Ánh trăng lờ mờ xuyên qua những tán cây cổ thụ đầu phố Đông, soi sáng những con đường vắng lặng sau cuộc lùng soát điên cuồng của Kiếm Tông.
Gió đêm thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô lăn dài trên mặt đất, tạo nên những âm thanh xào xạc ma mị.
Xa xa, tiếng chó sủa vọng lại từ khu dân cư, rồi im bặt, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi điều gì đó.
Lăng Vô Địch đứng trên nóc một ngôi nhà hoang cuối phố Đông, mắt dõi về phía những ánh đèn đang di chuyển trong bóng tối.
Mười đội truy sát, mỗi đội năm người, đang lùng sục khắp các ngõ ngách.
Bọn chúng cầm đuốc, ánh lửa bập bùng soi rõ những thanh kiếm sáng loáng.
Hắn mỉm cười lạnh lùng.
Các ngươi muốn tìm ta?
Vậy để ta tìm các ngươi trước.
Hắn lướt đi trên những mái nhà, nhẹ nhàng như một con mèo.
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công vừa đạt nhập môn khiến cơ thể hắn nhẹ hơn, dẻo dai hơn, mỗi bước nhảy đều vững chãi và im lặng.
Phía dưới, một đội năm người đang đi qua con hẻm nhỏ.
Bọn chúng mệt mỏi, đã lùng soát suốt mấy canh giờ mà không thấy tung tích.
Tên cầm đầu dụi mắt, ngáp dài.
Lăng Vô Địch không chờ thêm.
Hắn nhảy xuống từ mái nhà, rơi thẳng vào giữa đội truy sát như một mũi tên.
Soạt!
Đao của hắn vung lên, chém ngang một đường.
Ba tên đứng gần nhất chưa kịp phản ứng đã ngã xuống, máu bắn tung tóe lên tường đá.
+3000 điểm.
Tổng điểm:
12.
000.
Hai tên còn lại hoảng hồn, rút kiếm chém loạn xạ.
Lăng Vô Địch không né, để mặc kiếm chém vào người.
Phập!
Lần này không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng dao xuyên qua thịt.
Mũi kiếm của một tên đâm thẳng vào vai hắn, xuyên qua da thịt, máu bắn ra.
Lăng Vô Địch hét lên đau đớn, nhưng đao trong tay vẫn vung lên.
Hai tên kia ngã xuống.
15.
Lăng Vô Địch đứng giữa năm xác chết, tay ôm vai rỉ máu.
Máu thấm đẫm áo, chảy dọc xuống cánh tay.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vải từ xác chết, nhét vào vết thương, cầm máu tạm thời.
Không thể chủ quan.
Mỗi nhát kiếm đều có thể giết ta.
Hắn lau đao, rồi biến mất vào bóng tối.
Đội thứ hai, cũng năm người, đang đi dọc theo con đường lớn phía Tây.
Lần này chúng có vẻ cảnh giác hơn, dàn hàng ngang, kiếm rút ra sẵn.
Lăng Vô Địch từ trong bóng tối lao ra.
Ba mũi kiếm đâm thẳng vào ngực, vào bụng, vào cổ hắn.
Một mũi đâm vào bụng, xuyên qua da thịt, suýt chạm ruột.
Máu bắn ra, nóng hổi.
Lăng Vô Địch gầm lên, đao vung lên chém ngang.
Một tên ngã xuống.
Bốn tên còn lại thấy hắn bị thương, càng hăng hái xông lên.
Kiếm của chúng liên tục đâm chém, mỗi nhát mỗi đau.
Lăng Vô Địch né tránh, nhưng vẫn bị thêm hai nhát vào cánh tay và lưng.
Máu tuôn ra như suối, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Đao của hắn vung lên, chém liên hồi.
Bốn tên ngã xuống.
18.
Lăng Vô Địch quỳ xuống, thở dốc.
Máu từ bụng, từ vai, từ lưng chảy không ngừng.
Hắn cắn răng, lấy thêm vải nhét vào các vết thương.
Tay hắn run lên vì đau.
Còn sống.
Còn chiến đấu được.
Hắn đứng dậy, lảo đảo bước vào bóng tối.
Đội thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Lần lượt từng đội ngã xuống dưới đao của hắn.
Nhưng mỗi trận chiến đều để lại trên người hắn những vết thương mới.
Một nhát kiếm vào đùi, một nhát vào sườn, một nhát xuyên qua bắp chân.
Máu chảy, đau đớn, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Đến đội thứ sáu, hắn đã mất quá nhiều máu.
Khi mười lăm tên vây hắn trong một con hẻm cụt, hắn gần như không thể đứng thẳng.
Lăng Vô Địch dựa lưng vào tường, đao trong tay run run.
Mười lăm thanh kiếm chỉa vào hắn từ mọi hướng.
Tên cầm đầu cười khẩy:
"Lăng Vô Địch, ngươi sắp chết rồi.
Đầu hàng đi, ta sẽ cho ngươi chết nhẹ nhàng.
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, môi nở nụ cười nhạt.
Máu từ khóe miệng chảy ra.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống:
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công (Địa cấp hạ phẩm)
Nhập môn.
Cần 20.
000 điểm để đạt tinh thông.
Điểm hiện tại:
21.
Còn kịp.
Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.
-20.
000 điểm.
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công đạt cảnh giới Tinh thông.
Điểm còn lại:
1.
Ngay lập tức, một luồng khí nóng rực lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Da thịt hắn co rút lại, rồi giãn ra, cứng cáp hơn, dẻo dai hơn.
Những vết thương bắt đầu se lại, máu ngừng chảy, nhưng vẫn còn đó những vết sẹo sâu hoắm.
Nhưng điều khiến mười lăm tên Kiếm Tông kinh hoàng không phải là luồng khí đó.
Mà là những vết thương trên người hắn – chúng đang lành lại trước mắt chúng.
Vết kiếm sâu hoắm ở bụng từ từ khép miệng, da thịt liền lại như có bàn tay vô hình đang khâu vá.
Máu ngừng chảy, vết thương biến thành sẹo rồi mờ dần.
Một tên lùi lại, mắt mở to, mặt tái nhợt:
"Ta.
ta vừa đâm hắn!
Ta thề là ta đâm trúng hắn!
Sao.
sao lại thế này?"
Tên bên cạnh run run:
"Vết thương.
vết thương của hắn đang lành!
Không thể nào!
"Lăng Vô Địch đứng thẳng dậy, vết thương trên bụng giờ chỉ còn là một vệt sẹo mờ.
Hắn nhìn đám người đang hoảng loạn, khóe miệng nhếch lên.
"Các ngươi chưa thấy gì đâu.
"Hắn vung đao.
Ba tên ngã xuống.
Mười hai tên còn lại xông vào, nhưng trong mắt chúng không còn chiến ý, chỉ còn sự sợ hãi.
"Quái vật!
Hắn là quái vật!"
Một tên hét lên.
Kiếm của chúng đâm vào người hắn, lần này chỉ phát ra tiếng choang như đập vào kim loại, không còn xuyên qua da thịt nữa.
Nhưng lực đập vẫn khiến vết thương cũ rách ra, máu lại bắt đầu chảy.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là máu chảy được vài giây thì lại ngừng, vết thương lại bắt đầu khép lại.
Quá trình diễn ra chậm hơn lúc nãy, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Một tên buông kiếm, bỏ chạy:
"Ta không đánh nữa!
Hắn không phải người!
"Nhưng hắn không chạy được bao xa.
Đao của Lăng Vô Địch đã vung lên.
Năm tên, mười tên.
Cuối cùng chỉ còn lại hai tên, quỳ sụp xuống, lạy lục:
"Đại nhân tha mạng!
Chúng tôi xin đi theo đại nhân!
"Lăng Vô Địch nhìn chúng, mắt đỏ rực trong bóng tối.
Hắn không nói, chỉ vung đao.
+9000 điểm.
10.
Hắn đứng giữa đống xác, thở dốc.
Máu trên người hắn vẫn còn, nhưng những vết thương đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại làn da trắng bệnh dưới ánh trăng.
Hắn nhìn xuống tay mình, nắm chặt rồi mở ra.
Cảm giác kỳ lạ vẫn còn, nhưng hắn đã quen dần.
Còn chưa xong.
Đội thứ bảy, thứ tám, thứ chín.
Mỗi trận chiến đều chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng tương tự.
Lăng Vô Địch bị thương, chảy máu, nhưng chỉ sau vài phút, vết thương lại lành lặn.
Những đệ tử Kiếm Tông nhìn thấy cảnh đó, tinh thần sụp đổ hoàn toàn.
"Hắn là ma!
Là quỷ!
Không thể giết được!"
"Chạy đi!
Chạy đi!
"Nhưng chạy cũng không thoát.
Lăng Vô Địch đuổi theo, chém giết không thương tiếc.
Mỗi lần hắn vung đao, lại có thêm một người ngã xuống.
Đến đội thứ chín, hắn đã không còn đủ sức để đuổi nữa.
Hắn nằm trên đống xác chết, máu từ những vết thương mới chảy ra, nhưng chúng cũng đang lành lại, chậm hơn nhưng vẫn lành.
Năm tên Kiếm Tông còn sống vây quanh, nhưng không dám lại gần.
Chúng nhìn hắn với ánh mắt hoảng loạn.
Một tên lắp bắp:
"Hắn.
hắn chết chưa?"
Tên khác đáp:
"Không biết.
nhưng vết thương của hắn.
chúng đang lành lại!
Nhìn kìa!
"Đúng vậy, vết thương sâu hoắm ở ngực hắn đang từ từ khép lại.
Da thịt co rút, liền với nhau, như chưa từng bị đâm.
Một tên gào lên:
"Chúng ta đang chiến đấu với cái gì vậy?
Đây không phải là người!
Không phải!
"Lăng Vô Địch mở mắt.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chúng.
Hắn đứng dậy.
Lần này, hắn không cần nhìn bảng hệ thống cũng biết điểm đã đủ.
24.
Tâm niệm vừa động.
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công đạt cảnh giới Viên mãn.
4.
Một luồng khí nóng rực bùng phát mạnh mẽ chưa từng thấy.
Nhưng lần này, điều khiến năm tên Kiếm Tông khiếp đảm nhất là cảnh tượng trước mắt:
tất cả vết thương trên người hắn, từ những vết đâm sâu nhất đến những vết cắt nông nhất, đồng loạt lành lại trong nháy mắt.
Da thịt liền lại, sẹo biến mất, máu khô bong ra, để lộ làn da trắng bệnh không một tổn thương.
Một tên ngã khuỵu, bất tỉnh vì sợ.
Bốn tên còn lại chạy, nhưng chân chúng run rẩy, chạy không nổi.
"Ma nhân.
ma nhân tái thế.
.."
Một tên lẩm bẩm, rồi gục xuống.
Lăng Vô Địch không nói.
Hắn chỉ vung đao.
Năm nhát đao, năm cái chết.
7.
Hắn đứng giữa đống xác chết, nhìn lên bầu trời.
Trăng sáng vằng vặc.
Gió thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Đội cuối cùng, do Lý trưởng lão dẫn đầu, đang tiến về phía này.
Lăng Vô Địch quay người, bước đi.
Hắn không chạy, chỉ đi chậm rãi, từng bước vững chãi.
Khi Lý trưởng lão đến nơi, chỉ còn những xác chết nằm la liệt.
Hàng trăm xác chết trải dài từ đầu phố đến cuối phố, máu chảy thành suối, thấm đẫm cả con đường.
Mùi máu tanh nồng đến nỗi nhiều thuộc hạ của ông ta phải bịt mũi.
Lý trưởng lão đứng đó, tay nắm chặt kiếm đến nỗi run lên.
Mặt ông ta tái nhợt, mắt đỏ ngầu.
hắn đã giết hơn bảy mươi người của chúng ta.
Một thuộc hạ lắp bắp.
"Nhưng.
nhưng nhìn kìa.
những vết máu trên đường.
chúng dẫn đi đâu đó.
"Một thuộc hạ khác chỉ tay về phía cuối phố, nơi có những dấu chân in trên vũng máu.
Nhưng dấu chân đó không phải của một người bình thường – mỗi bước chân đều in sâu xuống đất, như thể người đó mang một trọng lượng khủng khiếp.
Và kỳ lạ hơn, dọc theo dấu chân, không hề có vết máu rơi từ người hắn.
Máu chỉ từ những xác chết, không phải từ hắn.
"Hắn không bị thương?"
Lý trưởng lão thì thầm.
"Bảy mươi người, và hắn không bị thương?"
Một thuộc hạ run run:
"Thưa trưởng lão.
chúng tôi có nghe thấy.
có nghe thấy tiếng hét của những người đi trước.
họ la lên rằng hắn là ma nhân, rằng vết thương của hắn tự lành.
"Lý trưởng lão quay phắt lại:
"Tự lành?
Ngươi nói nhảm gì vậy?"
"Dạ thật!
Mấy tên chạy thoát được ở các đội trước đều nói vậy!
Họ nói hắn bị đâm trúng mấy nhát, nhưng chỉ một lúc sau vết thương biến mất!
"Lý trưởng lão im lặng.
Ông ta nhìn những xác chết, nhìn những vết kiếm trên tường, trên đất, và nhận ra một điều:
tất cả những vết đao của Lăng Vô Địch đều chí mạng, một đao một mạng.
Không có vết thương nào trên người hắn.
"Điều tra kỹ hơn, "
ông ta ra lệnh, giọng khàn đặc.
"Tìm bằng được hắn.
Nếu hắn thực sự là ma nhân.
chúng ta cần báo cáo về tông môn.
"Nhưng cuộc lùng soát kéo dài đến sáng vẫn không có kết quả.
Lăng Vô Địch biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại.
Trên một mái nhà cao cách đó không xa, Lăng Vô Địch nằm dài, nhìn xuống đội truy sát đang lùng soát vô vọng.
Cơ thể hắn lành lặn, không một vết thương.
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công viên mãn đã chữa lành mọi vết thương cho hắn.
Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác kỳ lạ vẫn còn đọng lại.
Mỗi lần dùng hệ thống, hắn đều cảm thấy có thứ gì đó thay đổi trong cơ thể.
Những lần hồi phục đó.
quá nhanh, quá kỳ lạ, không giống bất cứ công pháp nào hắn biết.
Hắn nhìn đôi tay mình – vẫn là đôi tay của con người.
Nhưng hắn biết, trong mắt kẻ địch, hắn không còn là con người nữa.
Ma nhân tái thế.
có lẽ ta đúng là như vậy.
Hắn nhìn Lý trưởng lão, người đang đứng giữa đống xác, mặt đầy phẫn nộ và bất lực.
Có thể ông ta chưa tin, nhưng những lời đồn sẽ lan ra.
Và rồi cả thiên hạ sẽ biết:
Lăng Vô Địch là kẻ không thể giết chết.
Lý trưởng lão, hôm nay ta tha cho ngươi.
Nhưng ngày mai, khi ta còn mạnh hơn, ta sẽ trở lại.
Và lúc đó, ngươi sẽ tận mắt chứng kiến điều mà thuộc hạ của ngươi đã thấy.
Hắn đứng dậy, lướt đi trên những mái nhà, biến mất trong bóng tối.
Phía dưới, Lý trưởng lão ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, tiếng gầm vang vọng trong đêm tối.
Nhưng chỉ có gió và lá khô trả lời ông ta, cùng với những lời đồn đại về một ma nhân không thể chết, vừa thức tỉnh giữa lòng thành Cửu Tiêu.
Hết chương 77.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập