Mặt trời lên cao, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, soi sáng con đường mòn ngoằn ngoèo giữa những đồi cỏ xanh rì.
Hai bên đường, những bông hoa dại đủ màu sắc đua nhau nở rộ, tỏa hương thơm ngát trong không khí trong lành của buổi sớm mai.
Xa xa, một dòng suối nhỏ róc rách chảy, tiếng nước vọng lại như một bản nhạc rừng êm đềm.
Lăng Vô Địch đi chậm rãi trên con đường, hít thở không khí trong lành.
Hắn đã rời khỏi Hoang Lĩnh được năm ngày, đi sâu vào vùng đất phía nam – nơi ít người lui tới, nơi những dãy núi trùng điệp và những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn.
Hắn cần một nơi yên tĩnh để củng cố cảnh giới mới, và cũng để tránh xa những ánh mắt dõi theo.
Đến trưa, khi mặt trời lên cao nhất, hắng thấy từ xa một thị trấn nhỏ nằm dưới chân núi.
Những mái ngói đỏ san sát, khói bếp bay lên từ những ống khói, tiếng gà gáy vọng lại từ xa.
Một dòng sông nhỏ uốn lượn quanh thị trấn, nước trong xanh soi bóng những rặng tre già.
Hắn dừng lại bên vệ đường, nhìn vào tấm bảng gỗ cũ kỹ dựng bên cạnh.
Trên đó khắc ba chữ:
**Hoài Xuân Trấn**.
*Hoài Xuân.
cái tên hay.
Có lẽ nên ghé qua.
Hắng bước vào thị trấn.
—
Hoài Xuân Trấn không lớn, chỉ khoảng vài trăm nóc nhà, nhưng lại nhộn nhịp hơn hắn tưởng.
Những con đường lát đá xanh chạy dọc ngang, hai bên là các cửa hiệu buôn bán tấp nập.
Người đi lại đông đúc, có vẻ như thị trấn này là một điểm dừng chân quan trọng trên con đường thương mại giữa các vùng.
Lăng Vô Địch tìm một tửu lâu nhỏ ở góc phố, tên
"Xuân Phong Lâu"
Quán chỉ có hai tầng, phía trước treo mấy chiếc đèn lồng đỏ đã bạc màu.
Hắn bước vào, chọn một góc khuất, lưng dựa tường, mặt hướng ra cửa – thói quen đã ăn sâu vào máu thịt.
Tiểu nhị chạy ra, niềm nở:
"Khách quan dùng gì ạ?"
"Một bình rượu, ba món nhắm."
"Dạ, khách quan chờ một chút.
"Trong lúc chờ, Lăng Vô Địch quan sát xung quanh.
Quán khá đông, phần lớn là thương nhân và lữ khách.
Ở bàn bên cạnh, mấy người đang xì xào bàn tán.
"Nghe nói chưa?
Huyết Mãng Cuồng Đao lại giết thêm năm tên săn tiền thưởng ở Hoang Lĩnh."
"Nghe rồi.
Hắn lên hạng mười Sát Long Bảng rồi đấy.
Tiền thưởng bảy trăm ngàn lượng."
"Trời ơi, bằng ta cả đời cũng không kiếm nổi."
"Thôi đừng mơ.
Ai dám động vào hắn?
Nghe nói hắn là ma nhân, đâm chém không chết.
"Lăng Vô Địch nhấp ngụm rượu, mỉm cười.
*Ma nhân.
danh tiếng lan nhanh thật.
Hắn không để tâm, tiếp tục uống.
Ăn uống xong, hắn tìm một quán trọ nghỉ ngơi.
Quán trọ
"Hoài Xuân Hiên"
nằm cuối phố, khá yên tĩnh.
Hắn thuê một phòng, nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà bằng gỗ tối om.
Trong đầu hắn, những kế hoạch bắt đầu hình thành.
Hắn cần tìm hiểu thêm về vùng đất này, về những yêu thú mạnh xung quanh, và về những thế lực có thể ảnh hưởng đến hắn.
Nhưng trước hết, hắn cần nghỉ ngơi.
Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy khi mặt trời vừa ló dạng.
Hắn ra ngoài, đi dạo quanh thị trấn.
Chợ sáng đã họp từ lúc tờ mờ, người mua kẻ bán tấp nập.
Hắn mua ít lương khô, vài thứ cần thiết, rồi tìm một quán trà ngồi nghỉ.
Trong quán trà, hắn nghe được nhiều chuyện thú vị.
Về một ngọn núi phía đông có nhiều yêu thú cấp cao, về một khu rừng cấm mà không ai dám vào, về một lão tiều phu sống trong rừng mấy chục năm nay.
Hắn ghi nhớ tất cả.
Chiều tối, khi mặt trời đã xuống thấp sau những dãy núi, Lăng Vô Địch ngồi bên bờ sông Hoài, nhìn dòng nước lững lờ trôi.
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hương lúa từ những cánh đồng xa.
Hắn cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi.
*Hoài Xuân Trấn.
có lẽ ta sẽ ở lại đây vài ngày.
Hắn đứng dậy, quay về quán trọ.
Nhưng khi vừa bước vào phòng, hắn khựng lại.
Trên bàn, có một phong thư được đặt ngay ngắn.
Hắn không hề nghe thấy tiếng động nào.
Hắn cầm lên, mở ra đọc.
Bên trong chỉ có mấy dòng chữ:
"Ma Đao hạ cố, Hoài Xuân Trấn bừng sáng.
Ngưỡng mộ đã lâu, xin được gặp mặt.
Tối nay, giờ Tý, miếu thổ địa đầu làng.
Nhớ đến, có tin về Kiếm Tông."
Không ký tên.
Lăng Vô Địch nhíu mày, xé phong thư thành nhiều mảnh.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã tối dần.
*Kẻ nào?
Mục đích gì?
Bẫy?
Hay thật sự có tin?
Hắn mỉm cười lạnh lùng.
*Dù là bẫy, cũng đáng để xem.
Với thực lực hiện tại, Ngũ Phẩm Hậu Kỳ, ta còn ngại ai?
Hắn nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi, chờ giờ Tý.
**Hết chương 82.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập