Chương 36: Cải trang vào thành

Mặt trời đã ngả về phía tây, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ như lửa cháy.

Lăng Vô Địch đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống thung lũng phía dưới.

Nơi đó, một tòa thành trấn nhỏ nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng xanh, tường thành bằng đá xám xịt phủ đầy rêu phong, mái ngói đỏ xen lẫn những mái tranh đơn sơ.

Khói bếp từ hàng trăm nóc nhà bay lên, hòa vào màn sương chiều tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.

Lăng Vô Địch nhìn vào hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

7.

100**

**Tu vi:

Lục Phẩm hậu kỳ**

**Dịch Cân Kinh:

đại thành**

*Bảy nghìn một trăm điểm.

Còn xa mới đủ 50.

000 để lên viên mãn.

Nhưng mà.

mệt rồi, phải nghỉ ngơi thôi.

Hắn nhìn xuống bộ dạng của mình.

Áo quần rách nát, tóc tai bù xù, mặt mày lấm lem, người đầy thương tích – trông chẳng khác gì một tên ăn mày vừa từ dưới hầm chui lên.

Vào thành với bộ dạng này, không bị lính canh chặn lại mới lạ.

Hắn lục trong túi, tìm được bộ y phục còn tương đối lành lặn từ một xác chết hắn lục được mấy hôm trước.

Một bộ trường bào màu xám, tuy cũ nhưng sạch sẽ.

Hắn thay đồ, lấy nước suối rửa mặt, vuốt lại mái tóc.

Nhìn xuống mặt nước, hắn thấy một khuôn mặt khác:

vẫn là hắn, nhưng sạch sẽ hơn, bớt hung tợn hơn.

*Tạm được.

Vào thành thôi.

Hắn vận Ẩn Tức, điều chỉnh khí tức xuống Thất Phẩm trung kỳ – một mức độ vừa phải, không quá yếu để bị coi thường, cũng không quá mạnh để gây chú ý.

Rồi hắn bước xuống núi, hướng về phía thành trấn.

Thành trấn tên là Thanh Phong trấn, một nơi khá trù phú nhờ nằm trên con đường thương mại giữa hai vùng.

Tường thành tuy cũ nhưng vững chãi, cổng thành bằng gỗ lim dày, đóng đinh đồng loang lổ.

Lính canh mặc giáp da, tay cầm giáo dài, đứng im như tượng dưới ánh chiều tà.

Lăng Vô Địch xếp hàng chờ vào thành.

Hắn thấy những người xung quanh đều là thương nhân, nông dân, thỉnh thoảng có vài giang hồ khách.

Lính canh nhìn hắn, thấy y phục tươm tất, khí tức Thất Phẩm trung kỳ, liền gật đầu cho qua, không hỏi han gì thêm.

Vào trong thành, Lăng Vô Địch ngỡ ngàng trước cảnh tượng nhộn nhịp.

Hai bên đường là những dãy nhà san sát, có nhà gỗ, có nhà gạch, có nhà mái ngói.

Người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng trẻ con đùa nghịch vang vọng khắp nơi.

Mùi thơm từ các quán ăn tỏa ra, kích thích dạ dày hắn.

Hắn tìm một quán ăn ven đường, ngồi xuống chiếc ghế tre ọp ẹp, gọi một tô mì nóng, vài cái bánh bao và một ấm trà.

Hắn ăn ngấu nghiến, chẳng cần giữ hình tượng.

Bao nhiêu ngày trong rừng, chỉ có lương khô và thịt thú săn được, giờ mới được ăn đồ nóng.

Ăn xong, hắn đứng dậy định tìm một tửu lầu nghỉ qua đêm.

Đang đi dọc phố chợ, bỗng nhiên một giọng nói the thé, đầy khinh bạc vang lên từ phía trước:

"Ồ!

Đây không phải Lăng Vô Địch sao?"

Lăng Vô Địch khựng lại, ngước mắt nhìn lên.

Một người thanh niên chừng hai lăm, hai sáu tuổi đang đứng chắn giữa đường, tay chống nạnh.

Y mặc cẩm bào lụa là thêu kim tuyến, thắt lưng ngọc xanh, đầu đội kim quan, tay cầm quạt xếp – từ đầu đến chân toát lên vẻ giàu sang phú quý.

Mặt mũi khá ưa nhìn nhưng ánh mắt thì đầy vẻ khinh bạc, khóe môi lúc nào cũng nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.

Sau lưng y là hai tên tùy tùng lực lưỡng, mặt mày hung tợn, tu vi Thất Phẩm hậu kỳ, tay lăm lăm đao kiếm.

Lăng Vô Địch nhíu mày.

Hắn chưa từng gặp người này.

*Tướng tá sao vừa gặp đã cảm thấy ngứa mắt vậy nè?

Người thanh niên thấy hắn im lặng, liền cười khẩy, bước tới một bước, quạt xếp phe phẩy trước mặt, giọng đầy chế giễu:

"Sao?

Không nhận ra ta à?

Ta là Trịnh Văn Hào, con trai Trịnh đại nhân ở kinh thành đây.

Năm xưa ngươi còn theo cha ngươi đến nhà ta ra mắt, quỳ dưới đất lạy cha ta, nhớ không?"

Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.

*Cha?

Ra mắt?

Kinh thành?

Trịnh Văn Hào cười lớn, tiếng cười đầy chế nhạo, vang vọng cả góc phố:

"Ha ha ha!

Nhìn bộ dạng ngươi bây giờ, thảm hại quá!

Còn nhớ năm xưa, nhà ngươi cũng là quan to trong triều, cha ngươi làm Thượng thư bộ Hình, uy phong lẫm lẫm.

Thế mà chỉ sau một đêm, cả nhà bị tố tội thông đồng với giặc, cha ngươi bị chém ngoài chợ, mẹ ngươi tự vẫn trong ngục, còn ngươi bị phế tu vi, đày đi làm lính.

Ha ha!

Đáng đời!

"Lăng Vô Địch sững người.

Hóa ra nguyên chủ có một quá khứ bi thảm như vậy.

Cha làm quan to, bị hãm hại, cả nhà tan nát, còn mình bị phế tu vi đày đi làm lính – đó là lý do vì sao nguyên chủ chết trong đống xác chiến trường.

Trịnh Văn Hào vẫn chưa dừng lại.

Y bước tới, đưa tay vỗ má Lăng Vô Địch bốp bốp, mỗi cái vỗ đều vang lên tiếng động khô khốc, khiến vài người qua đường phải ngoái nhìn:

"Nhìn mày bây giờ, Thất Phẩm trung kỳ?

Tu vi thảm hại thế sao?

Năm xưa mày cũng là Lục Phẩm đấy, thiên tài của Lăng gia.

Hai mươi tuổi đã Lục Phẩm, ai cũng bảo mày là kỳ tài.

Ai ngờ bây giờ ra nông nỗi này!

"Y vừa nói vừa lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối giả tạo.

Lăng Vô Địch vẫn đứng im, không nói gì.

Trong lòng hắn, những tính toán đang chạy.

Người này biết nguyên chủ, biết quá khứ của nguyên chủ.

Nếu hắn nói sai một câu, sẽ lộ ngay.

Trịnh Văn Hào thấy hắn im lặng, càng thêm khinh miệt.

Y quay sang hai tên tùy tùng, cười lớn:

"Các ngươi xem, đây là Lăng Vô Địch, thiếu gia của Lăng gia năm xưa đó.

Nghe nói bị đày đi lính, tưởng chết rồi, ai ngờ còn sống nhăn răng thế này!

"Hai tên tùy tùng cười hùa theo, mắt nhìn Lăng Vô Địch với vẻ thương hại pha lẫn khinh thường.

Một tên còn bước tới, đưa tay định sờ vào áo hắn:

"Ối giời, nhìn cái áo này, rách thế kia mà cũng mặc?

Nhà ngươi nghèo đến thế sao?"

Lăng Vô Địch vẫn đứng im, mặt không biểu cảm.

Nhưng trong lòng, hắn đã bắt đầu hiểu ra nhiều điều.

Nguyên chủ từng là thiếu gia quan lại, có tu vi Lục Phẩm, nhưng bị hãm hại, phế tu vi, đày đi làm lính.

Chính vì thế mà nguyên chủ chết trong đống xác chiến trường, để hắn xuyên không vào.

Trịnh Văn Hào lại bước tới, đưa mặt sát vào mặt Lăng Vô Địch, cách chưa đầy một gang tay.

Hắn có thể ngửi thấy mùi rượu và mùi nước hoa trên người y:

"Này, Lăng thiếu gia, giờ mày sống bằng nghề gì?

Đi ăn mày à?

Hay vẫn làm lính?

Mà lính thì sao vào đây được?

Đào ngũ à?

Tội chết đấy!

"Lăng Vô Địch vẫn im lặng.

Hắn biết, càng nói nhiều càng dễ lộ.

Tốt nhất là im lặng, để y tự nói.

Trịnh Văn Hào thấy hắn không phản ứng, hơi mất hứng.

Y lùi lại, phẩy quạt, giọng đầy khinh miệt:

"Thôi, gặp người quen cũ, ta cũng nên có quà.

Này!

"Y rút trong túi ra một nén bạc, ném xuống đất trước mặt Lăng Vô Địch.

Nén bạc lăn lông lốc, rơi xuống vũng nước bẩn, bắn bùn lên cả giày hắn.

"Cầm lấy mà tiêu, coi như ta bố thí cho kẻ khốn nạn.

Nhớ đấy, lần sau gặp lại, tránh xa ta ra, đừng làm bẩn mắt ta.

"Y vừa nói vừa lấy khăn lau tay, như thể vừa chạm vào thứ gì dơ bẩn.

Lăng Vô Địch vẫn đứng im, nhìn nén bạc dưới vũng nước.

Trịnh Văn Hào thấy hắn không nhặt, cười khẩy:

"Sao?

Chê ít à?

Hay là tự trọng quá cao?

Lăng thiếu gia năm xưa bây giờ cũng biết giữ thể diện đấy!

"Hai tên tùy tùng lại cười vang, tiếng cười chế nhạo vọng khắp phố.

Một người bán hàng rong gần đó nhìn cảnh này, lắc đầu thì thầm với người bên cạnh:

"Thương thật!

Bị người ta ức hiếp thế kia mà không dám nói gì.

"Người kia đáp:

"Thì thân phận thấp hèn, biết làm sao được.

Tránh xa ra kẻo vạ lây.

"Xung quanh, vài người qua đường dừng lại nhìn, nhưng rồi lại lảng đi, không ai dám lên tiếng.

Trịnh Văn Hào hài lòng với phản ứng của đám đông, cười lớn, dẫn hai tên tùy tùng bỏ đi.

Trước khi đi, y còn ngoái lại:

"Nhớ đấy, Lăng Vô Địch, nếu còn ở lại thành này, đừng để ta gặp lại.

Lần sau, ta sẽ không chỉ cho bạc đâu!

"Y cười lớn, bóng dáng khuất dần sau dãy phố.

Lăng Vô Địch đứng đó, giữa phố chợ đông người, với nén bạc dưới vũng nước bẩn.

Hắn cảm thấy hàng trăm ánh mắt đang nhìn mình – có người thương hại, có người tò mò, có người thờ ơ, có người cười cợt.

Một đứa trẻ chạy ngang qua, nhìn hắn rồi chạy vội về phía mẹ.

Lăng Vô Địch cúi xuống, nhặt nén bạc lên.

Hắn nhìn nó một lúc, thấy nó lấm lem bùn đất.

Hắn lau nó vào vạt áo, rồi cất vào túi.

Mặt vẫn không biểu cảm.

Nhưng trong lòng, hắn đang cười thầm.

*Hề hề.

thì ra nguyên chủ có xuất thân hiển hách như vậy.

Bị hãm hại, phế tu vi, đày đi làm lính.

Hay lắm!

Cái này có thể lợi dụng được.

Hắn nhìn theo bóng Trịnh Văn Hào, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, nhưng chỉ thoáng qua rồi tắt.

*Trịnh Văn Hào phải không?

Nhà ngươi sỉ nhục ta?

Được, ta sẽ nhớ.

Nhưng không phải bây giờ.

Hắn phủi tay, bước tiếp.

Đám đông thấy hắn đi, cũng tản ra, chợ lại nhộn nhịp như cũ.

*Còn thân nhân của nguyên chủ?

Nếu còn sống, biết đâu lại có manh mối.

Mẹ già tự vẫn trong ngục.

cha bị chém.

vậy còn ai?

Họ hàng?

Tùy tùng?

Hắn tìm một tửu lầu tên

"Phong Nguyệt Lâu"

, vào thuê phòng.

Chủ quán nhìn hắn với ánh mắt dò xét, nhưng thấy hắn trả tiền đàng hoàng, liền không nói gì.

Phòng nhỏ nhưng sạch sẽ.

Có giường, có bàn, có cửa sổ nhìn ra phố.

Lăng Vô Địch nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà.

Ngoài kia, trăng đã lên cao, soi sáng cả khu phố nhỏ.

Tiếng ếch nhái kêu từ xa vọng lại, tiếng chó sủa đâu đó trong đêm.

*Lăng gia.

Thượng thư bộ Hình.

bị hãm hại.

chuyện này chắc không đơn giản.

Biết đâu lại liên quan đến những thế lực lớn.

Hắn trở mình, nhắm mắt.

*Nhưng mà.

kệ.

Chuyện của nguyên chủ, không phải chuyện của ta.

Ta chỉ cần sống sót và mạnh lên.

Nhưng trong lòng, một ý nghĩ khác lại hiện ra:

*Biết đâu, quá khứ này lại có ích?

Nếu có người còn trung thành với Lăng gia, biết đâu lại giúp ta được gì đó?

Hắn thở dài, không nghĩ nữa.

Ngoài kia, trăng vẫn sáng, đêm vẫn dài.

Và trong bóng tối, Lăng Vô Địch chìm vào giấc ngủ, với nén bạc lấm lem trong túi và những âm mưu đang manh nha trong đầu.

**Hết chương 36.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập