn Hermione thì thở phào nhưng vẫn không quên cằn nhằn về việc phá vỡ nội quy.
Tin tức này nhanh chóng bay đến tai Draco Malfoy.
Tên nhóc nhà Slytherin tức tối và ghen tị đến mức đỏ mặt tía tai.
Trong bữa tối, Malfoy đã bước đến bàn Gryffindor, ném ra một lời thách đấu tay đôi vào lúc nửa đêm tại phòng truyền thống.
Ron lập tức nhận lời làm phụ tá cho Harry.
"Các cậu không thể đi được.
Nhỡ Filch bắt được thì sao, nhà Gryffindor sẽ bị trừ sạch điểm mất."
Hermione khoanh tay chặn trước cửa cầu thang nam sinh vào lúc mười một rưỡi đêm, giọng điệu vô cùng nghiêm trọng.
"Mia à, ngăn cản những người đàn ông giải quyết ân oán là một việc làm rất mất hứng đấy.
"Một giọng nói ngái ngủ nhưng mang theo ý cười vang lên từ phía sau.
Alaric bước xuống cầu thang, mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại, tay cầm một túi giấy bọc khoai tây chiên vẫn còn nóng hổi.
Cậu đã ếm bùa giữ nhiệt lên cái túi này từ lúc ăn tối.
"Alaric.
Cậu cũng hùa theo bọn họ sao."
Hermione trừng mắt nhìn cậu bạn thân.
"Tất nhiên rồi.
Trận đấu tay đôi đầu tiên của Cứu Thế Chủ, tớ làm sao có thể vắng mặt ở hàng ghế khán giả được."
Alaric vừa nhai khoai tây vừa vui vẻ nói.
"Hơn nữa, tớ đi theo để bảo vệ cậu mà.
Chúng ta cùng đi xem náo nhiệt thôi.
"Trước sự kiên quyết của ba cậu con trai, và vì Bà Béo đã rời khỏi bức chân dung nên không ai có thể quay lại phòng sinh hoạt chung, Hermione đành phải bấm bụng đi theo.
Bốn đứa trẻ rón rén bước dọc theo những hành lang tối tăm của lâu đài Hogwarts dưới ánh trăng mờ ảo.
Khi đến phòng truyền thống, bên trong tối om và hoàn toàn tĩnh lặng.
Không có bóng dáng của Malfoy hay hai tên vệ sĩ to xác đâu cả.
"Hắn ta sợ rồi chăng."
Ron thì thầm.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng bước chân lạch cạch vang lên từ hành lang bên ngoài, kèm theo giọng nói khàn khàn the thé của lão quản giáo Filch đang nói chuyện với con mèo bà Norris.
Malfoy đã lừa họ, hắn không đến để đấu tay đôi mà đi báo cho Filch đến bắt quả tang.
"Chạy mau."
Harry hoảng hốt rít lên.
Cả bọn vắt chân lên cổ chạy thục mạng qua vô số hành lang và những lối đi bí mật.
Hermione vừa thở hổn hển vừa lầm bầm trách móc.
Chỉ có Alaric là vẫn giữ được nhịp thở đều đặn.
Cậu vừa chạy vừa nhàn nhã bốc khoai tây chiên bỏ vào miệng, thỉnh thoảng còn phải chủ động chạy chậm lại để đám bạn không bị bỏ xa.
Đối với một người từng dùng Hắc Ma Pháp để cường hóa cơ thể cho đỡ bị đau lưng mỏi gáy như cậu, chút vận động này chẳng thấm vào đâu.
Thấy tiếng bước chân của Filch ngày càng gần, Alaric khẽ híp mắt.
Cậu búng nhẹ ngón tay, một luồng Lời nguyền Độc đoán cực kỳ tinh vi được bắn thẳng vào một bộ áo giáp sắt cách đó một đoạn xa.
Bộ giáp sắt đột nhiên tự động vung kiếm chém vào tường loảng xoảng, thành công thu hút sự chú ý của lão quản giáo già về hướng ngược lại.
Tuy nhiên, trong lúc hoảng loạn, đám Harry lại chạy nhầm vào một hành lang cấm ở tầng ba.
Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ bị khóa chặt.
"Tiêu rồi, chúng ta bị kẹt rồi."
Ron tuyệt vọng đẩy mạnh cánh cửa.
"Tránh ra."
Hermione đẩy Ron sang một bên, vội vàng rút đũa phép ra.
"Alohomora.
"Ổ khóa kêu lạch cạch rồi mở tung.
Cả bốn người vội vã lao vào trong và đóng sầm cửa lại, áp tai lên mặt gỗ để lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Khi chắc chắn Filch đã đi xa, họ mới thở phào quay lại nhìn căn phòng.
Và rồi, máu trong người Harry, Ron và Hermione như đông cứng lại.
Họ không ở trong một căn phòng bình thường.
Trước mặt họ là một con chó khổng lồ đến mức lông của nó cọ cả vào trần nhà.
Ba cái đầu gớm ghiếc với ba cái mõm đang chảy dãi ròng ròng, sáu con mắt vàng khè hung tợn đang trừng trừng nhìn những vị khách không mời.
Con chó ba đầu khẽ gầm gừ, nhe ra những hàm răng nanh nhọn hoắt, chuẩn bị lao tới xé xác bọn trẻ.
Hermione hét lên kinh hãi, Ron chân nhũn ra như bún.
Nhưng ngay khoảnh khắc con quái vật định há miệng ngoạm lấy Harry, một tiếng thở dài thườn thượt vang lên.
"Dãi chó thật là mất vệ sinh.
Nếu nó nhỏ xuống bộ đồ ngủ bằng lụa này của tớ thì giặt khó lắm đấy.
"Alaric bước lên trước một bước, che chắn cho Hermione.
Cậu không rút đũa phép, chỉ ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào sáu con mắt của con chó khổng lồ.
Nụ cười nhàn nhã trên môi cậu biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Cậu khẽ nhả ra một tia sát ý vô hình từ Lời nguyền Chết chóc, chỉ hướng duy nhất vào con chó.
Đối với sinh vật có bản năng sinh tồn nhạy bén như chó ba đầu, thứ áp lực tử thần thuần túy và tăm tối này còn đáng sợ hơn cả một vạn con rồng lửa.
Con chó khổng lồ khựng lại giữa không trung.
Ba cái đầu của nó đồng loạt co rúm lại, hai tai cụp xuống, đuôi kẹp chặt vào giữa hai chân sau.
Nó phát ra tiếng thút thít hoảng sợ đáng thương hệt như một chú cún con bị chủ mắng, run lẩy bẩy lùi sát vào bức tường phía sau, không dám ho he nửa lời.
Alaric hài lòng gật đầu, sự ôn hòa lại trở về trên gương mặt.
Cậu thò tay vào túi, móc ra ba miếng khô bò tẩm gia vị cay xé lưỡi vô cùng đậm đà, ném chuẩn xác vào ba cái mõm đang rên rỉ của con chó.
"Ăn ngoan nhé cún bự.
Nào mọi người, kịch xem xong rồi, chúng ta về ngủ thôi.
"Alaric quay lại, vặn tay nắm cửa và thong thả bước ra ngoài, để lại ba người bạn vẫn đang há hốc miệng, hóa đá trước cảnh tượng một con quái vật hung hãn bỗng chốc biến thành một con cún ngoan ngoãn chỉ bằng một cái lườm của cậu thiếu niên lười biếng.
"Cậu.
cậu ấy vừa gọi con quái vật đó là cún bự sao."
Ron lắp bắp, dụi mắt không dám tin.
Khi về đến phòng sinh hoạt chung an toàn, Hermione vẫn còn run rẩy vì tức giận và sợ hãi.
Cô bé tuyên bố sẽ đi ngủ trước khi ai đó nghĩ ra trò gì khiến cả bọn bị giết, hoặc tệ hơn là bị đuổi học.
Còn Alaric thì vui vẻ chui lại vào chiếc giường đệm cao su non êm ái của mình, đắp chăn lụa, thầm đánh giá chuyến đi dạo đêm nay vô cùng xứng đáng với số khoai tây chiên cậu đã bỏ ra.
Sân khấu Hogwarts quả nhiên ngày càng hấp dẫn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập