Mười ngày trôi qua kể từ chuyến đi Hoang Lĩnh đầu tiên.
Mười ngày Lăng Vô Địch sống đều đều như một chiếc bóng, lặng lẽ và nhàm chán.
Sáng ra chợ mua bánh bao, trưa vào rừng săn một con yêu thú cấp ba, chiều về bán, tối ra tửu lâu ngồi đến khuya, đêm về ngủ.
Đều đặn đến mức ba kẻ theo dõi có thể đoán trước từng bước đi của hắn.
Nhưng trong những đêm khuya, khi ánh trăng lặn và mây đen che phủ, Lăng Vô Địch vẫn thức.
Hắn nằm im trên giường, mắt mở to trong bóng tối, lắng nghe tiếng bước chân trên mái ngói, phân tích nhịp điệu thay phiên của chúng.
Hắn học thuộc từng thói quen, từng điểm yếu của những kẻ đang rình rập mình.
Và hắn nhận ra một điều:
chúng đang chủ quan.
Báo cáo hàng ngày của chúng gửi về chắc chắn chỉ toàn những dòng vô vị:
"Hắn ngủ, hắn ăn, hắn săn thú nhỏ, hắn không làm gì đặc biệt."
Một kẻ lười nhác, nhát gan, không có chí tiến thủ – đó là hình ảnh mà hắn đã xây dựng suốt thời gian qua.
Và nó đang phát huy tác dụng.
Đêm thứ mười một, Lăng Vô Địch quyết định hành động.
—
Trời tối không trăng, mây đen dày đặc che kín bầu trời.
Một cơn giông đang đến gần, không khí ẩm ương và nặng nề.
Thỉnh thoảng, những tia chớp lóe lên xa xa, soi sáng cả góc trời trong tích tắc rồi vụt tắt.
Tiếng sấm ù ù vọng về từ phía đông, báo hiệu một đêm mưa bão sắp ập tới.
Lăng Vô Địch nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà.
Hắn lắng nghe tiếng bước chân trên mái.
Ba tên theo dõi, như thường lệ.
Một tên trên mái nhà đối diện, hai tên nấp trong bụi rậm gần đó.
Chúng đã ở vị trí của mình từ lúc chiều tối.
Hắn mỉm cười.
Đêm nay sẽ có mưa lớn.
Mưa sẽ che dấu mọi âm thanh, mọi dấu vết.
Cơ hội tốt để thử nghiệm.
Hắn ngồi dậy, lấy từ dưới gầm giường ra một bọc vải nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ mấy hôm trước.
Trong đó có một bộ y phục đen, một mặt nạ vải, và một cây đoản đao sắc bén.
Hắn thay đồ, cuộn bộ quần áo cũ lại nhét xuống gầm giường, rồi đứng dậy, áp tai vào vách.
Tiếng mưa bắt đầu rơi.
Lộp bộp, lộp bộp trên mái ngói.
Rồi nhanh dần, ào ào như thác đổ.
Mưa xối xả, mạnh mẽ, xóa nhòa mọi ranh giới giữa âm thanh và im lặng.
Lăng Vô Địch đợi thêm một khắc.
Khi mưa đã lớn nhất, hắn nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, chui ra ngoài.
Căn phòng trọ của hắn nằm ở góc khuất, phía sau là một bức tường đất cao.
Hắn bám vào những khe hở, leo lên tường, rồi nhảy sang mái nhà bên cạnh.
Động tác nhanh nhẹn, uyển chuyển, không phát ra tiếng động nào ngoài tiếng mưa.
Hắn di chuyển trên mái ngói trơn trượt nhưng vững vàng như một con mèo.
Từ trên cao, hắn nhìn xuống:
bóng dáng tên theo dõi trên mái đối diện đang co ro trú mưa dưới một tấm vải dầu, mắt vẫn hướng về phòng trọ của hắn.
Ngươi cứ canh đi.
Ta sẽ quay lại trước khi trời sáng.
Lăng Vô Địch lướt đi trong màn mưa, khuất dần vào bóng tối.
Hoang Lĩnh ban đêm dưới mưa là một thế giới hoàn toàn khác.
Những tán cây rậm rạp không thể che hết nước, mưa vẫn xối qua kẽ lá, tạo thành những dòng chảy lênh láng trên mặt đất.
Đường đi trơn trượt, lầy lội, nhưng Lăng Vô Địch vẫn tiến về phía trước, mắt quen dần với bóng tối.
Hắn không vào sâu.
Hắn đến một khu vực đã được đánh dấu từ chuyến trước – một thung lũng nhỏ nằm giữa những dãy núi đá, nơi có dấu hiệu của yêu thú cấp bốn thường lui tới.
Theo quan sát của hắn, ban đêm yêu thú thường ngủ, nhưng mưa bão khiến chúng bất an, dễ thức giấc.
Cần phải cực kỳ cẩn thận.
Hắn tìm một gốc cây lớn, leo lên cao, ẩn mình trong tán lá.
Mưa vẫn rơi, ướt sũng cả người, nhưng hắn không động đậy.
Hắn chờ.
Gần nửa đêm, mưa bắt đầu tạnh dần.
Những hạt mưa thưa thớt, rồi ngừng hẳn.
Mây tan, trăng ló dạng sau những dải mây mỏng, soi sáng khu rừng ẩm ướt lấp lánh.
Và hắn thấy nó.
Một con Bạch Hổ khổng lồ, lông trắng muốt pha những vằn đen, đang uể oải bước ra từ hang động dưới chân núi.
Nó ngửa mặt lên trời, hít thở không khí sau mưa, rồi lắc mình làm bắn tung tóe những giọt nước đọng trên lông.
Hắn nín thở.
Con Bạch Hổ này to lớn hơn Huyết Sí Hổ rất nhiều.
Lớp lông trắng muốt dưới ánh trăng lấp lánh như bạc.
Đôi mắt nó xanh lét, sáng quắc trong đêm.
Mỗi bước chân của nó đều in hằn trên mặt đất ẩm, để lại những vết sâu hoắm.
Bạch Hổ, yêu thú cấp năm hậu kỳ.
Có thể sắp đột phá lên cấp sáu.
Lăng Vô Địch thầm đánh giá.
Mạnh hơn Huyết Sí Hổ rất nhiều.
Một mình ta không phải đối thủ.
Nhưng hắn không cần phải đối đầu trực tiếp.
Hắn quan sát con hổ đi dạo quanh khu vực, đánh dấu lãnh thổ, rồi quay trở lại hang.
Hắn ghi nhớ vị trí, ghi nhớ thói quen, ghi nhớ mọi chi tiết nhỏ nhất.
Và hắn rút lui, lặng lẽ như khi đến.
Trước khi trời sáng, hắn đã trở về phòng trọ, thay lại quần áo cũ, cuộn bộ đồ đen nhét vào gầm giường.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt, thở đều như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khi ánh nắng ban mai len qua khe cửa, hắn nghe tiếng bước chân trên mái – tên theo dõi vừa thay phiên.
Hắn mỉm cười, ngáp dài, vươn vai thức dậy.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Ba ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch vẫn sống cuộc sống lười nhác như mọi khi.
Nhưng vào mỗi đêm không trăng, khi mưa hoặc sương mù dày đặc, hắn lại lén ra ngoài, đến Hoang Lĩnh, quan sát con Bạch Hổ.
Hắn học thuộc từng thói quen, từng con đường nó đi, từng thời điểm nó ngủ say nhất.
con Bạch Hổ này có một điểm yếu.
Mỗi đêm, sau khi đi dạo quanh lãnh thổ, nó thường trở về hang và ngủ say từ giờ Tý đến giờ Dần.
Trong khoảng thời gian đó, nó gần như bất động, thở đều đều.
Đôi mắt nhắm nghiền, đôi tai vểnh lên nhưng chỉ phản ứng với những âm thanh lớn.
Nếu có thể tiếp cận mà không gây tiếng động.
một nhát dao chí mạng vào yết hầu.
Lăng Vô Địch thầm tính toán.
Nhưng đó vẫn là một canh bạc.
Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến hắn mất mạng.
Hắn cần một kế hoạch hoàn hảo.
Đêm thứ năm, khi về đến phòng trọ, Lăng Vô Địch phát hiện một điều bất thường.
Căn phòng của hắn có người đã lục soát.
Không phải lục soát kiểu trộm cướp – chúng quá tinh vi, gần như không để lại dấu vết.
Nhưng Lăng Vô Địch là người sống nhờ vào sự cảnh giác.
Hắn nhận ra chiếc bình để góc bàn đã xoay đi một chút, cái chăn gấp không đúng nếp, và lớp bụi mỏng trên nền nhà có dấu chân đã được phủ lại vội vàng.
Thiên Cơ lâu.
Chúng bắt đầu nghi ngờ.
Hắn ngồi xuống giường, mắt nhìn vào khoảng không.
Trong đầu, mọi thứ xoay chuyển.
Chúng đã theo dõi ta suốt thời gian qua, không thấy gì bất thường.
Vậy sao đột nhiên lại lục soát?
Có thể chúng nhận ra điều gì đó, hoặc có tin tức mới từ nơi khác.
Hắn nghĩ đến Đông Sơn Yêu Tăng.
Nếu hắn ta cũng ở Hoang Lĩnh, có thể hắn ta đã bị phát hiện, và Thiên Cơ lâu nghi ngờ Lăng Vô Địch có liên quan.
Cần phải cẩn thận hơn.
Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra đây là cơ hội.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt.
Trong đầu, một kế hoạch mới bắt đầu hình thành – một kế hoạch không chỉ để săn điểm, mà còn để đánh lạc hướng Thiên Cơ lâu, và có thể lợi dụng chúng để đối phó với Đông Sơn Yêu Tăng.
Mồi ngon đã có.
Bẫy lớn đang chờ.
Hắn mỉm cười trong bóng tối.
Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch ra chợ như thường lệ.
Nhưng lần này, hắn không mua bánh bao.
Hắn đi thẳng đến quầy của lão bán bản đồ, mua thêm một tấm bản đồ Hoang Lĩnh khác – chi tiết hơn tấm trước.
Hắn cố tình hỏi rất to, rất rõ ràng:
"Lão già, chỗ này có con Bạch Hổ thật không?
Nghe nói da nó quý lắm, bán được bao nhiêu?"
Lão già ngạc nhiên nhìn hắn:
"Công tử hỏi Bạch Hổ?
Ở Hoang Lĩnh sâu, có một con thật, nhưng mà.
công tử định săn nó?
Đừng dại, bao nhiêu người vào đó không thấy về.
"Lăng Vô Địch cười lớn:
"Ta chỉ hỏi chơi thôi.
Lười như ta, ngồi không còn không muốn động, đi săn Bạch Hổ làm gì?"
Hắn mua bản đồ, bỏ vào túi, thong thả rời đi.
Nhưng trong lòng, hắn biết rằng thông tin này sẽ đến tai Thiên Cơ lâu trong vòng vài giờ.
Và hắn muốn điều đó.
Các ngươi muốn biết ta có gì đặc biệt?
Ta sẽ cho các ngươi thấy một Lăng Vô Địch tham lam, ngu ngốc, dám mơ đến Bạch Hổ.
Các ngươi sẽ nghĩ ta chỉ là kẻ ngu muội, không biết lượng sức.
Trong khi đó.
Hắn bước vào rừng, bắt đầu một ngày săn thú bình thường.
Nhưng tối hôm đó, khi mưa lại rơi, hắn lại lén ra ngoài, đến Hoang Lĩnh.
Lần này, hắn không chỉ quan sát.
Hắn bắt đầu đặt những cái bẫy đơn giản quanh hang Bạch Hổ – những cái bẫy không đủ để giết nó, nhưng đủ để làm nó thức giấc và cảnh giác.
Hắn muốn thay đổi thói quen của con hổ, muốn nó trở nên bất an, khó đoán.
Và hắn muốn Thiên Cơ lâu, nếu có theo dõi hắn tới đây, sẽ thấy những dấu vết ấy và hiểu lầm.
Nếu chúng nghĩ hắn đang săn Bạch Hổ, chúng sẽ tập trung vào đó, mà bỏ qua những thứ khác.
Và trong khi chúng chờ đợi hắn hành động, hắn sẽ làm một việc khác – một việc thực sự quan trọng.
Về phòng khi trời gần sáng, hắn nhìn vào bảng hệ thống:
Sát Phạt Điểm:
13.
800
Còn thiếu:
26.
200
Chỉ cần thêm năm con yêu thú cấp năm nữa.
Nhưng với con Bạch Hổ này, chỉ một con cũng đủ 5.
000 điểm.
Nếu săn được nó, ta sẽ tiến gần hơn đến mục tiêu.
Nhưng săn Bạch Hổ không phải mục đích thực sự.
Mục đích thực sự là tạo ra một màn kịch, để Thiên Cơ lâu mắc bẫy.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đang ló dạng.
Cuộc chơi bắt đầu.
Hết chương 68.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập