Mặt trời vừa ló dạng sau những dãy núi phía đông, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam đỏ rực rỡ.
Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, soi sáng con đường mòn dẫn ra khỏi khu phố tây Vân Mộng Thành.
Hai bên đường, những bụi cỏ dại còn đọng sương đêm, lấp lánh như những hạt ngọc trai dưới ánh mặt trời non.
Gió sớm thổi nhẹ, mang theo hương thơm của bánh bao nóng từ những gánh hàng rong đầu ngõ.
Lăng Vô Địch đứng trước căn nhà an toàn, tay xách một bọc vải nhỏ bên trong đựng lương khô, nước uống, vài thứ thuốc men, cùng cuốn Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết đã được cất kỹ trong ngực áo.
Hắn mặc một bộ y phục vải thô dày dặn, màu xám bạc phong trần, trên lưng đeo trường đao đã theo hắn qua bao trận chiến.
Huyết Thủ Lão Nhân bước ra sau hắn, tay cũng xách một bọc đồ không kém phần nặng.
Lão đã thay bộ y phục rách nát hôm qua, giờ mặc một bộ đồ đen giản dị, trên người quấn đầy băng vải che những vết thương còn chưa lành hẳn.
Song đao của lão được giắt sau lưng, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
"Đi thôi, "
Lăng Vô Địch nói, không ngoái lại.
Huyết Thủ gật đầu, bước theo.
Hai người rời khỏi khu phố tây, men theo con đường mòn hướng về phía tây bắc, nơi những dãy núi Vạn Nhận sừng sững in bóng trên nền trời xa.
—
Con đường mòn uốn lượn qua những đồi cỏ xanh rì, qua những cánh rừng bạch đàn thưa thớt, qua những con suối róc rách.
Nắng sớm còn dịu nhẹ, gió thổi mát rượi.
Thi thoảng có vài con chim nhỏ bay ngang qua, cất tiếng hót líu lo chào đón ngày mới.
Hai người đi trong im lặng.
Lăng Vô Địch đi trước, mắt quan sát bốn phía, tai lắng nghe mọi âm thanh.
Huyết Thủ đi sau, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bọc đồ của Lăng Vô Địch, rồi lại nhìn ra xa xăm.
Một lúc lâu, Huyết Thủ lên tiếng trước:
"Ma Đao, ta hỏi thật ngươi một câu.
"Lăng Vô Địch không quay lại, chỉ đáp:
"Hỏi."
"Ngươi có biết Vân Tiêu Cung là nơi thế nào không?"
Lăng Vô Địch im lặng một lúc, rồi nói:
"Nghe đồn là di tích của Vân Tiêu tông, chứa bảo vật và công pháp.
"Huyết Thủ cười khổ:
"Chỉ có thế thôi à?
Nếu chỉ có thế, đã không có bao nhiêu kẻ bỏ mạng đi tìm nó suốt mấy chục năm qua.
"Lão dừng lại, chỉ về phía những dãy núi xa xa:
"Vạn Nhận Sơn có một nghìn ngọn núi, vô số khe sâu, vực thẳm, hang động.
Trong đó, Vân Tiêu Cung được cho là nằm sâu nhất, ở một nơi gọi là 'Vân Tiêu Cửu Trùng' – chín tầng mây mù bao phủ quanh năm.
Không ai tìm thấy lối vào, trừ khi có bản đồ chỉ dẫn.
"Lão quay sang nhìn Lăng Vô Địch:
"Ngươi có bản đồ, nhưng bản đồ đó có thật không?
Có dẫn đến Vân Tiêu Cung thật không?
Hay chỉ là một cái bẫy?"
Lăng Vô Địch vẫn không quay lại, giọng bình thản:
"Có thật hay không, phải đi mới biết.
"Huyết Thủ gật gù:
"Cũng đúng.
Nhưng mà này, nếu tìm được Vân Tiêu Cung, ngươi định làm gì với bảo vật?"
Lăng Vô Địch lúc này mới quay lại, nhìn thẳng vào mắt Huyết Thủ.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút cảm xúc.
"Lão hỏi nhiều quá.
"Huyết Thủ giật mình, lùi lại nửa bước, rồi cười xòa:
"Thôi, thôi, ta không hỏi nữa.
Chỉ là.
chỉ là tò mò thôi.
"Hai người lại tiếp tục đi trong im lặng.
Đến trưa, họ dừng chân bên một con suối nhỏ.
Nước suối trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong.
Hai bên bờ, những bụi lau sậy cao quá đầu người, đung đưa trong gió.
Lăng Vô Địch ngồi xuống một tảng đá, lấy lương khô ra ăn.
Huyết Thủ cũng làm theo, nhưng mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh.
Ăn xong, Lăng Vô Địch lôi cuốn Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết ra xem.
Hắn lật từng trang, đọc kỹ từng chữ, từng hình vẽ.
Ánh mắt hắn chăm chú, như muốn khắc từng chi tiết vào đầu.
Huyết Thủ nhìn hắn, tò mò:
"Ngươi định luyện ngay bây giờ?"
Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Không.
Chỉ xem để biết.
Luyện thì phải có chỗ yên tĩnh, không bị quấy rầy.
"Huyết Thủ gật gù, không hỏi thêm.
Nghỉ ngơi được một khắc, hai người lại tiếp tục lên đường.
Mặt trời đã xế chiều, nắng vàng nhạt dần, bóng cây đổ dài trên mặt đất.
Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, họ dừng chân dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, cạnh một vách đá che chắn gió.
Lăng Vô Địch nhóm lửa, Huyết Thủ đi kiếm ít củi khô về chất đống.
Lửa bập bùng cháy, soi sáng khuôn mặt hai người.
Bóng tối xung quanh như càng thêm sâu thẳm, những tiếng động từ rừng già bắt đầu vọng ra:
tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim đêm kêu lạc lõng, tiếng thú rừng gầm xa xa.
Lăng Vô Địch ngồi dựa vào gốc cây, tay vẫn cầm cuốn sách, mắt nhìn vào lửa.
Huyết Thủ ngồi đối diện, cũng nhìn vào lửa.
Một lúc lâu, lão lên tiếng:
"Ma Đao, ngươi có tin vào số mệnh không?"
Lăng Vô Địch không trả lời ngay.
Một lúc sau, hắn mới nói, giọng trầm đều:
"Huyết Thủ ngạc nhiên:
"Không?
Sao lại không?
Ngươi không thấy sao, bao nhiêu chuyện xảy ra trên đời, như có bàn tay vô hình sắp đặt?"
"Có những chuyện xảy ra là do người ta lựa chọn, không phải do số mệnh.
Ta chọn sống, nên ta sống.
Ta chọn mạnh, nên ta mạnh.
Nếu có số mệnh, thì số mệnh là do ta tạo ra.
"Huyết Thủ im lặng một lúc, rồi cười khổ:
"Ngươi.
ngươi thật là.
Cả đời ta sống, chưa gặp ai như ngươi.
"Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ nhìn vào lửa, đôi mắt phản chiếu ánh lửa bập bùng, sâu thẳm và khó đoán.
Đêm càng khuya, lửa càng cháy yếu.
Hai người thay phiên nhau canh gác, người này ngủ, người kia thức, rồi lại đổi.
Khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng, họ lại lên đường.
Ba ngày sau, họ đã tiến sâu vào chân núi Vạn Nhận.
Cây cối bắt đầu thay đổi, không còn là những rừng bạch đàn thưa thớt nữa, mà là những khu rừng nguyên sinh rậm rạp, um tùm, với những thân cây cao vút, những dây leo chằng chịt, những bụi gai rậm rạp.
Ánh nắng khó lòng xuyên qua tán lá, chỉ còn những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.
Không khí trở nên lạnh hơn, ẩm hơn.
Tiếng thú rừng gầm gừ vọng ra từ sâu trong rừng, nghe rõ hơn, gần hơn.
Huyết Thủ nhìn quanh, mặt hơi biến sắc:
"Chúng ta đang đi vào lãnh địa của yêu thú cấp cao.
Phải cẩn thận.
"Lăng Vô Địch gật đầu, tay đặt lên chuôi đao.
Mắt hắn quan sát bốn phía, không bỏ sót một động tĩnh nào.
Họ đi thêm một quãng, thì bỗng nhiên từ trong bụi rậm, một con Huyết Lang to lớn lao ra, nhắm thẳng vào Huyết Thủ.
Viu!
Đao của Lăng Vô Địch vung lên nhanh như chớp.
Một đường đao vẽ lên trong không trung, chém đôi con lang ngay giữa không trung.
Máu bắn tung tóe, thân lang rơi xuống, đứt làm hai mảnh.
Huyết Thủ giật mình, vội rút song đao ra, nhưng mọi chuyện đã kết thúc.
Lăng Vô Địch tra đao vào vỏ, mặt không biến sắc:
"Đi tiếp.
"Huyết Thủ nuốt nước bọt, nhìn con lang bị chém đôi, rồi nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt khác hẳn.
Lão biết Lăng Vô Địch mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy.
Một con Huyết Lang cấp bốn, chỉ một đao là chết tươi.
Hai người lại tiếp tục đi sâu vào rừng.
Chiều tối hôm đó, khi mặt trời đã xuống thấp sau những dãy núi, họ tìm được một hang động nhỏ dưới chân vách đá.
Hang không sâu, nhưng đủ để tránh mưa và thú dữ.
Lăng Vô Địch ngồi xuống, lôi bản đồ ra xem.
Hắn đối chiếu với địa hình xung quanh, rồi gật đầu:
"Đi đúng hướng rồi.
Còn khoảng năm ngày nữa sẽ đến khu vực Vân Tiêu Cửu Trùng.
"Huyết Thủ thở phào:
"May quá.
Cứ tưởng lạc đường.
"Lăng Vô Địch không nói gì, cất bản đồ, rồi lôi cuốn Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết ra xem tiếp.
Huyết Thủ nhìn hắn, rồi hỏi:
"Ngươi định luyện bây giờ?"
"Chưa.
Còn sớm.
Phải tìm được chỗ thật an toàn.
"Huyết Thủ gật gù, rồi nằm xuống nghỉ ngơi.
Lão biết, với Lăng Vô Địch, lão chỉ cần làm theo là đủ.
Ngoài hang, màn đêm buông xuống, tiếng thú rừng gầm vọng ra từ sâu trong rừng, nhưng trong hang, lửa vẫn cháy, soi sáng hai bóng người.
Hành trình phía trước còn dài, nhưng họ đã bắt đầu.
Hết chương 95.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập