Chương 57: Mặc cả giữa sinh tử

Huyết Thủ Lão Nhân bước về phía cửa sau, bóng dáng lão khuất dần sau những cây cột đổ nát.

Mỗi bước chân lão đều để lại những vết lõm sâu trên nền đá hoa cương, nhưng lão không ngoảnh lại.

Với lão, Đông Sơn Yêu Tăng đã là xác chết, không đáng để lão phí thêm một giây nào nữa.

Mối thù bảy mạng người cuối cùng đã được trả.

Nhưng lão chưa kịp ra khỏi chính điện thì một giọng nói vang lên, lạnh lùng nhưng đầy uy lực, vọng khắp không gian:

"Đứng lại.

"Huyết Thủ khựng lại.

Lão không quay đầu, nhưng vai lão hơi cứng lại.

Lão nhận ra giọng nói đó – không phải của Liệt Hỏa chân nhân, cũng không phải của Hàn Băng chân nhân, mà là của cả hai, đồng thời vang lên như một, hòa quyện vào nhau tạo thành một uy áp khủng khiếp.

Một luồng uy áp từ phía sau bao phủ lấy lão.

Hai luồng khí tức Ngũ Phẩm cùng lúc khóa chặt lão, như hai ngọn núi đè lên vai, khiến lão không thể bước thêm bước nào nữa.

Không khí xung quanh như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.

Huyết Thủ từ từ quay lại.

Mắt lão nheo lại, nhìn hai lão già đang đứng đó, tay vẫn chắp sau lưng, mặt không biểu cảm.

Trên môi lão không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng và một tia khinh miệt.

"Các ngươi có ý gì?"

Liệt Hỏa chân nhân không trả lời.

Lão chỉ nhìn về phía Đông Sơn Yêu Tăng, người vẫn đang dựa vào cột đá, thở hổn hển, máu vẫn rỉ ra từ những vết nứt trên da.

Đông Sơn Yêu Tăng cười nhạt, nụ cười đầy máu, nụ cười của kẻ sắp chết nhưng vẫn còn bài để chơi:

"Huyết Thủ.

ngươi tưởng ngươi đi được sao?

Ở đây.

có người cần ngươi ở lại.

"Huyết Thủ nhìn hắn, mắt lạnh tanh, không chút gợn sóng:

"Ngươi sắp chết rồi.

Còn muốn giở trò gì?"

Đông Sơn Yêu Tăng không trả lời ngay.

Hắn từ từ, rất từ từ, móc trong áo ra một cuốn sách cũ, bìa da đã mục nát một phần, những đường gân trên bìa lộ ra như những vết nhăn trên gương mặt người già.

Hắn giơ lên cao, để tất cả mọi người trong chính điện thấy rõ.

Lăng Vô Địch nấp sau cột đá, tim như ngừng đập.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dài xuống má.

*Dịch Cân Kinh!

Lão ta vẫn giữ nó!

Đông Sơn Yêu Tăng cười, giọng yếu ớt nhưng đủ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, từng chữ như khắc vào tai mỗi người:

"Dịch Cân Kinh.

Thánh cấp thượng phẩm.

Các ngươi tu luyện cả đời, dừng bước ở Ngũ Phẩm mấy chục năm, chẳng phải vì thiếu công pháp tốt sao?"

Mắt Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân sáng rực lên như hai ngọn đuốc trong đêm.

Họ nhìn cuốn sách, rồi nhìn nhau.

Một cuộc trao đổi ngầm diễn ra giữa họ, bằng ánh mắt, bằng thần thức, bằng những gì mà người ngoài không thể biết.

Nhưng ai cũng thấy rõ:

họ đang tính toán.

Huyết Thủ Lão Nhân cũng nhìn cuốn sách, mắt lão hơi nheo lại.

Lão biết thứ đó.

Lão biết giá trị của nó.

Lão cũng biết, nếu hai lão già kia có được nó, cục diện sẽ thay đổi hoàn toàn.

Đông Sơn Yêu Tăng tiếp, giọng đứt quãng nhưng vẫn cố gắng, từng chữ như những giọt máu cuối cùng:

"Ta không còn sống được bao lâu.

Thứ này.

vô dụng với ta.

Nhưng ta có thể cho các ngươi.

nếu các ngươi làm một việc.

"Hắn nhìn thẳng vào Huyết Thủ Lão Nhân, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên một tia căm hận và điên cuồng:

"Giết hắn.

"Hai chữ cuối cùng vang lên như một lời phán quyết, như tiếng sét giữa trời quang, khiến cả chính điện như rung lên.

Huyết Thủ Lão Nhân không hề nao núng.

Lão chỉ đứng đó, hai tay đỏ au buông thõng, mắt nhìn thẳng vào Đông Sơn Yêu Tăng, rồi nhìn sang hai lão già kia.

Trên mặt lão không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối.

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân nhìn nhau lần nữa.

Một cuộc trao đổi ngắn ngủi bằng ánh mắt.

Rồi Liệt Hỏa chân nhân lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp điện:

"Ngươi đưa công pháp cho chúng ta trước.

"Đông Sơn Yêu Tăng cười khẩy, nụ cười đầy máu và khinh miệt:

"Các ngươi nghĩ ta ngu sao?

Đưa trước, rồi các ngươi giết ta luôn?"

Hàn Băng chân nhân lạnh lùng nói, giọng như băng giá, cắt vào không khí:

"Ngươi không còn lựa chọn nào khác.

"Đông Sơn Yêu Tăng im lặng một lúc lâu, mắt nhìn hai lão già, rồi nhìn Huyết Thủ, rồi lại nhìn hai lão già.

Hắn biết mình đang ở thế yếu.

Hắn sắp chết.

Nhưng hắn cũng biết, hai lão già này không thể giết hắn ngay, vì hắn là người duy nhất biết cuốn sách đó có thật hay không, và quan trọng hơn, hắn còn có thể hủy nó bất cứ lúc nào.

Một cuộc giằng co im lặng diễn ra trong chính điện, kéo dài từng giây từng phút như vô tận.

Không ai dám động.

Không ai dám nói.

Chỉ có tiếng máu nhỏ giọt từ người Đông Sơn Yêu Tăng, *tích.

tách.

tích.

tách*, vang lên trong không gian tĩnh mịch như tiếng đồng hồ đếm ngược sinh mệnh.

Lăng Vô Địch nấp sau cột đá, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy thành dòng trên mặt, ướt đẫm cả cổ áo.

Hắn nhìn cuốn Dịch Cân Kinh trong tay Đông Sơn Yêu Tăng, lòng không hề hối tiếc.

Hắn đã học được nó rồi.

63.

000 điểm đã đưa nó từ nhập môn lên đại thành, rồi lên viên mãn.

Cuốn sách đó giờ chỉ là tờ giấy lộn với hắn.

Một vật vô dụng.

Nhưng nó lại là mối nguy hiểm chết người cho những kẻ khác.

Nếu hai lão già này có được nó, họ sẽ luyện thành.

Với thực lực Ngũ Phẩm đã dừng bước mấy chục năm, họ có kinh nghiệm, có nền tảng, có sự kiên nhẫn.

Nếu có Thánh cấp công pháp, họ có thể đột phá lên Tứ Phẩm, Tam Phẩm, thậm chí xa hơn.

Và khi đó, ai là người đầu tiên họ muốn trừ khử?

Những kẻ chứng kiến cuộc mặc cả này.

Những kẻ biết họ có được Dịch Cân Kinh từ đâu.

Hắn nhìn Huyết Thủ Lão Nhân, người vẫn đứng đó, bất động như tượng đá tạc từ ngàn năm.

Trên mặt lão không có chút sợ hãi nào.

Lão chỉ nhìn hai lão già kia với ánh mắt lạnh lùng, như thể đang tính toán điều gì đó sâu xa.

Hắn nhìn Đông Sơn Yêu Tăng, kẻ đang hấp hối nhưng vẫn cố gắng xoay xở.

Một kẻ thông minh, nhưng thông minh quá muộn.

Một kẻ tàn nhẫn, nhưng cuối cùng cũng bị tàn nhẫn hại chết.

Và hắn nhìn chính mình, một kẻ Thất Phẩm trung kỳ giả mạo, đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi.

Hắn nghĩ thầm, trong đầu những ý nghĩ lạnh lùng nhưng cũng đầy chua chát:

*Hack cũng có điểm lỗi.

Dùng điểm để học công pháp nhanh, nhưng cũng đồng nghĩa với việc ta không thể tự mình lĩnh ngộ sâu xa.

Có những thứ, chỉ có thời gian và trải nghiệm mới tôi luyện được.

Ta lên Ngũ Phẩm nhanh, nhưng căn cơ không bằng bọn họ tu luyện mấy chục năm.

Còn bọn họ, nếu có được Dịch Cân Kinh, họ sẽ mất nhiều năm, nhiều thập kỷ để luyện thành.

Nhưng khi thành công, họ sẽ vững chắc hơn ta nhiều.

Một đao một bước, từng chút từng chút, không có đường tắt.

Hắn siết chặt tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

*Nhưng không sao.

Ta có điểm, ta có thể lên nhanh hơn.

Chỉ cần sống sót qua hôm nay, ta sẽ tiếp tục săn yêu thú, tiếp tục kiếm điểm.

Lên Tứ Phẩm, cũng không phải không khả thi.

Bọn họ có căn cơ vững chắc, nhưng ta có tốc độ.

Cứ liều mạng mà sống, rồi sẽ có ngày ta vượt qua tất cả.

Hắn nhìn ra ngoài, thấy bầu không khí trong chính điện như đặc quánh lại.

Ba Ngũ Phẩm cao thủ, một kẻ sắp chết, và hàng trăm con người đang nín thở chờ đợi.

Cuộc mặc cả giữa sinh tử vẫn tiếp diễn.

Và Lăng Vô Địch, kẻ vô sỉ nhất trong số họ, đang chờ thời cơ.

*Cứ mặc cả đi.

Cứ tính toán đi.

Rồi sẽ đến lúc các ngươi đánh nhau, ta sẽ tìm cơ hội chạy thoát.

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười gian xảo trong bóng tối.

**Hết chương 57.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập