Chương 62: Tích tiểu thành đại

Ba tuần sau.

Lăng Vô Địch ngồi trên một mỏm đá giữa rừng, tay cầm miếng thịt thú khô, chậm rãi nhai.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả khu rừng, từng tia nắng cuối ngày chiếu xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng dài trên mặt đất.

Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi mát và mùi lá mục, mùi đất ẩm đặc trưng của rừng sâu.

Hắn nhìn xuống đống chiến lợi phẩm bên cạnh:

ba tấm da thú còn nguyên vẹn, hai bộ xương yêu thú đã được lóc sạch thịt, và một túi vải đựng linh tinh những thứ lặt vặt khác như nanh vuốt, gân, vài mảnh xương đặc biệt cứng.

Mồ hôi trên người đã khô, nhưng những vết xước trên tay vẫn còn rớm máu, rát bỏng mỗi khi hắn cử động.

Hắn mở hệ thống lên, con số 12.

300 hiện ra trước mắt, nhấp nháy đều đặn.

Ba tuần, từ 7.

500 lên 12.

300.

Kiếm được gần 5.

000 điểm.

Tính ra cũng ổn.

Hắn nhẩm tính trong đầu:

hai con yêu thú cấp bốn – tức Lục Phẩm – cho 800 điểm mỗi con, bảy tám con cấp ba – tức Thất Phẩm – cho 150 đến 300 điểm mỗi con.

Cộng thêm mấy con linh tinh nữa.

Mỗi ngày hắn dành mười hai tiếng để rình rập, săn đuổi, xử lý chiến lợi phẩm.

Số còn lại là ngủ, ăn, và di chuyển.

Có những hôm mệt quá, hắn chỉ kịp nằm vật ra ngủ, không kịp nghĩ ngợi gì.

Hắn lẩm bẩm, giọng đầy tự giễu:

"Mẹ kiếp, làm thợ săn còn cực hơn làm lính.

Lính ít ra còn có đồng đội, có lương.

Thợ săn như ta, một mình một bóng, ăn bờ ở bụi, được bữa nào hay bữa ấy.

"Những ngày tháng vừa qua hiện ra trong tâm trí hắn như một cuộn phim quay chậm.

Sau khi giết Huyết Sí Hổ – con yêu thú cấp năm (Ngũ Phẩm)

đầu tiên, Lăng Vô Địch trở về thành Cửu Tiêu.

Hắn mang theo tấm da hổ còn nguyên, mấy khúc xương lớn và những miếng thịt ngon nhất.

Khi hắn xuất hiện ở cửa rừng, mặt mũi lem luốc, áo quần rách nát, nhưng đôi mắt sáng quắc, nhóm thợ săn đã đợi sẵn từ sáng.

Đội trưởng mặt chữ điền chạy ra đón, tay chân luống cuống như đón ông hoàng.

Hắn nhìn đống chiến lợi phẩm, mắt mở to, miệng há hốc, rồi quay sang nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt kính nể pha lẫn sợ hãi.

"Tiền.

tiền bối thật là thần thông quảng đại!"

Hắn lắp bắp.

"Chúng ta.

chúng ta có phần thật sao?"

Lăng Vô Địch gật đầu, thản nhiên nói:

"Đã hứa thì làm.

Da ta giữ lại, xương và thịt các ngươi lấy.

Nhớ chia đều cho anh em.

"Hắn không thèm nhìn lại, bỏ đi thẳng.

Phía sau, tiếng reo hò mừng rỡ vang lên nhưng hắn không ngoái đầu.

Những ngày sau đó, mỗi khi có tin về yêu thú cấp ba trở lên, bọn thợ săn đều để lại lời nhắn với chủ quán Diệp Hoa Lâu.

Lăng Vô Địch cứ thế, nhận tin, rời thành, săn thú, rồi lại về.

Cứ lặp đi lặp lại như một cái máy.

Nhưng hắn không bao giờ chủ quan.

Mỗi con thú, dù chỉ là cấp ba, hắn cũng dành thời gian quan sát ít nhất một ngày.

Con đầu tiên là một con Huyết Lang cấp ba hậu kỳ.

Nó sống trong một cái hang đá cách thành chừng ba mươi dặm.

Lăng Vô Địch đến nơi từ sáng sớm, chọn một cành cây cao, ngồi xuống và bắt đầu quan sát.

Suốt ngày hôm đó, hắn nhìn con lang đi lại, săn mồi, uống nước.

Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ:

nó thường ra khỏi hang lúc nào, thích đi lối nào, khi săn mồi nó di chuyển ra sao.

Đến tối, khi nó trở về hang, hắn mới trèo xuống, tìm một chỗ kín đáo nghỉ ngơi.

Hôm sau, hắn tiếp tục quan sát.

Đến chiều, khi nó ra ngoài, hắn mới lẻn vào hang, tìm một góc khuất, ngồi xuống chờ đợi.

Trong bóng tối, mùi hôi của yêu thú xộc vào mũi, nhưng hắn quen rồi.

Con lang trở về lúc nửa đêm.

Nó không hề hay biết có người trong hang.

Nó nằm xuống, lim dim.

Lăng Vô Địch chờ thêm một canh giờ, cho đến khi nhịp thở nó đều đều.

Hắn rút đao, tiến lại gần.

Từng bước, từng bước, như một cái bóng.

Khoảng cách còn ba trượng, hắn dừng lại, quan sát.

Con lang nằm im, không động đậy.

Hắn giơ đao lên, nhắm vào cổ nó.

Một nhát chém nhanh như chớp.

Máu bắn ra.

Con lang giật bắn, gầm lên một tiếng ngắn ngủi rồi im bặt.

Lăng Vô Địch đứng nhìn, thở phào.

Hắn lau đao, xử lý xác con lang, lấy da, lấy thịt, lấy xương.

Không thấy nội đan – yêu thú cấp thấp hiếm khi có.

Hắn mở hệ thống, thấy điểm tăng lên 300.

Không nhiều, nhưng cũng tạm.

Rồi hắn săn thêm bốn con yêu thú cấp ba nữa.

Mỗi con một cách khác nhau.

Có con hắn phục kích từ trên cây, có con hắn dùng bẫy, có con hắn đợi nó ngủ say rồi ra tay.

Hắn học được rằng, săn yêu thú không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn cần sự kiên nhẫn và mưu mẹo.

Một con Hắc Hùng cấp ba trung kỳ khiến hắn nhớ nhất.

Nó to lớn, sức mạnh kinh người, nhưng đầu óc đơn giản.

Lăng Vô Địch quan sát nó hai ngày, thấy nó rất thích mật ong.

Hắn liền nghĩ ra một kế.

Hắn tìm một tổ ong rừng, cẩn thận lấy một phần tổ ong, rồi treo nó lên một cành cây thấp.

Hắn đợi con gấu đến.

Quả nhiên, nó ngửi thấy mùi mật, hí hửng chạy lại, vươn người lên lấy.

Lăng Vô Địch từ trên cây cao nhảy xuống, một nhát đao chém vào gáy nó.

Con gấu kêu lên một tiếng, ngã vật ra đất, giãy giụa vài cái rồi chết.

Hắn đứng nhìn xác nó, lòng thoáng chút áy náy.

Rồi hắn lắc đầu, tự nhủ:

*Đây là thế giới yêu thú, không phải thế giới loài người.

Chúng ăn thịt ta, ta ăn thịt chúng.

Công bằng thôi.

Nhưng trong lòng, một góc nhỏ nào đó vẫn thấy chạnh lòng.

Hắn nhớ lại kiếp trước, những lần đi siêu thị mua thịt đóng gói, không bao giờ nghĩ đến việc con vật đã chết thế nào.

Bây giờ, tận mắt chứng kiến, tự tay giết, cảm giác khác hẳn.

Hắn thở dài, tiếp tục xử lý xác con gấu.

Hệ thống báo được 200 điểm.

Một con Thanh Xà cấp ba sơ kỳ sống trong đầm lầy.

Lăng Vô Địch không dám xuống nước.

Hắn đợi nó lên bờ phơi nắng.

Con rắn nằm cuộn tròn trên một tảng đá, lim dim.

Lăng Vô Địch lấy cung tên, ngắm thật kỹ.

Mũi tên đầu tiên trúng mắt nó.

Nó giật mình, quằn quại.

Hắn bắn tiếp mũi thứ hai, thứ ba.

Con rắn lăn xuống đất, vùng vẫy một lúc rồi chết.

Lăng Vô Địch tiến lại gần, cẩn thận quan sát cho đến khi chắc chắn nó chết hẳn.

Hắn mổ bụng lấy nội đan, nhưng không có.

Hệ thống báo 150 điểm.

*Cấp ba sơ kỳ chỉ được 150 điểm.

Nhưng dễ giết, nhanh gọn.

Hắn bắt đầu hiểu ra một điều:

muốn kiếm điểm nhanh thì phải nhắm vào yêu thú cấp cao.

Nhưng cấp cao thì nguy hiểm, cần thời gian chuẩn bị lâu, có khi mất mạng.

Còn yêu thú cấp thấp thì săn nhanh, an toàn, nhưng điểm ít.

Hắn nghĩ đến kiếp trước, những ngày đầu đi bán bảo hiểm.

Hắn cũng không dám nhắm vào những khách hàng lớn ngay.

Hắn bắt đầu từ những hợp đồng nhỏ, dễ dụ, tích lũy kinh nghiệm và danh tiếng.

Dần dần, khách hàng lớn hơn mới tự tìm đến.

*Chậm mà chắc.

Tích tiểu thành đại.

Như kiếp trước bán bảo hiểm, không cần hợp đồng lớn, chỉ cần đều đặn mỗi tháng vài hợp đồng nhỏ, cuối năm vẫn có thưởng.

Hắn cười nhớ lại những ngày tháng cũ.

Thời đó, hắn cũng kiên nhẫn như bây giờ.

Chỉ khác là thời đó, hắn mặt dày đi gõ cửa từng nhà, cười nói với đủ loại người.

Còn bây giờ, hắn mặt dày rình rập từng con yêu thú, im lặng chờ đợi trong rừng sâu.

*Nghề nào cũng vậy, cần sự kiên trì.

Sang tuần thứ ba, hắn bắt đầu nhắm đến yêu thú cấp bốn – tức Lục Phẩm.

Con đầu tiên là một con Hỏa Viên cấp bốn sơ kỳ.

Nó sống trong một khe núi, thông minh hơn các loài thú khác, biết dùng đá để tấn công.

Lăng Vô Địch quan sát nó ba ngày.

Hắn thấy nó thường ra ngoài vào buổi sáng, kiếm ăn ở một khu rừng tre gần đó.

Chiều về, nó lại vào hang.

Hắn đào bẫy dưới gốc tre, phủ lá lên trên.

Sáng hôm sau, con khỉ ra ngoài, đi đúng vào chỗ bẫy.

Nhưng nó thông minh, phát hiện đất mới đào, liền dừng lại.

Nó nhìn quanh, rồi nhặt một hòn đá, ném thử vào chỗ bẫy.

Bẫy sập, lộ ra hố sâu.

Con khỉ gầm lên giận dữ, biết có người.

Nó nhìn quanh, phát hiện Lăng Vô Địch đang nấp trong bụi cây.

Nó nhặt đá ném tới tấp.

Lăng Vô Địch chửi thề, vội vàng bỏ chạy.

Mấy hòn đá bay sượt qua đầu, suýt trúng.

Hắn chạy một mạch đến khi không còn nghe tiếng nó nữa mới dừng lại, thở hổn hển.

"Con khỉ này thông minh quá, "

hắn lẩm bẩm, tay ôm ngực.

"Không thể đánh trực diện.

Phải nghĩ cách khác.

"Hắn nghĩ cả ngày.

Tối đến, khi con khỉ đã ngủ, hắn mới lén quay lại.

Hắn không vào hang, mà chất củi khô trước cửa hang, châm lửa.

Lửa bốc lên, khói bay vào trong.

Con khỉ hoảng sợ, chạy ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Lăng Vô Địch từ trên cây nhảy xuống, một nhát đao chém vào cổ nó.

Con khỉ kêu lên thảm thiết, ngã xuống, tay vẫn cố vớ lấy hòn đá nhưng không kịp.

Nó giãy giụa vài cái rồi chết.

Lăng Vô Địch đứng nhìn, thở phào.

Hắn lau mồ hôi trên trán, cảm thấy mình thật may mắn.

Hệ thống báo 600 điểm.

Con thứ hai là một con Thiết Giáp Tê cấp bốn trung kỳ.

Nó có lớp da dày như thép, đao kiếm khó xuyên thủng.

Lăng Vô Địch thử một nhát đao, chỉ để lại một vệt trắng trên da nó.

Con tê giác quay lại, nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ ngầu, rồi lao tới.

Lăng Vô Địch vội né, nhưng không kịp.

Con tê giác húc trúng vai hắn, hất hắn văng ra xa.

Hắn lăn mấy vòng trên đất, đau đớn, suýt thì bị nó giẫm lên.

Hắn bò dậy, chạy thục mạng.

Con tê giác đuổi theo một đoạn, rồi bỏ cuộc.

Lăng Vô Địch chạy đến khi không còn sức mới dừng lại, ngồi phệt xuống đất, thở hổn hển.

Vai hắn đau nhức, may mà không gãy xương.

"Khốn nạn, "

hắn rên rỉ, tay xoa xoa vai.

"Con này mạnh quá.

Không thể đối đầu trực diện.

Phải dùng mưu.

"Hắn nghĩ ra cách.

Hắn tìm một chỗ đất mềm, đào một hố sâu, dưới đáy cắm đầy gỗ nhọn tẩm độc cây.

Trên miệng hố phủ lá cây, rải đất cho giống mặt đất tự nhiên.

Rồi hắn đi tìm con tê giác, chọc cho nó nổi khùng, dẫn nó chạy về phía hố.

Con tê giác lao thẳng xuống hố, bị gỗ nhọn đâm thủng bụng.

Nó kêu rống lên thảm thiết, vùng vẫy nhưng càng vùng càng bị đâm sâu hơn.

Máu từ bụng nó chảy ra, thấm đẫm đất.

Một lúc sau, nó im bặt.

Lăng Vô Địch đứng bên miệng hố nhìn xuống, lòng thoáng chút rùng mình.

Cảnh tượng con vật to lớn chết trong đau đớn khiến hắn không khỏi ám ảnh.

Nhưng hắn gạt đi, tự nhủ:

*Đây là thế giới này.

Không giết người, người giết mình.

Cũng như không giết thú, thú giết mình.

Hắn lôi xác con tê giác lên, cắt lấy sừng, lấy da, lấy thịt.

Con vật quá nặng, hắn chỉ lấy được những phần quý giá nhất.

Mảnh sừng cứng và bóng, chắc bán được giá.

Hệ thống báo 800 điểm.

Lại thêm một món hời.

Ba tuần trôi qua, Lăng Vô Địch thay đổi.

Không phải về ngoại hình—hắn vẫn gầy, vẫn mặc y phục rách, vẫn giả dạng tán tu nghèo.

Mà là về tác phong.

Đôi mắt hắn sắc hơn, như mắt diều hâu, có thể nhìn thấu bụi rậm.

Bước đi nhẹ nhàng hơn, như mèo, không gây ra tiếng động.

Khả năng quan sát tinh tế hơn, chỉ cần liếc qua là biết con thú nào vừa đi qua, đi hướng nào.

Hắn học được cách đọc vết chân thú, phân biệt dấu vết của từng loài.

Hắn biết con nào sống ở đâu, thích ăn gì, giờ nào ra ngoài.

Hắn cũng học được cách kiên nhẫn.

Có những con hắn phải rình suốt ba ngày mới có cơ hội ra tay.

Có những con hắn phải bỏ chạy, chờ cơ hội khác.

Hắn học được rằng, trong thế giới này, mạnh không phải là tất cả.

Kẻ sống sót mới là kẻ chiến thắng.

Và muốn sống sót, cần mưu mẹo, cần kiên nhẫn, cần biết lúc nào nên đánh, lúc nào nên chạy.

Hắn nhìn lại mình, nhớ đến những ngày đầu xuyên không, sợ hãi, run rẩy, chỉ biết chạy trốn.

Bây giờ, hắn đã có thể đối mặt với yêu thú, dùng mưu kế để hạ chúng.

Tuy vất vả, nhưng mỗi ngày hắn đều mạnh hơn một chút.

*Như kiếp trước bán bảo hiểm, * hắn nghĩ, *có những khách hàng phải gặp năm lần bảy lượt mới chịu ký hợp đồng.

Có những khách hàng khó tính đến mức phải bỏ chạy.

Nhưng kiên trì mãi, cuối cùng cũng thành công.

Cũng như bây giờ.

Hắn nhìn con số 12.

300, tính toán trong đầu.

*Hai bộ nội công Vân Tiêu và Huyết Ẩn, mỗi bộ cần 20.

000 điểm để lên sơ thành.

Tổng cộng 40.

000 điểm.

Hiện có 12.

300, còn thiếu 27.

700.

Hắn nhẩm tiếp:

*Nếu mỗi ngày kiếm trung bình 300 điểm từ yêu thú cấp ba, cần 92 ngày – hơn ba tháng.

Nếu may mắn kiếm được thêm vài con cấp bốn, có thể rút ngắn xuống hai tháng.

Hắn thở dài, ngước nhìn bầu trời.

Mây chiều đang trôi, nhuộm màu hồng tím.

Gió thổi nhẹ, lay động những tán lá.

*Hai tháng nữa mới lên Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.

Nhưng mà, chậm mà chắc.

Hơn nữa, còn kiếm thêm được bao nhiêu là chiến lợi phẩm, bán đi cũng được kha khá.

Đời mà, có được cái này thì mất cái kia.

Không thể vội.

Hắn đứng dậy, thu dọn chiến lợi phẩm, chuẩn bị về thành.

Hoàng hôn đã buông xuống khi Lăng Vô Địch đặt chân vào thành Cửu Tiêu.

Phố xá vẫn nhộn nhịp như mọi khi, nhưng hắn không để tâm.

Hắn chỉ muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi, ăn chút gì đó, rồi mai lại tiếp tục.

Hắn đẩy cửa Diệp Hoa Lâu, bước lên tầng hai, tìm về góc quen thuộc gần cửa sổ.

Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va nhau, tiếng mấy ả đào hát dưới lầu vọng lên tạo nên một bầu không khí hỗn độn quen thuộc.

Hắn gọi một bình rượu và vài món nhắm.

Hắn không uống nhiều, chỉ nhấp môi cho có lệ.

Mắt hắn vẫn quan sát xung quanh, như thường lệ.

Chủ quán, lão Vương, tự tay mang rượu ra.

Lão nhìn quanh một lượt, rồi khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai hắn:

"Có người tìm khách quan.

"Lăng Vô Địch nhướn mày, tay vẫn cầm chén rượu, nhưng mắt đã sắc lên.

"Ai?"

Lão Vương lắc đầu, mắt đầy thận trọng.

"Không rõ.

Ba người, ăn mặc kín đáo, trùm khăn kín mặt, chỉ chừa đôi mắt.

Họ hỏi về một người tên Lăng Vô Địch.

"Tim Lăng Vô Địch khẽ run lên.

Hắn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, nhưng tay siết chặt chén rượu hơn một chút.

Hắn hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng:

"Họ nói gì?"

"Họ chỉ hỏi có ai biết người đó không.

Ta nói không.

Họ nhìn ta một lúc, rồi đi."

Lão Vương nhìn hắn, mắt đầy ẩn ý.

"Khách quan cẩn thận.

Dạo này thành Cửu Tiêu không yên.

"Lăng Vô Địch gật đầu, thả mấy đồng bạc lên bàn.

"Cảm ơn lão Vương.

"Lão Vương đi rồi, hắn ngồi yên, nhìn vào chén rượu nhưng không uống.

Trong đầu hắn, hàng trăm câu hỏi hiện ra, xoay vòng vòng.

*Lăng Vô Địch.

Tên thật của ta.

Ai biết?

Đông Sơn Yêu Tăng biết, Huyết Thủ Lão Nhân biết, Liễu Thanh Tuyết biết.

Nhưng họ không phải loại đi hỏi thăm công khai thế này.

Hắn nghĩ đến Nhã gia, nghĩ đến những gì Liễu Thanh Tuyết kể trong đêm hôm ấy.

Người của Nhã gia xuất hiện trong đêm Lăng gia bị nạn.

Họ có biết hắn còn sống không?

Họ có đang tìm hắn không?

*Nhưng nếu là Nhã gia, họ tìm ta làm gì?

Để giết?

Hay để.

Hắn không dám nghĩ tiếp.

Dù là mục đích gì, cũng không phải chuyện tốt.

Một gia tộc có thể liên quan đến cái chết của cả dòng họ, thì chắc chắn không phải hạng vừa.

Hắn uống cạn chén rượu, vị đắng tràn trên đầu lưỡi.

Hắn đứng dậy, thả thêm mấy đồng bạc lên bàn, rồi rời khỏi tửu lâu.

Trong bóng tối của một con hẻm nhỏ sau Diệp Hoa Lâu, ba bóng người đứng sát vào nhau, hòa lẫn vào bóng tối đến nỗi khó có thể phân biệt đâu là người, đâu là bóng.

Họ đều mặc y phục đen, trùm khăn kín mặt, chỉ chừa đôi mắt.

Trong bóng tối, đôi mắt họ sáng lên một cách kỳ lạ, như mắt mèo, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ xa.

"Hắn vừa rời khỏi tửu lâu."

Một giọng nói khàn đặc vang lên, thì thầm.

"Đi về hướng đông."

"Ngươi có chắc là hắn không?"

Giọng thứ hai, trầm hơn, đầy nghi hoặc.

"Không chắc trăm phần.

Nhưng chủ nhân bảo tìm người tên Lăng Vô Địch, từng ở Lăng gia Thanh Châu.

Người thanh niên đó có khí chất không tầm thường, mặc dù ăn mặc rách rưới.

Nhìn cách hắn ngồi, cách hắn quan sát xung quanh, không phải dân thường."

"Hắn mạnh không?"

"Không rõ.

Ta không dám thăm dò.

Lỡ đánh rắn động cỏ thì hỏng việc.

Chủ nhân dặn phải cẩn thận.

"Giọng thứ ba, cao hơn, có chút sốt ruột:

"Vậy giờ làm sao?

Cứ chờ mãi thế này?"

Giọng thứ nhất lắc đầu.

"Không.

Chia nhau ra.

Một người ở lại tửu lâu, theo dõi những kẻ ra vào.

Hai người lùng quanh thành, tìm nơi hắn ở.

Hắn chắc chắn còn quay lại.

Cứ kiên nhẫn."

"Được.

"Ba bóng người tách ra, lặng lẽ như những bóng ma, hòa vào bóng tối, biến mất không dấu vết.

Chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua con hẻm vắng, cuốn theo vài chiếc lá khô.

Trong căn phòng trọ nhỏ nơi cuối phố tây, Lăng Vô Địch đã trở về từ lâu.

Hắn ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhắm, nhưng không phải để ngủ.

Hắn đang vận công, để chân khí chảy trong kinh mạch, xua tan mệt mỏi sau những ngày săn đuổi.

Nhưng tai hắn vẫn vểnh lên, thỉnh thoảng lại giật nhẹ khi có tiếng động lạ từ ngoài phố.

Trong đầu hắn, những suy nghĩ cứ quẩn quanh.

*Ba người trùm khăn kín mặt.

Họ hỏi tên ta.

Ai sai họ?

Mục đích gì?

Hắn nghĩ đến Đông Sơn Yêu Tăng.

Lão già đó đang dưỡng thương, chưa thể xuất hiện.

Nhưng lão có thể sai người điều tra.

Hắn nghĩ đến Huyết Thủ Lão Nhân.

Lão biết hắn ở đâu, muốn gì thì cứ đến thẳng, không cần lén lút thế này.

Hắn nghĩ đến Nhã gia.

Gia tộc của vị hôn thê.

Nếu họ dính líu đến vụ án Lăng gia, họ có lý do để tìm hắn.

Nhưng nếu là họ, sao lại hỏi thăm công khai?

Đáng lẽ phải bí mật hơn mới đúng.

Hắn nghĩ đến Thiên Cơ lâu.

Tổ chức bí ẩn đã hãm hại Vân Tiêu tông và họ Từ.

Liệu chúng có biết hắn còn sống?

Liệu chúng có đang tìm hắn?

Hắn thở dài, mở mắt.

Ánh trăng lọt qua khe cửa, soi sáng một vệt dài trên nền đất.

Ngoài kia, tiếng gió thổi vi vu, tiếng chó sủa từ xa vọng lại.

*Có thể là bạn, cũng có thể là thù.

Nhưng dù là ai, ta cũng phải chuẩn bị.

Không thể để bị động.

Hắn nhìn vào hệ thống, con số 12.

300 vẫn nhấp nháy đều đặn.

Mỗi con số như một lời nhắc nhở về con đường phía trước.

*Còn 27.

700 điểm nữa.

Hai tháng nữa.

Liệu hai tháng nữa, ta có còn sống không?

Hắn cười nhạt trong bóng tối.

Một nụ cười tự giễu, pha lẫn chút chua xót.

*Câu hỏi hay.

Nhưng mà, ở thế giới này, ai biết trước được ngày mai?

Hôm nay còn sống, ngày mai có thể chết.

Có những kẻ mạnh hơn mình gấp bội còn chết bất đắc kỳ tử.

Chỉ có thể sống từng ngày, mạnh lên từng ngày.

Có điểm thì dùng, có cơ hội thì nắm, có đường thì chạy.

Hắn nhắm mắt, ép mình vào trạng thái tĩnh lặng, bắt đầu vận công.

Chân khí từ từ chảy trong kinh mạch, ấm áp, xua tan mệt mỏi.

Bên ngoài, tiếng gió vẫn thổi vi vu.

Một con cú kêu lên vài tiếng từ xa, rồi im bặt.

Đêm thành Cửu Tiêu vẫn dài, vẫn tối, vẫn đầy những bí mật chưa được hé lộ.

Và Lăng Vô Địch, kẻ săn yêu thú, kẻ đang từng bước trên con đường trở thành cường giả, cũng đang trở thành con mồi của một cuộc săn khác.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn chỉ cười, tự nhủ:

*Đến thì đến.

Ta đã từng chạy trốn, từng suýt chết, từng ở trong những tình huống còn tồi tệ hơn.

Nếu đã là số phận, thì cứ để nó đến.

Ta sẽ đối mặt.

Rồi hắn chìm vào giấc ngủ, giữa những suy nghĩ hỗn độn và những lo lắng không tên.

**Hết chương 62.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập