Ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.
Không khí trong rừng nặng nề, ẩm thấp, thoang thoảng mùi của lá mục, của đất ẩm, và một thứ mùi kỳ lạ khác – mùi của sự nguy hiểm.
Tiếng chim kêu lác đác, thỉnh thoảng lại có tiếng động lạ từ sâu trong bụi rậm, khiến lòng người không khỏi cảnh giác.
Lăng Vô Địch và Huyết Thủ Lão Nhân đã rời khỏi thung lũng từ sáng sớm.
Sau khi đột phá Tứ Phẩm, Lăng Vô Địch cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm lạ thường, mỗi bước đi đều như lướt trên mặt đất.
Hắn có thể cảm nhận được từng chuyển động của gió, từng tiếng động nhỏ nhất trong rừng, thậm chí cả hơi thở của những con thú ẩn mình trong bụi rậm.
Huyết Thủ đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.
Lão đã chứng kiến cảnh Lăng Vô Địch đột phá, và điều đó khiến lão vừa khâm phục vừa ghen tị.
Ở cái tuổi này, lão biết mình khó lòng tiến xa hơn nữa, nhưng ít nhất, lão có thể đi cùng một kẻ sẽ làm nên chuyện lớn.
"Ma Đao, "
Huyết Thủ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Chúng ta còn bao xa nữa mới đến Vân Tiêu Cửu Trùng?"
Lăng Vô Địch lôi bản đồ ra xem, rồi chỉ về phía trước:
"Theo bản đồ, chúng ta đang ở chân núi phía nam.
Phải vượt qua dãy núi này, rồi xuống một thung lũng sâu, sau đó mới đến khu vực Vân Tiêu Cửu Trùng.
Còn khoảng hai ngày nữa.
"Huyết Thủ gật gù, rồi chợt nhớ ra điều gì:
"À, mà này, ngươi còn nhớ nhiệm vụ của Ám Ảnh Các không?
Ngoài việc tìm kiếm bảo vật, họ còn yêu cầu chúng ta ghi lại sơ đồ đường đi, đánh dấu những vị trí nguy hiểm, bẫy rập, và cả những nơi có thể mai phục.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Nhớ.
Cứ đi, ta sẽ ghi lại.
"Hắn lôi từ trong túi ra một cuộn giấy trắng và một cây bút lông nhỏ.
Đây là vật dụng hắn đã chuẩn bị từ trước, theo yêu cầu của nhiệm vụ.
Mỗi khi đi qua một địa điểm quan trọng, hắn lại dừng lại, vẽ nhanh vào cuộn giấy những đường nét cơ bản, ghi chú thêm vài dòng bên cạnh.
—
Hai người tiếp tục đi sâu vào rừng.
Cây cối càng lúc càng rậm rạp, ánh sáng càng lúc càng yếu.
Đến trưa, họ phải dừng lại trước một con suối rộng, nước chảy xiết, màu xanh đen, không thấy đáy.
"Phải qua đây, "
Lăng Vô Địch nói, mắt quan sát dòng nước.
Hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạ lẫm từ dưới lòng suối – có thứ gì đó đang ẩn nấp.
Huyết Thủ cũng cảm nhận được.
Lão rút song đao ra, thủ thế:
"Có yêu thú dưới nước.
"Đúng lúc đó, mặt nước bỗng nhiên chao động.
Một con Hắc Giao khổng lồ từ dưới lòng suối lao lên, thân hình dài hơn năm trượng, to như cột đình, lớp vảy đen nhánh lấp lánh dưới ánh nắng.
Đôi mắt nó vàng rực, sáng quắc, mồm há rộng để lộ những chiếc răng sắc như dao.
Lăng Vô Địch không chần chừ.
Đao vung lên, một đường chém ngang, mang theo uy lực của Hỗn Nguyên Nhất Khí vừa luyện thành.
Phập!
Đao chém trúng cổ con Hắc Giao, nhưng lớp vảy quá dày, chỉ để lại một vết xước nhỏ.
Con giao long đau đớn, quẫy mạnh, đuôi nó vụt về phía Lăng Vô Địch như một cây roi khổng lồ.
Lăng Vô Địch nhảy lên cao, tránh được đòn, rồi đáp xuống lưng con giao long.
Hắn vận dụng toàn bộ chân khí, đâm mạnh vào chỗ vảy vừa bị rạch.
Lần này, đao xuyên qua lớp vảy, cắm sâu vào thịt.
Con Hắc Giao gầm lên thảm thiết, quẫy mạnh hất Lăng Vô Địch xuống suối, rồi lặn mất.
Lăng Vô Địch nổi lên mặt nước, thở dốc.
Huyết Thủ từ bờ ném dây xuống kéo hắn lên.
"Không sao chứ?"
Huyết Thủ hỏi.
Lăng Vô Địch lắc đầu, nhìn xuống thanh đao:
"Nó chạy mất rồi.
Đáng tiếc.
"Huyết Thủ cười khổ:
"Thôi, còn sống là tốt.
Con giao long đó ít nhất cũng cấp năm đỉnh phong, không phải dạng vừa.
"Lăng Vô Địch gật đầu, lôi cuộn giấy ra ghi chép:
"Suối Hắc Giao, có yêu thú cấp năm đỉnh phong canh giữ, nguy hiểm.
"Rồi họ tìm một khúc suối cạn hơn để vượt qua.
Chiều hôm đó, họ đến một khu rừng tre rậm rạp.
Những cây tre cao vút, thân to bằng bắp chân, mọc san sát nhau, tạo thành một bức tường xanh khổng lồ.
Lối đi chỉ có một, là con đường mòn nhỏ hẹp giữa những lùm tre.
Lăng Vô Địch dừng lại, quan sát.
Hắn cảm nhận được một sự bất thường – quá yên tĩnh.
Không có tiếng chim, không có tiếng thú, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá rì rào.
"Cẩn thận, "
hắn nói với Huyết Thủ.
"Nơi này có bẫy.
"Huyết Thủ gật đầu, rút song đao ra, đi sát phía sau Lăng Vô Địch.
Họ từng bước tiến vào khu rừng tre.
Đi được chừng mười trượng, Lăng Vô Địch bỗng giơ tay ra hiệu dừng lại.
Hắn nhìn xuống đất, thấy một sợi dây mảnh được giấu dưới lớp lá khô.
"Bẫy, "
hắn nói, cẩn thận lần theo sợi dây.
Cuối cùng, hắn phát hiện một cây cung lớn được giấu trong bụi tre, mũi tên nhắm thẳng vào lối đi.
Huyết Thủ thở phào:
"May mà ngươi phát hiện.
"Lăng Vô Địch không nói gì, tiếp tục quan sát.
Hắn phát hiện thêm ba cái bẫy nữa trên đoạn đường ngắn:
hố chông, lưới văng, và một cái bẫy bằng đá lăn.
Mỗi lần phát hiện bẫy, hắn đều dừng lại, ghi chép cẩn thận vào cuộn giấy:
vị trí, loại bẫy, cách thức hoạt động, và cách vô hiệu hóa.
Huyết Thủ nhìn hắn làm việc, lẩm bẩm:
"Ám Ảnh Các mà có được bản đồ này, chắc chắn sẽ trả thêm tiền.
"Đó là ý đồ của họ.
Họ không chỉ muốn bảo vật, mà còn muốn kiểm soát con đường vào Vân Tiêu Cung.
"—
Khi mặt trời bắt đầu lặn, họ tìm được một hang động nhỏ dưới chân vách đá để nghỉ qua đêm.
Lăng Vô Địch ngồi dựa vào vách, mở cuộn giấy ra xem lại những gì đã ghi chép.
Trên giấy, một mạng lưới đường đi, bẫy rập, và các địa điểm nguy hiểm đã dần hình thành.
Huyết Thủ nhóm lửa, rồi ngồi xuống bên cạnh:
"Ngày mai đến Vân Tiêu Cửu Trùng rồi.
Ngươi có cảm nhận được gì không?"
Lăng Vô Địch ngẩng lên, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi những đỉnh núi cao chót vót ẩn hiện trong mây mù.
Hắn cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ xa, không phải của yêu thú, mà là một thứ gì đó cổ xưa, bí ẩn.
"Có, "
hắn nói.
"Vân Tiêu Cung đang ở gần.
"Huyết Thủ mắt sáng lên:
"Thật sao?"
Lăng Vô Địch gật đầu, rồi cất cuộn giấy vào túi.
"Ngủ sớm đi.
Ngày mai sẽ có nhiều chuyện.
"Huyết Thủ gật đầu, nằm xuống, nhắm mắt.
Nhưng lão không ngủ được.
Trong đầu lão, những câu thơ về số mệnh lại vang lên, hòa cùng tiếng gió rít ngoài kia.
Lăng Vô Địch ngồi đó, mắt nhìn vào bóng tối.
Hắn vừa đột phá Tứ Phẩm, vừa luyện thành Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết, nhưng hắn biết, thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu.
Vân Tiêu Cung – nơi chứa bảo vật của một tông môn từng một thời lừng lẫy – chắc chắn không dễ dàng để vào.
Và hắn đã sẵn sàng.
Hết chương 97.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập