Chương 75: Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện Công

Hoang Lĩnh sau cơn mưa đêm thật sự là một thế giới khác.

Những tán cây còn đọng nước, long lanh dưới ánh nắng ban mai như hàng ngàn viên pha lê.

Không khí trong lành, mát mẻ, thoang thoảng mùi hương của đất ẩm và lá cây mục.

Chim chóc hót líu lo trên cành, những chú sóc nhỏ nhảy nhót tung tăng, và xa xa, tiếng suối chảy róc rách như một bản nhạc rừng bất tận.

Lăng Vô Địch ngồi trên mỏm đá cao, nhìn xuống thung lũng nơi hắn vừa có một trận huyết chiến với bầy Huyết Lang.

Xác lang đã được hắn dọn dẹp gần hết từ hôm qua, chỉ còn vài mảnh xương vương vãi và những vệt máu loang lổ trên đá.

Mùi tanh nồng vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng với hắn, đó là mùi của chiến thắng.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống:

**Thiết Bố Sam (Hoàng cấp trung phẩm)

Viên mãn**

**Sát Phạt Điểm:

5.

600**

*Thiết Bố Sam tuy tốt, nhưng chỉ là Hoàng cấp.

Đã đến lúc cần một môn ngoại công cao cấp hơn.

Hắn nhớ lại cuộc trò chuyện với lão bán sách cũ trong thành.

Lão ta từng nhắc đến một bộ công pháp tên

"Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công"

– một môn ngoại công Địa cấp hạ phẩm, nổi tiếng trong giang hồ về khả năng luyện thể cực kỳ lợi hại.

Nghe nói nếu luyện thành, thân thể cứng như kim cương, binh khí thường không thể làm tổn thương.

*Nhưng lão ta nói cuốn sách đó cực kỳ hiếm, phải tìm ở những tiệm sách cổ hoặc từ các võ quán lâu đời.

Thôi thì về thành lục tung lên vậy.

Hắn đứng dậy, phủi mông, thong thả trở về thành Cửu Tiêu.

Nắng trưa ở thành Cửu Tiêu gay gắt hơn trong rừng.

Những con đường đất đỏ khô cong, bụi mù mịt mỗi khi có xe ngựa đi qua.

Người đi đường lấm tấm mồ hôi, ai nấy đều vội vã tìm bóng râm nghỉ ngơi.

Tiếng rao hàng cũng thưa thớt hơn, chỉ còn vài người bán nước giải khát vẫn kiên nhẫn ngồi đợi khách dưới những tán cây cổ thụ.

Lăng Vô Địch không về phòng trọ ngay.

Hắn rẽ vào khu phố Tây, nơi tập trung nhiều tiệm sách cũ và cửa hàng võ học.

Đây là khu vực hắn thường lui tới mỗi khi muốn tìm kiếm công pháp, với những dãy nhà thấp lè tè, mái ngói đã ngả màu rêu phong, trước cửa thường treo vài tấm biển gỗ cũ kỹ viết tên tiệm bằng mực tàu đã phai nhạt.

Tiệm đầu tiên, một lão già râu tóc bạc phơ đang ngồi đọc sách dưới bóng cây, chiếc quạt mo phe phẩy chậm rãi.

Lão ngẩng lên thấy hắn, mỉm cười hiền hậu:

"Lăng công tử lại đến?

Lần này muốn tìm sách gì?"

Lăng Vô Địch ngồi xuống chiếc ghế tre kêu cót két, không vội vàng:

"Lão Trần, ta muốn tìm một bộ công pháp ngoại công Địa cấp, tên Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công.

Lão có không?"

Lão Trần nghe tên, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên, nhưng rồi lão lắc đầu, chậm rãi gấp quạt lại:

"Khó lắm.

Cuốn đó quý lắm, ta chỉ nghe tên chứ chưa từng thấy bản gốc.

Nghe nói ngày xưa có một võ quán lớn trong thành từng có bản sao, nhưng võ quán đó đã đóng cửa từ mấy chục năm trước rồi."

"Võ quán nào?"

"Võ quán Thái Bảo, ở cuối phố Đông.

Nhưng giờ chỉ còn phế tích thôi.

Chủ cũ chết cả rồi."

Lão Trần thở dài, mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng về một thời đã qua.

Lăng Vô Địch gật đầu, trả tiền mua một cuốn sách về y lý cho có lệ, rồi đứng dậy đi tiếp.

Tiệm thứ hai là một gian nhà nhỏ nằm khuất trong hẻm, chủ là một người đàn ông trung niên ít nói, chỉ lắc đầu khi nghe hắn hỏi.

Tiệm thứ ba lớn hơn, nhưng ông chủ cũng lắc đầu, còn khuyên hắn đừng phí công tìm vì cuốn đó chỉ là truyền thuyết.

Tiệm thứ tư, thứ năm.

tất cả đều cho câu trả lời tương tự.

Người thì chưa từng nghe, người thì nghe nhưng không có, kẻ thì bảo cuốn đó là bảo vật chỉ truyền trong nội môn, không bán ra ngoài.

Mặt trời dần xế chiều, nắng vàng nhạt dần nhường chỗ cho ánh hoàng hôn đỏ cam trải dài trên những mái ngói.

Lăng Vô Địch vẫn chưa tìm được gì.

Hắn ngồi xuống một gánh trà ven đường, nơi vài người lao động đang ngồi uống nước giải khát sau ngày dài.

Mùi trà ướp sen thơm nhẹ, tiếng ve kêu rả rích báo hiệu một buổi chiều tà sắp kết thúc.

Hắn gọi một ấm trà nóng, vừa uống vừa suy nghĩ, mắt nhìn dòng người qua lại trên phố.

*Phế tích võ quán Thái Bảo.

nếu có bản sao, chắc phải tìm ở đó.

Nhưng đã mấy chục năm, liệu còn không?

Hắn trả tiền trà, đứng dậy đi về phía Đông thành khi bóng chiều đã bắt đầu dài ra trên mặt đường.

Phố Đông giờ đây không còn nhộn nhịp như xưa.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những dãy nhà cũ kỹ, tường đá rêu phong phủ kín một màu xanh rêu, mái ngói đổ nát, nhiều căn đã bỏ hoang từ lâu.

Tiếng chó sủa vọng ra từ xa, thỉnh thoảng có bóng người lướt qua vội vã, như ai cũng muốn nhanh chóng rời khỏi khu phố u ám này trước khi màn đêm buông xuống.

Cuối phố, một khu đất rộng um tùm cỏ dại cao ngang đầu gối, vài mảnh tường đổ và cột gỗ mục nát nằm la liệt, in bóng đen dài trên mặt đất dưới ánh chiều tà.

Đó chính là phế tích võ quán Thái Bảo.

Gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô lăn dài trên nền đất, tạo nên những âm thanh xào xạc ma mị.

Lăng Vô Địch đứng trước cổng võ quán, nơi chỉ còn hai cột đá trơ trọi, một cột đã nghiêng hẳn, sắp đổ.

Hắn bước vào trong, cẩn thận quan sát.

Ánh sáng cuối ngày chỉ còn le lói, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối lờ mờ.

Đã quá nhiều năm, mọi thứ gần như bị thời gian xóa sạch.

*Có khi nào có hầm bí mật không?

Hắn lấy đao ra, bắt đầu dò dẫm từng tấc đất.

Những tảng đá lớn nằm ngổn ngang, những gốc cây cổ thụ đã mọc len lỏi qua những viên gạch vỡ, những bức tường còn sót lại phủ đầy dây leo – hắn tìm hết, nhưng không thấy gì.

Trời tối dần, bóng tối bao trùm khắp khu phế tích, chỉ còn vài tia sáng cuối cùng từ phía chân trời le lói.

Hắn định bỏ cuộc thì bỗng thấy một bóng người từ xa đi tới, lờ mờ trong màn đêm.

Đó là một lão già ăn mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, tay cầm một cây gậy, trông như ăn mày.

Nhưng bước đi của lão không hề loạng choạng như kẻ yếu, mà vững chãi lạ thường.

Mắt lão trong bóng tối sáng quắc – Lục phẩm đỉnh phong, có thể sắp đột phá lên Ngũ phẩm.

"Ngươi tìm gì ở đây?"

Lão già lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng mang một uy lực khó tả.

Lăng Vô Địch quay lại, nhìn lão từ đầu đến chân, khẽ mỉm cười.

Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay lép vế, ngược lại, còn có chút thong dong của kẻ đã từng trải:

"Ta nghe nói võ quán Thái Bảo năm xưa có một bộ công pháp ngoại công lợi hại.

Tiện đường ghé thăm, không ngờ lại gặp người.

"Lão già nhíu mày, cảm nhận khí tức của Lăng Vô Địch.

Hắn không lộ ra ngoài, nhưng bản năng của lão mách bảo rằng người trước mặt này không đơn giản.

Có thể là Ngũ phẩm, thậm chí hơn.

"Ngươi là ai?"

Lăng Vô Địch khoanh tay, thản nhiên đáp:

"Một tán tu.

Cũng không có gì đặc biệt.

Chỉ là đang tìm kiếm một môn công pháp để luyện thêm ngoại công.

Nghe nói võ quán Thái Bảo có Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công, không biết có thật không?"

Lão già nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, rồi bỗng nhiên cười khằng khặc, tiếng cười vang vọng trong bóng tối:

"Thì ra là vậy.

Bao nhiêu năm rồi, lại có người tìm đến đây.

Nhưng ngươi biết không, có nhiều kẻ đã đến, và cũng có nhiều kẻ đã bỏ mạng vì tham lam.

"Lăng Vô Địch vẫn giữ nụ cười nhạt, không chút dao động:

"Ta không phải loại tham lam.

Ta chỉ là người biết mình cần gì.

Nếu lão có công pháp, hãy nói điều kiện.

Nếu không, ta cáo từ.

"Lão già ngạc nhiên trước thái độ bình thản của hắn.

Thường thì những kẻ đến đây đều tỏ ra van nài, hoặc hăm dọa.

Còn người này.

lại đường hoàng như đang đàm phán.

Lão trầm ngâm một lúc, rồi nói:

"Ta đúng là có công pháp.

Bản sao chép tay của sư phụ ta.

Nhưng ta không bán bằng tiền.

"Lăng Vô Địch gật đầu, như đã đoán trước:

"Vậy lão cần gì?"

"Long Huyết Thảo.

Mọc sâu trong Hoang Lĩnh, chỗ có yêu thú cấp năm canh giữ.

Ngươi lấy được cho ta, ta sẽ đưa công pháp.

"Lăng Vô Địch hơi nhướng mày, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản:

"Yêu thú cấp năm, ta có thể xử lý.

Nhưng mà này, lão nói vậy thì ta cũng phải hỏi cho rõ.

Công pháp của lão có phải bản hoàn chỉnh không?

Có bị thiếu trang, thiếu chữ gì không?

Và lão có chắc là Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công thật không, hay chỉ là mấy thứ tầm gửi?"

Lão già trợn mắt:

"Ngươi nghi ngờ ta?"

Lăng Vô Địch cười nhẹ:

"Đi buôn phải biết hàng chứ lão.

Ta liều mạng đi lấy Long Huyết Thảo, lỡ lão đưa công pháp rởm, ta biết kêu ai?

Hay là lão cho ta xem trước vài trang, để ta biết hàng thật hay không?"

Lão già tức đỏ mặt:

"Ngươi.

thật vô sỉ!

"Lăng Vô Địch không hề nao núng, vẫn thản nhiên:

"Vô sỉ còn hơn chết uổng.

Lão nghĩ sao?"

Lão già nhìn hắn một lúc, rồi bất đắc dĩ lôi từ trong bọc ra một cuốn sách cũ, mở ra vài trang đưa cho hắn xem.

Lăng Vô Địch liếc qua, chỉ cần vài giây đã nhận ra đây là hàng thật.

Hệ thống cũng không có phản ứng gì báo động.

"Được rồi."

Hắn gật đầu, trả lại sách.

"Ta sẽ đi lấy Long Huyết Thảo.

Nhưng mà này, nếu ta lấy được, lão phải chỉ ta cách luyện tầng đầu tiên, chứ sách viết bằng chữ cổ, ta đọc không hiểu hết.

"Lão già tức đến nỗi tay run run:

"Ngươi.

được rồi, được rồi!

Ta sẽ chỉ ngươi ba ngày!

Đi đi!

"Lăng Vô Địch cười, khoát tay chào, rồi biến vào màn đêm.

Trong lòng hắn thầm nghĩ:

*Lục phẩm mà cũng đòi làm khó mình, hơi non.

Ba ngày sau, giữa khu rừng già Hoang Lĩnh, Lăng Vô Địch đang nằm bò trong bụi rậm, mắt dán chặt về phía trước.

Cách đó chừng năm mươi trượng, một con Xích Diễm Hổ khổng lồ đang nằm ngủ dưới gốc cây cổ thụ.

Thân hình nó dài gần bốn trượng, bộ lông đỏ rực như lửa, toát ra hơi nóng hừng hực.

Trên vách đá phía sau nó, một cây thuốc màu đỏ như máu mọc ra từ khe đá, thân cây có những đường vân như vảy rồng, tỏa ra mùi thơm nồng nàn đặc biệt.

Ánh nắng xuyên qua tán lá rừng, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cây thuốc khiến con hổ trong giấc ngủ cũng phải khẽ động đậy.

Những tia nắng chiếu vào bộ lông đỏ rực của nó, tạo nên một vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa đáng sợ.

*Đánh trực diện là chết.

Phải dùng mưu.

Hắn quan sát con hổ.

Nó ngủ say, nhưng tai vẫn vểnh lên, thỉnh thoảng lại động đậy.

Có lẽ chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ đánh thức nó.

Hắn từ từ rút lui, vòng ra phía sau.

Hắn leo lên vách đá, men theo những khe đá hẹp, tiến lại gần chỗ cây thuốc.

Vách đá dựng đứng, trơn trượt, chỉ có vài chỗ bám nhỏ.

Mồ hôi túa ra khắp người, thấm ướt áo, nhưng hắn không dám lau, sợ làm rơi đá xuống.

Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, rơi xuống khoảng không sâu thẳm bên dưới.

Cuối cùng, sau gần một canh giờ, hắn cũng đến được gần chỗ cây thuốc.

Chỉ còn cách khoảng ba trượng.

Nhưng từ đây, hắn có thể thấy rõ con hổ bên dưới – và con hổ cũng có thể thấy hắn nếu nó ngước lên.

Hắn nín thở, từ từ rút đao ra.

Đúng lúc đó, con hổ bỗng nhiên ngóc đầu dậy.

Lăng Vô Địch đông cứng.

Con hổ ngửi ngửi, rồi quay đầu nhìn về phía vách đá.

Đôi mắt nó vàng rực, sáng quắc trong bóng tối.

Nó đứng dậy, gầm nhẹ, bắt đầu tiến lại gần vách đá.

Hơi nóng từ cơ thể nó tỏa ra, làm không khí xung quanh như dao động.

*Chết tiệt!

Nó phát hiện rồi!

Không còn thời gian.

Lăng Vô Địch vọt người lên, đao vung ra, chém đứt cây thuốc.

Cùng lúc đó, con hổ lao tới, móng vuốt vung lên, chém thẳng vào người hắn.

*Choang!

Tiếng va chạm như kim loại vang lên.

Móng vuốt của Xích Diễm Hổ cào vào lưng hắn, nhưng Thiết Bố Sam viên mãn đã chặn lại.

Dù vậy, lực đập vẫn khiến hắn bay đi, đập mạnh vào vách đá.

Một cơn đau nhói lan khắp sống lưng.

Hắn ôm cây thuốc trong tay, không kịp nghĩ ngợi, nhảy xuống vách đá, lăn tròn trên mặt đất.

Con hổ gầm lên giận dữ, lao theo.

Lửa từ miệng nó phun ra, thiêu cháy cả một khoảng đất, cỏ cây xung quanh cháy xèo xèo.

Lăng Vô Địch vừa chạy vừa lẩn tránh.

Hắn biết không thể đánh lại con hổ này, chỉ có thể chạy.

Phía trước có một vách núi dựng đứng, dưới chân núi có một dòng suối chảy xiết.

Nếu nhảy xuống suối, có thể thoát.

Hắn liều mạng chạy về phía đó.

Con hổ đuổi sát phía sau, mỗi lần nó vung móng là hắn lại cảm thấy một lực đập mạnh vào lưng, dù không rách da nhưng đau thấu xương.

Mỗi bước chạy là mỗi lần hơi nóng từ con hổ phả vào gáy.

Đến bờ suối, hắn không chần chừ, nhảy ùm xuống dòng nước lạnh buốt.

Dòng nước cuốn hắn đi, xoay vòng, đập vào đá, nhưng hắn vẫn cố gắng ôm chặt cây thuốc.

Cảm giác lạnh buốt thấm vào da thịt, đối lập hoàn toàn với hơi nóng từ con hổ.

Con hổ đứng trên bờ, gầm gừ một hồi rồi bỏ đi, không dám xuống nước.

Bóng nó khuất dần sau những tán cây.

Lăng Vô Địch bị dòng nước cuốn đi xa gần mười dặm mới có thể bám vào bờ.

Hắn nằm vật ra đất, thở dốc.

Toàn thân đau nhức, nhưng cây thuốc vẫn còn nguyên trong tay.

Ánh nắng chiều muộn chiếu vào, hắt lên cây thuốc một màu đỏ rực như máu.

Hắn nhìn lên bầu trời, cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa rừng già.

"Xong rồi!

Long Huyết Thảo đây rồi!

"—

Hoàng hôn ngày thứ ba, Lăng Vô Địch trở lại phế tích võ quán Thái Bảo khi mặt trời vừa lặn.

Hoàng hôn nhuộm đỏ cả khu phế tích, biến những bức tường đổ nát thành những mảng màu đỏ cam huyền ảo.

Những tia nắng cuối cùng chiếu xiên qua những thân cây khô, tạo nên những vệt sáng dài trên mặt đất phủ đầy lá mục.

Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp tới, thổi bay những chiếc lá khô xào xạc.

Trên tay hắn là cây Long Huyết Thảo màu đỏ như máu, tỏa ra mùi thơm nồng nàn đặc biệt, thứ hương thơm quyện với không khí chiều tà tạo nên một cảm giác kỳ lạ.

Lão già từ trong bóng tối bước ra, nhìn cây thuốc, đôi mắt già nua bỗng sáng rực lên.

Ánh mắt lão như trẻ lại vài chục tuổi.

Lão run run cầm lấy, ngắm nghía một hồi, rồi gật đầu lia lịa:

"Đúng rồi.

Long Huyết Thảo thật.

Ta tìm nó suốt mười năm nay.

"Lão lôi từ trong bọc ra một cuốn sách cũ ố vàng, bìa đã sờn rách, nhưng được gói cẩn thận trong một lớp vải dầu.

Lão đưa cho Lăng Vô Địch, giọng run run:

"Đây là Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công.

Bản sao chép tay của sư phụ ta, đầy đủ, không thiếu chữ nào.

"Lăng Vô Địch cầm lấy, nhưng không vội mở.

Hắn nhìn lão già, khẽ mỉm cười:

"Đa tạ.

Nhưng lão còn nhớ hứa chỉ ta ba ngày chứ?"

Lão già trợn mắt, nhưng rồi lại thở dài bất lực:

"Ngươi.

thật là.

Ta nhớ.

Nếu cần, ngươi cứ đến đây, ta sẽ chỉ.

"Lăng Vô Địch lắc đầu:

"Không cần.

Ta chỉ hỏi vậy thôi.

Lão già rồi, ở đây một mình, có khi cần giúp đỡ.

Nhưng ta còn có việc phải đi.

"Hắn ngừng lại một chút, rồi nói thêm:

"Cây thuốc đó lão dùng để chữa thương à?"

Lão già im lặng một lúc, mắt nhìn về phía xa xăm, rồi gật đầu:

"Ừ.

Năm xưa bị thương nặng, phải sống ẩn dật đến giờ.

Có nó rồi, ta có thể khỏi hẳn.

"Lăng Vô Địch gật đầu, không hỏi thêm.

Hắn cất sách vào ngực áo, quay người bước đi.

Đi được vài bước, hắn dừng lại, quay đầu nói:

"Nếu lão cần gì, có thể tìm ta.

Ta ở khu dân cư nghèo phía nam thành.

Tên ta là Lăng Vô Địch.

"Lão già nhìn theo bóng hắn khuất dần trong màn đêm, khẽ lẩm bẩm:

"Lăng Vô Địch.

một kẻ lạ.

Vô sỉ, nhưng cũng có tình.

"—

Trên đường về, hắn ghé qua tiệm sách của lão Trần, dù trời đã tối, lão vẫn còn thức dưới ngọn đèn dầu leo lét.

Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ gian nhà nhỏ, soi sáng một khoảng sân hẹp.

Lão Trần đang ngồi đọc sách, thấy hắn đến thì ngẩng lên, mắt nheo nheo vì thiếu sáng.

Lăng Vô Địch đưa cuốn sách cho lão:

"Lão xem giúp cuốn này có thật không?"

Lão Trần cầm cuốn sách, kéo sát vào ngọn đèn, đeo kính lão lên xem xét kỹ lưỡng từng trang, từng nét chữ.

Một lúc lâu sau, lão ngẩng lên, gật đầu chắc chắn:

"Thật.

Bản chép tay từ đời trước, chữ viết của võ sư họ Lý, chủ võ quán Thái Bảo ngày xưa.

Ta nhận ra nét chữ này.

Cuốn này đáng giá lắm đấy, Lăng công tử.

"Lăng Vô Địch mỉm cười mãn nguyện, thu sách lại, trả lão Trần ít bạc, rồi về phòng trọ trong màn đêm đã khuya.

Đêm đó, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, chỉ có ánh đèn dầu leo lét soi sáng.

Những tia sáng vàng vọt hắt lên vách tường đất, tạo nên những bóng đen nhảy múa theo gió.

Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, cuốn sách mở trước mặt.

Hắn đọc từng chữ, từng hình vẽ, thấm nhuần từng chi tiết.

Bên ngoài, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói, tiếng gió rít qua khe cửa, hòa cùng tiếng ếch nhái kêu rả rích từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc đêm quen thuộc.

Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công là môn ngoại công cực kỳ độc đáo.

Nó kết hợp giữa việc luyện thể với việc sử dụng các loại thuốc quý và các bài tập đặc biệt.

Có tất cả mười ba tầng, mỗi tầng tương ứng với một

"bảo"

– một bộ phận cơ thể được luyện đến mức hoàn hảo.

Từ tay, chân, ngực, lưng, cho đến đầu, mắt, tim, phổi – tất cả đều được luyện tập, cho đến khi toàn thân trở nên cứng như kim cương, tựa như có mười ba món bảo vật che chở.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống:

**Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công (Địa cấp hạ phẩm)

Chưa luyện.

Cần 15.

000 điểm để đạt nhập môn.

**

*15.

000 điểm.

* Hắn chỉ có 5.

600.

Còn thiếu gần 10.

000.

Nhưng hắn không nản.

Hắn đã có công pháp trong tay, chỉ cần thời gian và điểm số.

Hắn gấp sách lại, cất vào ngực áo, nơi an toàn nhất.

Rồi hắn nằm xuống, nhìn lên trần nhà tối om qua ánh đèn leo lét, lắng nghe tiếng mưa rơi và tiếng gió gào.

*Long Huyết Thảo.

lão già đó cần để chữa thương.

Không quan trọng.

Quan trọng là ta đã có công pháp.

Giờ chỉ cần điểm số.

Hắn nhắm mắt, trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch cho những ngày săn thú tiếp theo.

Ngoài trời, mưa càng lúc càng nặng hạt, gõ lộp bộp như những ngón tay vô hình đang gõ nhịp, nhưng trong lòng hắn chỉ có một giai điệu:

con đường trở nên mạnh mẽ hơn, bất chấp tất cả.

**Hết chương 75.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập