Buổi sớm mai ở thành Cửu Tiêu thường bắt đầu bằng những màn sương mờ ảo giăng kín các nẻo đường.
Khi mặt trời còn chưa ló dạng, sương đã phủ trắng xóa những mái ngói rêu phong, những gánh hàng rong đầu ngõ, và cả những bước chân đầu tiên của người lao động.
Không khí se lạnh, thoang thoảng mùi khói bếp từ những gia đình đã dậy sớm nấu cơm.
Những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, đánh thức thành phố sau một đêm dài.
Lăng Vô Địch vẫn nằm cuộn tròn trên chiếc giường ọp ẹp, chăn trùm kín đầu.
Hắn đã thức giấc từ lâu, nhưng vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ.
Qua khe cửa sổ không được đóng kín, tiếng chân người qua lại, tiếng rao hàng, tiếng gà gáy vọng vào, nhưng hắn vẫn nằm yên, lắng nghe một thứ âm thanh khác.
Tiếng bước chân trên mái ngói – rất nhẹ, rất khẽ, nhưng không thể qua tai hắn.
Vẫn còn đó, ba người, đổi phiên từ sáng sớm.
Thiên Cơ lâu quả là kiên nhẫn.
Hắn mỉm cười trong chăn, rồi từ từ ngồi dậy, vươn vai thật dài, cố tình tạo ra tiếng động.
Cánh cửa gỗ kêu cót két khi hắn kéo ra, bước ra ngoài sân.
Sương tan dần dưới ánh nắng ban mai còn nhạt nhòa, để lại những giọt nước long lanh trên lá cây.
Một con chim sẻ đậu trên mái hiên, nghiêng đầu nhìn hắn rồi vỗ cánh bay đi.
Hắn nhìn theo, thở dài, rồi thong thả đi về phía chợ.
—
Khu chợ Cửu Tiêu buổi sáng nhộn nhịp hơn bao giờ hết.
Những dãy hàng dài san sát nhau, từ quần áo, đồ gia dụng, đến thức ăn, trái cây, thịt cá.
Mùi thơm của bánh bao nóng hổi quyện với mùi tanh của cá tươi, mùi nước tương từ quán mì, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng khó tả.
Người mua kẻ bán chen chúc, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói vang lên khắp nơi.
Lăng Vô Địch len lỏi qua đám đông, mắt láo liên tìm kiếm.
Hắn dừng lại trước gánh bánh bao quen thuộc, móc túi trả hai đồng, nhận lấy ba cái bánh bao còn bốc khói nghi ngút.
Hắn vừa đi vừa nhai ngấu nghiến, nước sốt chảy ra khóe miệng cũng không buồn lau.
Thỉnh thoảng hắn dừng lại xem hàng, ngắm nghía vài thứ linh tinh, rồi lại tiếp tục bước.
Khi hắn đi ngang qua một sạp vải, một bàn tay vỗ nhẹ vào vai hắn.
"Lăng Vô Địch?"
Giọng nói lạnh lùng, pha chút kiêu ngạo.
Lăng Vô Địch quay lại, thấy một thanh niên chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mặc bạch y, lưng đeo trường kiếm.
Gương mặt hắn tuấn tú, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ khinh bạc khó giấu.
Trên ngực áo, thêu hình một thanh kiếm nhỏ màu bạc – biểu tượng của Kiếm Tông.
Chung quanh, một vài người đi chợ bắt đầu tò mò dừng lại nhìn.
Lăng Vô Địch nhướng mày, miệng vẫn nhai bánh bao:
"Là ta.
Có chuyện gì?"
Thanh niên kia nhìn hắn từ đầu đến chân, ánh mắt càng thêm khinh miệt khi thấy bộ dạng luộm thuộm, tóc tai bù xù, áo quần sờn vai của hắn.
"Ngươi chính là Lăng Vô Địch?
Kẻ đính ước với Nhã Hân sư tỷ?"
Lăng Vô Địch nuốt vội miếng bánh bao, mắt hơi nheo lại.
Nhã Hân.
Đã lâu rồi không ai nhắc đến cái tên này trước mặt ta.
Hắn lau tay vào vạt áo, động tác thô lỗ, cố tình:
"Phải.
Ta là Lăng Vô Địch.
Còn ngươi?"
Thanh niên kia hừ lạnh:
"Tạ Vô Cực, ngoại môn đệ tử Kiếm Tông, Ngũ phẩm sơ kỳ."
Hắn cố tình nhấn mạnh
"Ngũ phẩm sơ kỳ"
, như muốn so sánh với Lăng Vô Địch – kẻ cũng Ngũ phẩm sơ kỳ nhưng nhìn chẳng ra dáng vẻ gì.
Lăng Vô Địch gật gù:
"Ồ, Kiếm Tông.
Môn phái lớn nhất thiên hạ về kiếm đạo.
Nghe danh đã lâu."
Hắn ngáp một cái, thờ ơ:
"Vậy Tạ công tử tìm ta có việc gì?"
Tạ Vô Cực nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ:
"Ta nghe nói Nhã Hân sư tỷ có hôn ước từ nhỏ với một kẻ tên Lăng Vô Địch.
Ta tưởng kẻ đó thế nào, hóa ra chỉ là một gã lêu lổng, ăn mặc rách rưới, chẳng ra thể thống gì.
"Lăng Vô Địch cười, không hề tỏ ra tức giận:
"Tạ công tử nói chí phải.
Ta cũng thấy mình chẳng ra sao.
Nhưng hôn ước là do người lớn đặt ra, ta có muốn cũng chẳng thay đổi được."
Hắn nói xong lại ngáp, rồi xoay người định đi tiếp.
"Đứng lại!"
Tạ Vô Cực quát, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Ta chưa nói xong.
"Lăng Vô Địch dừng lại, thở dài:
"Còn gì nữa?"
Tạ Vô Cực bước tới, đứng sát hắn, mắt nhìn thẳng:
"Nhã Hân sư tỷ là Điệp Tiên Kiếm Nữ, thiên kiêu bảng hạng ba, thiên sinh kiếm thể, tương lai là trụ cột của Kiếm Tông.
Nàng không thể gả cho một kẻ tầm thường như ngươi.
Ta khuyên ngươi nên tự giác rút lui, đừng để mất mặt.
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, im lặng một lúc.
Xung quanh, đám đông đã tụ lại đông hơn, thì thầm bàn tán.
Trong đám đông ấy, hắn thoáng thấy ba bóng người quen thuộc vẫn đứng đó, mắt không rời.
Thiên Cơ lâu các ngươi chăm chỉ thật đấy.
Hắn mỉm cười, rồi nhìn thẳng vào Tạ Vô Cực:
"Tạ công tử, ta và Nhã Hân đính ước từ năm ta năm tuổi, nàng ba tuổi.
Chuyện này là do hai nhà định đoạt.
Ngươi muốn ta rút lui, vậy ngươi đi nói với Nhã gia, với Kiếm Tông, hay với chính Nhã Hân đi.
Nói với ta làm gì?"
Tạ Vô Cực sững lại, không ngờ hắn lại nói vậy.
Hắn nghiến răng:
"Ngươi đừng có mà mạnh miệng.
Ngươi có biết Nhã Hân sư tỷ bây giờ là thế nào không?
Nàng là thiên kiêu, là tinh anh của Kiếm Tông.
Còn ngươi?
Một kẻ không môn không phái, sống lêu lổng ở cái thành Cửu Tiêu tồi tàn này, ngươi xứng với nàng sao?"
Lăng Vô Địch nhún vai:
"Không xứng.
Ta biết.
"Tạ Vô Cực lại càng tức:
"Biết mà còn không chịu buông?
Ngươi đúng là mặt dày vô sỉ!
"Lăng Vô Địch bật cười.
Hắn nhìn Tạ Vô Cực, ánh mắt thoáng chút thương hại:
"Tạ công tử, ta hỏi ngươi một câu – ngươi thích Nhã Hân phải không?"
Tạ Vô Cực đỏ mặt, nhưng vẫn gân cổ:
"Ta.
ta chỉ là vì sư tỷ, vì danh dự Kiếm Tông!"
"Ồ."
Lăng Vô Địch gật gù.
"Vậy là ngươi thích nàng.
Mà ngươi thích nàng, thì ngươi đi tìm nàng mà tỏ tình, mà cưa cẩm.
Ngươi đến tìm ta, bắt ta rút lui, thì có ích gì?
Dù ta có rút lui, nàng cũng đâu có yêu ngươi?"
Tạ Vô Cực mặt đỏ gay, tay nắm chặt chuôi kiếm:
"Ngươi.
ngươi nói bậy!
"Lăng Vô Địch cười lớn:
"Được rồi, được rồi.
Ta nói bậy.
Vậy Tạ công tử muốn gì ở ta?
Đánh nhau một trận?
Giết ta?
Hay chỉ muốn mắng ta vài câu cho hả dạ?"
Tạ Vô Cực im lặng, hơi thở dồn dập.
Hắn ta thực sự muốn đánh, muốn giết tên khốn này, nhưng giữa chợ đông, lại có quá nhiều người chứng kiến, động thủ sẽ không hay.
Ánh mắt hắn dao động dữ dội.
Lăng Vô Địch như đọc được suy nghĩ của hắn, bèn khoác vai hắn, kéo lại gần, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để vài người gần đó nghe thấy:
"Này Tạ công tử, ta thấy ngươi cũng là người có tình có nghĩa.
Nhã Hân muội muội nhà ta được người như ngươi thương, ta cũng mừng.
Hay là thế này, để ta về nói với nàng, bảo nàng cân nhắc ngươi?
Ta với nàng dù sao cũng có chút tình xưa, nói vài câu chắc nàng còn nghe.
"Tạ Vô Cực trợn mắt:
ngươi nói thật?"
"Thật như vàng."
Lăng Vô Địch vỗ ngực.
"Chỉ có điều.
ngươi biết đấy, muốn nói chuyện với Nhã Hân bây giờ cũng khó.
Nàng ở Kiếm Tông, ta ở đây, đường xá xa xôi.
Hay là ngươi để lại cho ta ít lộ phí, ta thu xếp lên đường ngay?"
Tạ Vô Cực sững sờ.
Hắn không ngờ Lăng Vô Địch lại vô sỉ đến mức này.
Đám đông xung quanh xôn xao, có người bụm miệng cười, có người lắc đầu thở dài.
ngươi đang đòi tiền ta?"
Tạ Vô Cực lắp bắp.
"Đòi tiền?
Sao gọi là đòi?"
Lăng Vô Địch tỏ vẻ phật ý.
"Ta đây vì tình cảm của ngươi mà lặn lội đường xa, chẳng lẽ ngươi để ta tự bỏ tiền túi?
Lương thiện như ta, nghèo rớt mồng tơi như ngươi thấy, làm sao có tiền mà đi?"
Tạ Vô Cực há hốc mồm.
Hắn chưa từng gặp ai mặt dày như vậy.
"Thôi được rồi, "
Lăng Vô Địch buông tay khỏi vai hắn, phủi phủi áo,
"ngươi không muốn thì thôi.
Ta về ngủ tiếp đây.
Nhưng mà này – nếu ngươi đã không muốn nhờ ta, thì đừng có đến làm phiền ta nữa.
Ta với Nhã Hân thế nào là chuyện của ta, liên quan gì đến ngươi?"
Còn nếu muốn đánh nhau gặp nhau ở bãi đất trống phía nam thành Cửu Tiêu, không gặp không về"Hắn quay lưng, bỏ đi, để lại Tạ Vô Cực đứng chôn chân giữa chợ, mặt mày ngơ ngác.
Đám đông xôn xao bàn tán.
"Kẻ đó là ai mà ăn nói kỳ vậy?"
"Là Lăng Vô Địch đấy.
Nghe nói từng có hôn ước với Nhã gia, nhưng Nhã gia giờ là đệ tử Kiếm Tông, danh chấn thiên hạ."
"Thảo nào tên kia tìm hắn.
Nhưng mà hắn nói cũng đúng, chuyện hôn ước là do hai nhà, tìm hắn làm gì?"
"Nhưng ăn nói trơ trẽn quá, lại còn đòi tiền nữa chứ.
Đúng là đồ vô sỉ."
"Cũng tội nghiệp, Nhã gia đã lên cao, hắn vẫn lẹt đẹt ở xó chợ này.
Nhưng mà Ngũ phẩm đấy, sao lại sống thế này?"
"Ngũ phẩm thì đã sao?
Có tiền mới là vua.
Hắn nghèo rớt thế kia, chắc cũng chẳng dám đụng đến Kiếm Tông đâu.
"Từ xa, ba kẻ theo dõi nhìn nhau:
"Hắn vừa làm gì vậy?"
"Hình như.
hắn đang đòi tiền chuộc từ tình địch?"
".
vô sỉ thật.
Mà Tạ Vô Cực kia cũng ngu, tin hắn sao?"
"Hắn ta vì tình mà mù quáng rồi.
"—
Giờ Thân, nắng chiều vàng óng trải dài trên bãi đất trống phía nam thành Cửu Tiêu.
Đây vốn là nơi huấn luyện của dân binh địa phương, nhưng đã bỏ hoang từ lâu.
Cỏ dại mọc um tùm, cao ngang đầu gối, đung đưa trong gió nhẹ.
Vài gốc cây khô trơ trụi lá đứng cô đơn giữa khoảng không rộng lớn, xa xa là những lùm tre rì rào như đang thì thầm điều gì bí ẩn.
Bầu trời trong xanh, điểm vài gợn mây trắng mỏng manh trôi lững lờ.
Tạ Vô Cực đã đứng đó từ lâu, tay cầm trường kiếm, mắt dõi về phía con đường mòn dẫn từ thành ra.
Hai người đi cùng – một người trung niên khí tức trầm ổn và một đệ tử trẻ – đứng dưới lùm tre, lặng lẽ quan sát.
Mặt trời từ từ xuống thấp, bóng cây đổ dài trên mặt đất.
Gió chiều bắt đầu thổi mạnh hơn, làm cỏ lau đung đưa, xào xạc.
Những người đi đường ngang qua bãi đất, thấy Tạ Vô Cực đứng đó, liền tò mò dừng lại.
"Có chuyện gì vậy?"
"Hình như có người hẹn tỉ thí ở đây."
"Ai với ai?"
"Nghe nói là Kiếm Tông với Lăng Vô Địch kia."
"Lăng Vô Địch?
Cái gã bán thú ở chợ ấy à?"
"Ừ, hắn cũng là Ngũ phẩm đấy.
Nhưng mà giờ này chưa thấy đến.
"Trời càng về chiều, bóng tối bắt đầu tràn từ phía tây.
Tạ Vô Cực vẫn đứng đó, nhưng vẻ mặt đã bắt đầu nôn nóng.
Hắn đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại nhìn về phía thành.
Một người qua đường lắc đầu:
"Chờ làm gì?
Nó không đến đâu.
Cái thằng Lăng Vô Địch đó, sáng nay ở chợ tao thấy nó còn đòi tiền người ta mới chịu đi.
Giờ không thấy mặt, chắc sợ rồi.
"Người khác cười khẩy:
"Ngũ phẩm mà nhát như cáy.
Cũng phải thôi, Kiếm Tông danh trấn thiên hạ, ai dám động?"
"Không phải tại Kiếm Tông, "
một người đàn ông trung niên lên tiếng,
"mà tại nó sợ chết đấy.
Mày thấy nó ở chợ không?
Lúc nào cũng lôi thôi lếch thếch, chẳng có chí khí gì.
Người như thế mà dám đánh với Kiếm Tông sao?"
Đám đông xì xào, tiếc nuối và khinh bỉ lẫn lộn.
"Đáng tiếc, tưởng được xem náo nhiệt."
"Thôi về đi, không có gì đâu.
"Từng người một bỏ đi, để lại Tạ Vô Cực với hai người đi cùng.
Mặt trời lặn hẳn, bóng tối bao trùm.
Hàn Vân Phong – người trung niên – bước ra, nhẹ giọng:
"Về thôi.
Hắn không đến.
"Tạ Vô Cực nghiến răng:
"Đồ vô sỉ!
Hèn hạ!
Dám hẹn mà không dám đến!
"Hàn Vân Phong thở dài:
"Hắn chẳng quan tâm đến ngươi đâu.
Hắn chỉ muốn ngươi mất thời gian ở đây thôi.
Kẻ như hắn, sống nhờ mưu mẹo, chứ không dám đối đầu thực lực.
"Ba người lặng lẽ rời đi, bóng khuất dần trong màn đêm.
Trên một gốc cây khô cách đó không xa, Lăng Vô Địch nằm dài trên cành, miệng ngậm cọng cỏ, mắt lim dim nhìn bầu trời chiều.
Hắn đến từ sớm, chọn ngay cái cây này, leo lên nằm ngủ.
Từ trên cao, hắn thấy rõ mồn một Tạ Vô Cực đứng chờ, thấy hắn ta sốt ruột đi đi lại lại, thấy đám đông tụ tập rồi tản đi.
Hắn ngáp dài.
Tạ Vô Cực?
Một tên ngốc nghếch vì tình mà mù quáng, có đáng để ta động thủ?
Đánh với hắn, được gì?
Mất công, mất sức, lại còn lộ thực lực trước mặt Thiên Cơ lâu.
Không, không, không.
Ta không ngu.
Hắn xoay người, tìm một tư thế thoải mái hơn.
Trong đầu, những tính toán đang xoay chuyển.
Thiên Cơ lâu vẫn đang theo dõi.
Ba tên đó, ngày nào cũng bám như đỉa.
Chúng muốn xem ta có gì đặc biệt, có liên quan đến Vân Tiêu tông hay không.
Nếu ta thể hiện quá mạnh, chúng sẽ càng nghi ngờ.
Nếu ta tỏ ra yếu, chúng sẽ coi thường.
Cần phải giữ thăng bằng.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao bắt đầu lấp lánh.
Làm sao để dưới mí mắt chúng, ta vẫn có thể phát triển thần tốc?
Đây mới là vấn đề.
Ta cần 40.
000 điểm để lên Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.
Hiện có 12.
300, còn thiếu 27.
700.
Săn yêu thú vẫn là cách nhanh nhất, nhưng săn nhiều quá sẽ bị chúng để ý.
Hắn nghĩ ngợi một lúc.
Phải tạo ra vỏ bọc hoàn hảo.
Một kẻ lười nhác, chỉ săn vài con yêu thú nhỏ để kiếm sống, không có chí tiến thủ.
Chúng sẽ nghĩ ta chỉ là kẻ tầm thường, may mắn mới lên Ngũ phẩm.
Trong khi đó, ta vẫn lén lút săn những con mạnh hơn, tích điểm từ từ.
Chậm mà chắc.
Hắn mỉm cười.
Còn Tạ Vô Cực?
Một con ruồi muỗi, không đáng bận tâm.
Để hắn đứng chờ cho đỡ nhàn.
Nếu hắn dám động thủ thật, lúc đó tính tiếp.
Nhưng chắc chắn hắn không dám.
Kiếm Tông tự trọng, không thể đường hoàng giết người giữa phố.
Gió đêm bắt đầu thổi mát lạnh.
Lăng Vô Địch kéo vạt áo, nhắm mắt.
Ngày mai lại tiếp tục cuộc sống lười nhác.
Ra chợ mua bánh bao, đi săn một con yêu thú nhỏ, về ngủ.
Thiên Cơ lâu các ngươi cứ nhìn đi.
Nhìn cho kỹ vào.
Hắn ngủ thiếp đi trong tiếng gió rì rào, trên cành cây khô giữa bãi đất hoang vắng.
Bỏ lại phía sau những lời bàn tán tiếc nuối và khinh bỉ của đám đông, bỏ lại Tạ Vô Cực với nỗi nhục nhã vì bị lừa, bỏ lại những kẻ theo dõi vẫn đang âm thầm ghi chép từng động tĩnh.
Một kẻ vô sỉ, nhát gan, không dám đối đầu – đó là những gì họ thấy.
Nhưng trong bóng tối, nụ cười trên môi Lăng Vô Địch vẫn không tắt.
Hết chương 65.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập