Ba ngày sau cuộc gặp gỡ tình cờ, Lăng Vô Địch vẫn chưa tìm đến Liễu Thanh Tuyết.
Hắn cứ đắn đo mãi.
Một mặt, hắn muốn biết thêm về quá khứ của nguyên chủ, về những bí mật có thể có ích.
Mặt khác, hắn sợ những rắc rối có thể phát sinh.
Một cô gái yếu đuối, cô đơn giữa dòng đời, nếu dính líu quá sâu, biết đâu lại thành gánh nặng.
Nhưng rồi hình ảnh đôi mắt đẫm lệ của nàng cứ ám ảnh hắn.
Cái cách nàng nắm tay hắn, cái cách nàng gọi
"Vô Địch ca"
nghe thân thương đến lạ.
Hắn không phải kẻ đa tình, nhưng những rung động nhỏ nhất cũng đủ khiến hắn bận tâm.
*Mẹ kiếp!
Mình cũng có lúc mềm lòng sao?
Mình là thằng vô sỉ, chỉ biết lo cho mình, sao lại để tâm đến một cô gái xa lạ?
Nhưng hắn biết, Liễu Thanh Tuyết không hề xa lạ.
Nàng gắn liền với quá khứ của nguyên chủ, với những ký ức mà hắn không hề có nhưng lại đang phải gánh vác.
Tối hôm ấy, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao, những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương rải rác trên tấm màn nhung đen.
Gió thổi nhẹ, mang theo hơi mát và mùi hoa sữa từ đâu đó thoang thoảng.
Lăng Vô Địch quyết định đi.
Hắn mặc bộ y phục tối màu, lặng lẽ rời tửu lầu, bước về phía cuối phố tây.
Đường vắng tanh, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây, thỉnh thoảng vài tiếng chó sủa từ xa vọng lại, hòa lẫn với tiếng ếch nhái từ những đầm nước ven đường.
Những ngọn đèn lồng treo trước các cửa nhà leo lắt trong đêm, tạo thành những vệt sáng vàng cam mờ ảo, lung linh trên nền tường đá cũ kỹ.
Lăng Vô Địch bước đi chậm rãi, mỗi bước chân như đang cân nhắc.
Hắn đi qua những con ngõ nhỏ, những căn nhà tranh vách đất, những mảnh vườn rau xanh mướt dưới ánh trăng.
Thỉnh thoảng, một con mèo hoang chạy ngang qua, làm hắn giật mình.
Tìm đến căn nhà có giàn hoa giấy trước cửa không khó.
Giàn hoa đang mùa nở rộ, những chùm hoa giấy đỏ rực rủ xuống như một bức rèm che chắn cho ngôi nhà nhỏ.
Trong ánh trăng, những cánh hoa mỏng manh như những cánh bướm đang đậu, lay động nhẹ trong gió.
Bên trong, ánh đèn vẫn còn sáng, một ánh sáng vàng ấm áp hắt qua khe cửa.
Lăng Vô Địch gõ cửa.
*Cốc cốc.
Tiếng gõ nhẹ nhàng, nhưng trong đêm tối tĩnh mịch, nó vang lên rõ rệt.
Tiếng dép lẹp kẹp vọng ra từ bên trong, rồi cánh cửa gỗ mở ra.
Liễu Thanh Tuyết đứng đó, mái tóc dài xõa tung, trên người chỉ mặc một bộ y phục thường ngày, đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát.
Đôi mắt nàng mở to, thoáng ngạc nhiên, rồi mừng rỡ:
"Vô Địch ca!
Ca đến thật sao?"
Lăng Vô Địch gật đầu, bước vào trong.
Căn nhà nhỏ nhưng sạch sẽ, ấm cúng.
Một chiếc bàn gỗ nhỏ kê giữa nhà, trên bày ấm trà và mấy chiếc chén sứ đã cũ nhưng được lau chùi sáng bóng.
Một chiếc giường tre kê sát vách, trải chiếu trắng tinh, gối xếp ngay ngắn.
Một góc nhỏ để vài cuốn sách và một cây đàn tỳ bà cũ, dây đàn đã lên dây sẵn sàng.
Bức tường vôi đã loang lổ theo thời gian, nhưng được lau chùi sạch sẽ, không một hạt bụi.
Trên bàn thờ nhỏ, một bát hương, một bình hoa dại, và một di ảnh của một người đàn ông trung niên và một người phụ nữ – có lẽ là cha mẹ nàng.
Liễu Thanh Tuyết mời hắn ngồi xuống chiếc chiếu tre, nhanh tay rót trà vào chén, động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển:
"Muội không ngờ ca lại đến.
Muội tưởng ca bận lắm.
Mấy hôm nay, muội cứ ngóng trông, không biết ca có quên lời hứa không.
"Lăng Vô Địch nhấp một ngụm trà, vị trà chát nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi ngọt dần.
Hắn nhìn quanh:
"Ở đây yên tĩnh quá.
Muội sống một mình à?"
Liễu Thanh Tuyết cười nhẹ, nụ cười có chút đơn độc:
"Dạ, muội thích yên tĩnh.
Ở đây ít người qua lại, không ồn ào như khu chợ.
Buổi sáng thì ra vườn sau chăm mấy luống rau, buổi chiều thì đọc sách hoặc gảy đàn.
Cũng quen rồi.
"Hai người ngồi im một lúc, không khí có chút ngượng ngùng.
Lăng Vô Địch không biết nên bắt đầu từ đâu.
Hắn nhìn ngọn đèn dầu đang cháy, ngọn lửa nhảy múa, tạo nên những cái bóng kỳ dị trên tường.
Liễu Thanh Tuyết nhìn hắn một lúc, rồi lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng nhưng có chút dò hỏi, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào hắn:
"Vô Địch ca, mấy hôm nay ca có gặp lại ai không?
Những người quen cũ ngày trước ấy?"
Lăng Vô Địch khựng lại, tim đập nhanh hơn một nhịp.
*Nàng hỏi vậy có ý gì?
Đang thử mình?
Hắn cố giữ bình tĩnh, lắc đầu:
"Không.
Ta mới về đây, chưa gặp ai.
"Liễu Thanh Tuyết gật gù, rồi lại hỏi tiếp, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng ánh mắt không rời khỏi hắn:
"Thế.
ca có nhớ tiểu Thúy không?
Con bé ở nhà cạnh chợ ngày xưa, hay cùng chúng ta thả diều trên cánh đồng hoa ấy?
Nó bé hơn muội hai tuổi, tóc thắt bím hai bên, hay cười híp cả mắt.
"Lăng Vô Địch nghĩ nhanh.
Tiểu Thúy?
Ai?
Hắn đâu biết.
Nhưng nếu trả lời không nhớ, có thể sẽ đáng ngờ.
Hắn gật đầu, cố tỏ ra tự nhiên:
"À, nhớ.
Con bé hay cười, thích ăn kẹo.
Nó sao rồi?"
Liễu Thanh Tuyết thở dài, mắt nhìn xa xăm:
"Con bé ấy.
chết rồi.
Trong đợt loạn lạc năm trước, cả nhà nó đều chết hết.
Muội có nghe nói, binh lính tràn vào làng, đốt nhà, giết người.
Nhà nó ở đầu làng, bị thiêu trụi, không ai thoát ra được.
"Lăng Vô Địch im lặng.
Liễu Thanh Tuyết lại hỏi tiếp:
"Còn Lý lão nhị, cái anh chàng hay bán bánh bao đầu phố?
Người gầy gầy, mặt mụn, hay cười khanh khách?
Ngày xưa ca hay mua bánh bao của ảnh ăn mà, mỗi lần mua năm cái, ăn hết sạch.
"Lăng Vô Địch gật đầu, nhưng trong lòng bắt đầu cảnh giác cao độ.
*Nàng đang thử mình thật rồi.
*"Ảnh cũng mất rồi.
Bị binh lính giết trong một lần càn quét.
Nghe nói ảnh bán bánh bao cho mấy tên lính, nhưng chúng không trả tiền, ảnh đòi, thế là bị chém chết tại chỗ.
"Lăng Vô Địch im lặng lắng nghe.
Liễu Thanh Tuyết kể về hết người này đến người khác, tất cả đều đã chết trong loạn lạc.
Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, như thể từng cái tên, từng câu chuyện đều là những vết dao cứa vào tim nàng.
Một lúc sau, nàng ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lăng Vô Địch, ánh mắt đầy ẩn ý, có chút dò xét, có chút chờ đợi:
"Vô Địch ca, ca có nhớ.
Nhã Hân tỷ tỷ không?"
Lăng Vô Địch khựng lại, cả người như cứng đờ.
*Nhã Hân?
Lại thêm một cái tên nữa.
Hắn lắc đầu, thật thà:
Nhã Hân là ai?"
Liễu Thanh Tuyết nhìn hắn một lúc lâu, đôi mắt đen láy như muốn xuyên thấu tâm can, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong sâu thẳm đôi mắt hắn.
Rồi nàng cười nhẹ, nhưng nụ cười có chút buồn, pha lẫn chút gì đó như thất vọng, nhưng cũng có chút cảm thông:
"Vô Địch ca, ca thật sự không nhớ Nhã Hân tỷ tỷ sao?
Người mà ngày xưa.
ngày xưa ca hay gọi là 'Hân nhi' ấy.
Người có mái tóc dài nhất trong làng, đen mượt như suối, mỗi lần đi qua là cả một góc phố như sáng bừng lên.
"Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.
*Hân nhi?
Tên thân mật thế?
Chắc không phải người dưng.
Hắn lắc đầu, cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng có chút lúng túng:
"Ta.
ta không nhớ.
Sau vụ Lăng gia bị nạn, đầu óc ta có vấn đề, nhiều chuyện quên mất.
Có những ký ức cứ mờ mờ ảo ảo, không rõ ràng.
"Liễu Thanh Tuyết nhìn hắn với ánh mắt thương xót, đôi tay nàng khẽ đưa lên, như muốn chạm vào mặt hắn, nhưng rồi lại rụt về:
"Thì ra là vậy.
Muội hiểu rồi.
Cũng phải thôi, trải qua cú sốc lớn như thế, ai mà chẳng thay đổi.
Cha mẹ mất, nhà cửa tan hoang, lại còn bị đày đi lính.
Huống hồ ca còn chứng kiến cảnh máu chảy đầu rơi.
"Nàng nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi kể, giọng trầm buồn như tiếng đàn xa xăm:
"Nhã Hân tỷ tỷ là con gái của Nhã gia, một gia tộc lớn ở Thanh Châu.
Ngày xưa, hai nhà Lăng gia và Nhã gia rất thân thiết, thường xuyên lui tới.
Ông nội của Nhã Hân tỷ tỷ và ông nội ca là bạn chí cốt, từng vào sinh ra tử với nhau.
Nhã Hân tỷ tỷ và ca.
được hai bên gia đình định ước hôn nhân từ nhỏ, từ khi ca mới lên năm, nàng mới lên ba.
"Lăng Vô Địch sững sờ.
*Hôn thê của nguyên chủ?
Từ năm lên ba?
Liễu Thanh Tuyết tiếp, giọng trầm xuống, mắt nhìn xa xăm như đang lục tìm ký ức:
"Hồi đó, muội còn nhỏ, chỉ mới lên sáu, nhưng vẫn nhớ những lần Nhã Hân tỷ tỷ đến chơi.
Nàng ấy xinh đẹp lắm, làn da trắng như tuyết, mắt đen láy, tóc dài óng ả.
Nàng ấy lại dịu dàng, tốt bụng, hay cho muội quà, dạy muội thêu thùa.
Ca với nàng ấy thường hay ngồi dưới gốc cây đa cuối làng, nói chuyện hàng giờ, từ sáng đến chiều không biết chán.
Muội hay lén nhìn, thấy ca cầm tay nàng ấy, mặt đỏ như gấc, còn nàng thì cúi mặt, cười thẹn thùng.
"Lăng Vô Địch nghe mà như đang xem một câu chuyện tình lãng mạn.
Hóa ra nguyên chủ cũng có một mối tình đẹp như vậy.
Một mối tình từ thuở ấu thơ, ngây thơ và trong sáng.
Liễu Thanh Tuyết thở dài, giọng nghẹn ngào:
"Nhưng rồi, khi Nhã Hân tỷ tỷ mười lăm tuổi, người ta phát hiện nàng có thiên sinh kiếm thể – một thể chất cực kỳ hiếm, thích hợp tu luyện kiếm đạo.
Nghe nói cả ngàn năm mới có một người.
Kiếm Tông – một trong những đại môn phái lớn nhất thiên hạ, đứng đầu về kiếm đạo – đã phái người đến tận nơi, tận mắt xem xét, rồi nhận nàng làm đệ tử chân truyền.
Cả nhà Nhã gia vinh dự lắm, vui mừng khôn xiết, quyết định dọn theo nàng về Kiếm Tông, rời khỏi Thanh Châu, lên núi tu luyện.
"Lăng Vô Địch im lặng lắng nghe, trong lòng dậy lên những cảm xúc phức tạp.
*Thiên sinh kiếm thể?
Kiếm Tông?
Nghe oai thật.
Liễu Thanh Tuyết nhìn hắn, mắt đã hoe đỏ, long lanh dưới ánh đèn:
"Trước khi đi, Nhã Hân tỷ tỷ có hẹn với ca:
'Chờ em, em sẽ trở về.
Đợi em học thành tài, em sẽ về cưới ca.
' Ca cũng hứa sẽ chờ, sẽ không lấy ai khác.
Nhưng rồi.
Lăng gia gặp nạn, ca biến mất, nàng ấy chắc cũng không biết tin gì.
Mấy năm nay, không biết nàng ấy sống ra sao, có còn nhớ đến ca không.
"Nàng ngừng lại, uống một ngụm trà, rồi nói tiếp, giọng run run, như thể sắp nói ra một bí mật động trời:
"Mà muội.
muội có một chuyện muốn nói với ca.
Một chuyện mà muội đã giấu kín bấy lâu nay, chưa dám nói với ai.
"Lăng Vô Địch nhìn nàng, chờ đợi.
Hắn thấy tay nàng run run, mắt nàng đẫm lệ.
Liễu Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh:
"Vào cái đêm Lăng gia bị vây, muội.
muội có thấy.
có thấy người của Nhã gia.
"Lăng Vô Địch giật mình, suýt làm đổ chén trà:
"Cái gì?"
Liễu Thanh Tuyết gật đầu, nước mắt lăn dài trên má, tạo thành những vệt sáng long lanh:
"Đêm đó, muội trốn trong góc tối sau nhà, sợ quá không dám ra.
Bỗng nhiên, muội thấy một nhóm người mặc y phục của Nhã gia – muội nhận ra vì trên áo họ có thêu hình một thanh kiếm và đóa hoa lan, đó là biểu tượng của Nhã gia – lẻn vào phủ.
Có khoảng năm, sáu người, đi rất nhẹ nhàng, như những bóng ma.
Chúng nói chuyện với mấy tên quan quân đang canh gác, rồi chỉ tay về phía nhà chính.
Một lúc sau, có tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm.
rồi lửa cháy khắp nơi, sáng rực cả một góc trời.
*Nhã gia?
Gia tộc của vị hôn thê?
Chúng đến làm gì?
Hợp tác với quan quân để hãm hại Lăng gia?
Liễu Thanh Tuyết khóc nức nở, vai run lên từng hồi, những giọt nước mắt rơi xuống bàn, thấm vào tấm khăn trải:
"Muội không dám nói với ai.
Muội sợ lắm.
Muội sợ nếu nói ra, sẽ có người đến giết muội.
Nhưng muội nghĩ, ca có quyền được biết.
Nhã Hân tỷ tỷ có thể không biết chuyện này, nhưng người nhà nàng.
người nhà nàng.
"Nàng không nói được nữa, chỉ biết khóc.
Lăng Vô Địch ngồi im, lòng đầy những suy nghĩ hỗn độn.
*Nhã gia dính líu đến vụ án Lăng gia?
Vậy vị hôn thê của nguyên chủ có liên quan không?
Hay chỉ là người nhà nàng tự ý hành động?
Mà nếu nàng ta là thiên sinh kiếm thể, được Kiếm Tông nhận làm đệ tử, thì thân phận cũng không đơn giản.
Liệu nàng ta có biết chuyện này không?
Hắn nhìn Liễu Thanh Tuyết đang khóc, lòng thoáng chút động.
Cô gái này đã giữ bí mật này bao lâu nay, một mình chịu đựng nỗi sợ hãi, không dám nói với ai.
Một mình ôm gánh nặng tâm lý khủng khiếp như vậy, thật đáng thương.
Hắn đưa tay, định vỗ vai an ủi, nhưng rồi lại rụt về.
Hắn không dám.
Hắn sợ những rung động có thể khiến hắn mất đi sự tỉnh táo.
Một lúc lâu sau, Liễu Thanh Tuyết mới nín khóc.
Nàng lau nước mắt bằng tay áo, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ hoe:
"Muội xin lỗi, làm ca lo lắng.
Muội không nên khóc lóc thế này.
"Lăng Vô Địch lắc đầu, giọng trầm ấm:
"Không sao.
Cảm ơn muội đã nói cho ta biết.
Muội đã rất dũng cảm khi giữ bí mật này.
"Hắn đứng dậy, định ra về.
Nhưng rồi hắn dừng lại, lôi từ trong túi ra một túi bạc nặng, nặng chừng ba mươi lượng, đặt lên bàn.
Túi bạc rơi xuống mặt bàn, phát ra tiếng động nặng trịch.
Liễu Thanh Tuyết ngạc nhiên, mắt mở to:
"Vô Địch ca, đây là gì?"
Lăng Vô Địch nhìn nàng, giọng bình thản nhưng có chút ấm áp, một sự ấm áp hiếm thấy ở con người vô sỉ này:
"Muội cầm lấy mà tiêu.
Cuộc sống ở đây chắc cũng khó khăn.
Ta không có nhiều, nhưng cũng đủ giúp muội một thời gian.
Mua thêm ít thức ăn, ít vải vóc, đừng để mình quá khổ.
"Liễu Thanh Tuyết từ chối, đẩy túi bạc về phía hắn, mặt đỏ lên:
"Không được!
Muội không thể nhận tiền của ca!
Ca cũng đang khó khăn, cần tiền để sống.
Muội ở đây tự lo được mà.
"Lăng Vô Địch cương quyết, đặt tay lên túi bạc, giữ nó lại, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng:
"Cầm lấy.
Coi như.
quà gặp lại.
lời xin lỗi vì đã không ở bên muội những năm qua.
Ta là ca ca, phải lo cho muội.
"Nói rồi, hắn quay người bước ra, không ngoảnh lại, bước nhanh vào màn đêm.
Liễu Thanh Tuyết đứng đó, nhìn theo bóng hắn khuất dần trong màn đêm, tay ôm túi bạc, lòng đầy cảm động.
Nàng ôm túi bạc vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ những nén bạc, rồi nước mắt lại lăn dài.
—
Trên đường về, Lăng Vô Địch bước chậm rãi, lòng nặng trĩu.
*Nhã gia.
Kiếm Tông.
vị hôn thê.
Vụ án Lăng gia càng ngày càng phức tạp.
Nếu Nhã gia thực sự dính líu, thì đây không chỉ là mối thù của nguyên chủ, mà còn là cơ hội cho ta.
Hắn nghĩ đến Liễu Thanh Tuyết, nghĩ đến những giọt nước mắt của nàng.
*Một cô gái yếu đuối, một mình chịu đựng bí mật khủng khiếp như vậy.
Thật đáng thương.
Nhưng nàng cũng có thể là mối nguy.
Nếu nàng vô tình để lộ, kẻ thù sẽ tìm đến.
Hắn lắc đầu, tự nhủ:
*Đừng mềm lòng.
Loạn thế này, ai cũng có số phận của mình.
Mình còn chưa lo nổi cho mình.
Nhưng trong lòng, một góc nhỏ nào đó vẫn thấy ấm áp.
Lần đầu tiên, hắn làm một việc tốt mà không toan tính.
Cho tiền, an ủi, lắng nghe.
Không vì lợi ích gì.
Hắn bước nhanh hơn, hòa vào bóng tối.
Trong lòng hắn, những suy nghĩ cứ quẩn quanh:
Nhã gia, Kiếm Tông, vị hôn thê, và mối thù của nguyên chủ.
Nhưng cũng có hình ảnh Liễu Thanh Tuyết với đôi mắt đẫm lệ, nụ cười gượng gạo.
*Biết đâu.
lại có thể lợi dụng được?
Nhưng mà.
thôi, để sau.
Đôi mắt hắn sáng lên trong đêm tối, nhưng lần này, ánh sáng ấy có chút gì đó khác.
**Hết chương 42.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập