Chương 50: Ổ yêu thú

Bình minh ló dạng sau những rặng núi xa xa, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ ảo, chiếu xuống một thung lũng sâu hun hút giữa những vách núi dựng đứng.

Đó là Vong Xuyên cốc – điểm đến của biết bao giang hồ khách, nơi đồn đại chứa đựng bảo vật của Vân Tiêu tông thất truyền.

Lăng Vô Địch đến nơi khi mặt trời vừa lên cao.

Hắn đứng trên một mỏm đá cao, lợi dụng những tán cây rậm rạp che khuất thân mình, nhìn xuống thung lũng phía dưới.

Cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nheo mắt.

Vong Xuyên cốc rộng lớn hơn hắn tưởng rất nhiều.

Những vách đá dựng đứng hai bên cao vút, phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt như những tấm màn khổng lồ.

Dưới đáy cốc, một dòng suối nhỏ chảy róc rách, nước trong vắt nhưng lạnh buốt, phản chiếu ánh nắng lấp lánh.

Xung quanh, cây cối um tùm, rậm rạp, có những cây cổ thụ cao vút, tán lá rộng che khuất cả một vùng, cũng có những bụi rậm dày đặc mà chỉ cần lơ là là có thể lạc vào.

Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất là những bóng người đang tụ tập dưới đó.

Hàng trăm người, chia thành nhiều nhóm nhỏ, đang dàn trải khắp khu vực cửa vào cốc.

Có những nhóm mặc y phục chỉnh tề, trên ngực thêu biểu tượng của các môn phái có tiếng – Liệt Hỏa môn với y phục đỏ rực, Hàn Băng các với áo xanh lam, vài môn phái nhỏ hơn với đủ màu sắc.

Có những tán tu ăn mặc rách rưới, vũ khí đủ loại từ đao kiếm đến thương kích, mặt mày lấm lét như những con chó săn đói khát.

Có cả những thương nhân, những kẻ buôn tin tức, thậm chí có cả mấy tên trộm cắp vặt đang lảng vảng trong đám đông chờ cơ hội.

Không khí náo nhiệt như một cái chợ phiên.

Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng mặc cả, tiếng cãi vã, tiếng chửi rủa vang vọng cả một vùng.

Thỉnh thoảng lại có tiếng đao kiếm va chạm, tiếng la hét khi hai nhóm xảy ra xô xát.

Lăng Vô Địch nheo mắt quan sát.

Hắn nhận ra không ít khuôn mặt quen thuộc:

Hỏa Vân với song đao lửa đang chỉ huy đám đệ tử Liệt Hỏa môn dựng trại, Băng Linh lạnh lùng đứng riêng một góc với các đệ tử Hàn Băng các, và nhiều nhóm tán tu khác mà hắn đã thấy trên đường.

Nhưng không thấy Đông Sơn Yêu Tăng đâu.

Có lẽ lão đã vào sâu trong cốc từ trước, hoặc đang ẩn nấp đâu đó chờ thời cơ.

Lăng Vô Địch thận trọng xuống núi, hòa vào đám đông.

Hắn vẫn giữ Ẩn Tức, khí tức chỉ ở mức Thất Phẩm trung kỳ – một kẻ tầm thường giữa biết bao người, không ai thèm để ý.

Đang lặng lẽ len lỏi qua đám đông, bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng la hét từ phía trước.

"Có yêu thú!

Yêu thú cấp ba!

"Mọi người nhốn nháo.

Từ trong một hang động gần đó, một con Phong Báo to lớn lao ra, mắt đỏ ngầu như hai hòn lửa, nanh vuốt sắc nhọn dài hơn gang tay.

Bộ lông xám xanh dựng đứng, miệng gầm gừ đầy hung tợn.

Nó lao thẳng vào đám đông, móng vuốt vung lên, cào xé tơi bời.

Mấy tên tán tu đứng gần đó hoảng hồn bỏ chạy, mặt cắt không còn giọt máu.

Một tên chậm chân bị vuốt cào trúng, tiếng xé vải và da thịt vang lên, máu bắn ra, hắn kêu lên thảm thiết rồi ngã vật.

Hỏa Vân quát lớn, giọng vang như sấm:

"Đừng hoảng!

Đây là cơ hội!

Giết nó!

"Hắn vung song đao xông lên, những tia lửa bắn ra từ lưỡi đao.

Mấy tên đệ tử Liệt Hỏa môn cũng theo sau, ai nấy đều hăng hái.

Băng Linh cũng không chịu kém, trường kiếm băng giá trong tay vung lên, không khí xung quanh như lạnh đi mấy độ.

Nàng lao vào từ phía khác, các đệ tử Hàn Băng các cũng ào lên.

Cả hai bên cùng tấn công con Phong Báo.

Đao kiếm chém tới tấp, lửa và băng đan xen, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.

Con Phong Báo gầm lên đau đớn, nhưng vẫn chống cự quyết liệt.

Nó lao vào đám đông, cắn chết thêm hai tên nữa, móng vuốt quạt vào mặt một tên, khiến tên đó ngã lăn ra bất động.

Phải mất một lúc lâu, con Phong Báo mới gục ngã dưới sự tấn công của cả hai phe.

Máu nó chảy ra, nhuộm đỏ cả một vùng đất.

**

"Keng!

Một yêu thú cấp ba bị hạ sát.."

**

Lăng Vô Địch đứng từ xa, không tham gia.

Hắn nhìn con số điểm hiện lên trước mắt, lòng tiếc nuối vô cùng.

*Yêu thú cấp ba, Một nghìn năm trăm điểm!

Mà mình chỉ có thể bất lực đứng nhìn!

Nhưng rồi hắn nhận ra điều quan trọng hơn.

*Ở đây có yêu thú.

Nhiều yêu thú.

Nếu mình lặng lẽ săn chúng, không dính vào đám đông, sẽ kiếm được kha khá điểm.

Mà đám đông này chỉ lo tranh giành, đánh nhau, chúng sẽ không để ý đến ta.

Hắn nhìn quanh, thấy xung quanh Vong Xuyên cốc có rất nhiều hang động, bụi rậm – nơi trú ngụ lý tưởng của yêu thú.

Và đám đông này chỉ tập trung ở cửa vào, chưa ai dám đi sâu vào những khu vực nguy hiểm hơn.

*Cơ hội tốt.

Hắn lặng lẽ tách khỏi đám đông, men theo vách núi, tiến sâu vào những khu vực ít người.

Đi được một quãng, hắn phát hiện một con Xích Viêm Hổ cấp bốn đang nằm trong hang.

Con hổ này to lớn hơn hẳn thường thấy, lông màu đỏ rực như lửa, phát ra ánh sáng yếu ớt trong bóng tối.

Đôi mắt nó màu vàng óng, đang lim dim ngủ sau bữa ăn no nê.

Trên thân nó còn vương vãi những mảnh xương vụn – chứng tỏ nó vừa mới ăn xong.

Lăng Vô Địch rón rén tiếp cận.

Mỗi bước chân đều đặt xuống thật nhẹ, tránh gây tiếng động.

Hắn nín thở, mắt không rời con hổ.

Đến khoảng cách chừng mười trượng, hắn dừng lại, quan sát.

Con hổ vẫn nằm im, không hay biết gì.

Hắn rút đoản đao, vận Dịch Cân Kinh, khí lạnh trong người bắt đầu lưu chuyển.

Rồi hắn bất ngờ lao ra, nhanh như một mũi tên.

Con Xích Viêm Hổ giật mình, mở mắt, nhưng đã quá muộn.

Lưỡi đao của Lăng Vô Địch đã chém tới, nhắm thẳng vào cổ nó.

*Phập!

Máu bắn ra, nóng hổi.

Con hổ gầm lên một tiếng thảm thiết, vùng vẫy, móng vuốt cào loạn xạ.

Lăng Vô Địch vội lùi lại, tránh những đòn phản công cuối cùng.

Con hổ giãy giụa một hồi, rồi từ từ nằm im.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát yêu thú cấp bốn, thu hoạch 3.

000 Sát Phạt Điểm."

**

Lăng Vô Địch thở phào, lau mồ hôi trên trán.

*Ba nghìn điểm!

Một con cấp bốn bằng hai con cấp ba!

Hắn vội vàng xẻ thịt con hổ, lấy những phần quý giá nhất:

da, nanh, vuốt, và đặc biệt là trái tim – thứ được cho là có thể dùng làm dược liệu quý.

Xong xuôi, hắn nhanh chóng rời đi, không để lại dấu vết.

Cả buổi sáng, Lăng Vô Địch lặng lẽ săn được ba con yêu thú cấp ba và một con cấp bốn.

Mỗi con đều có những đặc điểm riêng, mỗi trận chiến đều có những khó khăn riêng.

Con thứ hai là một con Phong Lang cấp ba, nhanh nhẹn và khôn ngoan.

Nó phát hiện ra hắn từ xa và bỏ chạy.

Lăng Vô Địch phải rượt đuổi nó suốt nửa canh giờ qua những khe núi, bụi rậm, cuối cùng mới dồn được nó vào một ngõ cụt.

Trận chiến diễn ra ác liệt, con sói cắn vào tay hắn một phát suýt đứt gân, nhưng hắn vẫn gắng gượng kết liễu nó.

Con thứ ba là một con Hắc Giáp Báo cấp ba, lớp da dày như giáp sắt.

Lưỡi đao của hắn chém vào chỉ để lại vết xước nhỏ.

Hắn phải tìm cách đâm vào mắt, vào miệng – những chỗ yếu duy nhất.

Phải mất rất lâu, hắn mới hạ được nó.

Con thứ tư – con Xích Viêm Hổ cấp bốn – là khó khăn nhất.

Nó mạnh hơn hắn tưởng, những đòn tấn công mang theo hỏa khí, suýt thiêu rụi cả khu vực.

Hắn phải vận dụng toàn bộ kinh nghiệm, tận dụng địa hình, cuối cùng mới hạ được nó.

**Sát Phạt Điểm hiện tại:

4.

500**

*Mới có 4.

500.

Còn xa mới đủ 50.

000 để lên Ngũ Phẩm.

Nhưng mà.

cứ từ từ.

Hắn tìm một góc khuất sau những tảng đá lớn, ngồi xuống nghỉ ngơi, ăn chút lương khô.

Qua kẽ lá, hắn nhìn xuống đám đông vẫn đang tụ tập ở cửa cốc.

Cảnh tượng bên dưới hỗn loạn hơn trước nhiều.

Một nhóm tán tu đang đánh nhau với một nhóm khác, có lẽ vì tranh giành một con yêu thú vừa xuất hiện.

Tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm vang vọng cả khu vực.

Xác chết bắt đầu nằm la liệt.

Lăng Vô Địch nhìn cảnh đó, lòng vừa thương hại vừa thích thú.

*Ngu ngốc!

Các ngươi cứ đánh nhau đi.

Càng đánh càng chết, càng chết càng có điểm cho ta.

Mà điểm đó, ta sẽ kiếm từ yêu thú.

Hắn cười thầm, rồi tiếp tục cuộc săn.

Buổi chiều, hắn phát hiện một ổ yêu thú lớn hơn.

Trong một cái hang sâu hun hút, có ít nhất năm con Phong Báo đang sinh sống.

Hắn quan sát từ xa, thấy chúng có vẻ đang nuôi con nhỏ.

*Năm con cấp ba.

ít nhất cũng 6.

000 điểm.

Nhưng đánh một lúc năm con, ta không có cửa.

Hắn kiên nhẫn chờ đợi.

Một lúc sau, ba con Phong Báo trưởng thành rời hang đi kiếm ăn, chỉ còn lại hai con và mấy con non.

*Cơ hội!

Hắn lặng lẽ tiếp cận, rón rén như một con mèo.

Đến gần cửa hang, hắn nghe thấy tiếng gầm gừ nhẹ của hai con Phong Báo.

Hắn nấp sau một tảng đá, lấy đà, rồi bất ngờ lao vào.

Hai con Phong Báo giật mình, nhưng đã quá muộn.

Lưỡi đao của hắn chém thẳng vào một con, con đó kêu lên thảm thiết, ngã lăn ra.

Con còn lại xông vào, hắn vội né, đao vung lên đỡ.

Trận chiến diễn ra trong không gian chật hẹp.

Mấy con non sợ hãi chạy toán loạn, kêu ré lên.

Lăng Vô Địch vừa đánh vừa lùi, dụ con Phong Báo ra ngoài.

Ra đến ngoài, không gian rộng hơn, hắn mới có thể thi triển thân pháp.

Sau một hồi giao chiến, con Phong Báo thứ hai cũng ngã xuống.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát hai yêu thú cấp ba, thu hoạch 3.

000 Sát Phạt Điểm."

**

Lăng Vô Địch thở dốc, nhìn vào hang, thấy mấy con non đang co rúm trong góc.

Hắn do dự một chút, rồi quay đi.

*Non quá, giết cũng chẳng được điểm.

Hắn rời khỏi hang, tiếp tục lên đường.

Chiều tối, khi mặt trời bắt đầu lặn, Lăng Vô Địch đã kiếm được tổng cộng 12.

000 điểm.

Hắn mệt lả, người đầy thương tích, nhưng mắt vẫn sáng.

Hắn tìm một hang động nhỏ, kín đáo, vào nghỉ qua đêm.

Trước khi ngủ, hắn nhìn vào hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

12.

000**

*Mười hai nghìn.

Còn ba mươi tám nghìn nữa.

Với tốc độ này, phải mất ba bốn ngày nữa.

Nhưng mà.

được.

Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, nụ cười mãn nguyện trên môi.

Bên ngoài, tiếng đám đông vẫn còn văng vẳng.

Thỉnh thoảng lại có tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm, tiếng yêu thú gầm.

Vong Xuyên cốc ban đêm càng thêm hỗn loạn.

Nhưng Lăng Vô Địch, trong hang động nhỏ bé, vẫn ngủ ngon lành.

*Ngày mai lại tiếp tục.

Cứ thế này, chẳng mấy chốc ta sẽ có đủ điểm.

**Hết chương 50.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập