Mưa đêm tạnh từ lúc nào, chỉ còn những hạt nước đọng trên mái ngói thi nhau rơi xuống, tạo nên những âm thanh lộp bộp đều đặn.
Ánh trăng bắt đầu ló dạng sau những đám mây dày, soi sáng căn phòng trọ nhỏ hẹp qua khe cửa sổ không được đóng kín.
Trên nền nhà ẩm ương, những vệt sáng bạc trải dài, lặng lẽ như chứng kiến khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời Lăng Vô Địch kể từ ngày xuyên không.
Hắn ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Trước mắt hắn, bảng hệ thống hiện ra với những con số lấp lánh:
Sát Phạt Điểm:
40.
300
Vân Tiêu Tâm Kinh (Địa cấp thượng)
Nhập môn → Sơ thành (20.
000 điểm)
Huyết Ẩn Chân Kinh (Địa cấp thượng)
Hắn không do dự.
Tâm niệm vừa động, điểm số lập tức giảm xuống.
-20.
000 điểm.
Vân Tiêu Tâm Kinh đạt cảnh giới Sơ thành.
Huyết Ẩn Chân Kinh đạt cảnh giới Sơ thành.
Điểm còn lại:
300.
Ngay lập tức, một luồng khí ấm áp từ Vân Tiêu Tâm Kinh lan tỏa khắp kinh mạch, như có một dòng suối nước ấm đang chảy trong cơ thể hắn.
Những vết thương còn chưa lành hẳn bắt đầu ngứa ngáy, da thịt se lại, máu ngừng chảy.
Cảm giác dễ chịu đến mức hắn suýt rên lên thành tiếng.
Nhưng ngay sau đó, một luồng khí âm hàn từ Huyết Ẩn Chân Kinh trỗi dậy, luồn lách trong từng thớ thịt, từng mạch máu.
Hai luồng khí tưởng chừng đối nghịch lại không hề xung đột, mà quấn lấy nhau, bổ sung cho nhau, tạo nên một sự cân bằng kỳ diệu.
Âm dương điều hòa.
Lăng Vô Địch thầm nghĩ.
Vân Tiêu Tâm Kinh ấm áp, chủ về dưỡng sinh, hồi phục.
Huyết Ẩn Chân Kinh âm hàn, chủ về ẩn tàng, sát phạt.
Hai môn này phối hợp với nhau, quả thực là tuyệt phối.
Hắn cảm nhận chân khí trong cơ thể đang tăng lên từng giây, dồn dập, mạnh mẽ.
Nó đập vào tường thành bình cảnh, đập mãi, đập mãi, cho đến khi.
Rắc.
Một tiếng động nhẹ vang lên trong đầu, như tiếng thủy tinh vỡ.
Bình cảnh Ngũ Phẩm sơ kỳ bị phá vỡ.
Chân khí như nước vỡ bờ, tràn vào một cấp độ mới.
Ngũ Phẩm trung kỳ.
Lăng Vô Địch mở mắt.
Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng quắc, như hai vì sao lạc giữa màn đêm.
Hắn đưa tay lên nhìn, cảm nhận sức mạnh đang cuộn chảy trong từng thớ cơ.
Mạnh hơn trước gấp rưỡi, có lẽ gấp đôi.
Nhưng điều khiến hắn vui mừng nhất không phải sức mạnh, mà là sự thay đổi của công pháp ẩn tức.
Hắn vận chuyển Huyết Ẩn Chân Kinh, cố gắng che giấu khí tức.
Trước đây, khi chỉ mới nhập môn, hắn có thể che giấu với những kẻ ngang cơ hoặc thấp hơn, nhưng với Ngũ phẩm hậu kỳ như Hắc Vũ, hắn vẫn có thể bị phát hiện nếu đối phương chú ý.
Bây giờ.
Khí tức của hắn biến mất hoàn toàn.
Không phải là yếu đi, không phải là thu lại, mà là biến mất.
Như thể hắn không phải một võ giả, mà là một người bình thường không chút nội lực.
Hắn cười.
Nụ cười mãn nguyện.
Với công pháp này, ta có thể thoải mái hành động dưới mí mắt Thiên Cơ lâu.
Chúng sẽ không thể nào biết ta đã đột phá.
—
Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy muộn hơn mọi khi.
Mặt trời đã lên cao, nắng vàng trải dài trên sân, nhưng hắn vẫn nằm ườn trên giường, mắt nhìn lên trần nhà với vẻ lười nhác quen thuộc.
Hắn ra chợ, mua bánh bao, ngồi dưới gốc cây đa ăn sáng.
Ba kẻ theo dõi vẫn ở đó, nhưng lần này, trong ánh mắt họ có gì đó khác.
Không còn là sự nhàm chán như trước, mà là sự nghi hoặc, cảnh giác.
Chúng đã báo cáo về sự thay đổi của hắn trong những ngày qua.
Và chúng đang chờ phản ứng từ cấp trên.
Lăng Vô Địch biết điều đó.
Hắn cố tình không quan tâm, vẫn ăn uống thong thả, rồi về phòng ngủ tiếp.
Nhưng trong lòng, hắn đang chuẩn bị cho những gì sắp tới.
Cùng lúc đó, tại một căn nhà cổ khuất trong con hẻm nhỏ phía tây thành Cửu Tiêu, Hắc Vũ đang ngồi trong phòng tối, trước mặt là ba thuộc hạ vừa trở về sau nhiệm vụ theo dõi.
Hắn lật xem từng trang báo cáo, mày càng lúc càng nhíu chặt.
"Hắn bắt đầu săn yêu thú cấp bốn công khai?
Một mình giết Hắc Hùng?
Thanh Xà?
Và săn liên tục nhiều ngày không nghỉ?"
Một thuộc hạ cúi đầu:
"Dạ, thưa đường chủ.
Hắn thay đổi rất nhanh.
Chỉ trong vòng hai tuần, từ một kẻ lười nhác chỉ săn thú cấp ba, hắn bỗng nhiên trở nên tích cực, liên tục vào Hoang Lĩnh, săn những con thú nguy hiểm."
"Mấy hôm trước còn thấy hắn mang thương tích nặng về, "
tên khác bổ sung.
"Nhưng chỉ ba ngày sau, hắn đã lành lặn và tiếp tục đi săn.
Tốc độ hồi phục của hắn rất nhanh, không bình thường.
"Hắc Vũ trầm ngâm.
Hắn đặt báo cáo xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng xuyên qua tán cây cổ thụ.
"Ngươi có nhớ khi lần đầu gặp hắn, hắn thế nào không?"
Thuộc hạ đáp:
"Dạ, hắn bình tĩnh lạ thường.
Bị chín cao thủ vây mà vẫn cười nói tự nhiên, còn dám quay lưng bỏ đi."
"Đúng vậy."
Hắc Vũ gật gù.
"Một kẻ lười nhác, nhát gan, sẽ không thể làm được điều đó.
Kẻ đó hoặc là ngu ngốc thật sự, hoặc là đang giả vờ.
Và ta nghiêng về khả năng thứ hai.
"Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.
"Trước đây hắn giả vờ lười nhác để chúng ta coi thường.
Bây giờ hắn bắt đầu thể hiện, chứng tỏ hắn không còn muốn giấu nữa.
Tại sao?"
Một thuộc hạ ngập ngừng:
"Có thể.
hắn đã đạt được mục đích gì đó?"
"Mục đích?"
Hắc Vũ nheo mắt.
"Hắn săn yêu thú điên cuồng như vậy, chắc chắn không phải để kiếm tiền.
Mà để tăng thực lực.
Hắn đang cố gắng đột phá."
"Đột phá?
Hắn mới chỉ Ngũ phẩm sơ kỳ, đột phá lên trung kỳ cũng không quá khó khăn."
"Ngươi nghĩ vậy sao?"
Hắc Vũ cười nhạt.
"Nhưng nếu hắn là thiên tài thật sự, thì mỗi bước tiến của hắn đều đáng sợ.
Mà ta càng nghĩ, càng thấy hắn giống một thiên tài hơn là kẻ tầm thường.
"Ông ta dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Và còn một điều nữa.
Đông Sơn Yêu Tăng.
Từ khi Lăng Vô Địch bắt đầu thay đổi, Đông Sơn biến mất không dấu vết.
Có liên quan không?"
Căn phòng chìm trong im lặng.
Ai cũng hiểu câu hỏi đó có ý nghĩa gì.
"Tăng cường theo dõi, "
Hắc Vũ ra lệnh.
"Nhưng lần này, không chỉ theo dõi từ xa.
Tìm cách thâm nhập, tìm hiểu xem hắn thực sự là ai, thực sự muốn gì.
Và báo cáo trực tiếp cho ta, không qua ai khác."
"Vâng!
"Ba thuộc hạ lui ra.
Hắc Vũ đứng một mình trong bóng tối, mắt nhìn về phía khu dân cư nghèo nơi Lăng Vô Địch đang ở.
"Lăng Vô Địch.
ngươi rốt cuộc là ai?
Và ngươi có liên quan gì đến lời nhắn của Vân Tiêu lão quỷ?"
Chiều hôm đó, một tin tức chấn động lan truyền khắp thành Cửu Tiêu.
Kiếm Tông phái người đến.
Không phải đệ tử bình thường, mà là một đội ám sát thủ tinh nhuệ, do một trưởng lão dẫn đầu.
Họ đến để tìm hiểu về cái chết của hai đệ tử Kiếm Tông bị sát hại gần đây – hai người này chính là Tạ Vô Cực và người đi cùng trong chương trước.
Sau khi rời khỏi thành Cửu Tiêu, họ đã bị phục kích và giết chết trên đường về tông môn.
Không ai rõ hung thủ là ai, nhưng mọi nghi ngờ đang đổ dồn về phía Lăng Vô Địch – kẻ cuối cùng có xích mích với họ.
Lăng Vô Địch ngồi trong phòng, tay cầm chén rượu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời chiều đang chuyển dần sang màu tím sẫm, những đám mây đen từ xa đang kéo về.
Tạ Vô Cực chết?
Hắn nhíu mày.
Ta không giết hắn.
Ai đã làm việc này?
Và tại sao?
Hắn không lo sợ, nhưng hắn biết rằng mớ hỗn độn đang ngày càng lớn.
Thiên Cơ lâu nghi ngờ hắn, Kiếm Tông sắp đến tìm hắn, và ai đó đang cố tình đổ tội cho hắn.
Bão sắp đến.
Hắn uống cạn chén rượu, mỉm cười.
Nhưng ta đã sẵn sàng.
Hết chương 71.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập