Bình minh ló dạng sau những vách núi cao vút, nhuộm cả Vong Xuyên cốc một màu cam đỏ rực rỡ như lửa cháy.
Những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ ảo, chiếu xuống thung lũng, đánh thức một ngày mới đầy máu và tham vọng.
Lăng Vô Địch đứng trên mỏm đá cao, nhìn xuống cửa vào cốc – nơi hàng trăm người đang tụ tập, tiếng ồn ào vọng lên như chợ vỡ, như một cái chợ của tử thần.
Hắn vận Ẩn Tức, điều chỉnh khí tức xuống Thất Phẩm trung kỳ – một mức độ vừa đủ để không gây chú ý, vừa đủ để lọt thỏm giữa đám đông.
Hắn biết, với thực lực thật sự Lục Phẩm viên mãn, hắn có thể đánh lại nhiều người, nhưng hắn không muốn lộ bài tẩy.
Trong cái chốn hỗn loạn này, kẻ ẩn mình mới là kẻ sống lâu.
Hắn nhìn xuống đám đông, thấy những kẻ háo hức xông vào cốc như đàn thiêu thân lao vào lửa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
*Các ngươi cứ đánh nhau đi, cứ chết đi.
Ta chỉ cần lặng lẽ tìm thứ ta cần.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ Dịch Cân Kinh lưu chuyển trong cơ thể, rồi bước xuống núi, hòa vào dòng người đang đổ về cửa cốc.
—
Cửa vào Vong Xuyên cốc là một khe núi hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng cao vút, chỉ đủ cho khoảng năm sáu người đi song song.
Từ trong khe núi, một luồng khí lạnh tỏa ra, mang theo mùi ẩm mốc của thời gian, mùi tử khí của những người đã chết, và cả mùi của yêu thú – thứ mùi tanh nồng đặc trưng mà hắn đã quá quen thuộc sau những ngày săn đuổi.
Đám đông chen chúc nhau, ai cũng muốn vào trước.
Tiếng chửi rủa, tiếng đẩy nhau, tiếng đao kiếm va chạm vang lên liên miên như một bản giao hưởng hỗn loạn.
Mặt người nào cũng đỏ gay vì hưng phấn, mắt sáng rực vì tham lam.
"Nhanh lên!
Đừng chen!"
"Tránh đường!
Liệt Hỏa môn ta vào trước!"
"Hàn Băng các các ngươi tưởng các ngươi là ai?"
Lăng Vô Địch lặng lẽ len lỏi vào giữa đám đông, mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng mắt không ngừng quan sát.
Hắn thấy Hỏa Vân dẫn đầu Liệt Hỏa môn, mặt lạnh như tiền, tay cầm song đao, xông thẳng vào khe núi.
Mỗi bước chân của hắn đều để lại những vết cháy đen nhẹ trên mặt đất, chứng tỏ hỏa công của hắn đã đạt đến cảnh giới cao.
Đám đệ tử Liệt Hỏa môn xông theo, đẩy ngã bất kỳ ai cản đường, không chút nương tay.
Băng Linh và Hàn Băng các cũng không chịu kém, trường kiếm băng giá trong tay nàng vung lên, tạo ra một luồng hàn khí, khiến những kẻ đứng gần phải lùi lại, mặt mày tái mét vì lạnh.
Đôi mắt nàng lạnh lùng như băng, không thèm nhìn ai, chỉ tập trung vào phía trước.
Cả hai phe vừa đi vừa chửi nhau, suýt đánh nhau ngay tại cửa vào, nhưng rồi cũng kiềm chế được.
Ai cũng biết, đánh nhau lúc này là ngu xuẩn, sẽ làm lỡ mất cơ hội vào di tích trước.
Lăng Vô Địch lách vào một góc, tránh xa những cuộc ẩu đả.
Hắn chỉ là một Thất Phẩm trung kỳ tầm thường, không ai thèm để ý.
Mấy tên cường tráng nhìn hắn, thấy khí tức yếu ớt, liền khinh khỉnh quay đi, thậm chí còn có tên nhổ nước bọt tỏ vẻ coi thường.
*Tốt.
Cứ coi ta như không khí đi.
Càng vô hình càng tốt.
Hắn lặng lẽ tiến vào khe núi.
Vừa qua khỏi cửa cốc, không gian bỗng mở rộng ra như một bức màn vừa được kéo lên.
Bên trong là một thung lũng rộng lớn, bao quanh là những vách núi dựng đứng cao ngất, phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt.
Trên vách núi, có vô số hang động lớn nhỏ, có lẽ là nơi tu luyện của các đệ tử Vân Tiêu tông năm xưa.
Những cửa hang tối om như những con mắt đen đang nhìn xuống thung lũng, chờ đợi những kẻ xâm nhập.
Dưới đáy thung lũng, cây cối um tùm, rậm rạp, nhưng cũng có những công trình kiến trúc cổ đổ nát:
những ngôi nhà mái ngói đã sập, những ngôi tháp chỉ còn lại phần móng, những bức tường đá phủ đầy rêu xanh, in hằn dấu vết của thời gian và chiến tranh.
Một không khí u tịch, hoang tàn bao trùm khắp nơi.
Nhưng điều khiến Lăng Vô Địch chú ý không phải cảnh vật, mà là cuộc hỗn chiến đang diễn ra ngay trước mắt.
Một nhóm tán tu chừng mười người đang đánh nhau với một nhóm khác.
Đao kiếm va chạm loảng xoảng, tiếng la hét, tiếng chửi rủa vang vọng khắp thung lũng.
Xác chết đã nằm la liệt, máu chảy thành vũng, nhuộm đỏ cả một mảng đất.
Một tên bị chém đứt tay, kêu lên thảm thiết rồi lăn ra bất động.
Một tên khác bị đâm xuyên bụng, ôm bụng lăn lộn trong vũng máu.
"Của ta!
Kho báu này là của ta!"
"Ngươi nằm mơ!
"Lăng Vô Địch nhanh chóng lùi lại, núp sau một tảng đá lớn.
Hắn không muốn dây vào những cuộc tranh đấu vô bổ này.
Hắn chỉ muốn tìm công pháp Địa cấp.
Nhưng càng vào sâu, hỗn loạn càng tăng.
Ở một góc khác, một trận chiến giữa Liệt Hỏa môn và Hàn Băng các đang diễn ra ác liệt.
Hỏa Vân và Băng Linh giao đấu với nhau, lửa và băng đan xen, tạo nên những luồng khí xung kích kinh người.
Mỗi đòn đánh của họ đều khiến đất đá văng tung tóe, cây cối xung quanh đổ rạp.
Xung quanh, các đệ tử hai bên cũng đánh nhau tơi bời, tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm vang vọng cả một vùng.
Hỏa Vân quát lớn, giọng vang như sấm:
"Băng Linh, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại!
"Băng Linh hừ lạnh, giọng lạnh như băng:
"Ngươi tưởng ngươi là ai?
Để ta xem!
"Lăng Vô Địch lách qua một bên, tránh xa chiến trường.
Hắn thấy một tên đệ tử Liệt Hỏa môn bị đánh văng về phía hắn, người đầy máu, mắt trợn ngược.
Hắn vội né, tên đó đập vào tảng đá sau lưng hắn, kêu lên một tiếng yếu ớt rồi bất động, máu từ miệng trào ra.
*Mẹ kiếp!
Nguy hiểm quá!
Hắn tiếp tục men theo vách núi, tìm đường vào sâu hơn.
Bỗng nhiên, một nhóm năm tên tán tu xông tới, chặn đường hắn.
Tên cầm đầu, một gã mặt sẹo, tu vi Lục Phẩm trung kỳ, mặt đầy hung tợn, cười khẩy nhìn hắn từ đầu đến chân.
Hắn ta đánh giá Lăng Vô Địch, thấy khí tức Thất Phẩm trung kỳ, liền nở nụ cười khinh miệt.
"Này, thằng nhỏ!
Mới Thất Phẩm trung kỳ mà dám vào đây?
Ngươi muốn chết à?"
Lăng Vô Địch run run, giả vờ sợ hãi, mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán:
"Dạ.
dạ.
tôi chỉ đi theo mọi người.
xem có gì nhặt nhạnh không.
không dám tranh giành bảo vật với các vị đại ca.
"Cả bọn cười ầm lên, tiếng cười chế nhạo vang vọng.
Một tên khác, mặt đỏ gay, bụng phệ, nói:
"Thất Phẩm trung kỳ mà cũng đòi nhặt nhạnh?
Vào đây làm mồi cho yêu thú à?
Mày có biết trong này toàn yêu thú cấp ba, cấp bốn không?
Một phát là mày chết!
"Tên cầm đầu phẩy tay, giọng đầy chán ghét:
"Thôi, tha cho nó.
Một thằng yếu ớt thế này, giết cũng chỉ bẩn tay.
Đi thôi, đừng phí thời gian với nó.
"Năm tên bỏ đi, không thèm nhìn hắn lần nữa, tiếp tục lao vào đám đông hỗn loạn.
Lăng Vô Địch cúi mặt, run run, nhưng trong đáy mắt lại có chút không nói lên lời.
Hắn vốn nghĩ sẽ phải ra tay, không ngờ bọn chúng lại nhân từ đến vậy.
Chuyện lạ hiếm có, không ỷ mạnh hiếp yếu trong thế gian quả là quân tử.
Hắn ngước lên nhìn theo bóng chúng, khẽ giơ ngón tay cái về phía chúng rời đi.
*Hiếm có thật!
Nhưng mà cũng tốt, đỡ mất công.
Hắn tiếp tục lên đường.
Đi thêm một quãng, hắn thấy một tòa nhà lớn hơn, có lẽ là chính điện của Vân Tiêu tông ngày xưa.
Tòa nhà cao lớn, mái ngói đã sập một nửa, tường đá loang lổ rêu phong, nhưng vẫn còn giữ được dáng vẻ uy nghiêm của một đại môn phái.
Trước cửa điện, một đám đông đang tụ tập, chen lấn nhau.
Tiếng la hét, tiếng chửi rủa vang vọng khắp khu vực.
"Có bảo vật!
Trong điện có bảo vật!"
"Để ta vào trước!
"Ai cũng muốn xông vào trước, nhưng cửa điện chỉ đủ cho vài người.
Thế là lại xảy ra hỗn chiến.
Đao kiếm va chạm, máu bắn tung tóe.
Mấy tên ngã xuống, bị giẫm đạp lên.
Lăng Vô Địch đứng từ xa quan sát, núp sau một gốc cây cổ thụ.
Hắn không vội.
Hắn biết, bảo vật trong điện không phải dễ lấy.
Sẽ có cơ quan, có bẫy, có những thứ còn nguy hiểm hơn cả đám đông này.
Hắn chờ.
Một nhóm xông vào được, nhưng chưa được bao lâu thì tiếng la hét thảm thiết vọng ra.
Mấy tên chạy ra, mặt mày hoảng loạn, người đầy máu, có tên cụt mất một cánh tay, có tên bị cào xé đến nỗi lộ cả xương sườn.
"Có yêu thú!
Trong đó có yêu thú!
"Nhưng đã quá muộn.
Một con yêu thú khổng lồ từ trong điện lao ra, tấn công đám đông.
Đó là một con Huyết Sí Hổ cấp bốn, to lớn hơn bình thường gấp rưỡi, lông đỏ rực như lửa, mắt đỏ ngầu, điên cuồng xé xác bất kỳ ai nó gặp.
Móng vuốt của nó vung lên, một tên bị cào trúng, ngực nát bấy, ngã vật.
Miệng nó ngoạm vào đầu một tên khác, máu và óc bắn ra tung tóe.
Hỗn chiến lại càng thêm hỗn loạn.
Lăng Vô Địch lùi xa hơn, núp sau một bụi cây.
Hắn nhìn con yêu thú, tính toán.
*3.
000 điểm.
Nhưng lúc này mà ra tay là ngu.
Để chúng nó đánh nhau với nó, rồi ta nhặt xác.
Mà không, ta không cần xác, ta cần điểm.
Cứ để chúng giết nó, ta không mất công.
Hắn kiên nhẫn chờ đợi.
Sau một hồi, con Huyết Sí Hổ bị giết chết bởi sự hợp lực của nhiều người.
Nhưng cũng có thêm năm, bảy người nữa nằm xuống, xác chết chất thành đống.
Máu chảy thành suối, nhuộm đỏ cả một khoảng sân trước điện.
Đám đông lại chen nhau xông vào điện, bất chấp nguy hiểm, bất chấp những xác chết vẫn còn nằm đó.
Lăng Vô Địch vẫn chờ.
Khi đám đông đã vào gần hết, chỉ còn lác đác vài người ở lại xử lý xác chết hoặc bị thương, hắn mới lặng lẽ tiến lại gần.
Hắn không vào điện ngay, mà quan sát từ cửa.
Bên trong điện rộng lớn, tối om, chỉ có những ánh sáng leo lét từ những viên dạ minh châu trên trần, phát ra thứ ánh sáng xanh lè ma quái.
Có thể thấy lờ mờ những pho tượng cao lớn, những bàn thờ đổ nát, những giá sách nghiêng ngả, sách vở rơi vãi khắp nơi.
Đám đông đang lục lọi khắp nơi, tranh giành nhau từng món đồ, từng cuốn sách, từng món binh khí cũ.
Tiếng chửi rủa, tiếng đánh nhau vẫn vang vọng bên trong.
Lăng Vô Địch lặng lẽ vào, men theo bóng tối, tránh xa đám đông.
Hắn không quan tâm đến những thứ linh tinh.
Hắn chỉ tìm công pháp.
Mắt hắn lia nhanh qua các giá sách, các góc tối, tìm kiếm những thứ có vẻ quý giá.
Hắn thấy một cánh cửa nhỏ phía cuối điện, có vẻ dẫn xuống hầm.
Cánh cửa bằng gỗ lim, chạm trổ tinh xảo, nhưng đã mục nát một phần.
Trên cửa có khắc những hình vẽ kỳ lạ, có lẽ là cấm chế hoặc phù hiệu của Vân Tiêu tông.
Hắn lặng lẽ tiến lại gần.
Đúng lúc đó, một tên tán tu phát hiện ra hắn.
Tên này mặt đỏ, tu vi Lục Phẩm sơ kỳ, có vẻ đang tìm kiếm đồ vật ở khu vực gần đó.
Hắn ta nhìn thấy Lăng Vô Địch, liền quát:
"Này, thằng kia!
Mày đi đâu?"
Lăng Vô Địch giả vờ sợ hãi, run run:
tôi chỉ đi tìm.
tìm lối thoát.
ở đây tối quá.
"Tên đó nhìn hắn từ đầu đến chân, cười khẩy, giọng đầy khinh miệt:
"Thất Phẩm trung kỳ?
Vào đây làm gì?
Cút ra ngoài, đừng cản đường bọn ta!
"Hắn ta xông tới, đẩy mạnh Lăng Vô Địch một cái.
Lăng Vô Địch bị lực mạnh xô ngã, lăn ra đất.
Tên đó cười lớn, rồi quay đi, không thèm nhìn hắn lần nữa.
Lăng Vô Địch ngồi dậy, phủi bụi trên người, mặt vẫn giữ vẻ sợ hãi.
Nhưng trong lòng, hắn thầm niệm:
*Không ai để ý đến ta.
Không ai để ý đến ta.
Càng tốt.
Hắn chờ tên đó đi khuất, mới lại tiến về phía cánh cửa nhỏ.
Lần này hắn cẩn thận hơn, quan sát xung quanh trước khi tiến lại.
Đẩy cửa, một tiếng kẽo kẹt vang lên, rồi một mùi ẩm mốc xộc ra, nồng nặc, khó chịu.
Phía dưới là một cầu thang đá tối om, dẫn xuống sâu hun hút, không thấy điểm cuối.
Từ dưới đó, một luồng khí lạnh tỏa ra, lạnh hơn nhiều so với bên trên.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ Dịch Cân Kinh trong cơ thể, rồi bước xuống.
Từng bước, từng bước, hắn chìm vào bóng tối.
Phía sau, tiếng hỗn chiến vẫn vang vọng.
Những tiếng la hét, tiếng đao kiếm, tiếng người hấp hối vọng ra từ chính điện, như một bản nhạc đưa tiễn những kẻ tham lam.
Nhưng Lăng Vô Địch không còn quan tâm nữa.
Hắn chỉ tập trung vào phía trước, nơi có thể chứa công pháp hắn cần.
Mỗi bước chân của hắn vang lên trên bậc thang đá, tạo thành những âm thanh vọng lại, như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất.
*Địa cấp công pháp, ta đến đây.
Mắt hắn sáng lên trong bóng tối, như một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên cường.
**Hết chương 54.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập