Chương 43: Bí mật rời đi

Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía đông, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, chiếu xuống khuôn mặt trầm tư của Lăng Vô Địch.

Hắn ngồi trên giường từ bao giờ, mắt nhìn vào khoảng không, tay vân vê chiếc túi vải nhỏ đựng mấy nén bạc còn lại.

Đêm qua, sau khi rời khỏi nhà Liễu Thanh Tuyết, hắn đã thức trắng.

Những lời nàng nói cứ văng vẳng bên tai, như một vòng lặp không dứt:

Nhã gia, Kiếm Tông, vị hôn thê, và cái đêm Lăng gia bị vây.

Tất cả như một mớ hỗn độn quấn chặt lấy tâm trí hắn, không cho hắn chợp mắt.

*Nhã gia dính líu đến vụ án Lăng gia.

Mà Nhã gia lại có nữ nhi là thiên sinh kiếm thể, đang ở Kiếm Tông.

Một trong những đại môn phái lớn nhất thiên hạ.

Chuyện này càng ngày càng rắc rối.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vàng đang dần lan tỏa, xua tan màn sương mờ ảo của buổi sớm.

Phố xá bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng người qua lại vọng lên từ dưới lầu.

Một ngày mới bắt đầu, nhưng với hắn, đó có thể là ngày cuối cùng ở nơi này.

Hắn biết, nếu ở lại đây lâu hơn, sẽ còn nhiều chuyện phát sinh.

Trịnh Văn Hào có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, với hai tên tùy tùng hung tợn.

Liễu Thanh Tuyết có thể bị liên lụy nếu ai đó biết nàng quen biết hắn.

Và những bí mật về Lăng gia, về Nhã gia, về vụ án năm xưa có thể khiến hắn rơi vào vòng xoáy nguy hiểm mà hắn chưa đủ sức đối phó.

*Phải đi.

Phải rời khỏi đây ngay.

Càng sớm càng tốt.

Hắn đứng dậy, động tác dứt khoát.

Thu dọn hành lý:

chỉ một túi vải nhỏ, mấy bộ y phục, ít lương khô, vài lọ thuốc, và thanh đoản đao quen thuộc.

Những thứ khác, hắn để lại.

Không vướng bận.

Trước khi ra khỏi phòng, hắn dừng lại trước tấm gương đồng.

Một khuôn mặt hốc hác, quầng thâm tím bầm dưới mắt, đôi môi khô nứt nẻ.

Nhưng đôi mắt hắn hôm nay có chút gì đó khác – không phải sự gian xảo thường ngày, không phải vẻ lạnh lùng toan tính, mà là một tia kiên định pha lẫn chút gì đó như.

tiếc nuối?

*Lăng Vô Địch à Lăng Vô Địch, mày lại sắp lên đường rồi.

Lần này, không biết còn gặp lại những người này không.

Hắn nghĩ đến Liễu Thanh Tuyết, nghĩ đến đôi mắt đẫm lệ của nàng khi nhận túi bạc, nghĩ đến bàn tay nhỏ nhắn run run của nàng khi nắm lấy tay hắn.

Một thoáng chốc, hắn tự hỏi:

*Nếu nàng biết ta không phải nguyên chủ, nàng sẽ nghĩ sao?

Nhưng rồi hắn lắc đầu, gạt đi ý nghĩ đó.

Cảm xúc là thứ xa xỉ, nhất là với kẻ đang sống trong loạn thế.

*Không quan trọng.

Quan trọng là ta phải sống.

Phải mạnh lên.

Hắn mở cửa, bước ra ngoài, không ngoảnh lại.

Khu chợ sáng sớm đã nhộn nhịp từ lúc nào.

Những người bán hàng đang bày biện hàng hóa lên các quầy, những bà nội trợ đang lựa chọn thực phẩm tươi ngon, những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa giữa các dãy hàng.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bất chấp những biến động trong thành, bất chấp những trận đại chiến đêm qua, bất chấp những âm mưu đang ngầm diễn ra.

Lăng Vô Địch lặng lẽ len lỏi qua dòng người.

Hắn chọn những con đường vắng nhất, tránh những nơi đông đúc.

Mắt hắn vẫn dáo dác quan sát xung quanh, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào nếu thấy bóng dáng quen thuộc.

Đi qua một quán bánh bao quen thuộc, mùi thơm tỏa ra thơm phức, kích thích dạ dày hắn.

Hắn nhớ lại mấy hôm trước, hắn vẫn thường ngồi ở quán này, vừa ăn bánh bao vừa nghe thiên hạ đồn đại.

Bà chủ quán đã già, tóc bạc phơ, nhưng tay vẫn nhanh nhẹn, miệng vẫn luôn cười tươi chào khách.

Hắn dừng lại một chút, nhưng rồi lại bước tiếp.

Không có thời gian.

Đến cổng thành, lính canh đang kiểm tra người ra vào.

Một hàng dài đang xếp hàng chờ.

Lăng Vô Địch đứng vào hàng, giữ vẻ mặt bình thản, tay thả lỏng, nhưng trong lòng đang cầu mong mọi chuyện suôn sẻ.

Đến lượt, hắn đưa giấy thông hành – thứ hắn đã làm giả từ mấy hôm trước nhờ một tên giang hồ trong tửu lâu.

Lính canh nhìn hắn, nhìn giấy tờ, rồi nhìn hắn một lần nữa.

Tim Lăng Vô Địch đập nhanh hơn, nhưng mặt vẫn không biến sắc.

"Đi đâu?"

Tên lính hỏi.

"Về quê thăm mẹ già."

Lăng Vô Địch đáp, giọng bình thản.

Tên lính gật đầu, trả lại giấy tờ, ra hiệu cho qua.

Lăng Vô Địch bước ra khỏi cổng thành, hít một hơi thật sâu.

Không khí bên ngoài trong lành hơn, thoáng đãng hơn.

Gió thổi nhẹ, mang theo hương cỏ cây và mùi đất ẩm.

Phía trước, con đường mòn uốn lượn dẫn vào núi sâu, hai bên là những cánh đồng hoang vu, những lùm cây rậm rạp.

Hắn quay lại nhìn thành trấn lần cuối.

Những mái ngói đỏ lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, những bức tường xám in bóng dài trên mặt đất, những làn khói bếp bay lên từ hàng trăm nóc nhà, tạo thành những vệt trắng mờ hòa vào bầu trời xanh.

Phố xá vẫn nhộn nhịp, tiếng người vẫn vang vọng.

Trong đó, có một căn nhà nhỏ với giàn hoa giấy đỏ rực trước cửa.

Và một cô gái đang ôm túi bạc mà khóc, không biết rằng người ca ca mà nàng vừa gặp lại đã ra đi.

*Tạm biệt, Liễu Thanh Tuyết.

Hy vọng muội sống tốt.

Hy vọng chúng ta không gặp lại nhau.

Vì nếu gặp lại, chắc chắn sẽ là lúc nguy hiểm.

Hắn quay người, bước đi, không ngoảnh lại.

Con đường mòn dẫn vào núi ngày càng hiểm trở.

Hai bên là vách đá dựng đứng, dưới là vực sâu thăm thẳm, chỉ cần một bước trượt chân là tan xương nát thịt.

Thỉnh thoảng, những tảng đá lởm chởm từ trên cao lăn xuống, suýt trúng người, để lại những tiếng động kinh hoàng vọng vào vách núi.

Rừng cây rậm rạp che khuất ánh mặt trời, chỉ còn những tia nắng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.

Không khí lạnh lẽo, ẩm thấp, mang theo mùi lá mục và mùi đất ướt, thỉnh thoảng lại có mùi hoa dại thoang thoảng từ đâu đó.

Tiếng chim kêu lẻ loi vọng từ xa, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới khe núi.

Nhưng cũng có những âm thanh đáng sợ hơn:

tiếng gầm của thú dữ, tiếng rít của rắn rết, tiếng vỗ cánh của những con chim ăn thịt.

Lăng Vô Địch đi suốt ba ngày, đêm nghỉ dưới gốc cây, ngày tiếp tục lên đường.

Hắn không dám dừng lại lâu, sợ bị truy đuổi.

Hắn cũng không dám dùng khinh công, sợ tiêu hao nội lực.

Mỗi bước chân đều thận trọng, mỗi hơi thở đều tiết kiệm.

Đêm đến, hắn tìm những gốc cây lớn, có tán lá rậm rạp, dựa lưng vào thân cây, tay vẫn đặt trên chuôi đao.

Những tiếng động trong đêm khiến hắn luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Có đêm, hắn nghe thấy tiếng gầm của hổ từ xa vọng lại, tim đập thình thịch, tay siết chặt đao, sẵn sàng ứng phó.

Có đêm, mưa rừng trút xuống xối xả, hắn ướt như chuột lột, run lên vì lạnh, nhưng không dám nhóm lửa sợ bị phát hiện.

Ngày thứ tư, khi mặt trời lên cao, những tia nắng xuyên qua màn sương mờ, chiếu xuống khuôn mặt hốc hác của hắn, hắn đến chân một dãy núi lớn.

Những ngọn núi cao ngất, trùng điệp nhấp nhô như sóng, nối tiếp nhau đến tận chân trời.

Mây mù bao phủ quanh năm, chỉ thấy lờ mờ những đỉnh núi xa xa như những hòn đảo nổi giữa biển mây.

Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xương, cắt da cắt thịt.

Lăng Vô Địch dừng lại, lôi từ trong túi ra tấm bản đồ cũ đã nhàu nát.

Hắn đã nghiên cứu nó nhiều lần, thuộc từng đường nét, từng vết gấp.

Từ gia trang, theo bản đồ, phải nằm ở đâu đó trong dãy núi này, giữa một thung lũng khuất gió.

*Lại phải vào rừng sâu rồi.

Lại phải đối mặt với những nguy hiểm không tên.

Hắn cất bản đồ, nhìn lên những ngọn núi cao ngất.

Trong lòng hắn, một nỗi lo sợ mơ hồ dâng lên, nhưng cũng có một tia quyết tâm mãnh liệt.

*Từ gia trang, ta đến đây.

Hắn bắt đầu leo núi.

Đường lên núi hiểm trở hơn hắn tưởng rất nhiều.

Những con dốc dựng đứng, phải bám vào vách đá mà leo, từng ngón tay bấu chặt vào kẽ đá, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Những tảng đá lởm chởm, sắc như dao, làm rách cả giày hắn, cắt vào da thịt, để lại những vết máu trên đá.

Gió trên cao thổi mạnh, hất tung tà áo, mang theo hơi lạnh thấu xương, suýt làm hắn mất thăng bằng.

Lăng Vô Địch leo suốt một ngày, tay chân rã rời, người đầy thương tích.

Đến chiều tối, khi mặt trời bắt đầu lặn sau những đỉnh núi, nhuộm cả bầu trời một màu đỏ cam rực rỡ, hắn mới thấy lờ mờ phía xa có một tòa thành cũ.

Đó là Từ gia trang.

Nhưng không phải như hắn tưởng tượng.

Không phải một tòa thành nguy nga tráng lệ, uy nghiêm sừng sững.

Mà là một đống đổ nát hoang tàn, một nghĩa địa khổng lồ của một gia tộc đã suy vong.

Những bức tường đá đen sì vì thời gian và khói lửa, phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt, đổ nát, nứt nẻ, có chỗ sụp hẳn xuống.

Cổng thành sập một nửa, cánh cổng sắt han gỉ nằm dưới đất, phủ đầy lá mục.

Bên trong, những ngôi nhà mái ngói đổ nát, tường đá sụp đổ, cột kèo gãy vụn.

Cỏ dại mọc um tùm, cao đến đầu gối, có chỗ cao quá thắt lưng.

Gió thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc, mùi hoang tàn, mùi của sự chết chóc.

Lăng Vô Địch đứng trước cổng thành, nhìn vào bên trong.

Trong ánh chiều tà, những bóng đổ dài của những bức tường đổ nát như những bóng ma đang dang tay chào đón hắn.

Những tia nắng cuối ngày xuyên qua những khe hở, tạo thành những vệt sáng ma mị, khiến cả khung cảnh càng thêm huyền ảo và rùng rợn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể.

Rồi hắn bước vào.

Cỏ dại cao quá đầu gối, ướt sũng sương chiều, quấn lấy chân hắn, cản trở mỗi bước đi.

Những bước chân lạo xạo trên đá vụn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo thành những âm thanh ma quái.

Thỉnh thoảng, một con chim đêm thảng thốt kêu lên, bay vụt ra từ một bụi cây, khiến tim hắn giật thót.

Một con rắn bò qua trước mặt, trườn vào đống đổ nát.

Hắn đi qua những ngôi nhà đổ nát, nhìn vào bên trong.

Đồ đạc vương vãi, mục nát, phủ đầy bụi và mạng nhện.

Những bộ xương người nằm la liệt, có bộ còn nguyên, có bộ chỉ còn vài mảnh vụn, có bộ nằm co quắp, có bộ nằm duỗi dài.

Một bộ xương còn mặc y phục, có lẽ là chủ nhân của ngôi nhà, nằm trên giường, tay còn ôm một thanh kiếm gỉ.

Hắn dừng lại trước một ngôi nhà lớn hơn, có lẽ là nhà chính.

Cửa gỗ đã mục, chỉ còn vài mảnh vụn.

Hắn bước vào.

Bên trong, một bộ xương ngồi trên chiếc ghế, tay còn cầm một thanh kiếm gỉ, người mặc y phục trưởng lão.

Trên bàn, một cuốn sách cổ mở ra, chữ đã mờ, bên cạnh còn một cây bút lông và một nghiên mực đã khô cong.

Lăng Vô Địch bước tới, nhặt cuốn sách lên.

Nó nhẹ bẫng, giấy đã ố vàng, mủn ra.

Chữ viết tay, nét chữ run run, như của người sắp chết, nhưng vẫn có thể đọc được.

"Thiên Cơ lâu.

bọn chúng đã hại gia tộc ta.

Chúng ta không thể chống lại.

Ai tìm được cuốn sổ này, hãy tránh xa chúng.

Từ gia trang không còn gì nữa.

Tất cả đã mất.

.."

Hắn đọc đến cuối, thấy dòng chữ cuối cùng, viết bằng một thứ mực khác, có lẽ sau đó rất lâu:

"Miếng ngọc.

chìa khóa.

nhưng cũng là lời nguyền.

Kẻ nào cầm nó, sẽ bị Thiên Cơ lâu săn đuổi đến chết.

Hãy chạy trốn, nếu có thể.

.."

Lăng Vô Địch đặt cuốn sách xuống, lòng se lại.

*Thì ra miếng ngọc là lời nguyền.

Mà ta đã trao nó cho Cao tiên sinh.

Liệu hắn có biết không?

Hay hắn cũng chỉ là quân cờ trong tay Thiên Cơ lâu?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết một điều:

Từ gia trang không còn gì cho hắn.

Không có nội công Địa cấp, không có bảo vật, không có bí kíp võ công.

Chỉ có một cuốn sổ cũ và những bộ xương.

Hắn quay người, bước ra khỏi ngôi nhà.

Bên ngoài, trời đã tối hẳn.

Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, như những con mắt đang nhìn xuống hắn, như những linh hồn của người chết đang quan sát.

Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của núi rừng, xuyên qua từng kẽ áo, thấm vào da thịt.

Lăng Vô Địch đứng đó, nhìn lên bầu trời, lòng trống rỗng.

*Đi cả tháng trời, vượt qua bao nhiêu nguy hiểm, suýt chết mấy lần, cuối cùng chỉ được thế này?

Từ gia trang chỉ là đống đổ nát?

Không có gì?

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát và thất vọng.

*Lại phí công rồi.

Nhưng rồi hắn chợt nghĩ:

*Từ gia trang không còn gì, nhưng ít nhất ta đã biết thêm về Thiên Cơ lâu.

Và về miếng ngọc.

Biết đâu sau này lại có ích.

Biết đâu những thông tin này lại cứu mạng ta.

Hắn tìm một góc khuất, một căn nhà còn tương đối nguyên vẹn, ngồi xuống, dựa lưng vào tường.

Mệt mỏi ập đến, nhưng hắn không thể ngủ ngay.

Những suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu, như một vòng lặp không dứt.

*Liễu Thanh Tuyết, Nhã gia, Kiếm Tông, Thiên Cơ lâu.

Tất cả đều là những mảnh ghép.

Nhưng thiếu quá nhiều.

Ta cần thêm thông tin.

Cần thêm thời gian.

Cần mạnh hơn.

Hắn nhắm mắt, cố ngủ.

Ngoài kia, gió vẫn thổi, rừng vẫn tối, những bóng ma vẫn nhảy múa dưới ánh trăng.

Và trong lòng Lăng Vô Địch, một quyết tâm mới đang hình thành.

*Phải mạnh hơn.

Phải tìm hiểu thêm.

Phải sống.

Không chỉ để sống, mà để trả thù những kẻ đã hại nguyên chủ.

Và để.

không biết để làm gì nữa.

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết mình phải tiếp tục.

Hắn chìm vào giấc ngủ, mệt mỏi và đầy những giấc mơ hỗn độn.

**Hết chương 43.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập