Buổi chiều ngày thứ tư kể từ khi vào thành, Lăng Vô Địch ngồi ở tầng hai tửu lầu
"Phong Nguyệt Lâu"
Hắn chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát toàn bộ không gian bên dưới mà vẫn giữ được bóng tối che chở.
Trên bàn trước mặt là một bầu rượu ngon, một đĩa thịt quay vàng ươm còn bốc khói, vài món đồ nhắm.
Hắn nhấp rượu từng ngụm nhỏ, mắt nhìn xuống phố xá nhộn nhịp nhưng tâm trí lại bay đi đâu đó.
Những vết thương trên người đã lành hẳn, khí huyết lưu thông mạnh mẽ nhờ Dịch Cân Kinh.
Hắn cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong cơ thể đang ở đỉnh cao của Lục Phẩm hậu kỳ.
Chỉ cần thêm chút điểm nữa, hắn sẽ lên viên mãn, rồi Ngũ Phẩm.
Nhưng hắn không vội.
Hắn biết, vội vàng chỉ khiến mình chết nhanh hơn.
Dưới lầu, thực khách ra vào tấp nập.
Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng rao hàng vọng lên từ phố chợ tạo nên một bản hòa âm hỗn độn nhưng sống động.
Qua khung cửa sổ, hắn thấy những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng những mái ngói, những bóng người đổ dài trên mặt đường lát đá xanh.
Lăng Vô Địch nhấp một ngụm rượu, tai vểnh lên nghe ngóng.
Ở tửu lầu này, người ta nói đủ thứ chuyện:
từ giá cả nông sản, chuyện buôn bán, đến những tin đồn giang hồ.
Và hôm nay, tin đồn đặc biệt sôi nổi.
Ở bàn bên cạnh, cách hắn chưa đầy ba thước, mấy người giang hồ đang bàn tán.
Họ mặc y phục võ sĩ, đao kiếm để bên cạnh, mặt mày hồng hào vì rượu.
Một người trung niên râu quai nón, mặt đỏ gay, giọng nói sang sảng như kẻng, vỗ bàn đánh rầm:
"Các ngươi có nghe tin gì chưa?
Ở khu rừng phía đông, Huyết Mãng Cuồng Đao lại ra tay!
"Lăng Vô Địch khựng tay, suýt làm đổ chén rượu.
Hắn vội trấn tĩnh, tiếp tục nhấp rượu, nhưng tai đã dựng đứng lên như thỏ rừng.
Một người trẻ hơn, mặt mày lanh lợi, mắt sáng như sao, vội hỏi:
"Lại ra tay?
Lần này giết ai mà ồn ào thế?"
Người râu quai nón cười khà khà, đắc ý vì mình là người có tin:
"Nghe nói là một nhóm tán tu, mười ba mạng, chết sạch!
Có cả một tên Lục Phẩm trung kỳ trong đó.
Đao pháp tàn nhẫn lắm, người nào người nấy đều bị chém làm đôi, có tên bị xẻ dọc từ vai xuống hông.
Máu me be bét cả một góc rừng!
"Cả bàn xôn xao, vừa sợ vừa thích thú.
Một người già, râu tóc bạc phơ, ngồi trầm ngâm ở góc bàn, lên tiếng, giọng trầm trầm như tiếng đàn bầu:
"Huyết Mãng Cuồng Đao.
nghe danh đã lâu.
Người ta đồn hắn là sát tinh giáng thế, đi đến đâu máu chảy đến đó.
Có người bảo hắn là ma đầu tái thế, có người bảo hắn là cao nhân ẩn dật bị ép phải ra tay.
Nhưng mà.
"Ông ta ngừng lại, nhấp một ngụm rượu, mắt nhìn xa xăm như thể đang nhớ lại điều gì.
Người trẻ lanh lợi sốt ruột:
"Nhưng mà sao?
Lão tiên sinh nói đi!
"Lão già trầm ngâm:
"Nhưng mà theo lão phu, kẻ này không đơn giản.
Hắn giết người không phải vì thích, mà có mục đích.
Các ngươi thấy không, những người hắn giết đều là những kẻ đang săn lùng hắn.
Hắn biến cuộc săn thành cơ hội để phản sát.
"Một người khác, mặt đầy sẹo, chợt nhớ ra:
"À, nghe nói hắn đang bị Đông Sơn Yêu Tăng treo thưởng truy sát?"
Lăng Vô Địch thoáng cứng người, tim đập nhanh hơn một nhịp.
*Đông Sơn Yêu Tăng.
lão già chết tiệt đó vẫn chưa chết à?
Mà treo thưởng truy sát ta?
Hay thật!
Người râu quai nón gật đầu lia lịa:
"Chính xác!
Đông Sơn Yêu Tăng tung tin Huyết Mãng Cuồng Đao có Dịch Cân Kinh trong người, khiến cả giang hồ đổ xô vào rừng.
Kết quả thì các ngươi thấy đấy, bao nhiêu người chết, còn lão thì ung dung ngồi nhìn, chờ hai bên đánh nhau rồi nhặt xác.
"Lão già râu tóc bạc phơ lại lên tiếng:
"Đông Sơn Yêu Tăng.
lão già đó tu luyện tà công, giết người không gớm tay.
Nghe nói lão đã lên Lục Phẩm viên mãn, sắp đột phá Ngũ Phẩm.
Nhưng lão có nhiều kẻ thù lắm, không ít người muốn lấy mạng lão.
"Người mặt sẹo tò mò:
"Ai mà dám động vào lão?
Lục Phẩm viên mãn cơ mà?"
Lão già cười nhạt:
"Thiên hạ rộng lớn, ai bảo lão là mạnh nhất?
Nghe nói có cả Ngũ Phẩm cao thủ cũng đang tìm lão.
"Cả bàn xôn xao, bàn tán sôi nổi về những cuộc truy sát, những mối thù truyền kiếp giữa các cao thủ.
Lăng Vô Địch nghe đến đây, lòng thầm tính toán.
*Lão yêu tăng dùng ta làm mồi nhử, để những kẻ thù của lão đổ xô vào rừng, chết dần chết mòn.
Còn lão thì ung dung ngồi nhìn, chờ ta bị giết .
Nhưng lão có biết, ta đã học được công pháp rồi không?
Cuốn sách đó giờ chỉ là vật vô dụng với ta.
Hắn cười thầm trong lòng.
*Lão già ngu ngốc!
Tưởng giữ được sách là giữ được công pháp?
Hề hề.
Nhưng rồi hắn chợt nghĩ:
*Nhưng nếu lão chết, ai sẽ là người biết ta có liên quan đến Dịch Cân Kinh?
Mà nếu lão sống, lão vẫn có thể tiếp tục tung tin hại ta.
Phải tìm cách.
Bỗng nhiên, từ dưới lầu vọng lên tiếng động lớn.
Tiếng người la hét, tiếng bàn ghế đổ vỡ, tiếng chén đĩa rơi loảng xoảng.
Cả tửu lầu xôn xao, mọi người đổ dồn về phía cầu thang, mặt mày hoảng hốt.
Lăng Vô Địch nheo mắt nhìn xuống.
Qua khe hở giữa những người đang chen chúc, hắn thấy một người đàn ông trung niên, mặc áo bào đen, đang đứng giữa sảnh.
Khí tức của hắn ta.
Lăng Vô Địch không thể cảm nhận được.
Nó mơ hồ, như có như không, nhưng ẩn chứa một uy áp khủng khiếp, khiến không gian xung quanh như ngưng đọng.
*Ngũ Phẩm!
Tim Lăng Vô Địch nhảy lên như trống trận.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Hắn vội vận Ẩn Tức, thu liễm khí tức xuống thấp nhất, đồng thời nép sâu vào góc tối, tay siết chặt chuôi đao.
Người áo bào đen đứng đó, mắt lạnh tanh nhìn quanh.
Hắn ta có khuôn mặt khắc khổ, da xám xịt như người chết, hai mắt sâu hoắm như hố đen không đáy.
Trên trán có một vết sẹo dài, chạy từ trán xuống má, thịt lởm chởm như bị ai đó cào xé, làm tăng thêm vẻ hung tợn.
Đôi bàn tay hắn ta đỏ au như nhuộm máu – có lẽ đó là nguồn gốc của biệt danh Huyết Thủ.
Một tên thực khách không may đứng gần đó, bị hắn ta túm lấy cổ áo, nhấc bổng lên như nhấc con gà con:
"Ngươi có thấy Đông Sơn Yêu Tăng không?"
Giọng hắn ta khàn đặc, lạnh lẽo như tiếng gió rít qua kẽ đá.
Tên đó run lẩy bẩy, mặt tái mét, chân tay đạp loạn xạ trong không khí:
"Dạ.
dạ không.
tôi không biết.
xin đại nhân tha mạng.
"Huyết Thủ Lão Nhân nhìn hắn một lúc, đôi mắt sâu hoắm như muốn nuốt chửng linh hồn hắn.
Rồi hắn hất tên đó ra, tên đó ngã lăn xuống đất, lăn mấy vòng ra ngoài cửa, không dám ngoảnh lại.
Hắn ta quét mắt nhìn quanh một lần nữa, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, từng góc tối.
Lăng Vô Địch cảm thấy như ánh mắt đó dừng lại trên người hắn một thoáng, tim hắn suýt ngừng đập.
Nhưng rồi hắn ta quay đi, bước ra ngoài, biến mất trong dòng người trên phố.
Cả tửu lầu im phăng phắc một lúc lâu, chỉ còn tiếng thở dốc của những người vừa trải qua cơn hoảng sợ.
Mãi một lúc sau, tiếng xì xào mới bắt đầu nổi lên.
Lăng Vô Địch thở phào nhẹ nhõm, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn vội gọi tiểu nhị, giọng vờ như bình thường:
"Này, tiểu nhị, vị vừa rồi là ai mà khí thế ghê vậy?"
Tiểu nhị mặt vẫn còn tái mét, thì thầm, mắt vẫn dáo dác nhìn về phía cửa:
"Khách quan không biết à?
Đó là Huyết Thủ Lão Nhân, Ngũ Phẩm cao thủ, một trong những kẻ thù lớn nhất của Đông Sơn Yêu Tăng.
Nghe nói năm xưa bị lão yêu tăng hãm hại, cả nhà bảy miệng ăn đều chết cháy trong một đêm.
Ông ta đã tìm lão mấy chục năm nay, quyết trả thù cho bằng được.
"Lăng Vô Địch gật gù, trong lòng tính toán nhanh.
*Huyết Thủ Lão Nhân.
Ngũ Phẩm.
tìm Đông Sơn Yêu Tăng mấy chục năm.
Nếu hai lão đánh nhau, ai thắng?
Mà nếu lão yêu tăng chết, ta sẽ mất cơ hội.
cơ hội gì nhỉ?
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng Huyết Thủ Lão Nhân đã khuất dần.
Rồi hắn nghĩ đến Đông Sơn Yêu Tăng, nghĩ đến cuốn Dịch Cân Kinh, nghĩ đến những ngày tháng bị truy sát trong rừng.
*Ta đã học được Dịch Cân Kinh rồi.
Cuốn sách đó giờ chỉ là tờ giấy lộn.
Nhưng lão yêu tăng thì vẫn còn đó.
Lão là người duy nhất biết ta từng có Dịch Cân Kinh.
Nếu lão sống, lão có thể tiếp tục tung tin hại ta.
Nếu lão chết.
Mắt hắn sáng lên, một tia lạnh lẽo lóe lên.
*Nếu lão chết, ta sẽ không còn lo bị truy sát nữa.
Mà nếu lão chết dưới tay Huyết Thủ Lão Nhân, thì càng tốt.
Ta chỉ cần ngồi nhìn, không mất công sức gì.
Hắn cười thầm, nụ cười gian xảo.
*Nhưng mà, nếu lão chưa chết, ta vẫn phải đề phòng.
Tốt nhất là tìm cách tiếp cận Huyết Thủ Lão Nhân, bán tin tức cho lão, để lão sớm tìm ra Đông Sơn Yêu Tăng.
Như vậy, vừa trả thù được lão, vừa không mất công sức.
Hắn nhấp một ngụm rượu, lòng phấn chấn lạ thường.
*Hề hề.
lão yêu tăng, ngươi tưởng ngươi thông minh lắm sao?
Dùng ta làm mồi nhử?
Rồi ngươi sẽ thấy, ai mới là mồi, ai mới là thợ săn.
Hắn đứng dậy, bỏ lại mấy nén bạc trên bàn, bước xuống lầu.
Ngoài kia, trời đã bắt đầu tối.
Những ngọn đèn lồng được thắp lên, soi sáng các con phố, tạo nên những vệt sáng vàng cam lung linh trên mặt đường lát đá ướt sương.
Tiếng rao hàng vẫn vang lên, nhưng có vẻ thưa thớt hơn.
Những bóng người qua lại vội vã, ai cũng muốn về nhà trước khi đêm xuống.
Lăng Vô Địch bước ra đường, hòa vào dòng người.
Hắn đi về phía chợ đêm, nơi có nhiều tin tức giang hồ được trao đổi.
Trong đầu hắn, những tính toán cứ quẩn quanh:
Đông Sơn Yêu Tăng, Huyết Mãng Cuồng Đao (chính là hắn)
, Huyết Thủ Lão Nhân, và cả Trịnh Văn Hào với quá khứ của nguyên chủ.
*Loạn thế này, ai cũng có mục đích của mình.
Ta cũng vậy.
Phải sống.
Phải mạnh.
Phải lên Ngũ Phẩm.
Hắn bước đi, bóng đổ dài dưới ánh đèn lồng.
Phía trước, những con phố tối om, những ngõ ngách hun hút, và những bí mật đang chờ được khám phá.
*Và trước hết, phải tìm hiểu xem Huyết Thủ Lão Nhân ở đâu.
Một Ngũ Phẩm cao thủ, chắc không khó tìm.
Hắn cười thầm, hòa vào bóng tối.
—
**Hết chương 37.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập