Chương 59: Người đuổi, kẻ chạy

Bóng tối ôm trọn lấy Lăng Vô Địch khi hắn lao ra khỏi chính điện Vân Tiêu tông.

Máu trên mặt đã khô, nhưng mùi tanh vẫn còn nồng trong khoang mũi.

Hắn không dừng lại, không ngoái đầu, chỉ biết chạy.

Phía sau, một luồng khí tức lạnh lẽo đang bám theo.

*Huyết Thủ Lão Nhân!

Lăng Vô Địch không cần nhìn cũng biết.

Cảm giác bị theo dõi đó quen thuộc như căn bệnh mãn tính—hồi còn bán bảo hiểm, mỗi lần bị khách hàng dí đuổi tận cửa cũng y như vậy.

Chỉ khác là lần này, nếu bị bắt, hắn không thể cúi đầu nhận lỗi rồi chuồn được.

*Đậu xanh!

Lão già này muốn gì?

Đang yên đang lành không ở lại hốt xác Đông Sơn Yêu Tăng, lại chạy theo mình?

Hắn vừa chạy vừa mắng thầm, nhưng chân không hề chậm lại.

Địa hình quanh Vân Tiêu tông là rừng núi hiểm trở—chính xác là loại địa hình mà một tên lính quèn từng phải chạy trốn đủ hiểu.

Lăng Vô Địch luồn lách giữa những tảng đá, lao xuống dốc, vọt qua bụi rậm, không chút do dự.

Phía sau, Huyết Thủ Lão Nhân bám theo với tốc độ kinh người.

Dù đã bị thương trong trận chiến với Liệt Hỏa và Hàn Băng, lão vẫn là Ngũ Phẩm lão luyện, kinh nghiệm săn đuổi hơn hẳn Lăng Vô Địch.

Khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp dần.

**Năm dặm sau.

**

Lăng Vô Địch thở hổn hển, phổi như muốn nổ tung.

Hắn vừa leo lên một vách đá dựng đứng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Phía dưới, bóng đen của Huyết Thủ Lão Nhân vẫn đang leo lên, chậm hơn một chút vì vết thương ở vai, nhưng vẫn kiên trì đáng sợ.

*Già rồi mà còn dai như đỉa!

Lăng Vô Địch nhìn quanh.

Trước mặt là một khe núi sâu hun hút.

Nếu nhảy qua, hắn có thể sang được bên kia, nhưng khoảng cách phải đến mười trượng—với chân lực Ngũ Phẩm của hắn, nhảy thì được, nhưng chưa chắc đã an toàn.

Còn nếu rơi xuống, thì xác định.

Phía sau, Huyết Thủ đã leo gần lên tới nơi.

*Liều!

Lăng Vô Địch lùi lại vài bước, lấy đà, rồi phóng người qua khe núi.

Gió rít bên tai.

Khoảnh khắc lơ lửng giữa không trung, hắn nhìn thấy vực sâu bên dưới, thấy những mỏm đá nhọn hoắt chờ đợi nếu hắn thất bại.

Rồi chân hắn chạm đất bên kia—trượt!

Hắn ngã nhào, lăn vài vòng trên đất mới kịp bám vào một gốc cây để dừng lại.

*Được rồi!

Hắn chưa kịp mừng thì thấy Huyết Thủ Lão Nhân cũng đang lấy đà bên kia.

*Đậu má!

Lão già điên rồi!

Lão cũng nhảy!

Lăng Vô Địch vội vàng đứng dậy, toan chạy tiếp, nhưng lần này hắn dừng lại.

Hắn nhận ra một điều—Huyết Thủ Lão Nhân nếu muốn giết hắn, đã có thể ra tay từ lâu.

Nhưng lão chỉ bám theo, không tấn công.

Có mục đích khác.

Lăng Vô Địch quyết định dừng lại.

Hắn đứng dậy, phủi đất trên người, rồi khoanh tay nhìn về phía khe núi.

Huyết Thủ Lão Nhân đáp xuống bên này, hơi loạng choạng vì vết thương, nhưng vẫn giữ được thăng bằng.

Lão đứng thẳng, mắt đỏ au nhìn Lăng Vô Địch từ đầu đến chân.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chừng mười trượng.

Im lặng.

Gió thổi qua khe núi, cuốn theo những chiếc lá khô.

Lăng Vô Địch là người lên tiếng trước, giọng thản nhiên như đang hỏi thăm thời tiết:

"Lão già, đuổi theo ta từ nãy đến giờ, mệt chưa?

Hay muốn mượn cái khăn lau mặt?

Ta có đây này."

Hắn móc từ trong áo ra một mảnh vải rách, phẩy phẩy.

Huyết Thủ Lão Nhân không cười.

Mắt lão vẫn nhìn chằm chằm vào Lăng Vô Địch, như thể đang cố đọc vị hắn.

Một lúc sau, lão mới cất giọng khàn đặc:

"Thằng nhãi, ngươi biết ta đuổi theo ngươi vì sao không?"

Lăng Vô Địch nhún vai:

"Thích chạy bộ đêm?

Hay muốn xin chữ ký?

Nếu xin chữ ký thì ta đây sẵn sàng, nhưng nhớ trả phí.

"Huyết Thủ Lão Nhân nhíu mày.

Lão đã sống hơn sáu mươi năm, gặp không biết bao nhiêu loại người, nhưng chưa thấy ai dám nói chuyện với lão kiểu này.

Một thằng nhãi vừa lên Ngũ Phẩm, đang bị lão đuổi đến chết đi sống lại, vẫn có thể pha trò?"

Ngươi không sợ ta giết ngươi?"

Lão hỏi, giọng đầy dò xét.

Lăng Vô Địch cười.

Hắn cười rất tươi, rất thoải mái, như thể đang đứng ở quán trà chứ không phải đang đối diện với một sát thủ máu lạnh.

"Sợ chứ.

Sợ muốn chết."

Hắn thừa nhận thẳng thừng.

"Nhưng mà, lão già à, nếu lão muốn giết ta, lão đã giết từ lâu rồi.

Lão đuổi theo ta, lại còn nhảy qua khe núi dù đang bị thương, chứng tỏ lão cần ta sống, hoặc ít nhất là cần hỏi ta điều gì đó trước khi giết.

"Hắn ngừng một chút, rồi nheo mắt:

"Mà lão đã hỏi rồi đấy—'biết ta đuổi theo vì sao không?

' Câu đó chứng tỏ lão muốn ta đoán.

Mà đã muốn người khác đoán, thì chắc chắn không phải chuyện giết chóc đơn thuần.

Vậy nên, thay vì chạy nữa, ta dừng lại đây ngồi nói chuyện với lão.

Đỡ mất sức, lại còn có cơ hội hiểu vấn đề.

"Huyết Thủ Lão Nhân im lặng nhìn hắn một lúc lâu.

Rồi lão bật cười.

Một tiếng cười khàn khàn, lần đầu tiên Lăng Vô Địch thấy lão cười.

"Thú vị.

Rất thú vị."

Lão lắc đầu.

"Ta sống hơn sáu mươi năm, chưa gặp ai như ngươi.

Đông Sơn Yêu Tăng nói ngươi là Huyết Mãng Cuồng Đao, nhưng hắn chỉ biết bề nổi.

Ta mới thấy được cái thú vị thật sự của ngươi.

"Lão bước tới vài bước, ngồi xuống một tảng đá gần đó.

Động tác chậm rãi, không hề phòng bị.

Đây là cách lão thể hiện thiện chí—hoặc ít nhất là muốn Lăng Vô Địch tin rằng lão có thiện chí.

Lăng Vô Địch cũng không ngần ngại, hắn ngồi xuống một tảng đá khác, cách chừng năm trượng.

Khoảng cách an toàn—đủ để nếu lão già có động thủ, hắn còn kịp phản ứng.

"Vậy, lão muốn gì?"

Lăng Vô Địch hỏi thẳng.

Huyết Thủ Lão Nhân nhìn hắn, mắt lóe lên tia tinh quang:

"Ta muốn biết—ngươi có môn công pháp ẩn tức nào, mà đến khi giao chiến cũng không để lộ khí tức?"

Lăng Vô Địch chớp mắt.

Hóa ra là vậy.

Lão già này thèm thuồng công pháp của hắn.

Hắn cười, lắc đầu:

"Lão già, đó là bí mật của ta.

Nếu ta nói ra, còn gì là vốn riêng?"

Huyết Thủ Lão Nhân không nổi giận.

Lão chỉ nhìn hắn chăm chú, rồi chậm rãi nói:

"Ta không cần ngươi nói hết.

Ta chỉ muốn biết—ngươi có sẵn sàng trao đổi không?

Ta có thứ ngươi cần.

"Lăng Vô Địch nhướn mày:

"Lão có gì?"

Huyết Thủ Lão Nhân đưa tay vào ngực áo, lôi ra một cuốn sách nhỏ, bìa đen bằng da thú, đã cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Lão ném về phía Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch bắt lấy, mở ra xem.

Trên bìa viết mấy chữ:

"Huyết Ẩn Chân Kinh"

*.

Hắn lật vài trang, đọc lướt qua phần khẩu quyết, đôi mắt sáng dần.

Đây không phải công pháp bình thường.

**Huyết Ẩn Chân Kinh** là một bộ nội công hoàn chỉnh, thuộc hàng Địa cấp thượng phẩm.

Nó không chỉ có công năng che giấu sát khí như Huyết Thủ đã dùng, mà còn là một bộ tâm pháp tu luyện chân khí, có thể giúp người luyện tăng tiến cảnh giới.

Điểm đặc biệt nhất—khi vận công, người luyện có thể hoàn toàn che giấu sát ý của mình, khiến đối thủ không thể cảm nhận được nguy hiểm cho đến khi đòn đánh giáng xuống.

"Đây là.

.."

Lăng Vô Địch ngước lên.

Huyết Thủ Lão Nhân gật đầu:

"Nội công của ta.

Ta tu luyện nó hơn bốn mươi năm, từ một tên lính quèn lên đến Ngũ Phẩm.

Nó không chỉ giúp ta che giấu sát khí, mà còn là nền tảng cho mọi công pháp khác của ta.

"Lăng Vô Địch hiểu ngay giá trị của cuốn sách này.

Một bộ nội công Địa cấp thượng phẩm, lại có khả năng đặc biệt—đây là bảo vật mà bất kỳ võ giả nào cũng thèm muốn.

"Nhưng lão già, lão cho ta nội công của lão, lão lấy gì mà tu luyện?"

Lăng Vô Địch hỏi.

Huyết Thủ Lão Nhân cười khẩy:

"Ta thuộc nằm lòng rồi.

Giữ lại cuốn sách cũng vô dụng.

Nhưng nó có giá trị với người khác—với ngươi chẳng hạn.

"Lăng Vô Địch nhìn cuốn sách, rồi nhìn Huyết Thủ.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Hắn cười, lắc đầu ném trả cuốn sách:

"Thứ này quý thật, nhưng chỉ đổi lấy công pháp ẩn tức của ta?

Chưa đủ.

"Huyết Thủ Lão Nhân bắt lấy, mắt nheo lại:

"Ngươi muốn gì thêm?

Đây là nội công cao nhất ta có.

Ngươi còn muốn bảo vật gì nữa?"

Lăng Vô Địch khoát tay:

"Không cần bảo vật.

Ta có thứ khác muốn đổi với lão.

"Huyết Thủ Lão Nhân nhíu mày, không hiểu.

Nếu không cần thêm bảo vật, vậy thằng nhãi này muốn gì?

Lăng Vô Địch chậm rãi đứng dậy, tay vỗ nhẹ vào ngực áo, nơi giấu cuốn Dịch Cân Kinh—bản gốc?

Không, bản gốc đã thuộc về Liệt Hỏa và Hàn Băng.

Nhưng hắn có thứ còn quý hơn:

trí nhớ về toàn bộ nội dung, nhờ hệ thống đã giúp hắn lĩnh ngộ đến viên mãn.

"Lão già, ta có thứ này."

Hắn nhặt một cành cây khô, vạch xuống đất mấy dòng chữ—một đoạn khẩu quyết ngắn trong Dịch Cân Kinh.

"Đọc đi.

"Huyết Thủ Lão Nhân cúi xuống nhìn.

Mới đầu, lão còn khinh thường, nhưng chỉ sau vài giây, đồng tử lão co rút lại.

Lão vội vàng đọc kỹ hơn, tay run run.

"Đây.

đây là.

.."

Lão ngước lên nhìn Lăng Vô Địch, mắt đầy kinh ngạc.

"Dịch Cân Kinh?

Thánh cấp công pháp mà Đông Sơn Yêu Tăng vừa đưa cho hai lão già kia?

Sao ngươi có?"

Lăng Vô Địch cười bí hiểm:

"Ta có từ lâu rồi.

Không chỉ có, mà ta đã luyện đến viên mãn.

"Huyết Thủ Lão Nhân há hốc mồm.

Lão nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được.

Một thằng nhãi vừa lên Ngũ Phẩm, lại có trong tay Thánh cấp công pháp?

Và còn luyện đến viên mãn?

Chuyện này hoàn toàn vô lý, nhưng những dòng chữ trước mặt lão là thật—với kiến thức võ học hơn sáu mươi năm, lão đủ tinh mắt để nhận ra giá trị của đoạn khẩu quyết này.

"Ngươi.

ngươi luyện thế nào được?

Thánh cấp công pháp, ngay cả thiên tài cũng phải mất vài năm mới nhập môn, huống chi viên mãn?"

Lão không kìm được hỏi.

Lăng Vô Địch nhún vai:

"Bí mật.

Cũng như công pháp ẩn tức của ta vậy.

"Huyết Thủ Lão Nhân nuốt khan.

Cổ họng lão khô khốc.

Trước mắt lão là một cơ hội ngàn năm có một—có được Thánh cấp công pháp, thứ mà bất kỳ võ giả nào cũng mơ ước.

Với Dịch Cân Kinh, lão có thể đột phá lên Tứ Phẩm, Tam Phẩm, thậm chí cao hơn.

Nhưng lão vẫn còn nghi ngờ:

"Ngươi không lừa ta chứ?

Đưa ta một đoạn ngắn, biết đâu ngươi nhặt nhạnh từ đâu đó?"

Lăng Vô Địch cười lớn:

"Lão già, nếu ta lừa, chỉ cần đưa thêm một đoạn nữa là lão biết ngay.

Nào, cầm lấy."

Hắn lại vạch thêm mấy dòng, dài hơn, đủ để thấy sự liền mạch của công pháp.

Huyết Thủ Lão Nhân đọc, mắt sáng rực.

Lần này lão không còn nghi ngờ gì nữa.

Đây tuyệt đối là Dịch Cân Kinh, cùng một hệ thống với đoạn trước, khẩu quyết tinh diệu, đường vận công huyền ảo—chỉ có Thánh cấp mới đạt đến trình độ này.

Lão ngước lên, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt hoàn toàn khác.

Không còn là nhìn một thằng nhãi đáng ngờ, mà là nhìn một kỳ nhân—một kẻ sở hữu bảo vật vô giá, lại dám đem ra trao đổi.

"Ngươi muốn lấy Dịch Cân Kinh đổi Huyết Ẩn Chân Kinh của ta?"

Lão hỏi, giọng khàn đặc.

"Ngươi biết chứ, Huyết Ẩn Chân Kinh chỉ là Địa cấp thượng phẩm, không xứng với Thánh cấp.

Ngươi chắc chắn?"

Lăng Vô Địch gật đầu:

"Ta cần nội công để tăng tu vi.

Dịch Cân Kinh tuy mạnh, nhưng thiên về cải tạo kinh mạch và thân thể, không phải nội công chủ tu.

Còn Huyết Ẩn Chân Kinh của lão—vừa là nội công tu luyện, vừa có khả năng che giấu sát khí.

Với ta, nó có giá trị hơn.

"Huyết Thủ Lão Nhân im lặng suy nghĩ.

Lão hiểu lời Lăng Vô Địch nói có lý.

Dịch Cân Kinh quả thật là công pháp cải tạo thân thể kỳ diệu, nhưng để làm nội công chủ tu thì không bằng những bộ tâm pháp chuyên dụng.

Còn Huyết Ẩn Chân Kinh là nội công hoàn chỉnh, lão đã tu luyện bốn mươi năm, hiểu rõ ưu thế của nó.

"Được."

Lão gật đầu, ném cuốn Huyết Ẩn Chân Kinh về phía Lăng Vô Địch.

"Của ngươi.

"Lăng Vô Địch bắt lấy, nhét vào ngực áo.

Rồi hắn ngồi xuống, nhặt cành cây, bắt đầu viết.

Nét chữ nhanh, gọn, chính xác.

Từng dòng, từng đoạn, từng chương của Dịch Cân Kinh hiện ra trên mặt đất.

Huyết Thủ Lão Nhân ngồi bên cạnh, mắt không rời khỏi những dòng chữ.

Lão đọc, nuốt từng chữ một, như thể sợ bỏ lỡ điều gì.

Tay lão run run, mồ hôi lấm tấm trên trán—không phải vì mệt, mà vì kích động.

Mất một canh giờ, Lăng Vô Địch mới viết xong toàn bộ.

Hắn đứng dậy, vỗ tay phủi đất:

"Xong.

Lão kiểm tra lại đi.

Có chỗ nào sai, ta sửa ngay.

"Huyết Thủ Lão Nhân không cần kiểm tra.

Lão biết, những gì trước mắt là thật.

Lão cẩn thận lấy từ trong áo ra một tấm da dê, bắt đầu chép lại từng chữ, từng nét.

Động tác tỉ mỉ, như thể đang nâng niu báu vật.

Lăng Vô Địch đứng nhìn, trong lòng thầm tính.

*Huyết Ẩn Chân Kinh.

nội công Địa cấp thượng phẩm.

Có nó, ta có thể tu luyện bài bản, tăng tu vi nhanh hơn.

Lại còn che giấu được sát khí—kết hợp với ẩn tức tu vi của ta, quả thật hoàn hảo.

Chép xong, Huyết Thủ Lão Nhân cất tấm da dê vào ngực áo, nơi gần tim nhất.

Lão đứng dậy, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt phức tạp.

"Lăng Vô Địch, đúng không?

Ta nhớ tên ngươi rồi."

Lão nói, giọng trầm.

"Ngươi là người đầu tiên khiến ta cảm thấy.

khâm phục.

Không phải vì thực lực, mà vì đầu óc.

Dám đem Thánh cấp công pháp ra đổi lấy thứ mình cần, dám tin vào đối thủ—hoặc ít nhất là dám chấp nhận rủi ro.

Ngươi sẽ đi xa.

"Lăng Vô Địch cười:

"Cảm ơn lão già.

Nhưng nhớ nhé, chúng ta không nợ nhau gì nữa.

Giao dịch xong, ai đi đường nấy.

"Huyết Thủ Lão Nhân gật đầu, rồi quay người bước đi.

Đi được vài bước, lão dừng lại, quay đầu:

"Mà này, thằng nhãi.

Đông Sơn Yêu Tăng.

lần sau gặp, nhớ giết hắn thật nhanh.

Kéo dài dễ sinh biến.

"Lăng Vô Địch vẫy tay:

"Yên tâm, lão già.

Lần sau, hắn không thoát.

"Huyết Thủ Lão Nhân cười khẩy, rồi biến mất vào bóng tối.

**Mười dặm sau.

**

Lăng Vô Địch dừng lại bên một con suối nhỏ.

Hắn ngồi xuống, vốc nước rửa mặt, rửa sạch những vết máu khô trên da.

Trong đầu hắn, vô số suy nghĩ đan xen.

*Vừa đổi Dịch Cân Kinh lấy Huyết Ẩn Chân Kinh.

Có lợi không?

Hắn cười.

Đương nhiên là có lợi.

Dịch Cân Kinh hắn đã thuộc làu, cần gì bản chép tay?

Giữ lại cũng vô dụng, mà đổi được nội công Địa cấp thượng phẩm, lại kết giao được với Huyết Thủ—dù chỉ là mối quan hệ

"có qua có lại"

—cũng đáng.

Hắn lôi cuốn Huyết Ẩn Chân Kinh ra xem kỹ.

Lật từng trang, đọc từng khẩu quyết, càng đọc càng thấy tinh diệu.

Bộ nội công này không chỉ giúp tu luyện chân khí, mà còn có những đường vận công đặc biệt để che giấu sát ý—rất phù hợp với phong cách của hắn.

*Giờ thì luyện thôi.

Hắn mở hệ thống:

**

"Phát hiện nội công Địa cấp thượng phẩm:

Huyết Ẩn Chân Kinh.

Ký chủ có muốn sử dụng 10.

000 Sát Phạt Điểm để hệ thống hỗ trợ lĩnh ngộ?"

**

*Mười nghìn điểm?

Xứng đáng!

*"Xác nhận!

"Một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu, mạnh mẽ như khi học Vân Tiêu Tâm Kinh.

Những dòng chữ trong cuốn sách bỗng trở nên sống động, nhảy múa trước mắt hắn.

Từng đường kinh mạch, từng huyệt đạo, từng cách vận chuyển nội lực theo một con đường hoàn toàn mới hiện ra rõ ràng như lòng bàn tay.

**

"Đã tiêu hao 10.

000 điểm.

Huyết Ẩn Chân Kinh đạt cấp nhập môn."

**

**

"Keng!

Ký chủ đã có nội công chủ tu.

Hiệu suất tu luyện tăng 200%."

**

**Sát Phạt Điểm còn lại:

3.

000**

Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng bên suối, bắt đầu vận công theo Huyết Ẩn Chân Kinh.

Một luồng khí mát lạnh từ đan điền từ từ sinh ra, chạy dọc theo kinh mạch, mở rộng từng huyệt đạo.

Khác với Vân Tiêu Tâm Kinh mang khí ấm áp, Huyết Ẩn Chân Kinh tạo ra luồng chân khí âm hàn, u tĩnh, thích hợp cho việc ẩn nấp và ám sát.

Hắn luyện suốt một canh giờ, cảm nhận chân khí trong người dồi dào hơn hẳn.

Khi mở mắt, hắn thấy mình đã tiến thêm một bước nhỏ trên con đường Ngũ Phẩm.

*Tốt.

Với nội công này, ta sẽ nhanh chóng ổn định cảnh giới, thậm chí đột phá cao hơn.

Hắn đứng dậy, thử vận công kết hợp ẩn tức.

Trước tiên, hắn che giấu tu vi—khí tức Ngũ Phẩm lập tức biến mất, chỉ còn lại Lục Phẩm.

Rồi hắn vận Huyết Ẩn Chân Kinh, tập trung sát ý vào một tảng đá.

Trong lòng nghĩ đến Đông Sơn Yêu Tăng, nghĩ đến những ngày tháng chạy trốn, nghĩ đến căm hận—sát khí dâng lên.

Nhưng khi hắn vận công, sát khí đó lập tức biến mất, như chưa từng tồn tại.

Hắn mở mắt, cười.

*Hoàn hảo.

Ẩn tu vi, ẩn sát khí.

Lần sau, Đông Sơn Yêu Tăng sẽ không kịp trở tay.

Hắn nhìn về phía xa, nơi chính điện Vân Tiêu tông vẫn còn le lói ánh lửa.

*Đợi đấy, lão già.

Ta sẽ quay lại.

Rồi hắn quay lưng, bước vào màn đêm, biến mất giữa rừng núi trùng điệp.

Phía sau, dòng suối vẫn chảy róc rách, cuốn trôi những vết máu cuối cùng còn sót lại trên bờ đá.

**Hết chương 59.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập