Bình minh trên Hoang Lĩnh hôm nay đẹp như một bức tranh thủy mặc.
Lớp sương mờ còn giăng kín những thung lũng, biến cả khu rừng già thành một biển mây bồng bềnh.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, chúng biến những giọt nước đọng trên lá thành hàng ngàn viên ngọc lấp lánh.
Chim chóc bắt đầu cất tiếng hót, và xa xa, tiếng thác đổ vọng lại như một bản hòa tấu của núi rừng.
Lăng Vô Địch đứng trên mỏm đá cao, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào phổi.
Hắn đã có Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công trong tay, nhưng để luyện thành, hắn cần điểm.
Rất nhiều điểm.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống:
**Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công (Địa cấp hạ phẩm)
Chưa luyện.
Cần 15.
000 điểm để đạt nhập môn.
**
**Điểm hiện tại:
5.
600.
*Còn thiếu gần 10.
000 điểm.
Phải bắt đầu ngay.
Hắn rút trường đao, bước vào rừng sâu.
Hôm nay, hắn không nhắm vào những con thú đơn lẻ.
Hắn muốn tìm một bầy đàn lớn, để vừa kiếm điểm nhanh vừa thử nghiệm sức mạnh của Thiết Bố Sam sau trận chiến với Xích Diễm Hổ.
—
Khu rừng phía đông Hoang Lĩnh có một thung lũng mà theo tin đồn là nơi trú ngụ của bầy Huyết Lang lớn nhất vùng.
Nghe nói có đến năm mươi con, với một con đầu đàn đã đạt đến cấp bốn đỉnh phong.
Lăng Vô Địch quyết định đến đó.
Đường vào thung lũng là một con đường mòn hiểm trở, hai bên là vách núi dựng đứng, chỉ đủ cho một người đi.
Lăng Vô Địch men theo con đường ấy, cảnh giác cao độ.
Hắn biết, nếu bị bầy lang phục kích ở đây, hắn sẽ không có đường lui.
Khi ra khỏi con đường mòn, thung lũng hiện ra trước mắt hắn như một lòng chảo khổng lồ.
Dưới đáy thung lũng, hàng chục con Huyết Lang đang nằm la liệt, phơi mình dưới nắng.
Mùi hôi thối của phân thú và máu khô bốc lên nồng nặc.
Ở trung tâm, một con lang trắng to lớn đang nằm trên một tảng đá cao, đôi mắt xanh lét nhắm nghiền, nhưng tai vẫn vểnh lên nghe ngóng.
Lăng Vô Địch đếm:
bốn mươi bảy con.
Con đầu đàn cấp bốn đỉnh phong, khoảng mười con cấp bốn sơ kỳ, còn lại là cấp ba.
Hắn mỉm cười.
*Bốn mươi bảy con, tổng điểm chừng 8.
000 đến 9.
000.
Nếu săn được cả bầy, ta sẽ gần đủ điểm.
Nhưng săn bầy lang không giống săn thú đơn lẻ.
Chúng phối hợp rất tốt, và con đầu đàn cực kỳ thông minh.
Hắn cần một kế hoạch.
Hắn quan sát địa hình.
Thung lũng có một cửa ra duy nhất là con đường mòn hắn vừa đi qua.
Nếu chặn được cửa đó, bầy lang sẽ không thoát.
Nhưng hắn chỉ có một mình, làm sao chặn?
*Không cần chặn.
Ta sẽ để chúng chạy, và đuổi theo từng con.
Nhưng trước hết, phải giết con đầu đàn.
Hắn rút đao, từ từ tiến xuống thung lũng.
Bầy lang phát hiện ra hắn từ xa.
Chúng đứng dậy, gầm gừ, sẵn sàng tấn công.
Con đầu đàn cũng mở mắt, đứng dậy trên tảng đá, nhìn hắn với ánh mắt đầy uy hiếp.
Lăng Vô Địch không dừng lại.
Hắn tiếp tục bước tới, đao chỉ thẳng về phía trước.
Con đầu đàn hú lên một tiếng dài.
Ngay lập tức, hai mươi con lang lao vào hắn từ mọi hướng.
Lăng Vô Địch vung đao.
Đao pháp Phá Phong được thi triển, nhanh như chớp.
Ba con lang đầu tiên ngã xuống, máu bắn tung tóe.
Nhưng những con khác đã lao đến, cắn vào chân, vào tay, vào lưng hắn.
*Choang!
Choang!
Tiếng va chạm kim loại vang lên liên hồi.
Răng nanh và móng vuốt của lang không thể xuyên qua Thiết Bố Sam viên mãn.
Lăng Vô Địch chỉ cảm thấy những cú đập mạnh, nhưng không hề bị thương.
Hắn cười lớn, đao càng thêm hung hãn.
Mỗi nhát đao là một con lang ngã xuống.
Mười con, hai mươi con, ba mươi con.
Xác lang chất thành đống, máu chảy thành suối.
Con đầu đàn thấy bầy đàn bị tàn sát, gầm lên giận dữ, tự mình lao xuống.
Nó to lớn hơn những con khác gấp rưỡi, bộ lông trắng muốt lấm tấm máu của chính đồng loại.
Móng vuốt của nó sắc như đao, vung lên nghe tiếng gió rít.
Lăng Vô Địch nghênh đón nó bằng một đường Truy Phong Thức liên hoàn.
Đao và móng vuốt va chạm, tóe lửa.
Con đầu đàn linh hoạt lạ thường, né tránh những nhát đao rồi phản công dữ dội.
Nhưng nó không thể phá được Thiết Bố Sam.
Mỗi cú cào chỉ để lại vệt trắng, mỗi cú cắn chỉ khiến Lăng Vô Địch hơi nhíu mày.
Sau gần trăm chiêu, con đầu đàn bắt đầu kiệt sức.
Lăng Vô Địch thấy thời cơ, tung một đao chí mạng vào cổ nó.
Máu bắn ra, con đầu đàn ngã xuống, mắt mở to vô hồn.
Những con lang còn lại hoảng sợ, bỏ chạy tán loạn.
Lăng Vô Địch đuổi theo, chém từng con một, không để con nào thoát.
Khi trời bắt đầu xế chiều, thung lũng im lìm giữa những xác lang.
bốn mươi bảy con, tất cả đều chết.
Hắn ngồi xuống, thở dốc.
Toàn thân đau nhức vì hàng trăm cú cắn, cào, nhưng không có vết thương nào.
Thiết Bố Sam viên mãn đã bảo vệ hắn hoàn hảo.
**Sát Phạt Điểm:
+8.
200 (từ bầy lang)
**Tổng điểm hiện tại:
13.
800**
*Còn thiếu 1.
200 điểm nữa.
Một con cấp bốn nữa là đủ.
Hắn đứng dậy, bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm.
Da lang, nội đan, xương lang – tất cả đều có thể bán được.
Hắn làm việc đến tối, chất đầy một bọc lớn, nặng gần ba trăm cân.
Khi trăng lên, hắn gánh bọc da thú trên vai, bước ra khỏi thung lũng.
Trên đường về, hắn cảm nhận được những ánh mắt quen thuộc từ trong bóng tối – những kẻ theo dõi vẫn ở đó, âm thầm ghi chép.
*Các ngươi cứ nhìn đi.
Càng nhìn, các ngươi càng thấy ta mạnh hơn.
Và các ngươi càng do dự.
Cùng lúc đó, tại một tửu lâu sang trọng ở khu trung tâm thành Cửu Tiêu, Hắc Vũ đang ngồi trong phòng riêng, trước mặt là ba thuộc hạ vừa trở về từ Hoang Lĩnh.
Báo cáo của chúng khiến hắn không thể tin nổi.
"Một mình hắn giết bốn mươi bảy con Huyết Lang, trong đó có con đầu đàn cấp bốn đỉnh phong?
Mà không hề bị thương?"
"Dạ, thưa đường chủ.
Chúng tôi tận mắt chứng kiến.
Răng nanh và móng vuốt của lang không thể xuyên qua da thịt hắn.
Hắn như có mình đồng da sắt.
"Hắc Vũ trầm ngâm.
Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.
Ánh đèn dầu leo lét hắt lên vách tường những bóng đen dài ngoằng, nhảy múa theo từng bước chân của hắn.
"Lần trước, hắn đối phó với bầy lang ba mươi con cũng không hề hấn gì.
Lần này là bốn mươi bảy con.
Tốc độ tiến bộ của hắn quá nhanh.
Quá nhanh.
"Hắn dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trăng sáng vằng vặc, soi rõ những mái nhà san sát.
Một con chim đêm bay ngang qua, kêu lên một tiếng lạnh lẽo.
"Các ngươi có thấy hắn dùng công pháp gì không?"
"Thưa, hắn dùng đao pháp, có vẻ là Phá Phong Đao Pháp hoặc tương tự.
Nhưng thân thể hắn mới là đáng sợ.
Chúng tôi nghi hắn luyện ngoại công, có thể là Thiết Bố Sam, nhưng Thiết Bố Sam bình thường không thể đạt đến mức độ đó.
"Hắc Vũ gật đầu.
"Ta cũng nghĩ vậy.
Có thể hắn đã luyện đến viên mãn.
Nhưng Thiết Bố Sam chỉ là Hoàng cấp, dù viên mãn cũng có giới hạn.
Hắn cần môn công pháp cao hơn.
"Ông ta im lặng một lúc, không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Rồi hắn nói:
"Chuẩn bị cho ta một phong thư.
Ta sẽ báo cáo lên lâu chủ.
"—
Ba ngày sau, một con chim bồ câu đưa thư từ tổng bộ Thiên Cơ lâu trở về.
Hắc Vũ mở thư, đọc, mặt càng lúc càng tái đi.
Trong thư, lâu chủ viết:
"Tiếp tục theo dõi.
Không được hành động.
Lăng Vô Địch có thể liên quan đến lời nhắn của Vân Tiêu lão quỷ.
Nếu đúng, hắn sẽ tự lộ ra.
Nếu không, hắn chỉ là một thiên tài bình thường, không đáng để chúng ta bận tâm.
Nhưng hãy cẩn thận với Kiếm Tông.
Chúng đang có động thái."
Hắc Vũ đốt bức thư, nhìn nó cháy thành tro.
Những mảnh tro bay lên, tan vào bóng tối.
*Không được hành động?
Vậy phải chờ đến bao giờ?
Nhưng lệnh lâu chủ là tối thượng.
Hắn chỉ có thể tuân theo.
Trong khi đó, tại một tửu lâu khác, Lý trưởng lão của Kiếm Tông đang ngồi với hai thuộc hạ.
Một trong số đó vừa từ tổng bộ trở về, mang theo tin tức mới nhất.
"Lý trưởng lão, tông môn có chỉ thị.
Tên Lăng Vô Địch này đã gây rắc rối với đệ tử chúng ta, lại còn có hôn ước với Nhã Hân chân truyền.
Tông môn muốn.
xử lý hắn.
"Lý trưởng lão nhíu mày:
"Xử lý?
Giết hắn?"
"Không cần giết.
Chỉ cần làm hắn biến mất khỏi thành Cửu Tiêu.
Đưa hắn đi xa, hoặc nhốt lại, hoặc.
tùy cơ ứng biến.
Nhưng phải nhanh, trước khi Nhã gia kịp phản ứng.
"Lý trưởng lão trầm ngâm:
"Nhã gia?
Họ có liên quan gì?"
"Nghe nói Nhã gia sắp cử người đến.
Họ muốn gặp Lăng Vô Địch.
Có thể là để bàn về hôn ước.
Nếu để họ gặp nhau, chuyện sẽ rắc rối.
"Lý trưởng lão gật đầu:
"Ta hiểu.
Vậy chúng ta phải hành động trước khi Nhã gia đến.
"Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đang chuyển dần sang màu tím sẫm.
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung rinh những tà áo.
"Chuẩn bị người.
Đêm mai, chúng ta sẽ bắt hắn.
Lăng Vô Địch không biết những âm mưu đang diễn ra sau lưng mình.
Hắn chỉ biết rằng hắn cần thêm 1.
200 điểm, và hắn sẽ có được nó trong hôm nay.
Hắn đến một khu vực khác của Hoang Lĩnh, nơi có một con Hắc Hùng cấp bốn đơn độc.
Trận chiến kéo dài không lâu.
Mười chiêu, con Hắc Hùng ngã xuống.
**+700 điểm.
Tổng điểm:
14.
500.
Còn thiếu 500 điểm.
Hắn săn thêm một con Huyết Lang cấp ba nữa.
**+200 điểm.
700.
*Thiếu 300 điểm.
Thôi, tạm đủ.
Hắn trở về phòng trọ, đóng cửa, ngồi xếp bằng trên giường.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống, nơi Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công đang chờ đợi.
*15.
Ta có 14.
Thiếu 300.
Nhưng hắn không thể chờ thêm.
Hắn cảm nhận được những nguy hiểm đang đến gần.
Hắn cần sức mạnh ngay lập tức.
Hắn nhìn vào những vật phẩm trong túi:
mấy nội đan yêu thú cấp ba.
Hệ thống cho phép đổi nội đan lấy điểm, mỗi nội đan cấp ba đổi được 50 điểm.
Hắn đổi sáu nội đan.
**+300 điểm.
15.
*Đủ rồi.
Hắn không do dự.
Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.
**-15.
Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công đạt cảnh giới Nhập môn.
**Điểm còn lại:
0.
Ngay lập tức, một luồng khí nóng rực lan tỏa khắp cơ thể hắn, mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần so với khi luyện Thiết Bố Sam.
Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân, từng khúc xương đều đang thay đổi, trở nên cứng cáp hơn, dẻo dai hơn.
Quá trình kéo dài suốt một canh giờ.
Kết thúc, Lăng Vô Địch mở mắt.
Hắn cảm nhận cơ thể mình như được tái sinh.
Hắn đứng dậy, lấy đao, chém thử vào tay.
Một đường chém mạnh, chỉ để lại vệt trắng mờ nhạt, rồi biến mất.
Mạnh hơn Thiết Bố Sam rất nhiều.
Hắn cười mãn nguyện.
*Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công nhập môn đã mạnh thế này, nếu đạt đến viên mãn, e rằng thân thể ta sẽ như kim cương.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu.
Không khí bên ngoài bỗng nhiên thay đổi.
Ngoài kia, màn đêm đã bao phủ toàn bộ thành Cửu Tiêu.
Trăng lên cao, nhưng bị những đám mây đen che khuất, chỉ còn những tia sáng yếu ớt lọt qua kẽ hở, soi sáng những con đường vắng lặng.
Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô lăn dài trên mặt đất, tạo nên những âm thanh xào xạc ma mị.
Tiếng chó sủa từ xa vọng lại, rồi im bặt, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi điều gì đó.
Trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, Lăng Vô Địch bỗng cảm nhận được một luồng sát khí từ bên ngoài.
Hắn đứng dậy, tay cầm đao, mắt nhìn về phía cửa.
Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim mình đập thình thịch.
Rồi tiếng bước chân vang lên.
Nhiều người, bước chân nhanh, dứt khoát, không che giấu.
Chúng dừng lại trước cửa phòng hắn.
Một tiếng động mạnh, cánh cửa bị đạp tung.
Những mảnh gỗ vỡ văng ra tứ phía.
Năm người mặc hắc y xông vào, đao kiếm sáng loáng dưới ánh trăng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào.
Khí tức của chúng lạnh lẽo, sát khí tràn ngập căn phòng nhỏ.
"Lăng Vô Địch?
Đi với chúng ta một chuyến.
"Lăng Vô Địch đứng yên, đao trong tay vẫn chỉa xuống đất.
Hắn nhìn họ, nhận ra khí tức của Kiếm Tông từ những đường kiếm trên ngực áo.
Một nụ cười nhạt nở trên môi, nụ cười lạnh lẽo hơn cả ánh trăng ngoài kia.
"Đi đâu?
Và các ngươi là ai?"
"Kiếm Tông.
Có chuyện cần nói với ngươi.
"Lăng Vô Địch cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng nhỏ, nhưng không hề có chút sợ hãi:
"Kiếm Tông?
Ta còn tưởng các ngươi không thèm để ý đến ta cơ mà.
Sao hôm nay lại đích thân đến tìm?"
Tên cầm đầu cau mày, đao chỉ thẳng vào hắn:
"Bớt nói nhảm.
Đi mau.
"Lăng Vô Địch khoanh tay, vẫn đứng yên.
Ánh mắt hắn lạnh tanh, nhìn thẳng vào tên cầm đầu:
"Nếu ta không đi thì sao?"
Không gian như đông cứng lại.
Năm tên kia nhìn nhau, rồi đồng loạt xông vào.
Đao kiếm vung lên, chém thẳng vào người hắn từ mọi hướng, không chừa một khe hở.
Những tiếng va chạm kim loại vang lên chói tai, vọng khắp căn phòng nhỏ.
Lưỡi đao, mũi kiếm chém vào người Lăng Vô Địch, nhưng thay vì xuyên qua da thịt, chúng chỉ phát ra những tiếng động như đập vào khối sắt thép.
Những tia lửa nhỏ bắn ra trong bóng tối.
Năm tên đó ngỡ ngàng, trợn mắt nhìn hắn như thấy ma.
Mặt chúng tái nhợt dưới ánh trăng, tay cầm binh khí run lên.
Lăng Vô Địch cười, đao trong tay hắn vung lên.
Một đường chém ngang, nhanh như chớp, ba tên ngã xuống trong vũng máu.
**Hệ thống báo:
Giết ba đệ tử Kiếm Tông (Ngũ phẩm sơ kỳ)
Mỗi tên 3000 điểm.
Nhận 9000 điểm.
Điểm hiện tại:
9000.
Hai tên còn lại hoảng sợ, buông binh khí bỏ chạy, nhưng chân chúng như dính chặt xuống đất vì sợ hãi.
Hắn không đuổi theo.
Hắn chỉ đứng đó, giữa những xác chết dưới đất, máu bắt đầu chảy loang lổ trên nền nhà ẩm thấp.
Trên môi hắn vẫn là nụ cười lạnh, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối.
*9000 điểm, chẳng đáng là bao so với những gì ta vừa bỏ ra để luyện công.
Nhưng cũng là khởi đầu.
Và là lời tuyên chiến với Kiếm Tông.
*"Kiếm Tông.
cuối cùng cũng ra tay.
Vậy là trò chơi bắt đầu.
"Hắn bước ra khỏi phòng, bỏ lại sau lưng những xác chết và căn phòng trọ đã không còn an toàn nữa.
Bên ngoài, màn đêm tối đen như mực, chỉ có những tia chớp xa xa lóe lên báo hiệu một cơn mưa sắp đến.
Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo mùi máu tanh từ trong phòng ra ngoài ngõ.
Phía xa, trên mái nhà đối diện, một bóng người lặng lẽ quan sát, rồi cũng biến mất vào màn đêm, như một bóng ma không lời.
**Hết chương 76.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập