Ba ngày sau, Lăng Vô Địch đặt chân đến Vân Mộng Thành.
Thành trì này lớn hơn Cửu Tiêu gấp mười lần, tường cao hào sâu, trong thành đường sá rộng rãi, người xe tấp nập.
Những dãy phố dài thẳng tắp với đủ loại cửa hiệu, tửu lâu, quán trà, tiệm võ khí san sát nhau.
Xa xa, những ngôi nhà cao tầng của các thế lực lớn sừng sững, uy nghiêm.
Lăng Vô Địch tìm một quán trọ bình dân ở khu phía tây, thuê một phòng, rồi ra ngoài dạo chơi, vừa ngắm nhìn phố phường vừa tìm hiểu tình hình.
Hắn đang đi giữa chợ, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào từ xa.
Tiếng người la hét, tiếng bước chân dồn dập, tiếng sập đổ.
Một đám đông đang tản ra hai bên đường, mặt mày hoảng sợ.
Lăng Vô Địch nheo mắt nhìn về phía đó.
Hai bóng người đang lao nhanh trên mái nhà, một trước một sau.
Người đi trước mặc hắc bào, tay cầm song đao, khí tức hỗn loạn, có vẻ đang bị thương.
Kẻ đuổi theo sau mặc tăng bào rách nát, đầu trọc lốc, tay cầm thiền trượng, miệng không ngừng chửi rủa.
"Ha ha ha, lão già Huyết Thủ!
Ngươi không ngờ có ngày hôm nay phải không!
Năm xưa ta giết cả nhà ngươi, hôm nay ta sẽ đưa ngươi xuống cùng bọn chúng!
"Từ xa, Lăng Vô Địch sững người.
*Đông Sơn Yêu Tăng!
Đúng vậy, cái đầu trọc lốc, khuôn mặt đầy sát khí, thanh thiền trượng lấp lánh dưới nắng – chính là Đông Sơn Yêu Tăng, kẻ thù truyền kiếp mà hắn tưởng đã chết từ lâu.
Nhưng khí tức của lão bây giờ.
Ngũ Phẩm trung kỳ!
Mạnh hơn trước rất nhiều.
Xem ra từ Vân Tiêu Cung kiếm được không ít đồ tốt.
Còn người chạy trốn phía trước – Huyết Thủ Lão Nhân, cũng Ngũ Phẩm lão luyện, nhưng lúc này đang bị thương nặng, chạy không vững, trên người đầy máu.
Lăng Vô Địch đứng giữa đường, nhìn cảnh tượng trước mắt, bật cười lớn.
Tiếng cười của hắn vang vọng, thu hút mọi ánh nhìn.
"Ha ha ha!
Trên đời này quả nhiên có duyên phận!
Gặp lại nhau ở chốn này, vui như mở hội!
"Hắn cả người bừng bừng hứng khởi, nhảy lên mái nhà, chắn ngang đường của hai người.
Đông Sơn Yêu Tăng và Huyết Thủ Lão Nhân cùng dừng lại, nhìn hắn với hai thái độ khác nhau.
Huyết Thủ Lão Nhân mặt tái nhợt, nhưng thấy Lăng Vô Địch, mắt lóe lên tia hy vọng:
"Lăng Vô Địch!
Là ngươi!
Cứu ta!
"Đông Sơn Yêu Tăng thì trợn mắt, rồi cũng cười lớn, tiếng cười đầy điên cuồng:
Thì ra là ngươi!
Ta còn tưởng ngươi chết dưới tay Lý Thiên Cương rồi chứ!
Vẫn còn sống đấy à?"
Lăng Vô Địch cười nhẹ, tay vuốt nhẹ sống đao:
"Lão già lẩm cẩm đó, sao làm gì được ta.
Nhưng mà này, hôm nay gặp lại, ngươi nghĩ ngươi còn may mắn như lần trước sao?"
Đông Sơn Yêu Tăng biến sắc, nhưng rồi lại cười khẩy, đưa tay lên miệng huýt sáo một tiếng dài.
*Viuuuuu!
Tiếng huýt sáo xé toạc không gian, vang vọng giữa phố xá đông người.
Từ trong bóng tối của con hẻm gần đó, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là một nam nhân trung niên mặc thanh bào, khuôn mặt lạnh lùng như tạc từ đá, đôi mắt sắc như dao phay.
Hắn bước đi không một tiếng động, nhưng mỗi bước chân đều để lại những vết nứt nhỏ trên mặt đất.
Khí tức của hắn ổn định, trầm lắng – Ngũ Phẩm viên mãn.
Lăng Vô Địch nheo mắt nhận ra.
*Là hắn!
Kẻ bí ẩn trong rừng Bạch Hổ năm xưa!
Thanh bào nhân lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng ma:
"Đông Sơn, ngươi gọi ta?"
Đông Sơn Yêu Tăng cười đểu, chỉ vào Lăng Vô Địch:
"Lý huynh, nhìn xem, đây là kẻ ta thường nhắc đến.
Lăng Vô Địch, Huyết Mãng Cuồng Đao, hạng ba Tiềm Long Bảng, trị giá 1.
500.
000 lượng đấy!
"Lý Khôn nhìn Lăng Vô Địch từ đầu đến chân, khẽ cười khẩy, ánh mắt khinh miệt:
"Ngũ Phẩm viên mãn.
Cũng khá.
Nhưng với hai chúng ta, một Ngũ Phẩm viên mãn với một Ngũ Phẩm trung kỳ, nó chạy đường nào?"
Hắn vung tay, song chùy tử kim hiện ra, nặng trịch, trên bề mặt loang lổ những vết máu khô đen sì.
Không khí bỗng nhiên nặng nề, đè nén.
Những người đi đường phía dưới cảm nhận được luồng sát khí khủng khiếp từ trên mái nhà, vội vã bỏ chạy tán loạn.
Tiếng la hét, tiếng trẻ con khóc, tiếng sập đổ vang lên hỗn loạn.
Lăng Vô Địch vẫn đứng yên, mặt không biến sắc.
Hắn không những không sợ, mà trong lòng còn dâng lên một thứ hưng phấn lạ thường.
Đã lâu rồi hắn mới có cơ hội thử sức với đối thủ xứng tầm.
Hắn từ từ rút đao.
Một âm thanh *soạt* dài vang lên, thanh đao trong tay hắn như sống dậy.
Đó không chỉ là tiếng kim loại ma sát, mà còn là tiếng hát của tử thần.
Không khí xung quanh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, những chiếc lá khô trên mái nhà bay lên, xoay tròn trong gió.
Rồi chúng dừng lại – đông cứng giữa không trung.
Đông Sơn Yêu Tăng và Lý Khôn đồng thời cảm nhận được một luồng áp lực vô hình.
Đó không phải sát khí, không phải nội lực, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn – đao ý.
Lý Khôn biến sắc, song chùy trong tay run lên nhè nhẹ:
"Đao ý?
Ngươi.
ngươi đã lĩnh hội được đao ý?"
Giọng hắn không còn khinh miệt nữa, mà pha lẫn sợ hãi.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ cười lạnh, rồi bất ngờ lao tới.
*Vù!
Tốc độ kinh người!
Không ai kịp thấy hắn di chuyển, chỉ nghe thấy tiếng xé gió chói tai.
Trong chớp mắt, hắn đã áp sát Lý Khôn, đao vung lên chém ngang.
*Choang!
Tiếng va chạm như sét đánh ngang trời, tóe lửa sáng rực cả một góc phố.
Lý Khôn lùi lại ba bước, mặt tái nhợt, tay cầm chùy run lên bần bật.
Hắn cảm nhận được lực đạo khủng khiếp từ thanh đao, cùng với đao ý sắc bén xuyên qua lớp phòng ngự, khiến nội tạng chấn động.
"Ngươi!
"Lăng Vô Địch không cho hắn kịp thở, đao lại vung lên lần nữa.
Lần này là *Phong Lôi nhất thức – Lôi Đình vạn quân!
Một đường đao bổ xuống như sét đánh, mang theo uy lực của cả ngàn cân.
Lý Khôn giơ song chùy lên đỡ, nhưng lực đạo quá mạnh khiến hắn lún sâu xuống mái ngói, mái nhà rung chuyển, ngói vỡ tan tành.
*Rắc rắc rắc!
Những vết nứt lan rộng trên mái nhà, lan xuống tường, cả căn nhà như sắp sập.
Đông Sơn Yêu Tăng thấy vậy, vội vàng xông vào hỗ trợ.
Hắn hét lên một tiếng, thiền trượng vụt thẳng vào sườn Lăng Vô Địch với tất cả sức mạnh.
*HAAAAAAAAA!
Tiếng hét của hắn vang vọng, nhưng rồi tắt lịm.
Lăng Vô Địch không né, để mặc thiền trượng đập vào người.
Thiền trượng đập vào người hắn phát ra tiếng kim loại vang dội, như đập vào khối sắt thép.
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công viên mãn đã biến thân thể hắn thành thần binh.
Đông Sơn Yêu Tăng trợn mắt, miệng há hốc:
"Cái.
cái gì?"
Lăng Vô Địch quay lại, nhìn hắn với ánh mắt lạnh như băng.
Trong mắt hắn không có đau đớn, không có tức giận, chỉ có một nụ cười nhạt.
"Lâu rồi không gặp, ngươi vẫn yếu như xưa.
"Đao của hắn vung ngang, chém thẳng vào Đông Sơn.
*Phong Lôi nhị thức – Phong Lôi tề minh!
Đường đao vòng tròn, nhanh đến mức không thể thấy bằng mắt thường.
Chỉ nghe tiếng gió rít như bão táp, tiếng sấm vang như trời long đất lở.
Đông Sơn Yêu Tăng kịp giơ thiền trượng lên đỡ, nhưng lực đạo quá mạnh.
* Thiền trượng của hắn cong đi, suýt gãy.
Hắn bay ngược về phía sau như diều gặp gió, đổ sập xuống một mái nhà bên cạnh.
*Rầm!
Mái nhà sập, bụi mù mịt.
Đông Sơn nằm trong đống đổ nát, phun máu đầy miệng, thở hổn hển từng hơi yếu ớt.
Lý Khôn thấy cơ hội, xông lên tấn công.
Song chùy của hắn vung lên liên hồi, mỗi đòn đều nhắm vào chỗ hiểm:
đầu, cổ, tim, bụng.
Không khí rung lên từng hồi vì những đòn tấn công.
*Viu viu viu!
Những cú vung chùy tạo ra tiếng gió rít kinh hoàng.
Lăng Vô Địch đỡ, né, phản công.
Đao pháp của hắn như một vòng tròn bảo vệ hoàn hảo, không lọt một khe hở.
Đao ý bao trùm, khiến mỗi nhát đao đều uy lực khủng khiếp.
Choang!
Tiếng binh khí va chạm liên hồi, dồn dập như trống trận.
Tia lửa bắn ra tung tóe, soi sáng khuôn mặt đầy sát khí của ba người.
Ba mươi chiêu, năm mươi chiêu, một trăm chiêu.
Lý Khôn bắt đầu thấm mệt.
Mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập, tay cầm chùy run lên vì tê dại.
Hắn chưa từng gặp đối thủ nào quái dị như vậy.
Đao pháp tinh diệu, thân thể cứng như sắt, đao ý lại sắc bén vô cùng.
Mỗi lần va chạm, hắn đều cảm thấy nội lực bị chấn động, khí huyết cuồn cuộn.
"Đông Sơn!
Còn sống không!"
Hắn gầm lên.
Từ đống đổ nát, Đông Sơn Yêu Tăng lồm cồm bò dậy, lau máu trên miệng:
"Còn.
còn sống!
"Hắn cắn răng, cầm thiền trượng đã cong vẹo, lại xông vào.
Lần này, hai người phối hợp tấn công dồn dập hơn.
Lý Khôn ở phía trước, Đông Sơn ở phía sau, tạo thành thế gọng kìm.
Lăng Vô Địch vẫn đứng yên, mắt nhắm nghiền, như thể không nhìn thấy gì.
Rồi hắn mở mắt.
Đôi mắt hắn sáng rực trong bóng tối, như hai vì sao băng.
Hắn vung đao.
*Phong Lôi tam thức – Lôi Đình Phong Bạo!
Một đường đao xoay tròn, tạo thành một cơn lốc đao khí khổng lồ.
Cơn lốc cuốn phăng mọi thứ xung quanh:
ngói vỡ, gỗ mục, bụi đất, tất cả đều bị hút vào trong và nghiền nát.
*RẦM RẦM RẦM!
Tiếng gió rít, tiếng đao khí xé toạc không gian, tiếng những căn nhà xung quanh rung chuyển.
Cả khu phố như chao đảo.
Lý Khôn bị cuốn vào trong lốc xoáy, song chùy bị đánh bay, người hắn văng ra xa, phun máu đầy trời.
Máu vẽ nên một vòng cung đỏ thẫm trong không trung.
Hắn đập vào một cây cổ thụ cách đó mười trượng, cây gãy làm đôi.
Hắn rơi xuống, nằm im bất động, chỉ còn thoi thóp thở.
Đông Sơn Yêu Tăng đứng sững lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Thiền trượng trên tay hắn rơi xuống, lăn dài trên mái nhà, phát ra những tiếng *lộc cộc* vô hồn.
Hắn nhìn Lý Khôn nằm bất động, nhìn Lăng Vô Địch đang đứng giữa cơn lốc đao khí đang tan dần, và hắn run lên.
Không phải run vì lạnh, mà run vì sợ.
"Ngươi.
ngươi.
"Lăng Vô Địch bước tới, từng bước chậm rãi, vững chãi.
Mỗi bước chân để lại dấu ấn sâu trên mái ngói.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút cảm xúc.
Đông Sơn Yêu Tăng lùi lại, vấp ngã, rồi lết lùi trên mái nhà:
"Đừng.
đừng giết ta!
Ta xin lỗi!
Ta xin lỗi về chuyện năm xưa!
"Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn hắn.
Một lúc lâu, hắn mới lên tiếng, giọng trầm đều:
"Xin lỗi?
Ngươi tưởng xin lỗi có tác dụng?"
Đông Sơn lắp bắp:
"Ta.
ta có thể trả!
Có thể trả bất cứ giá nào!
Ta có công pháp!
Có bảo vật!
Có vàng!
"Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Ta không cần, những thứ đó chỉ cần giết ngươi không phải tất cả đều là của ta sao"Hắn giơ đao lên.
Đông Sơn nhắm mắt, run rẩy chờ chết.
Nhưng rồi.
không có gì xảy ra.
Hắn mở mắt, thấy Lăng Vô Địch đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ – không phải thương hại, mà là tính toán.
"Nhưng mà này, "
Lăng Vô Địch nói,
"ngươi biết không, trên Sát Long Bảng, đầu của ngươi trị giá bao nhiêu?"
Đông Sơn ngẩn người:
"C.
Lăng Vô Địch cười, nụ cười lạnh lẽo:
"Ngươi quên rồi sao?
Sát Long Bảng, những kẻ khét tiếng nhất thiên hạ.
Ngươi và Lý Khôn, cả hai đều có tên trên đó.
Tuy không cao bằng ta, nhưng cũng đáng kể.
"Hắn nhìn về phía Lý Khôn đang hấp hối dưới gốc cây:
"Lý Khôn, giá 400.
000 lượng.
Ngươi, Đông Sơn Yêu Tăng, giá 300.
Tổng cộng 700.
Tính ra cũng được kha khá.
"Đông Sơn mặt tái nhợt:
ngươi định.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Ừ, ta định lấy đầu các ngươi.
Vừa lang thang vừa kiếm tiền.
Nhất cử lưỡng tiện.
"Hắn bước tới, đao lại giơ lên.
"Chờ.
chờ đã!"
Đông Sơn hét lên.
"Ta có bí mật!
Bí mật về Vân Tiêu tông!
Về di bảo của chúng!
"Lăng Vô Địch nghe vậy dừng lại, hắn không ngờ mới đó đã tìm được manh mối cho nhiệm vụ, nhướng mày:
"Nói.
"Đông Sơn thở hổn hển, nói nhanh:
“ Nhưng ngươi phải hứa…”
Lời lão còn chưa nói hết Lăng Vô Địch đã kề đao vào cổ, lưỡi đao sắc lạnh cứa vào làn da rịn máu tươi, Lăng Vô Địch lạnh lùng lên tiếng:
“ Nói”
Đông Sơn Yêu Tăng sợ mất mật, lắp bắp nói:
"Năm xưa, ta và Lý Khôn đã tìm được một phần bản đồ của Vân Tiêu tông.
Nó chỉ dẫn đến một nơi gọi là.
Vân Tiêu Cung!
Nơi đó chứa toàn bộ bảo vật của tông môn!
Ta có bản đồ!
Ta sẽ đưa cho ngươi!
"Lăng Vô Địch nhìn hắn chằm chằm:
"Bản đồ đâu?"
Đông Sơn run run lục túi, lôi ra một mảnh da dê cũ, đưa cho Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch cầm lấy, xem qua.
*Con thiếu .
một mảnh.
Hắn cất bản đồ vào túi, nhìn Đông Sơn:
"Tốt.
Nhưng vẫn chưa đủ.
"Đông Sơn run lên:
ngươi còn muốn gì?"
Lăng Vô Địch cười:
"Muốn mạng ngươi.
"Đao vung lên.
*Soạt!
Đông Sơn Yêu Tăng ngã xuống, mắt mở to vô hồn, trong mắt là tràn ngập sự không cam lòng.
**+5.
000 điểm.
Tổng điểm:
49.
200.
**
Lăng Vô Địch không dừng lại, nhảy xuống chỗ Lý Khôn.
Hắn đang hấp hối, thoi thóp thở.
"Lăng Vô Địch không nói, chỉ vung đao.
54.
Hắn lôi ra trong túi hắn một mảnh khác bản đồ, đứng giữa hai xác chết, nhìn lên bầu trời.
Màn đêm đã bao phủ, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh.
Lúc này, Huyết Thủ Lão Nhân từ đống đổ nát lê ra, nhìn hắn với ánh mắt kinh hãi:
ngươi giết cả hai rồi?"
Lăng Vô Địch quay lại, cười nhạt:
"Đương nhiên.
Hai đống điểm sát phạt đi dạo, sao có thể bỏ qua?"
Huyết Thủ nuốt nước bọt:
"Nhưng mà.
chúng nó có bản đồ.
"Lăng Vô Địch lôi hai mảnh bản đồ ra:
"Có rồi.
"Huyết Thủ nhìn, mắt sáng lên:
"Hai mảnh!
Nếu ghép lại.
"Ừ, nếu ghép lại, có thể tìm được Vân Tiêu Cung.
Nhưng chuyện đó để sau.
"Hắn cất bản đồ, nhìn Huyết Thủ:
"Lão có chỗ nào ẩn náu an toàn không?
Phải đi ngay trước khi người của Kiếm Tông hay Thiên Cơ Lâu kéo tới.
"Huyết Thủ gật đầu:
"Có.
Đi theo ta.
"Hai người nhảy xuống mái nhà, biến mất trong bóng tối, để lại hai xác chết và một khu phố hoang tàn.
—
**Hết chương 93.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập