Chương 99: THEO CHÂN HỒN PHÁCH

Lão già dẫn đường với những bước chân loạng choạng nhưng kỳ lạ thay, mỗi bước đều in hằn sâu trên mặt đất, để lại những dấu chân rõ rệt trên lớp lá mục dày.

Lăng Vô Địch và Huyết Thủ lặng lẽ theo sau, mắt không rời khỏi bóng lưng gầy guộc ấy.

Càng đi sâu, rừng càng trở nên rậm rạp và u ám.

Những tán lá dày đặc che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, chỉ còn lại một thứ ánh sáng lờ mờ, huyền ảo, như phát ra từ chính những thân cây mục.

Không khí ẩm ương, nặng nề, mang theo mùi của đất, của rêu mốc, và một thứ mùi kỳ lạ khác – mùi của thời gian, của sự hoang tàn đổ nát.

Tiếng bước chân của ba người vang lên trên nền lá khô, lạo xao, lạo xao.

Thỉnh thoảng, một cành cây khô gãy dưới chân, phát ra tiếng rắc khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Xa xa, tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên vài tiếng lạc lõng, rồi lại im bặt.

Huyết Thủ nhìn quanh, mắt đầy cảnh giác.

Lão thì thầm với Lăng Vô Địch:

"Ma Đao, ngươi có thấy kỳ lạ không?

Lão già này.

đi giữa rừng mà như đi trong nhà mình.

Không một chút do dự, không một lần dừng lại.

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Mắt hắn vẫn dõi theo bóng lão già, nhưng trong lòng, hắn cũng đang đặt ra hàng ngàn câu hỏi.

Lão già bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn hai người với ánh mắt lạ lùng.

"Các ngươi có nghe thấy không?"

Huyết Thủ giật mình:

"Nghe thấy gì?"

Lão già mỉm cười, nụ cười bí hiểm:

"Tiếng thì thầm.

Tiếng của những người đã khuất.

Họ đang nói với ta, rằng đã lâu lắm rồi mới có người sống bước vào nơi này.

"Huyết Thủ rùng mình, tay nắm chặt song đao.

Lão nhìn quanh, nhưng chẳng thấy gì ngoài những bóng cây in hình kỳ dị trong màn sương mờ.

Lăng Vô Địch vẫn bình thản:

"Đi tiếp đi.

"Lão già gật đầu, quay người bước tiếp.

Họ đi thêm một quãng, bỗng nhiên Lão già dừng lại trước một vách đá dựng đứng, phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt.

Lão đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét trên vách đá, như đang vuốt ve một người thân.

"Đến rồi, "

lão nói, giọng run run.

"Đây là cửa vào Vân Tiêu Cửu Trùng.

"Huyết Thủ nhìn vách đá, ngơ ngác:

"Cửa vào?

Ta chỉ thấy đá thôi.

"Lão già không trả lời.

Lão lùi lại một bước, đưa hai tay lên, bắt đầu ấn vào những điểm khác nhau trên vách đá.

Động tác của lão nhanh nhẹn, dứt khoát, không giống một lão già sắp chết chút nào.

Rồi bỗng nhiên, một tiếng động ầm ầm vang lên từ sâu trong lòng núi.

Vách đá từ từ tách ra, để lộ một con đường hầm tối om, sâu hun hút, không thấy điểm cuối.

Một luồng khí lạnh buốt từ trong đó ùa ra, mang theo mùi ẩm mốc của hàng ngàn năm.

Lão già quay lại nhìn hai người, mắt lão giờ đây sáng quắc khác thường.

"Vào đi.

Ta sẽ dẫn các ngươi đến nơi sâu nhất.

"Lão bước vào đường hầm trước.

Lăng Vô Địch và Huyết Thủ nhìn nhau, rồi cũng bước theo.

Đường hầm tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những viên dạ minh châu gắn trên vách đá thỉnh thoảng mới xuất hiện.

Những viên ngọc phát ra thứ ánh sáng xanh lét, kỳ dị, soi sáng những bức tượng đá hai bên đường – những bức tượng của các võ sĩ Vân Tiêu tông, tay cầm binh khí, mắt mở to nhìn thẳng vào bóng tối.

Huyết Thủ rùng mình:

"Những bức tượng này.

như đang nhìn chúng ta.

"Lăng Vô Địch không nói gì, nhưng hắn cũng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ những bức tượng.

Không phải sát khí, không phải uy áp, mà là một thứ gì đó.

hoài niệm.

Lão già vừa đi vừa nói, giọng vang vọng trong đường hầm:

"Đây là các trưởng lão của Vân Tiêu tông.

Họ đã chết trong trận chiến cuối cùng, nhưng linh hồn họ vẫn còn ở lại, canh giữ tông môn.

"Huyết Thủ nuốt nước bọt:

"Linh hồn?

Ý ngươi là.

ma?"

Lão già cười khằng khặc:

"Ma hay không ma, tùy vào cách nhìn của các ngươi.

Với ta, họ vẫn còn sống, sống trong ký ức của ta.

"Đi thêm một quãng, họ đến một ngã ba.

Ba con đường hầm tỏa ra ba hướng, mỗi con đều tối om, không thấy điểm cuối.

Lão già dừng lại, quay sang nhìn Lăng Vô Địch.

Đôi mắt lão sáng quắc trong bóng tối, nhìn thẳng vào hắn với một ánh mắt kỳ lạ.

"Ngươi có một thứ của Vân Tiêu tông, "

lão nói.

"Ta cảm nhận được nó từ lúc gặp ngươi.

Đưa nó cho ta xem.

"Lăng Vô Địch nheo mắt, nhưng rồi lôi từ trong ngực áo ra chiếc nhẫn ngọc mà hắn đã lấy từ dưới hầm Vân Tiêu tông ngày nào.

Lão già nhìn thấy chiếc nhẫn, mặt biến sắc.

Lão run run đưa tay cầm lấy, ngắm nghía, rồi nước mắt lão bỗng trào ra.

"Vân Tiêu lệnh.

đây là Vân Tiêu lệnh của tông chủ!"

Lão khóc, tiếng khóc nghẹn ngào trong không gian tĩnh mịch.

"Ba mươi năm rồi.

cuối cùng cũng có người mang nó trở về.

"Lăng Vô Địch nhìn lão, không nói gì.

Lão già trả lại chiếc nhẫn, lau nước mắt, rồi chỉ vào con đường hầm bên trái.

"Đi theo hướng đó.

Nó sẽ dẫn các ngươi đến tàng bảo các.

Còn ta.

ta phải đi rồi.

"Huyết Thủ ngạc nhiên:

"Đi đâu?"

Lão già mỉm cười, nụ cười thanh thản:

"Đi gặp sư phụ, gặp các sư huynh đệ.

Họ đang chờ ta.

"Lão quay người, bước vào con đường hầm bên phải.

Khi lão đi được vài bước, thân thể lão bỗng nhiên mờ dần, nhạt dần, rồi tan biến vào bóng tối như một làn khói.

Huyết Thủ trợn mắt, lắp bắp:

"Lão.

lão ta.

"Lăng Vô Địch nhìn theo, mắt không chút cảm xúc.

"Lão ta đã chết từ lâu rồi.

Chỉ là hồn phách còn vương vấn.

"Huyết Thủ rùng mình, nhìn quanh với ánh mắt sợ hãi.

"Vậy.

vậy nãy giờ chúng ta đi theo một hồn ma?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn cất chiếc nhẫn vào túi, rồi bước vào con đường hầm bên trái.

"Đi thôi.

Tàng bảo các đang chờ.

"Huyết Thủ nhìn theo bóng hắn, rồi lại nhìn vào con đường hầm nơi lão già vừa biến mất.

Lão lẩm bẩm:

"Giang hồ hiểm ác, ma quỷ cũng hiểm ác không kém.

Nhưng mà.

ít nhất lão ta cũng có tình có nghĩa.

"Rồi lão vội vàng chạy theo Lăng Vô Địch, không dám ở lại một mình.

Phía sau, bóng tối nuốt chửng con đường hầm, và những bức tượng đá vẫn đứng đó, mắt mở to nhìn vào hư vô, như chứng kiến những gì vừa xảy ra.

Hết chương 99.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập